Hiển thị các bài đăng có nhãn Việt Nam Thời Báo. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Việt Nam Thời Báo. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 7 tháng 7, 2018

Người Trung Quốc đã cắm chốt và đang tung hoành ở Cửa Việt – Quảng Trị?

Lê Anh Hùng | 7.7.2018 | Việt Nam Thời Báo

 


Như chúng tôi từng cảnh báo, chiến lược thôn tính Việt Nam của Trung Quốc trong kỷ nguyên của chiến tranh hiện đại là từng bước hình thành nhiều gọng kìm nhằm bủa vây và siết chặt dải đất hình chữ S từ mọi hướng: biên giới phía bắc, biên giới Lào – Việt, biên giới Campuchia – Việt Nam, vùng biển Tây Nam, Biển Đông và vùng duyên hải Việt Nam.

Trong tương lai, khi một cuộc chiến khó tránh khỏi giữa Hà Nội và Bắc Kinh xẩy ra, tiếng súng của quân xâm lược sẽ không chỉ nổ trên phòng tuyến biên giới phía bắc, giống như từ cuộc chiến tranh biên giới năm 1979 trở về trước, mà Việt Nam sẽ rơi vào cảnh “tứ bề thọ địch” theo đúng nghĩa đen của cụm từ này.

Thứ Ba, 26 tháng 6, 2018

Thêm một vị trí xung yếu của Việt Nam sắp bị Trung Quốc kiểm soát?

Lê Anh Hùng | Việt Nam Thời Báo | 25.6.2018


 

Trải qua hàng ngàn năm lịch sử, mối quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc đã bao phen dâu bể, hết nóng lại đến lạnh, hết thăng lại đến trầm, song có một thứ không bao giờ thay đổi – đó là dã tâm thôn tính dải đất hình chữ S của các bộ óc Đại Hán.

Trong kỷ nguyên của chiến tranh hiện đại, lợi dụng triệt để xu thế hội nhập kinh tế quốc tế, cộng với sự ngây thơ đến mức khờ khạo (nếu không muốn nói là chủ tâm bán nước) của ban lãnh đạo CSVN qua sách lược “biến đối tượng thành đối tác”, Trung Quốc đã chiếm lĩnh được một loạt vị trí xung yếu về an ninh quốc phòng của Việt Nam trên khắp cả nước.

Mục đích của các ông chủ Trung Nam Hải là thiết lập những gọng kìm Đại Hán hòng siết chặt dải đất hình chữ S từ bốn phương tám hướng, khiến Việt Nam không thể cựa quậy (hoặc nếu cựa quậy được thì “chưa đánh đã thua”), rồi chờ cơ hội thuận lợi biến Việt Nam thành “một bộ phận trong cộng đồng các dân tộc Trung Hoa”.

Thứ Ba, 23 tháng 1, 2018

Một vụ cướp đường phân lô biệt thự trắng trợn ở Hà Nội

Lê Anh Hùng | Việt Nam Thời Báo | 23.1.2018

Ngõ 168 là con ngõ dài khoảng 1km nối đường Kim Giang với đường Nguyễn Xiển (đường vành đai 3). Đây là con ngõ đã hình thành từ lâu đời, ít nhất là trên nửa thế kỷ trước, và nếu xét cả chiều dài lẫn chiều rộng thì nó đáng được đặt tên phố.
Vậy nhưng chủ đầu tư dự án khu đô thị Đại Kim là Công ty Hacinco 2 đã ngang nhiên chặn và cướp cả một đoạn ngõ dài hơn 100m tính từ đường Nguyễn Xiển vào. Ý đồ của họ là nhằm nối thông hai khu đất nằm hai bên ngõ để tiện cho việc phân lô bán biệt thự.

