Hiển thị các bài đăng có nhãn Băng đảng Hán tặc Hoàng Trung Hải. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Băng đảng Hán tặc Hoàng Trung Hải. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 11 tháng 2, 2026

Người Trung Quốc đang làm gì với cầu Tứ Liên, Hà Nội?

 Lê Anh Hùng

 

 

Bức ảnh dưới đây được chụp từ bản vẽ quy hoạch giao thông thành phố Hà Nội, được công bố vào năm 2012. Đường đứt đoạn băng qua Hồ Tây là một phần của tuyến đường sắt đô thị số 5 (Văn Cao – Hoà Lạc), và cách đấy không xa là cầu Tứ Liên.

Người phê duyệt bản quy hoạch này không ai khác mà chính là trùm gián điệp Tàu Hoàng Trung Hải, trong vai trò Phó Thủ tướng phụ trách kinh tế ngành (trực tiếp chỉ đạo Bộ Công thương, Bộ Nông nghiệp & PTNT, Bộ Xây dựng, Bộ Giao thông và Bộ Tài nguyên – Môi trường) kiêm Trưởng ban Chỉ đạo quy hoạch và đầu tư xây dựng Vùng Thủ đô Hà Nội, và Trưởng ban Ban Chỉ đạo Nhà nước các dự án trọng điểm ngành giao thông vận tải. (Hoàng Trung Hải còn được Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng giao nắm giữ hàng loạt trọng trách khác trong chính phủ.)

Chủ Nhật, 8 tháng 6, 2025

Ai phải chịu trách nhiệm về kiểu làm ăn kỳ quái này?

 Lê Anh Hùng



Ngày 5/4 và 11/4/2016, VOA đăng hai bài điều tra của tôi là “Chuyện chỉ có ở VN: Dự án nhiệt điện hàng tỷ USD được giao cho một công ty chuyên doanh… mực in!!!” và “Trung Quốc lại sắp lập căn cứ ở Trung tâm Nhiệt điện Sông Hậu?” Hai bài báo đã vạch trần “nhóm lợi ích Tàu” trong bộ máy do Hoàng Trung Hải cầm đầu dưới sự yểm trợ của TBT Nguyễn Phú Trọng đã phù phép để giao một dự án nhiệt điện lên tới 3,5 tỷ USD tại một vị trí nhạy cảm về an ninh quốc phòng cho một công ty chuyên kinh doanh mực in của Malaysia.

Thứ Ba, 19 tháng 6, 2018

Mất bò mới lo làm chuồng

 Lê Anh Hùng | 19.6.2018 | VOA Tiếng Việt

 

 

Theo thông tin từ truyền thông nhà nước, ngày 29/5/2018 vừa qua, tại thành phố Đà Nẵng, Bộ Công an đã phối hợp với Bộ Công Thương, UBND TP Đà Nẵng, Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) tổ chức lễ công bố quyết định của Thủ tướng Chính phủ về việc đưa hệ thống truyền tải điện 500KV vào “Danh mục công trình quan trọng liên quan đến an ninh quốc gia”.

Điện lực là một ngành kinh tế hạ tầng trọng yếu của bất kỳ quốc gia nào, và Việt Nam cũng không phải là ngoại lệ. Hãy thử tưởng tượng Việt Nam mất điện trong một ngày xem: cả nền hành chính lẫn nền kinh tế quốc gia sẽ rơi vào cảnh đình trệ, thậm chí gần như bị tê liệt. Đối với một tỉnh hay một khu vực, ảnh hưởng do sự cố mất điện gây ra cũng tương tự.

Thứ Tư, 23 tháng 5, 2018

ĐẢ ĐẢO TÊN TRÙM GIÁN ĐIỆP TÀU HOÀNG TRUNG HẢI VÀ TÊN VIỆT GIAN BÁN NƯỚC NGUYỄN PHÚ TRỌNG!!!

Lê Anh Hùng | 23.5.2018



Kính thưa quý vị! 

Kể từ năm 2008 đến nay, tôi đã vạch trần âm mưu cướp nước của Trung Quốc thông qua bàn tay của ông cựu Phó Thủ tướng gốc Tàu Hoàng Trung Hải, nay là Bí thư Thành uỷ Hà Nội, cùng một số lãnh đạo chóp bu đã bị ông ta khống chế và thao túng, đặc biệt là đương kim Tổng Bí thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng.

Sáng nay, tôi đã treo biểu ngữ mang nội dung “YÊU CẦU NHÀ CHỨC TRÁCH KHỞI TỐ VÀ BẮT GIAM TÊN TRÙM GIÁN ĐIỆP TÀU HOÀNG TRUNG HẢI CÙNG TÊN VIỆT GIAN BÁN NƯỚC NGUYỄN PHÚ TRỌNG, KẺ ĐÃ BAO CHE VÀ ĐỒNG LOÃ VỚI Y MƯỜI MẤY NĂM QUA” tại cầu vượt trước Đại học Thuỷ Lợi, trên phố Tây Sơn (2 chiều), gần ngã tư Tây Sơn - Chùa Bộc, quận Đống Đa, Hà Nội.

Thứ Hai, 16 tháng 4, 2018

THƯ TỐ CÁO LÃNH ĐẠO ĐẢNG VÀ NHÀ NƯỚC LẦN THỨ 111

LTS.
TÔI SẼ HÀNH ĐỘNG QUYẾT LIỆT NẾU ĐẾN HỘI NGHỊ TRUNG ƯƠNG 7 TỚI ĐÂY NHÀ CHỨC TRÁCH VẪN KHÔNG GIẢI QUYẾT VỤ TỐ CÁO CỦA TÔI. KHÔNG CHỈ HOÀNG TRUNG HẢI, TÊN TRÙM GIÁN ĐIỆP NGUY HIỂM NHẤT TRONG LỊCH SỬ VIỆT NAM, MÀ KẺ BAO CHE CHO Y SUỐT MƯỜI MẤY NĂM QUA LÀ TBT NGUYỄN PHÚ TRỌNG CŨNG PHẢI BỊ TRỪNG TRỊ – TỘI CỦA NGUYỄN PHÚ TRỌNG LÀ TỘI PHẢN QUỐC, TỘI BÁN NƯỚC. ĐÓ LÀ SỰ THẬT RÕ RÀNH RÀNH, KHÔNG THỂ CHỐI CÃI. 

    Kính thưa quý vị,
    Đây là lần thứ một trăm mười một (111) tôi gửi đơn thư đến đầy đủ các cơ quan chức năng của Việt Nam để tố cáo một số vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước. 

    Thứ Năm, 22 tháng 2, 2018

    CHÚNG KHẤN GÌ???


    Lê Anh Hùng



    CHÚNG KHẤN GÌ???

    Lẳng lặng mà nghe chúng khấn gì
    Khấn cầu nước Việt sớm suy vi
    Thuận thời ‘sát nhập’ vào Đại Hán
    Chiến tích ngàn năm khó ai bì.

    LAH - Mồng 2 Xuân Mậu Tuất 2018

    • Ghi chú: 
    1. Cặp bài trùng Hán tặc Hoàng Trung Hải - Việt gian Nguyễn Phú Trọng trước tượng đài Lý Thái Tổ đêm giao thừa Tết Mậu Tuất; 
    2. Tác giả chủ ý dùng từ “sát (giết) nhập” thay vì đúng ra là “sáp nhập”.

    Thứ Ba, 30 tháng 1, 2018

    Đệ tử Đinh La Thăng lâm nạn, đại ca Hoàng Trung Hải ở đâu?


    Lê Anh Hùng | Bauxite ViệtNam | 30.1.2018 


    Phiên toà xét xử vụ án tham nhũng tại Dự án Nhà máy Nhiệt điện Thái Bình 2 vừa qua đã thu hút được sự chú ý đặc biệt của dư luận trong và ngoài nước.
    Công chúng chú ý đến phiên toà không phải là bởi những diễn biến bất ngờ hay các màn tranh biện căng thẳng, gay cấn của nó. Đó là những thứ xa xỉ trong nền tư pháp “định hướng xã hội chủ nghĩa” ở Việt Nam, khi tất cả những gì quan trọng nhất liên quan đến các phiên toà đều đã được định đoạt từ trước. Đây là lần đầu tiên một cựu Uỷ viên Bộ Chính trị bị đưa ra xét xử trong một đại án tham nhũng, và sự háo hức của thiên hạ đơn giản chỉ là để xem cái sự lạ hay chính xác hơn là vở tuồng mới lạ này sẽ diễn ra như thế nào thôi.
    Thẩm quyền trách nhiệm
    Theo Điều 37 (“Dự án do Thủ tướng Chính phủ chấp thuận chủ trương đầu tư”) của Nghị định số 108/2006/NĐ-CP (“Quy định chi tiết và hướng dẫn thi hành một số điều của Luật Đầu tư”) ngày 22/9/2006, Dự án NĐTB 2 rơi vào mục (a) khoản 2 (“Dự án đầu tư không thuộc quy định tại khoản 1 Điều 37, không phân biệt nguồn vốn và có quy mô vốn đầu tư từ 1.500 tỷ VNĐ trở lên trong lĩnh vực kinh doanh điện”), bởi tổng mức đầu tư ban đầu của nó lên tới khoảng 31.505 tỷ VNĐ.

