Thứ Tư, 11 tháng 2, 2026

Người Trung Quốc đang làm gì với cầu Tứ Liên, Hà Nội?

 Lê Anh Hùng

 

 

Bức ảnh dưới đây được chụp từ bản vẽ quy hoạch giao thông thành phố Hà Nội, được công bố vào năm 2012. Đường đứt đoạn băng qua Hồ Tây là một phần của tuyến đường sắt đô thị số 5 (Văn Cao – Hoà Lạc), và cách đấy không xa là cầu Tứ Liên.

Người phê duyệt bản quy hoạch này không ai khác mà chính là trùm gián điệp Tàu Hoàng Trung Hải, trong vai trò Phó Thủ tướng phụ trách kinh tế ngành (trực tiếp chỉ đạo Bộ Công thương, Bộ Nông nghiệp & PTNT, Bộ Xây dựng, Bộ Giao thông và Bộ Tài nguyên – Môi trường) kiêm Trưởng ban Chỉ đạo quy hoạch và đầu tư xây dựng Vùng Thủ đô Hà Nội, và Trưởng ban Ban Chỉ đạo Nhà nước các dự án trọng điểm ngành giao thông vận tải. (Hoàng Trung Hải còn được Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng giao nắm giữ hàng loạt trọng trách khác trong chính phủ.)

Thứ Ba, 3 tháng 2, 2026

Lãnh đạo độc đoán và hệ luỵ

 Lê Anh Hùng

 

 

Trong môi trường quyền lực tập trung cao độ, sai lầm không những có khả năng xảy ra thường xuyên, mà còn có xu hướng lan rộng theo cấp số nhân. Câu chuyện năm 2012, khi Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào nhầm bao giày vô trùng là mũ trùm đầu và đội lên đầu trong một chuyến thị sát phòng thí nghiệm, là một minh chứng sinh động cho cơ chế ấy.

Sai sót ban đầu vốn rất nhỏ và hoàn toàn có thể được sửa ngay tức thì bằng một lời nhắc nhẹ nhàng. Thế nhưng, vì không ai dám chỉ ra lỗi của lãnh đạo, cả đoàn tùy tùng lẫn nhân viên phòng thí nghiệm đều chọn cách im lặng và làm theo. Kết quả là một cảnh tượng kỳ quặc: sai lầm không những không được sửa chữa, mà còn trở thành “chuẩn mực” tạm thời để tất cả cùng sao chép.

Thứ Ba, 6 tháng 1, 2026

Mỹ tấn công Venezuela và cạnh tranh quyền lực giữa các quốc gia

 Lê Anh Hùng

 

 

Nhà nước và chiến tranh

Trong tác phẩm “Coercion, Capital, and European States, AD 990–1992” xuất bản năm 1992, nhà xã hội học, chính trị học và sử học người Mỹ Charles Tilly đã đưa ra một mệnh đề nổi tiếng: “Chiến tranh tạo ra nhà nước, và nhà nước tạo ra chiến tranh.” Mệnh đề này không chỉ mô tả tiến trình hình thành các nhà nước hiện đại ở Châu Âu, mà qua đó còn cho thấy một quy luật sâu xa của lịch sử nhân loại: chiến tranh giữa các quốc gia là đỉnh điểm của sự cạnh tranh quyền lực trong xã hội.

Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2025

Các đại tập đoàn tư nhân và mối đe doạ đối với trật tự dân chủ và an ninh quốc gia

 Lê Anh Hùng

 

 

Hàn Quốc hiện đã được coi là một quốc gia phát triển với một nền dân chủ trưởng thành, xếp thứ 22 trong số 167 quốc gia theo Chỉ số Dân chủ (Democracy Index) năm 2023.