Trước sự phản đối của bà con trong làng, với sự tiếp tay của chính quyền, chủ đầu tư đã lén lút chặn ngõ vào khuya ngày 17/1 rạng sáng ngày 18/1.
Sáng 18/1, bà con quanh làng cũng như những người dân thường lưu thông qua ngõ đi đến đoạn ngõ ấy thì thấy một bức tường chắn được dựng bằng một container và các tấm tôn. Đầu ngõ phía đường Nguyễn Xiển cũng bị rào chắn.
Bức xúc trước hành động ngang ngược của chủ đầu tư và chính quyền, từ ngày 19/1, bà con làng Kim Giang đã dựng lán trại và giăng biểu ngữ phản đối ở hai đầu đoạn ngõ bị chặn, yêu cầu chủ đầu tư phải trả lại ngõ cho người dân.
Trước sự lỳ lợm của chủ đầu tư, sáng 20/1, bà con làng Kim Giang đã hò nhau xô đổ bức tường chắn ngõ và kéo cái container khổng lồ sang một bên, mở thông lại ngõ. Chủ đầu tư lặn mất tăm.
Bà con cho chúng tôi biết, đến sáng ngày 21/1, chính quyền vẫn chưa xuống hiện trường để nói chuyện với dân. UBND phường Đại Kim mời bà con đến trụ sở UBND phường để làm việc, nhưng khi bà con đến thì lãnh đạo phường lại viện đủ lý do để vắng mặt. Trong khi đó, bà con lại muốn chính quyền phải xuống hiện trường để giải quyết vụ việc.
Theo tìm hiểu của chúng tôi, diện tích đoạn ngõ mà Công ty Hacinco định chiếm đoạt rộng gần 1.100m2. Giá thị trường vào thời điểm hiện tại vào khoảng 85 triệu VNĐ/m2, còn nếu phân lô bán biệt thự thì được 10 căn, giá trị mỗi căn là 13 tỷ VNĐ.

Bà con làm lán, giăng biểu ngữ phản đối ngay sau bức tường chắn ngõ mới được chủ đầu tư dựng lên vào rạng sáng 18/. Ảnh chụp ngày 19/1.


 Bà con chặn lối đi sang hai bên (phải đi lòng vòng ngót cả km mới ra đến đường vành đai 3) để phản đối.

Bà con dựng lán, giăng biểu ngữ phản đối ở đầu ngõ phía đường vành đai 3 (Nguyễn Xiển).
Bà con hò nhau kéo đổ thùng container mà chủ đầu tư dùng để chặn ngõ. Ảnh chụp sáng 20/1.
Cảnh tượng sáng 21/1: bà con tập trung đông ở đoạn ngõ mà chủ đầu tư định cướp, ngõ đã được phá thông, hai lối thoát hai bên ngõ vẫn bị rào chắn.
Ba ngày đã trôi qua nhưng người ta vẫn chưa thấy thấy bóng dáng của chính quyền xuất hiện tại hiện trường.
  • Ảnh trong bài: Lê Anh Hùng


Thứ Năm, 11 tháng 1, 2018

Sự nhân đạo của một hệ thống tội ác

Lê Anh Hùng | Việt Nam Thời Báo | 11.1.2018


Chế độ cộng sản Việt Nam vẫn thường tự cho mình là “đạo đức”, là “văn minh”, là thuộc về “nhân loại tiến bộ”, và đặc biệt là rất “nhân đạo”.
Nắm trong tay ngót một nghìn cơ quan báo và tạp chí cùng hệ thống truyền thanh và truyền hình quốc gia, bộ máy tuyên truyền của đảng luôn dành một tỷ lệ trang, bài hay thời lượng lớn hầu tô điểm cho bộ mặt nhân đạo của chế độ. Bản tin “Cậu bé mồ côi thành tiến sỹ” trong chương trình thời sự VTV 19h ngày 27/12/2017 là một trong muôn vàn ví dụ như thế.
Đó là một phóng sự dài hơn 3 phút, từ phút 38 đến phút 41, về chuyện một cậu bé học sinh dân tộc Tày 5 tuổi mồ côi bố, 7 tuổi mồ côi mẹ, được nuôi dạy trong một trường dân tộc nội trú của một tỉnh miền núi phía bắc trước khi trở thành một phó giáo sư - tiến sỹ triết học.

Trước ống kính truyền hình, vị PGS.TS không giấu nổi xúc động khi bày tỏ suy nghĩ của mình: “Nhờ có chính sách dân tộc mà mình được đi học, được chăm sóc, được trưởng thành, và cũng vì lẽ đó mà công ơn với cha mẹ là mình gửi gắm ở Đảng và Nhà nước. Và đúng là cha mẹ mình gửi lại mình cho Đảng và Nhà nước, cho thầy cô.”