    Tuy nhiên, do đây là một trong hai dự án đã được Bộ Công thương phê duyệt trong quy hoạch tổng thể Trung tâm Điện lực Thái Bình theo Quyết định số 1274/QĐ-BCT ngày 24/10/2007, nên theo khoản 4 Điều 37 Nghị định số 108/2006/NĐ-CP, nó không cần phải được Thủ tướng Chính phủ quyết định chủ trương đầu tư. (Dự án này cũng nằm trong Quy hoạch Phát triển Điện lực Quốc gia giai đoạn 2011-2020 có xét đến năm 2030 do Thủ tướng Chính phủ phê duyệt tại Quyết định số 1208/QĐ-TTg ngày 21/7/2011.)
    Mục (b) khoản 2 Điều 71 (“Nội dung, quyền hạn, trách nhiệm quản lý nhà nước về đầu tư”) của Nghị định số 108/2006/NĐ-CP quy định: “Thủ tướng Chính phủ chỉ đạo các Bộ, ngành và địa phương thực hiện luật pháp, chính sách về đầu tư; phê duyệt hoặc ủy quyền phê duyệt quy hoạch; quyết định chủ trương đầu tư đối với những dự án đầu tư thuộc thẩm quyền; quyết định hoặc cho phép thành lập các khu công nghiệp, khu chế xuất, khu công nghệ cao và khu kinh tế; chỉ đạo giải quyết những vấn đề vướng mắc trong quá trình điều hành, quản lý hoạt động đầu tư vượt quá thẩm quyền của các Bộ, ngành và địa phương.”
    Như vậy, mặc dù không phải quyết định chủ trương đầu tư (do nằm trong quy hoạch đã được Bộ Công thương phê duyệt), song Dự án NĐTB 2 vẫn thuộc phạm vi trách nhiệm quản lý nhà nước về đầu tư của Thủ tướng Chính phủ.
    Và họ đã làm gì?
    Đó là lý do vì sao ngày 12/2/2009, tại cuộc họp bàn về triển khai kế hoạch sản xuất kinh doanh năm 2009 của Tập đoàn Dầu khí Việt Nam, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã “đồng ý về nguyên tắc Tập đoàn được chỉ định nhà tổng thầu thực hiện Dự án Nhà máy Nhiệt điện Thái Bình 2” (Thông báo số 49/TB-VPCP ngày 17/2/2009).
    Đó là lý do vì sao ngày 11/06/2010, Phó Thủ tướng phụ trách kinh tế ngành Hoàng Trung Hải đãđồng ý về chủ trương giao PVC thực hiện gói thầu EPC Dự án NMNĐ Thái Bình 2 theo hình thức chỉ định thầu” tại Công văn số 978/TTg-KTN. (Lưu ý: Các văn bản mà số hiệu có đuôi TTg-KTN đều do Phó Thủ tướng phụ trách kinh tế ngành ký.)
    Đó là lý do vì sao ngày 17/02/2011, Văn phòng Chính phủ lại có văn bản số 906/VPCP-KTN thông báo ý kiến của PTT Hoàng Trung Hải về phương án nhà thầu thực hiện gói thầu EPC Dự án NMNĐ Thái Bình 2 là “PVN thực hiện ý kiến của Thủ tướng Chính phủ nêu tại công văn số 978/TTg-KTN ngày 11/06/2010 về danh mục các dự án chỉ định thầu 2010 của Tập đoàn” để hồi đáp văn bản số 817/DKVN-HĐQT do Chủ tịch PVN Đinh La Thăng ký gửi Thủ tướng Chính phủ ngày 28/01/2011 đề xuất cho PVC là tổng thầu EPC dự án.
    Đó là lý do vì sao ngày 2/3/2011, trang web của Tổng Công ty Điện lực Dầu khí đăng bản tin “Lễ ký kết hợp đồng EPC xây dựng Nhà máy Nhiệt điện Thái Bình 2”, trong đó có đoạn: “Thực hiện công văn số 906/VPCP-KTN của Văn phòng Chính phủ ngày 17/02/2011 về việc phương án và nhà thầu thực hiện gói thầu EPC Dự án Nhà máy Nhiệt điện Thái Bình 2, gói thầu EPC Dự án Nhà máy Nhiệt điện Thái Bình 2 đã được giao cho Tổng công ty CP Xây lắp Dầu khí Việt Nam (PVC) thực hiện.

    Công văn 906/VPCP-KTN là cơ sở để PVN giao hợp đồng EPC cho PVC
    Và đó là lý do vì sao PTT Hoàng Trung Hải – PTT phụ trách kinh tế ngành, trong đó có ngành dầu khí và ngành điện lực – không chỉ phát lệnh khởi công Dự án NĐTB 2 ngày 1/3/2011 mà sau đó còn thường xuyên giám sát, chỉ đạo việc thực hiện dự án.
    Đệ tử lâm nạn, đại ca nơi nao?
    Trong bộ máy chính phủ Việt Nam hiếm có bộ đôi nào gắn bó với nhau chặt chẽ và lâu năm như cặp Hoàng Trung Hải - Đinh La Thăng. Đó là quãng thời gian kéo dài hơn 10 năm, từ ngày 5/10/2005 (khi Đinh La Thăng trở thành Chủ tịch PVN) cho đến ngày 5/2/2016 (khi ông ta rời khỏi chiếc ghế Bộ trưởng Giao thông - Vận tải). Trong thời gian đó, Hoàng Trung Hải làm Bộ trưởng Công nghiệp (bộ chủ quản PVN) trước khi trở thành Phó Thủ tướng phụ trách kinh tế ngành, trực tiếp chỉ đạo Bộ Công Thương và Bộ GT-VT, kiêm Trưởng ban Chỉ đạo Nhà nước các dự án trọng điểm về dầu khí, Trưởng ban Chỉ đạo Nhà nước về Quy hoạch Phát triển Điện lực Quốc gia và Trưởng ban Chỉ đạo Nhà nước các công trình, dự án trọng điểm ngành GT-VT.
    Rời khỏi chính phủ, “con ngựa thành Troy” Hoàng Trung Hải trở thành Bí thư Thành uỷ Hà Nội, Bí thư Đảng uỷ Bộ Tư lệnh Thủ đô, còn Đinh La Thăng thì đảm đương trọng trách Bí thư Thành uỷ TP HCM. Tức là bộ đôi này chia nhau thống lĩnh hai trung tâm chính trị - kinh tế - văn hoá lớn nhất cả nước.
    Liên quan đến vụ bê bối tại Dự án Nhà máy Nhiệt điện Thái Bình 2, theo cáo trạng, (cựu) Chủ tịch PVN Đinh La Thăng đã chỉ đạo cấp dưới tại PVN và Ban Quản lý Dự án làm trái quy định, gây hậu quả nghiêm trọng.
    Tuy nhiên, như phần trên chúng tôi đã chỉ ra, việc PVN giao gói thầu EPC cho PVC là theo ý kiến chỉ đạo của PTT Hoàng Trung Hải, trong một dự án thuộc phạm vi trách nhiệm quản lý nhà nước của ông ta. Đến nay, mặc dù đã quá thời hạn 4 năm, nhưng dự án mới chỉ hoàn thành được 81% khối lượng công việc, thiệt hại lên đến hàng nghìn tỷ VNĐ. Nếu ngài Phó Thủ tướng thực hiện đúng chức trách của mình – PTT phụ trách kinh tế ngành kiêm Trưởng ban Chỉ đạo Nhà nước về Quy hoạch Phát triển Điện lực Quốc gia – thì gói thầu EPC ngay từ đầu đã không được giao cho PVC. Trong khi đó, việc giao thầu này lại còn do chính ông ta chỉ đạo. (Theo luật thì đây rõ ràng là một “tình tiết tăng nặng”.)
    Điều 285. Tội thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng
    1. Người nào vì thiếu trách nhiệm mà không thực hiện hoặc thực hiện không đúng nhiệm vụ được giao gây hậu quả nghiêm trọng, nếu không thuộc trường hợp quy định tại các điều 144, 235 và 301 của bộ luật này, thì bị phạt cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng đến năm năm.
    2. Phạm tội gây hậu quả rất nghiêm trọng hoặc đặc biệt nghiêm trọng, thì bị phạt tù từ ba năm đến mười hai năm.
    3. Người phạm tội còn bị cấm đảm nhiệm chức vụ, cấm hành nghề hoặc làm công việc nhất định từ một  năm đến năm năm.
    Câu hỏi không thể không đặt ra ở đây là: Tại sao Đinh La Thăng bị truy tố về tội “Cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” mà Hoàng Trung Hải lại không bị khởi tố về tội “Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng” theo khoản 2 Điều 285 Bộ luật Hình sự?
    Và xin trân trọng gửi câu hỏi này tới “người đốt lò” khả kính Nguyễn Phú Trọng.