Tuy nhiên, ngay cả trong một nền dân chủ tương đối hoàn chỉnh như vậy, ảnh hưởng quá lớn của các chaebol – những tập đoàn kinh tế gia đình khổng lồ như Samsung, Hyundai hay LG – vẫn bị xem là một thách thức nghiêm trọng đối với trật tự dân chủ. Một bài viết trên website của Nghị viện Châu Âu đã thẳng thắn nhận định rằng quyền lực kinh tế – chính trị đan xen của các chaebol tiếp tục là thách thức nghiêm trọng, cản trở sự vận hành thông suốt của trật tự dân chủ Hàn Quốc.[1]

Thứ Bảy, 29 tháng 11, 2025

Tình trạng ngược đãi tù nhân trong các cơ sở giam giữ ở Việt Nam

 Lê Anh Hùng

 

 

Tình trạng vi phạm nhân quyền, ngược đãi tù nhân trong các cơ sở giam giữ tại Việt Nam từ lâu đã là một vấn đề gây lo ngại cho nhiều tổ chức nhân quyền quốc tế cũng như giới quan sát trong nước. Bản chất khép kín của hệ thống quản lý nhà tù, cùng với việc thiếu các cơ chế giám sát độc lập và hiệu quả, thường tạo môi trường thuận lợi cho sự lạm quyền và che giấu những sai phạm diễn ra bên trong.

Mới đây, việc tù nhân lương tâm Trịnh Bá Phương bị Trại giam An Điềm (Đà Nẵng) vu cho là tác giả của một tấm biểu ngữ không do anh viết ra (để rồi vì thế mà anh bị Toà án Nhân dân Đà Nẵng “tặng” thêm bản án 11 năm tù), hay việc Trại giam số 6 (Nghệ An) cho tù nhân ăn gạo mốc (để rồi người báo thông tin ra bên ngoài bị trại biệt giam) lại một lần nữa gióng lên hồi chuông báo động về tình trạng lạm dụng quyền lực hay sự xuống cấp của đạo đức công vụ trong hệ thống nhà tù ở Việt Nam.

Thứ Ba, 25 tháng 11, 2025

Đất nước của những phe phái

 Lê Anh Hùng

 

 

Trong suốt chiều dài lịch sử hiện đại, xã hội Việt Nam đã nhiều lần bị phân tách bởi những lằn ranh tư tưởng và lợi ích. Trước kia, người ta nói đến phe ta – phe địch, phe tư bản chủ nghĩa – phe xã hội chủ nghĩa, phe quốc gia – phe cộng sản. Những ranh giới ấy, dù mang tính ý thức hệ hay chính trị, đều phản ánh bối cảnh lịch sử vốn dĩ đầy biến động và phức tạp của thế kỷ XX.

Thế nhưng, bước sang thời bình, khi những vết thương chiến tranh dường như đã lùi xa, đất nước lại tiếp tục chứng kiến những hình thức phân hoá mới.

Thứ Tư, 12 tháng 11, 2025

Ai có nhu cầu 'tự hào dân tộc'?

 Lê Anh Hùng

 

 

Trong đời sống tinh thần của người Việt hiện nay, cụm từ “niềm tự hào dân tộc” được nhắc đến với tần suất dày đặc – từ những bản tin truyền thông đến các khẩu hiệu treo dọc đường, từ những cuộc thi sắc đẹp cho đến các bài diễn văn chính trị. Nghe thì có vẻ cao quý, thiêng liêng, nhưng nếu chịu khó dừng lại đôi chút để đặt câu hỏi, ta sẽ thấy có điều gì đó không trong sáng phía sau.

Bộ máy tuyên truyền chính thống ở Việt Nam cùng đội ngũ dư luận viên hùng hậu của nó thường cố tình xoá nhoà ranh giới giữa “dân tộc Việt Nam” và “chính thể Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam”. (Dòng chữ “Tôi yêu Việt Nam”, chẳng hạn, luôn được đặt trên nền Quốc kỳ hoặc nền màu đỏ, màu của Quốc kỳ và đảng kỳ.) Trong cách nói của họ, hai khái niệm ấy gần như đồng nhất. Khi họ nói “tự hào dân tộc”, thực chất họ đang muốn ta tự hào về chính thể hiện hành; khi họ ca ngợi “Việt Nam vươn ra biển lớn”, họ thực ra đang nói về “thành tựu của Đảng và Nhà nước”. Từ đó, niềm tự hào dân tộc bị biến thành một công cụ chính trị, một thứ băng keo cảm xúc dùng để gắn người dân vào hệ thống quyền lực, khiến mọi người tin rằng lòng yêu nước đồng nghĩa với lòng trung thành với chế độ.