PGS.TS ngành triết học Vi Thái Lang
Không quên những tháng ngày đau thương, khó khăn thiếu thốn khi xưa, cậu bé mồ côi nay đã trở thành thầy giáo vẫn trích một phần lương hàng tháng để giúp đỡ những học trò nghèo quê mình.
Chứng kiến cảnh tượng vị PGS.TS dâng trào cảm xúc cùng những giọt nước mắt, có lẽ nhiều người không khỏi xúc động, bởi những gì mà clip thể hiện là tình cảm đích thực của nhân vật. (Một diễn viên lão luyện cũng khó mà đóng được như thế chứ đừng nói là một người Tày chân chất như ông.) Và hình ảnh một trí thức hoa niên khóc ngon lành trước ống kính truyền hình trong chương trình thời sự của đài truyền hình quốc gia chính là “điểm nhấn” của bản tin. Những người làm chương trình rõ ràng là muốn qua đó để phát đi thông điệp: Chế độ cộng sản ở Việt Nam nhân đạo như thế đấy, ưu việt như thế đấy!
Vị PGS.TS ấy là thượng tá Vi Thái Lang, Trưởng khoa Triết học và chủ nghĩa xã hội khoa học, Học viện Chính trị Công an Nhân dân. Điều đó có nghĩa là, công việc hàng ngày của nhà giáo Vi Thái Lang bao năm qua – một công việc mà ông coi như là cách để báo hiếu cha mẹ hay đúng hơn là để đền đáp công ơn của Đảng và Nhà nước – là gieo vào đầu óc còn như trang giấy trắng của nhiều thế hệ học viên công an niềm tin về một chủ thuyết ngoại lai đã bị vứt vào sọt rác ngay trên chính quê hương của nó, thứ mà thậm chí người đứng đầu Đảng CSVN hiện nay cũng không biết là liệu đến hết thế kỷ này đã xuất hiện ở Việt Nam chưa, trong khi một vị bộ trưởng thì huỵch toẹt luôn là “làm gì có cái thứ đó mà đi tìm”.
Và rồi từ những kiến thức bị nhồi sọ về thứ chủ nghĩa không tưởng và phi nhân đó, những học viên công an kia – mà nhiều trong số họ là đối tượng của những chính sách “nhân đạo” như “con em trong ngành” – sẽ trở thành công cụ bạo lực của chế độ, thẳng tay trấn áp bất kỳ tiếng nói nào của lương tri, của lí trí trái với chủ thuyết ấy.
Buồn thay, người thầy với tấm lòng nhân hậu đó chưa ngộ ra được một sự thật là ông đã bị biến thành công cụ tội ác của chính cái hệ thống mà ông vẫn đang hết lời ca ngợi về tính “nhân đạo” của nó.
<><><> 
Người Việt vốn có truyền thống “nhường cơm sẻ áo”, “lá lành đùm lá rách”, “bầu ơi thương lấy bí cùng”... Thế nên cứ mỗi khi một vùng nào đó bị thiên tai, hoả hoạn, tai nạn… là người Việt trong và ngoài nước lại kẻ ít người nhiều chung tay cứu giúp những đồng bào ruột thịt đang trong cơn hoạn nạn.
Vậy nhưng, trớ trêu thay, tình trạng ăn chặn hàng cứu trợ lại đang trở thành một thứ bệnh dịch lây lan khắp xã hội Việt Nam.

Nguyên do của thực trạng trên tưởng không có gì khó hiểu. Để thể hiện bản chất “nhân đạo” của chế độ, chính phủ Việt Nam đã ban hành Nghị định số 64/2008/NĐ-CP ngày 14/5/2008 quy định về việc vận động, tiếp nhận, phân phối và sử dụng các nguồn đóng góp hỗ trợ nhân đạo.
Theo đó, hoạt động cứu trợ nhân đạo, từ việc kêu gọi, vận động đến việc tiếp nhận và phân phối hàng cứu trợ gần như hoàn toàn bị chính quyền kiểm soát thông qua hai hệ thống từ trung ương xuống đến xã phường là Mặt trận Tổ quốc và Hội Chữ thập đỏ. Ngoài các cơ quan truyền thông đại chúng ra, các quỹ xã hội hay quỹ từ thiện muốn tham gia đều buộc phải có giấy phép thành lập quỹ, như Nghị định số 30/2012/NĐ-CP ngày 12/4/2012 (trước đó là Nghị định số 148/2007/NĐ-CP ngày 25/9/2007) đã quy định. Khoản 3 Điều 5 Nghị định 64/2008/NĐ-CP còn nêu rõ là “Ngoài các tổ chức, đơn vị nêu trên, không một tổ chức, đơn vị, cá nhân  nào được quyền tổ chức tiếp nhận tiền, hàng cứu trợ.”
Nghĩa là, hoạt động cứu trợ nhân đạo nếu không muốn bị gây khó dễ hay thậm chí là bị ngăn chặn thì phải thông qua hệ thống công quyền – một “cỗ máy tham nhũng” theo đúng nghĩa, bởi nó là tập hợp của những kẻ sẵn sàng “ăn của dân không từ một thứ gì”.
<><><> 
Trong câu chuyện nhiều kỳ “Trường cai nghiện”, tác giả Bạch Cúc – nguyên là một quản giáo của trường – đã vẽ nên một bức tranh hiện thực sinh động và khá đầy đủ bên trong một trung tâm cai nghiện ở Lâm Đồng. Tại đây, hàng nghìn nam nữ nghiện ngập – những người vốn dĩ đã là nạn nhân của hệ thống pháp luật kiểu cộng sản, khi họ luôn dễ dàng tìm được nguồn cung ma tuý ngoài xã hội – đã bị bắt và tống vào trại mà không thông qua bất kỳ một thủ tục tư pháp đúng nghĩa nào, thậm chí phải sau một thời gian gia đình họ mới được báo tin.  