    Thứ Sáu, 26 tháng 1, 2018

    Vì sao ông Trần Đại Quang ‘đánh trống bỏ dùi’ vụ Formosa Hà Tĩnh?

    Lê Anh Hùng | Bauxite ViệtNam | 26.1.2018   


    Vụ ô nhiễm môi trường do Formosa Hà Tĩnh xả thải chất độc gây ra từ đầu tháng 4 năm 2016 được cho là thảm hoạ môi trường lớn nhất trong lịch sử Việt Nam – một sự kiện gây chấn động dư luận.
    “Cháy nhà ra mặt chuột.” Khi vụ việc xẩy ra, hàng loạt sai phạm của các cơ quan hữu quan và đặc biệt là bàn tay lông lácủa Bắc Kinh trong đại dự án lần lượt bị báo chí “lề đảng” và đặc biệt là báo chí “lề dân” bóc trần, phơi bày trước công luận.
    Trước một thảm hoạ ảnh hưởng đến hàng chục triệu người dân trong ít nhất là hàng chục năm, khiến cộng đồng quốc tế cũng bày tỏ sự quan ngại, lẽ dĩ nhiên người ta chờ đợi phản ứng thích đáng từ những người đứng đầu hệ thống chính trị ở Việt Nam.

    Vậy nhưng, ngoài thái độ vô cảm, vô trách nhiệm đến mức không thể chấp nhận được của ngài Tổng Bí thư mà chúng tôi đã chỉ ra trong bài “Thảm hoạ Formosa Hà Tĩnh: Tội ác mang tên Nguyễn Phú Trọng”, người ta lấy làm lạ là Chủ tịch nước Trần Đại Quang, một cựu Bộ trưởng Công an và là Chủ tịch Hội đồng An ninh - Quốc phòng Việt Nam, cũng hầu như không hề hé răng gì về một đại dự án mà bản thân Đại tướng, Phó Chủ tịch Quốc hội Đỗ Bá Tỵ từng nhận định là một vấn đề tiềm ẩn lâu dài về quốc phòng - an ninh.
    Lần duy nhất mà ngài Chủ tịch nước lên tiếng về vụ Formosa Hà Tĩnh là trong cuộc tiếp xúc cử tri ngày 1/8/2016, tức là phải đến 4 tháng sau vụ thảm hoạ, khi ông hùng hồn khẳng định: “Xử lý nghiêm bất kể ai liên quan đến sự cố Formosa.”
    Tuy nhiên, đến giờ thì công chúng đều đã thấy những ai liên quan đến đại thảm hoạ môi trường đó đã được “xử lý nghiêm” như thế nào – nhất là khi “cha đẻ” của nó, cựu Phó Thủ tướng phụ trách kinh tế và hiện là Bí thư Thành uỷ Hà Nội Hoàng Trung Hải vẫn tiếp tục “bình chân như vại”.
    Câu hỏi không thể không đặt ra ở đây là: Tại sao ông Trần Đại Quang lại “né” hay chính xác hơn là “đánh trống bỏ dùi” trong vụ Formosa Hà Tĩnh?
    “Thiếu trách nhiệm gây hậu quả vô cùng nghiêm trọng”
    Bắt đầu từ ngày 21/4/2008, tác giả bài viết – Lê Anh Hùng – đã gửi đơn thư tố cáo một loạt tội danh đặc biệt nghiêm trọng của ba nhà lãnh đạo Việt Nam lúc bấy giờ là TBT Nông Đức Mạnh, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và PTT Hoàng Trung Hải.
    Ngày 6/6/2012, tác giả đã trực tiếp gửi đơn thư tố cáo cho Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc và đến ngày 19/6/2012, ông Dương Trung Quốc đã chuyển đơn thư đó cho Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng.
    Trong cuộc trao đổi với tác giả vào ngày 18/2/2013 tại văn phòng làm việc của ông (216 Trần Quang Khải, Hà Nội), ĐBQH Dương Trung Quốc cho biếtlà ngày 5/11/2012, ông đã gửi công thư cho Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng với nội dung:
    “Tại kỳ họp trước [kỳ họp thứ 3 Quốc hội khoá XIII tháng 6 năm 2012 – LAH] tôi đã trực tiếp chuyển tới Chủ tịch đơn tố cáo của công dân Lê Anh Hùng. Nhận thức đây là một vấn đề rất phức tạp liên quan đến các vị lãnh đạo quan trọng nên chỉ Chủ tịch mới đủ cương vị xem xét theo đúng quy định của pháp luật. Tôi cũng đã thông tin về vụ việc này với ông Bộ trưởng Bộ Công an, cũng là Đại biểu Quốc hội.
    Đến kỳ họp này [kỳ họp thứ 4 Quốc hội khoá XIII – LAH], công dân Lê Anh Hùng lại trực tiếp gặp và chuyển tiếp nội dung đơn đã gửi. Kính mong Chủ tịch quan tâm có hướng giải quyết phù hợp với quy định của pháp luật, và thực tế cũng là giúp tôi thực thi trách nhiệm Đại biểu Quốc hội của mình.”
    Nghĩa là, (cựu) Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang đã được ĐBQH Dương Trung Quốc thông báo về việc (cựu) Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải bị tố cáo một loạt sai phạm đặc biệt nghiêm trọng trong một vụ tố cáo đúng pháp luật bắt đầu từ ngày 21/4/2008, và điều đó đã được ĐBQH Dương Trung Quốc thể hiện rõ ràng trong văn bản gửi Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng.
    Lẽ ra, với cương vị Bộ trưởng Công an, ông Trần Đại Quang phải đốc thúc hoặc thậm chí là trực tiếp chỉ đạo điều tra vụ việc vô cùng nghiêm trọng, ảnh hưởng đến an ninh quốc gia cũng như vận mệnh đất nước đó. Nếu điều ấy xẩy ra, tất cả các dự án liên quan đến “con ngựa thành Troy” Hoàng Trung Hải đều phải tạm dừng để các cơ quan chức năng rà soát lại trước khi loại trừ những yếu tố tiềm ẩn nguy hại trong mỗi dự án hoặc thậm chí huỷ bỏ toàn bộ dự án. Và chắc chắn, đại dự án Formosa Hà Tĩnh phải nằm trong số bị huỷ bỏ đầu tiên, lễ khởi công dự án sẽ không diễn ra vào ngày 2/12/2012, bởi vị trí đặc biệt xung yếu về an ninh quốc phòng của nó: một “tử huyệt” nằm trên diện tích bằng 1,2 lần diện tích Macao, án ngữ khu vực phòng thủ quan yếu bậc nhất từ Nghệ Tĩnh tới Thừa Thiên - Huế, ngay dưới chân Đèo Ngang và chỉ cách căn cứ quân sự Du Lâm chừng 300km.
    Nhưng không, ngài (cựu) Bộ trưởng Công an đã chọn cách im lặng. Và sự “ngậm miệng” của ông ta không đơn thuần là chỉ để “ăn tiền” – ông ta được những kẻ bị tố cáo (Hoàng Trung Hải, Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Phú Trọng – nhân vật thế chỗ Nông Đức Mạnh sau Đại hội XI trong liên minh ma quỷ kia) hứa hẹn dành cho chiếc ghế Tổng Bí thư tại Đại hội XII đầu năm 2016. (Đến giữa năm 2013, sau khi Chủ tịch nước Trương Tấn Sang thoả hiệp với liên minh Hoàng Trung Hải - Nguyễn Tấn Dũng - Nguyễn Phú Trọng cũng như Bắc Kinh để được thay thế Nguyễn Phú Trọng, đổi lại việc phe nhóm Trương Tấn Sang bỏ qua vụ tố cáo của tôi, ông Trần Đại Quang bị gạt ra ngoài nên mới quay sang ủng hộ tôi tiếp tục tố cáo.)
    Và “sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi”?
    Vụ ông trùm bất động sản kiêm “thượng tá tình báo chiến lược” Phan Văn Anh Vũ, biệt hiệu Vũ ‘Nhôm’, đào thoát sang Singapore ngay trước khi bị khởi tố ngày 21/12 và truy nã ngày 22/12 rồi bị dẫn độ về Việt Nam ngày 4/12 đang khiến dư luận rúng động.
    Và đến lúc này thì người ta đã có cơ sở để tin vào những văn bản đóng dấu “Tuyệt Mật” do “nhóm phóng viên Công Lý” công bố hồi đầu tháng 5 năm ngoái, phơi bày sự cấu kết của một số quan chức Bộ Công an (thông qua các “công ty bình phong” do Vũ ‘Nhôm’ làm chủ) với các quan chức trong bộ máy nhằm thâu tóm hàng loạt công sản có giá trị lớn. Trong các văn bản đó có công văn số 80/TTg-KTN ngày 8/9/2015 do Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải ký gửi Bộ Công an, Bộ Tài chính và UBND TP HCM, đồng ý bán chỉ định cơ sở nhà, đất tại số 129 Pasteur, Quận 3, TP Hồ Chí Minh cho Công ty Cổ phần Nova Bắc Nam 79 theo đề nghị của Bộ Công an, Bộ Tài chính và UBND TP HCM.

    Đây là công văn của PTT Hoàng Trung Hải gửi Bộ Công an? Và còn bao nhiêu công văn như thế này? – Nguồn: Dân Luận.
    Bất luận thế nào, với tư cách người đứng đầu bộ máy bảo vệ an ninh quốc gia từ năm 2011 đến 2016 và Chủ tịch nước kiêm Chủ tịch Hội đồng An ninh - Quốc phòng từ năm 2016 đến nay, ông Trần Đại Quang là một trong những người phải chịu trách nhiệm cao nhất về “nhóm lợi ích Tàu” do Hoàng Trung Hải cầm đầu cũng như vô số thảm hoạ mà “con ngựa thành Troy” này đã, đang và sẽ tiếp tục gây ra cho đất nước trong ít nhất hàng chục năm tới.

    Thứ Tư, 20 tháng 12, 2017

    Vì sao Nguyễn Phú Trọng quyết bắt Đinh La Thăng?

    Lê Anh Hùng | VOA| 20.12.2017



    Vụ Phó ban Kinh tế Trung ương Đinh La Thăng bị bắt ngày 8/12 là một sự kiện chấn động dư luận. Lần đầu tiên, kể từ khi cộng sản lên nắm quyền tại Việt Nam năm 1945 đến nay, một (cựu) uỷ viên Bộ Chính trị bị khởi tố và tống giam.
    Chính trường Việt Nam xưa nay vốn vô cùng phức tạp. Vậy nên, dù bề ngoài thì vụ việc này được xem như bằng chứng cho thấy “quyết tâm” của TBT Nguyễn Phú Trọng trong chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” “made in Việt Nam” do chính ông ta phát động, nhưng đằng sau đấy có lẽ không nhiều người nghĩ đơn giản như thế.
    Ở Việt Nam, tham nhũng là vấn đề mang tính hệ thống, hay theo cách gọi của cựu Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An, đó là “lỗi hệ thống”. Nghĩa là, nếu không cải cách hệ thống thì việc chống tham nhũng chẳng khác nào “bắt cóc bỏ dĩa”. Bộ máy càng phòng chống, tham nhũng càng sinh sôi nẩy nở.

    Thực tế Việt Nam bảy năm qua dưới thời TBT Nguyễn Phú Trọng chính là minh chứng rõ ràng nhất cho chân lý đó. Cảm nhận “tinh thần” của những câu phát ngôn như “Kỷ luật mà không tính kỹ, mai kia lại ân oán, thù oán, đối phó thành phe phái, làm rối nội bộ, có nên không” hay “Không phải kỷ luật nhiều là thành công, cốt là đánh thức người ta dậy, đừng vi phạm pháp luật, mở đường cho người ta tiến tới mới là thành công”, người ta lại càng khó tin là đương kim TBT Đảng CSVN thực tâm chống tham nhũng, khi mà cải cách vẫn là một khái niệm vô cùng lạ lẫm đối với ông ta.
    Câu hỏi đặt ra ở đây là: Nếu không vì mục đích chống tham nhũng thì vì sao Nguyễn Phú Trọng lại bắt Đinh La Thăng, điều mà ông ta đã muốn thực hiện ngay tại Hội nghị Trung ương 6 thượng tuần tháng 10/2017, qua một số nguồn tin cũng như bầu không khí chính trị trước thềm hội nghị?
    “Khúc củi” bự dễ “bắt lửa”
    Khi được các phe nhóm quyền lực trong đảng thống nhất lựa chọn như là giải pháp khả dĩ nhất để gạt bỏ ứng cử viên số 1 lúc bấy giờ là Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng đã cam kết là chỉ tại vị trong nửa nhiệm kỳ Đại hội XII.  
    Tuy nhiên, tham vọng của ngài TBT không dừng lại ở đó mà, với sự hậu thuẫn hết mình của Bắc Kinh, ông ta muốn tiếp tục ngự trên “ngôi báu” chí ít là đến hết nhiệm kỳ. Kết quả là hai ứng cử viên sáng giá nhất Đinh Thế Huynh và Trần Đại Quang lần lượt bị loại ra khỏi cuộc chơi, khi kẻ thì phải đi “chữa bệnh”, người thì dính vào vụ Trịnh Xuân Thanh.
    “Noi gương” ông chủ Trung Nam Hải Tập Cận Bình, Nguyễn Phú Trọng muốn sử dụng chiêu bài “chống tham nhũng” để các đối thủ còn lại chỉ lo giữ cái ghế hiện tại của mình cũng đã khó, chứ đừng nói đến chuyện “tranh đấu” với ông ta để trở thành chủ nhân khu nhà 1A Hùng Vương. Nghĩa là, nếu cầm chịch được cuộc chơi, ngay cả khi buộc phải rời khỏi ngôi vị Tổng Bí thư, ông ta cũng rộng đường lựa chọn người kế nhiệm theo ý chỉ của quan thầy Bắc Kinh.
    Trong khi đó, Đinh La Thăng lại là kẻ “ăn tàn phá hại” bậc nhất trong bộ máy, khó ai sánh nổi, với những sai phạm phải nói là rõ rành rành, từ thời còn làm Chủ tịch Tập đoàn Sông Đà, trước khi trở thành Chủ tịch Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) rồi Bộ trưởng Giao thông - Vận tải. Thế nên, sau khi bị gạt ra khỏi Bộ Chính trị, Đinh La Thăng đã trở thành một “khúc củi” bự không chỉ dễ bắt lửa, mà còn đánh trúng tâm lý của một công chúng vốn xưa nay vẫn nghi ngờ quyết tâm chống tham nhũng của người đứng đầu bộ máy phòng chống tham nhũng ở Việt Nam.
    Đầu mối cực kỳ quan trọng
    Đinh La Thăng là kẻ từng một thời gian dài nắm giữ những hầu bao rủng rẻng nhất trong bộ máy, từ vai trò Chủ tịch Tập đoàn Sông Đà, Chủ tịch Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) cho đến Bộ trưởng Giao thông - Vận tải.
    Sông Đà là tập đoàn xây dựng lớn nhất Việt Nam; PVN thì được ví như “con bò sữa” của nền kinh tế; còn Bộ GTVT lại là bộ ngốn nhiều vốn đầu tư từ ngân sách nhất.
    Xuất thân là một kế toán viên, hơn ai hết Đinh La Thăng nắm rõ “đường đi nước bước” của những đồng tiền tham nhũng, với quy mô lên đến hàng tỷ USD. Và rõ ràng là khó ai trong cái hệ thống “tham nhũng từ trong trứng nước” này đủ sức cưỡng lại được những “tờ xanh” đầy “ma lực” đó. (Một hệ thống vận hành dựa trên tham nhũng thì bất cứ ai không tham nhũng sớm muộn gì cũng bị gạt ra khỏi guồng máy.)
    “Truyền nhân” của “đồng chí X”
    Trong bài “Cuộc đấu Nguyễn Phú Trọng - Đinh La Thăng: chiêu trò mới của Bắc Kinh?”, chúng tôi đã chỉ ra rằng, Đinh La Thăng chính là “con bài” khả dĩ nhất của Bắc Kinh để thay thế cho Nguyễn Tấn Dũng, nhân vật được LS Cù Huy Hà Vũ ví là “điệp viên hoàn hảo” của Trung Quốc.
    Thiết tưởng điều này không có gì quá khó hiểu. Đinh La Thăng từng được coi như “đệ tử ruột” của “đồng chí X”. Đó là thực tế mà có lẽ không mấy ai không biết. Đặc biệt, Đinh La Thăngcòn nằm dưới trướng Hoàng Trung Hải, đại diện Trung Nam Hải tại Việt Nam, suốt hơn 10 năm (từ ngày 5/10/2005 đến ngày 5/2/2016), khi ông ta làm Chủ tịch PVN rồi Bộ trưởng GT-VT, còn đương kim Bí thư Thành uỷ Hà Nội thì làm Bộ trưởng Công nghiệp (bộ chủ quản PVN) rồi Phó Thủ tướng phụ trách kinh tế ngành kiêm Trưởng ban Chỉ đạo Nhà nước các dự án trọng điểm về dầu khí và Trưởng ban Chỉ đạo Nhà nước các công trình, dự án trọng điểm ngành giao thông - vận tải từ năm 2007 đến 2016. Ngần ấy năm phục tùng hai “con bài” quan trọng nhất của Bắc Kinh ở Việt Nam mà một kẻ “ăn tàn phá hại” như Đinh La Thăng không bị các ông chủ Trung Nam Hải “nắm gáy” thì mới là chuyện khó tin. (“Đồng chí X” – kẻ từng bị Hoàng Trung Hải gài bẫy rồi khống chế và thao túng – chính là người đã giới thiệu Đinh La Thăng vào Bộ Chính trị. Và cũng giống như “quan anh” chuyên “nói một đàng làm một nẻo” của ông ta, thời gian Đinh La Thăng làm Bí thư Thành uỷ, tình hình dân chủ - nhân quyền Sài Gòn thậm chí còn tồi tệ hơn cả dưới thời Lê Thanh Hải, một nhân vật vốn đã cực kỳ sắt máu.)
    Không khó hình dung, để có thể loại bỏ Trần Đại Quang, thủ lĩnh nhóm chống Trung Quốc trong bộ máy, Bắc Kinh đành chấp nhận rủi ro với con bài Đinh La Thăng. Kết cục là sau khi Trịnh Xuân Thanh chuồn khỏi Việt Nam, dưới áp lực của các đối thủ, Nguyễn Phú Trọng buộc phải kỷ luật Đinh La Thăng ở mức độ vừa đủ để vô hiệu hoá “con bài” nguy hiểm này của Bắc Kinh, vừa không đẩy vụ việc đi xa đến mức “cháy lan” sang các đối thủ của ngài TBT. (Sau Đại hội XII, không phải Nguyễn Phú Trọng mà chính Trần Đại Quang mới được coi là nhân vật quyền lực nhất Việt Nam.) Ngoài ra, lựa chọn này cũng cho phép ông ta tiếp tục hy vọng sử dụng thanh “bảo kiểm” mang tên Trưởng ban Chỉ đạo Trung ương về PCTN để phục vụ cho tham vọng quyền lực cá nhân.

    Đinh La Thăng (phải) từng là "ngôi sao đang lên" của chế độ.
    Bàn cờ thế trên chính trường Việt Nam lúc này xem ra đã trở nên dễ đoán định hơn: Chừng nào Nguyễn Phú Trọng còn làm chủ cuộc chơi quyền lực, chừng đó Đinh La Thăng còn phải biết “khai” những gì mà ngài TBT mong muốn, bởi điều ấy không chỉ giúp cặp bài trùng Hoàng Trung Hải – Nguyễn Phú Trọng khống chế các đối thủ, mà còn giúp ngài cựu Bí thư Sài Gòn tự bảo vệ mình. (Nói “chừng nào” là bởi Nguyễn Phú Trọng không phải không có “tử huyệt” mà chỉ là do “tử huyệt” của ông ta quá ư nhạy cảm, nhạy cảm đến mức đủ sức xô đổ cả hệ thống: đó là Hoàng Trung Hải, nhân vật cầm đầu “nhóm lợi ích Tàu” tại Việt Nam suốt bao năm qua.)
    Phải chăng là nhờ vậy mà vị thế cặp bài trùng này bỗng nhiên “nổi” hẳn lên. Ngài TBT được Chính phủ mời tham dự hội nghị trực tuyến với các địa phương vào ngày 28/12, sự kiện chưa từng có từ trước tới nay. Trong khi đó, sau một thời gian khá chìm lắng, “con ngựa thành Troy” Hoàng Trung Hải lại bất ngờ xuất hiện trong Đoàn Chủ tịch Đại hội Hội Cựu Chiến binh Việt Nam lần thứ VI hôm 14/12, một vị trí vừa không phù hợp với cương vị của ông ta, vừa là sự lăng nhục đến mức không còn từ ngữ nào để mô tả đối với hàng triệu người đã đổ xương máu vì non sông đất nước./.

    Lê Anh Hùng là một blogger/dịch giả/nhà báo độc lập ở Hà Nội và là người đấu tranh vì tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam từ nhiều năm nay.

    Nguồn: VOA

    Thứ Ba, 31 tháng 10, 2017

    Bài báo bị gỡ, nhà báo từ chức và quyền lực của ‘nhóm lợi ích Tàu’

    Lê Anh Hùng | Việt Nam Thời Báo | 31.10.2017



    Bài báo hiện giờ chỉ còn trên trang Thương hiệu & Công luận
    thay vì Nhà báo & Công luận.
    Ngày 16/10, báo điện tử Nhà báo & Công luận đăng bài “Vụ mua gần 800.000 tấn than trái chỉ đạo của Thủ tướng: Xin đừng để Bộ trưởng Trần Tuấn Anh đơn độc” của tác giả Vĩnh Quang. Tuy nhiên, chỉ mấy tiếng sau bài báo đã bị gỡ xuống một cách bí ẩn.
    Nội dung bài báo là về kết luận thanh tra của Bộ Công thương do Bộ trưởng Trần Tuấn Anh ký, nhằm vào sai phạm của Thứ trưởng Bộ Công thương Hoàng Quốc Vượng trong việc thực hiện trái chỉ thị của Thủ tướng Chính phủ.
    Chỉ thị 21/CT-TTg (“Tăng cường công tác quản lý nhà nước đối với hoạt động sản xuất, kinh doanh than”) do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký ngày 26/8/2015 nêu rõ: “Phê duyệt biểu đồ cấp than cho sản xuất điện từ nguồn than trong nước do Tập đoàn Công nghiệp Than - Khoáng sản Việt Nam và Tổng Công ty Đông Bắc sản xuất và chỉ đạo Tập đoàn Điện lực Việt Nam, Tập đoàn Dầu khí Việt Nam mua than trong nước cho sản xuất điện từ hai đơn vị này.”
    Tuy nhiên, chỉ thị này đã không được lãnh đạo Bộ Công thương là Thứ trưởng Hoàng Quốc Vượng tuân thủ.

    Cụ thể, theo Thông báo số 122A/TB-BCT ngày 18/3/2016 (do Phó Chánh Văn phòng Bộ Công Thương Đỗ Văn Côi ký) về kết luận của Thứ trưởng Hoàng Quốc Vượng liên quan đến hợp đồng mua bán điện của một số nhà máy điện thuộc PVN thì ngày 11/3/2016, viên Thứ trưởng đã chủ trì cuộc họp giải quyết vướng mắc trong đàm phán hợp đồng mua bán điện của một số nhà máy, và ông ta đã chỉ đạo: “Đồng ý để nhà máy điện Vũng Áng 1 được thanh toán chi phí than đã mua từ nguồn khác…”.
    Ngoài ra, Hoàng Quốc Vượng còn chỉ đạo vượt quyền cả Bộ trưởng Bộ Công Thương khi yêu cầu: “Cục Điều tiết điện lực chịu trách nhiệm rà soát nhằm sửa đổi, bổ sung nội dung của Thông tư 56/2014/TT-BCT trong các trường hợp phát sinh trong thực tiễn là các nhà máy nhiệt điện mua than từ nhiều nguồn khác nhau…”. (Viên Thứ trưởng thậm chí còn có ý định sửa đổi cả một thông tư để vượt quyền Thủ tướng, cho phép các nhà máy nhiệt điện mua than từ nhiều nguồn khác nhau. Điều này thể hiện rõ trong công văn số 565/BCT-ĐTĐL ngày 19/1/2017, khi ông Hoàng Quốc Vượng chỉ đạo: “…Cho phép được mua than từ Công ty Hoành Sơn…, tổng khối lượng than mua không vượt quá 900 nghìn tấn…”.)
    Bộ máy công quyền Việt Nam xưa nay hiếm khi công bố kết quả thanh tra nội bộ; kết luận thanh tra của một tân bộ trưởng nhằm vào sai phạm của một thứ trưởng kỳ cựu lại càng hiếm hoi. Theo “thông lệ Việt Nam”, người ta dễ liên tưởng vụ việc này với cuộc đấu đá quyền lực trong nội bộ ban lãnh đạo Bộ Công thương. Và việc “kết luận thanh tra” được phơi bày trên truyền thông cho thấy đây là một cuộc “so đấu” rất gay cấn, thể hiện sự bất lực của Bộ trưởng Trần Tuấn Anh trước thành trì quyền lực của Thứ trưởng Hoàng Quốc Vượng.
    Trong khi yêu cầu phải báo cáo, xử lý sai phạm của từng cá nhân, đơn vị trong thương vụ mua than nói trên của Bộ trưởng Trần Tuấn Anh đã quá thời hạn hơn nửa năm nhưng vẫn chưa được thực hiện thì sự kiện bài báo mang tựa đề “Xin đừng để Bộ trưởng Trần Tuấn Anh đơn độc” mới được đăng lên chưa được bao lâu đã bị gỡ xuống một cách bí ẩn chẳng khác nào cái tát vào mặt ngài Bộ trưởng, nhân vật được một số người xem là “ngôi sao đang lên”.
    Chưa hết, theo nhà báo Nguyễn Hoài Nam, mặc dù sau khi đăng, cái tên Hoàng Quốc Vượng đã bị loại bỏ khỏi bài báo nhưng cuối cùng nó vẫn bị gỡ xuống. Tác giả bài báo thì bức xúc đến mức xin từ chức phó trưởng phòng báo điện tử của báo Nhà báo & Công luận.
    Đến đây thì có lẽ ai cũng phải bật ra câu hỏi trong đầu: cái tay Hoàng Quốc Vượng kia là ai mà “ghê gớm” làm vậy?
    Xin thưa, Hoàng Quốc Vượng nguyên là trợ lý của Hoàng Trung Hải thời kỳ đương kim Bí thư Thành uỷ Hà Nội còn là Tổng Giám đốc Tổng Công ty Điện lực Việt Nam (EVN) giai đoạn 1998-2000. Sau khi trở thành Bộ trưởng Công nghiệp (2003-2007), Hoàng Trung Hải đã đưa viên trợ thủ thân tín của mình lên làm Chánh Văn phòng Bộ Công nghiệp.
    Tháng 8/2008, Hoàng Quốc Vượng được “luân chuyển” về Thái Nguyên làm Phó Chủ tịch UBND tỉnh. Đến tháng 8/2010, ông ta được điều về giữ chức Thứ trưởng Bộ Công thương. Tháng 9/2012, ông ta được bổ nhiệm làm Chủ tịch Hội đồng Thành viên EVN. Tháng 1/2015, ông ta trở lại làm Thứ trưởng Bộ Công thương, và được phân công phụ trách trực tiếp ngành điện lực Việt Nam dưới thời Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng cũng như thời Bộ trưởng Trần Tuấn Anh.
    Điện lực là lĩnh vực nằm dưới sự khuynh loát của “nhóm lợi ích Tàu” từ thời Hoàng Trung Hải còn làm Tổng Giám đốc EVN (1998-2000). Trở thành Thứ trưởng (2000-2003) rồi Bộ trưởng Bộ Công nghiệp (2003-2007) và cuối cùng là Phó Thủ tướng phụ trách kinh tế ngành (trong đó có ngành điện lực; 2007-2016), Hoàng Trung Hải càng có điều kiện lũng đoạn ngành kinh tế hạ tầng hết sức trọng yếu này của Việt Nam. (Liên minh ma quỷ này ngang ngược đến mức sẵn sàng trao cả một dự án nhiệt điện lên đến 3,5 tỷ USD cho một công ty chuyên doanh… mực in, dĩ nhiên đằng sau đó là một âm mưu mờ ám.)
    Không còn nghi ngờ gì, ngay cả khi đã rời khỏi vị trí Phó Thủ tướng, Hoàng Trung Hải vẫn tiếp tục kiểm soát ngành điện lực Việt Nam thông qua bàn tay đệ tử ruột Hoàng Quốc Vượng.
    Dưới sự thao túng của “nhóm lợi ích” Hoàng Trung Hải, điện lực Việt Nam gần như trở thành một phiên bản của của ngành điện lực Trung Quốc. Vấn đề nằm ở chỗ, so với “nguyên bản Trung Quốc” thì “phiên bản Việt Nam” lại có trình độ công nghệ thấp kém hơn nhiều và đặc biệt là gây ô nhiễm môi trường đến mức báo động. Nghiêm trọng hơn, dưới sự phù phép của Hoàng Trung Hải, không chỉ an ninh năng lượng mà một loạt vị trí xung yếu về an ninh quốc phòng trên khắp Việt Nam đã bị Bắc Kinh kiểm soát thông qua những dự án nhiệt điện hay thuỷ điện mà hầu hết hoặc do Trung Quốc làm tổng thầu, làm chủ đầu tư hoặc cung cấp thiết bị.
    Đằng sau Hoàng Quốc Vượng chính là “nhóm lợi ích Tàu” do “con ngựa thành Troy” Hoàng Trung Hải cầm đầu. Đây mới là nhóm lợi ích hùng mạnh và tanh tưởi nhất Việt Nam, thủ phạm của hầu như mọi vấn nạn Trung Quốc trên dải đất hình chữ S suốt mười mấy năm qua, bởi nó đã khống chế và thao túng một loạt lãnh đạo chóp bu của cộng sản Việt Nam.
    Rõ ràng, tương lai đất nước phụ thuộc cốt tử vào việc giải bài toán mang tên “nhóm lợi ích Hoàng Trung Hải”.

    Thứ Năm, 26 tháng 10, 2017

    Ngân sách khốn quẫn: điều tất yếu phải đến?

    Lê Anh Hùng | VOA| 26.10.2017



    Tình trạng ngân sách nhà nước rơi vào cảnh bí bách chẳng phải là điều mới mẻ gì, mà đó là thực tế công chúng Việt Nam đã biết đến từ vài năm gần đây.
    Hội chứng “hết tiền trả lương”
    Sự kiện đầu tiên báo hiệu tình trạng ngày một xấu đi này diễn ra vào cuối tháng 11 năm 2015, khi một loạt tờ báo “chính thống” đồng loạt chạy những hàng tít như “Thành uỷ Bạc Liêu hết tiền hoạt động”, hay thậm chí còn bi đát hơn: “Thành ủy Bạc Liêu không chỉ hết tiền mà còn... nợ nần chồng chất.”
    Câu chuyện Thành uỷ Bạc Liêu vỡ nợ chưa kịp lắng xuống thì dư luận lại rộ lên trước thông tin về thực trạng tương tự ở Cà Mau, khi không chỉ UBND TP Cà Mau nợ đầm đìa, không còn tiền trả lương cho công chức, mà cả huyện Cái Nước cũng hết tiền chi lương, phải cầu cứu ngân sách tỉnh.

    Hai sự kiện xẩy ra liên tiếp này tuy khiến dư luận bàn tán xôn xao, nhưng không khiến người ta phải quá ngạc nhiên, bởi chỉ hơn một tháng trước đó, Bộ trưởng Kế hoạch - Đầu tư Bùi Quang Vinh đã “bộc bạch” trong một tâm trạng đầy ưu tư tại phiên thảo luận tổ của các ĐBQH: “Cả nước ngân sách Trung ương chỉ còn 45.000 tỷ đồng. Với mức này không biết để làm cái gì, chưa nói để trả nợ với các thứ.”
    Lo sợ tình trạng nợ lương công chức sẽ gây ra phản ứng dây chuyền cùng những tác động tiêu cực khó lường trong xã hội nên chỉ ít ngày sau hai vụ lùm xùm ở Bạc Liêu và Cà Mau, Bộ Tài chính đã cấp tốc gửi công văn xuống các địa phương, yêu cầu không để xảy ra tình trạng nợ lương cán bộ, công chức, viên chức. Cơ quan quản lý ngân khố quốc gia thậm chí còn “vẽ đường” cho các địa phương như giãn tiến độ hoặc tạm dừng thực hiện các khoản chi chưa cần thiết; sử dụng thêm các nguồn lực tài chính của địa phương như quỹ dự trữ tài chính, v.v.; và nếu thực hiện các giải pháp trên mà ngân sách địa phương vẫn khó khăn thì cần báo cáo bằng văn bản lên cấp trên, để cho phép tạm ứng nguồn chi.
    Tuy nhiên, sau công văn chỉ đạo nói trên của Bộ Tài chính chỉ mươi hôm, báo chí lại loan tin về việc UBND xã Thạch Khê, Thạch Hà, Hà Tĩnh suốt hai tháng liền không có tiền trả lương cho cán bộ, công chức. Và cũng ở huyện Thạch Hà, mấy tháng sau vụ xã Thạch Khê nợ lương lại đến lượt xã Thạch Văn lên mặt báo vì nợ lương công chức.
    Và chỉ cách đây vài hôm, báo chí lại rộ lên thông tin là cán bộ, công chức tại một số xã, phường trên địa bàn TP Vĩnh Long đã không được nhận lương từ nhiều tháng qua.
    Nợ lương công chức vốn dĩ là một chủ đề “nhạy cảm”, nên những gì được phơi bày trên mặt báo mới chỉ là phần nổi của tảng băng.
    Công an cũng không thoát
    Công an là lực lượng mà giới lãnh đạo cộng sản thường ví là “thanh gươm của đảng”. Một trong những khẩu hiệu mang tính chất “kim chỉ nam” của đội quân hùng hậu này là: “Công an nhân dân chỉ biết còn đảng, còn mình.” Điều này giải thích tại sao bộ máy công an luôn nhận được sự đãi ngộ đặc biệt và không ngừng phình ra, còn chế độ CSVN vẫn được gọi là chế độ “công an trị”.
    Tuy nhiên, tình trạng ngân sách khốn khó cũng đã tác động đến lực lượng công an, đội quân kiêu binh mà xưa nay đảng vẫn dùng tiền để mua sự trung thành và tưởng như “bất khả xâm phạm”. Chẳng hạn, trước kia cán bộ công an mỗi khi được điều động đi làm nhiệm vụ bên ngoài đều được nhận một khoản hỗ trợ khá hậu hĩnh (thường là 500.000VNĐ/ngày), nhưng nay khoản này hầu như bị cắt hẳn.
    Theo tìm hiểu của chúng tôi, nhiều cán bộ ngoại giao làm việc tại các nước là sỹ quan tình báo từ Tổng cục V, Bộ Công an “biệt phái” sang. Trước đây, cán bộ cấp lãnh sự (thường là sỹ quan tình báo biệt phái), đều được nhận thêm trợ cấp cho vợ (hoặc một người giúp việc), với mức trợ cấp bình quân mỗi tháng từ 400 đến 600USD, bất kể người vợ có sống cùng chồng tại nơi công tác hay không. Tuy nhiên, khoảng hơn một năm nay, khoản trợ cấp đó đã không còn.
    Xin dẫn thêm một ví dụ từ Bắc Ninh, một tỉnh giàu có nằm ngay cửa ngõ thủ đô và đang phấn đấu trở thành thành phố trực thuộc trung ương vào năm 2020.
    Trong cuộc cưỡng chế đất tại phường Đồng Kỵ, thị xã Từ Sơn ngày 22/12/2016, khoảng 450 cảnh sát đã được điều động để trấn áp bà con dân oan. Sau cuộc cưỡng chế, ngoài bữa ăn trưa, mỗi viên cảnh sát còn được nhận khoản “bồi dưỡng” 500.000VNĐ. Tất cả các khoản chi đều được lấy từ ngân sách công an. Tuy nhiên, cuộc cưỡng chế đất cũng tại phường Đồng Kỵ ngày 20/9 vừa qua thì chỉ khoảng 350 cảnh sát được huy động. Và sau cuộc cưỡng chế, đội quân chuyên đàn áp dân đen đã không còn được nhận khoản “bồi dưỡng” mà bình thường họ vẫn nhận. Họ vẫn được ăn trưa, nhưng khoản chi đó cũng không phải được trích từ ngân sách công an, mà từ Trung tâm Quỹ đất tỉnh.
    Điều tất yếu phải đến?
    Những hiện tượng nêu trên chỉ là “triệu chứng ngoài da” của một “con bệnh” mà ngay từ khi chào đời đã bộc lộ những bất ổn bên trong. Như một lẽ tự nhiên, càng ngày khả năng cầm cự của nó càng kém.
    Tại hội nghị tổng kết công tác tài chính - ngân sách đầu năm 2017, lần đầu tiên Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã phải thú nhận những thực tế đáng báo động như “Nợ công nếu tính đủ đã vượt trần”, “Chi thường xuyên tăng rất nhanh khiến ngân sách căng thẳng” hay “Nếu không chấm dứt tình trạng này, sự sụp đổ nền tài khóa quốc gia không thể tránh khỏi”.
    Trong cuộc làm việc với Bộ GTVT ngày 16/3, người đứng đầu chính phủ cũng đã cảnh báo cơ quan quản lý hạ tầng quan trọng này là vốn ngân sách đang ở vào tình trạng cực khó.
    Và trong phiên thảo luận tổ sáng 24/10 vừa qua, Tổng Kiểm toán Nhà nước Hồ Đức Phớc đã bày tỏ sự lo ngại về tình hình tài chính quốc gia: “Nền tài chính chúng tôi thấy không được bền vững. Sau này bán hết vốn nhà nước thì nhiệm kỳ sau lấy gì mà chi tiêu, kể cả chi thường xuyên, tiêu dùng cũng là khó.”
    Đâu là giải pháp?
    Trước thềm Hội nghị Trung ương 6, cựu TBT Lê Khả Phiêu đã nhận định là yêu cầu tinh gọn bộ máy hiện “không còn đường lùi”. Tổng số công chức biên chế của hệ thống chính trị ở Việt Nam hiện nay là 3.734.302 người, tức chiếm đến 4% dân số, gấp tới gần 6 lần so với tỷ lệ công chức/dân số ở Mỹ (chỉ 0,68%). Chưa hết, nếu cộng toàn bộ số người hưởng lương và mang tính chất lương thì số người mà ngân sách nhà nước phải “cõng” trên lưng lên tới con số 11 triệu. 
    Không một quốc gia nào, dù giàu có đến đâu, có thể nuôi nổi một đội quân khổng lồ như thế bằng tiền thuế của dân.
    Cách đây mấy năm, dư luận đã tá hoả trước thông tin một xã nghèo với 9.500 dân ở Thanh Hoá nhưng lại có đến… 500 cán bộ. Và đây không phải là trường hợp cá biệt trên 63 tỉnh thành tại Việt Nam.
    Thực ra, không phải bây giờ ban lãnh đạo CSVN mới kêu gào “tinh giản biên chế” hay “tinh gọn bộ máy”, mà vấn đề này đã được đặt ra ngay từ thời họ còn ở “thủ đô kháng chiến” Việt Bắc. Từ đó đến nay, đây là một trong những “điệp khúc” mà công chúng Việt Nam được nghe nhiều nhất, song tình hình lại ngày một trầm trọng hơn.  
    Lần này cũng vậy, số lượng biên chế hay số cơ quan trong hệ thống chính trị không thể nào giảm được chỉ bằng cách kêu gào, hay bằng “quyết tâm chính trị” kiểu cộng sản.
    Trong bối cảnh áp lực nợ công ngày một lớn, động lực tăng trưởng kinh tế chủ yếu dựa vào khai thác tài nguyên và nhân công giá rẻ đang đuối dần, mức độ ưu đãi của các khoản vay từ các đối tác phát triển (World Bank, ADB hay IMF…) hầu như không còn, gánh nặng bộ máy đảng - chính quyền - đoàn thể tiếp tục chồng chất trên lưng người đóng thuế, ngân sách nhà nước ngày càng khốn quẫn, ban lãnh đạo Việt Nam xem ra chỉ còn giải pháp duy nhất để duy trì tăng trưởng và đảm bảo ổn định xã hội: Cải cách chính trị song hành với cải cách kinh tế.
    Ngược lại, nếu vẫn cứ đà này, sự đổ vỡ của nền tài khoá quốc gia kéo theo sự sụp đổ của hệ thống là thực tế khó tránh khỏi. Đó là một cái giá đắt đến đến mức không ai mong muốn.

    Lê Anh Hùng là một blogger/dịch giả/nhà báo độc lập ở Hà Nội và là người đấu tranh vì tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam từ nhiều năm nay.


    Nguồn: VOA

    Thứ Năm, 19 tháng 10, 2017

    Rừng Việt Nam đang réo tên ai?

    Lê Anh Hùng | VOA| 19.10.2017    


    Theo thông tin từ Văn phòng Ban chỉ đạo Trung ương về Phòng chống Thiên tai, tính đến ngày 15/10, đợt mưa lũ tuần qua tại Miền Trung và các tỉnh miền núi phía bắc đã khiến 68 người chết và 34 người mất tích, chưa kể hàng chục người bị thương tích nặng khác. Những cái chết đều vô cùng thương tâm, còn thiệt hại về vật chất thì không sao đếm xuể.
    Đâu là nguyên do?
    Trước thảm hoạ kinh hoàng đó, ông Trần Quang Hải, Tổng Cục trưởng Tổng cục Phòng chống Thiên tai, đã phải chua chát thú nhận: “Phá rừng là một trong những nguyên nhân chính gây ra lũ quét, sạt lở. Chúng ta đang phải trả giá và sẽ còn tiếp tục do nhiều đồi, nhiều rừng đã bị ‘cạo trọc’.”

    Trong một bài viết trên báo Tuổi Trẻ ngày 14/10, GS Vũ Trọng Hồng, nguyên Thứ trưởng Bộ NN&PTNT, nhận định: “Từ câu chuyện mất rừng đầu nguồn, có lý do chính là chúng ta đã dành diện tích rừng rất lớn cho phát triển thủy điện… Cần xem lại các quy trình vận hành hồ chứa, đặc biệt là các hồ chứa của thủy điện. Nếu chỉ thống kê qua số liệu, với số lượng hồ chứa hiện có, các nước sẽ nghĩ chúng ta yên ổn về phòng lũ, cắt lũ. Hồ chứa không phải là cái ao, phải có nhiệm vụ điều tiết nước theo đúng mục tiêu mùa lũ trữ nước, mùa khô xả nước. Nhưng với các hồ chứa thủy điện thì không làm được hết như vậy, vẫn còn chủ động tích nước từ đầu mùa lũ thay vì phải xả nước đầu mùa. Thậm chí với những thủy điện vừa và nhỏ, hơn 1.000 thủy điện, đa số là không có dung tích phòng lũ.”
    Và tại hội nghị trực tuyến của Chính phủ bàn về việc "tăng cường quản lý, bảo vệ rừng và các giải pháp thực hiện trong thời gian tới" ngày 14/10 vừa qua, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã thừa nhận: “Những công trình thủy điện nhỏ nhưng phá rừng rất lớn.”
    Ai là thủ phạm?
    Như vậy, có thể nói, tác nhân chính của thảm hoạ mưa lũ lịch sử vừa qua là công tác quản lý, bảo vệ rừng và công tác quy hoạch, quản lý thuỷ điện.
    Vậy ai là người chịu trách nhiệm cao nhất về công tác quản lý, bảo vệ rừng và quy hoạch, quản lý thuỷ điện những năm qua?
    Xin thưa, câu trả lời là ngài cựu Phó Thủ tướng, đương kim Bí thư Thành uỷ Hà Nội Hoàng Trung Hải!
    Hảo lớ! Hảo lớ!
    Ngoài trọng trách Phó Thủ tướng phụ trách kinh tế do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đề cử và được Quốc hội của Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng phê chuẩn từ ngày 2/8/2007, Hoàng Trung Hải còn được “đồng chí X” tin tưởng giao phó trọng trách Trưởng ban Chỉ đạo Nhà nước về Kế hoạch bảo vệ và phát triển rừng.
    Nghĩa là, tất cả các dự án liên quan đến đất rừng, từ việc chuyển đổi đất rừng, giao đất rừng cho các dự án thuỷ điện, cho đến việc giao hàng trăm ngàn ha rừng đầu nguồn, biên giới cho các công ty Trung Quốc… từ năm 2007 đến 2016 đều phải nhận được sự chuẩn thuận hoặc sự im lặng đồng loã của PTT Hoàng Trung Hải, nhân vật quan trọng và quyền uy thứ hai trong chính phủ Nguyễn Tấn Dũng.
    Ngoài ra, nếu số liệu báo cáo của các tỉnh thành cũng như của Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn về công tác trồng rừng hàng năm là chính xác thì đến nay tỷ lệ che phủ rừng của Việt Nam đã vượt mức 100%, tức là không một m2 nào trên dải đất hình chữ S này chưa được rừng che phủ. Tuy nhiên, thực tế thì như những gì mà chúng ta đã thấy. Và dĩ nhiên, “thành tích” này trước hết phải được “ghi nhận” cho ngài (cựu) Phó Thủ tướng phụ trách kinh tế ngành (trong đó có ngành Lâm nghiệp) kiêm Trưởng ban Chỉ đạo Nhà nước về Kế hoạch bảo vệ và phát triển rừng Hoàng Trung Hải.
    Đặc biệt, từ năm 1998, Hoàng Trung Hải đã là Tổng Giám đốc EVN. Ông ta càng có điều kiện khuynh loát ngành điện lực Việt Nam sau khi ngồi lên chiếc ghế Bộ trưởng Công nghiệp (2003-2007) và Phó Thủ tướng phụ trách kinh tế (2007-2016).
    Ngày 24/10/2007, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký quyết định số 1436/QĐ-TTg về việc thành lập Ban Chỉ đạo Nhà nước về Quy hoạch Điện VI, đồng thời bổ nhiệm PTT Hoàng Trung Hải làm Trưởng ban. Ngày 26/12/2011, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lại ký quyết định số 2449/QĐ-TTg về việc thành lập Ban Chỉ đạo Nhà nước về Quy hoạch Phát triển Điện lực Quốc gia, dĩ nhiên PTT Hoàng Trung Hải lại là Trưởng ban.
    Trả lời báo chí bên hành lang Quốc hội ngày 9/11/2009, ngài PTT đã hùng hồn khẳng định: “Không thuỷ điện nào không có trong quy hoạch.” Nghĩa là, không một công trình thuỷ điện nào nằm ngoài quyền quyết định của ngài PTT, bởi không ai khác mà chính ông ta mới là người nắm quyền định đoạt cái gọi là “quy hoạch thuỷ điện” đó.
    Một dự án thuỷ điện không nằm trong “quy hoạch” mà muốn được triển khai ư? Chuyện nhỏ, chỉ cần ngài PTT phù phép bằng cách đưa nó vào “quy hoạch thuỷ điện” của ông ta là xong. Xin đơn cử, tháng 8/2010, Hoàng Trung Hải đồng ý bổ sung dự án thủy điện Sông Tranh 3, công suất khoảng 62 MW vào danh mục các dự án nguồn điện tại Quy hoạch điện VI; hay tháng 6/2015, ông ta đồng ý bổ sung dự án nhà máy thuỷ điện Ialy mở rộng vào Quy hoạch điện VII, v.v và v.v.
    Trước sự phản đối đặc biệt gay gắt của công luận, tháng 9/2013, ngài PTT buộc phải đưa hai dự án thủy điện Đồng Nai 6 và Đồng Nai 6A ra khỏi “quy hoạch”. Báo Người Lao Động ngay lập tức đăng bài “Xin cảm ơn Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải!”. Bài viết mở đầu bằng câu: “Sao mà vui sướng đến muốn rơi nước mắt!” Chừng đó đủ cho thấy quyền lực của “ông vua không ngai” Hoàng Trung Hải lớn đến nhường nào.
    Và một Hà Nội đang “bê-tông hoá”
    Không chỉ những thảm cây xanh ở những cánh rừng xa xôi, hẻo lánh, hiếm khi thấy bóng người, mà ngay cả những hàng cổ thụ rợp bóng mát ngay giữa một Hà Nội đông đúc nhộn nhịp mỗi khi nghe đến cái tên Hoàng Trung Hải cũng phải run rẩy, khiếp đảm.
    Với tư cách Phó Thủ tướng phụ trách kinh tế, Trưởng ban Chỉ đạo Quy hoạch và đầu tư xây dựng Vùng Thủ đô Hà Nội, Hoàng Trung Hải là nhân vật có tiếng nói quyết định về quy hoạch thủ đô từ năm 2007 đến năm 2016, với sở thích đặc biệt là triệt hạ cây xanh và “bê-tông hoá” Hà Nội. Từ sau Đại hội XII, được Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đặc biệt tin tưởng giao phó trọng trách thống lĩnh bộ máy dân sự và quân sự của Thủ đô, ngài Bí thư Thành uỷ lại càng thoả sức phát huy sở trường của mình.
    Lý lẽ của ngài ư, rất đơn giản: “Chặt cây ai cũng tiếc, nhưng chẳng lẽ không làm gì” (!!!).
    Theo GS Vũ Trọng Hồng, với diện tích rừng đầu nguồn bị phá, dù có đầu tư tiền để tái sinh thì cũng phải 50 năm mới phục hồi, mới ngăn được dòng chảy. Nghĩa là nếu ngay từ bây giờ 90 triệu dân Việt Nam bắt tay vào việc xử lý những “di sản” do “con ngựa thành Troy” Hoàng Trung Hải để lại thì cũng phải mất ít nhất nửa thế kỷ nữa chúng ta mới hoàn toàn khắc phục được hậu quả.
    Không chỉ rừng Việt Nam, mà hàng nghìn linh hồn oan nghiệt đang réo gọi tên ngài, thưa ngài Bí thư Thành uỷ Hà Nội!

    Lê Anh Hùng là một blogger/dịch giả/nhà báo độc lập ở Hà Nội và là người đấu tranh vì tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam từ nhiều năm nay.


    Nguồn: VOA