Đột nhiên rơi vào cảnh bị giam cầm và đặc biệt là bị tước đoạt gần như tất cả các quyền cơ bản của một con người bình thường, học viên nào cũng tìm mọi cách trốn trại, dù không một ai thành công. “Khi bị bắt trở lại, họ cho hay là họ sẵn sàng bất chấp sinh mạng để hy vọng tìm được tự do. Họ không thể chịu đựng nổi một cuộc sống giam hãm, lay lắt, chết dần chết mòn trong kìm kẹp, thiếu thốn và tuyệt vọng!”
Ngoại lệ duy nhất là một học viên nữ xinh đẹp. Song cô gái tên là Dung ấy đã chấp nhận chết trong căn chòi lá của một người đàn ông dân tộc giữa núi rừng Tây Nguyên, mang theo xuống tuyền đài mối tình câm lặng, đơn phương và ngang trái, chứ dứt khoát không trở về trại để được hưởng sự “nhân đạo” của đảng và nhà nước.  
<><><> 
Để kết thúc bài viết, xin mượn lời của một gương mặt điển hình trong hệ thống – Thiếu tướng Lê Kiên Trung, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh, con trai của nhân vật từng đứng đầu chế độ CSVN suốt 26 năm – khi ông ta thản nhiên bình luận: “…Và thay vì một cuộc tắm máu như báo chí nước ngoài đã dự đoán trước giải phóng, những người thuộc chính quyền cũ chỉ bị đưa đi cải tạo, giáo dục” (!!!).
Suy cho cùng, cây độc thì không thể cho ra trái ngọt. Và với một hệ thống tội ác, sự nhân đạo của nó cũng là tội ác.

Thứ Bảy, 6 tháng 1, 2018

Có nên hợp tác với cơ quan an ninh?

Lê Anh Hùng | Việt Nam Thời Báo | 6.1.2018



LTS.
Chế độ CSVN còn được gọi là chế độ “công an trị”. Đâu đâu trong xã hội VN người ta cũng thấy sự hiện diện của công an, đặc biệt là an ninh cộng sản. Không chỉ ở VN mà trên thế giới cũng vậy, gần như ở đâu có cộng đồng người Việt là ở đó có bàn tay lông lá của an ninh cộng sản, kể cả trong các cơ quan truyền thông quốc tế có phân ban Tiếng Việt.
Trong bối cảnh nhà cầm quyền cộng sản đang tăng cường đàn áp, bắt bớ, sách nhiễu những người cất lên tiếng nói của lương tri và lý trí trước thực trạng đất nước hiện nay, bài viết này sẽ cung cấp cho độc giả những lựa chọn về cách ứng xử với lũ ma quỷ an ninh cộng sản, công cụ bạo lực bất nhân, vô đạo của bè lũ buôn dân bán nước Việt gian cộng sản.
Trân trọng,
Lê Anh Hùng

Việt Nam Thời Báo | “Làm việc với cơ quan an ninh” là một mệnh đề đã trở nên quá quen thuộc với giới bất đồng chính kiến, hay với bất cứ người Việt quốc nội nào cất lên tiếng nói của lương tri và lý trí trước những vấn đề của xã hội và đất nước.
Quen thuộc là vậy nhưng có lẽ đến tận bây giờ, hầu hết những ai bị cơ quan an ninh “mời” hay “triệu tập” lên làm việc vẫn còn phải cân nhắc rất thận trọng giữa việc hợp tác hay bất hợp tác với đại diện của chính quyền.
“Hợp tác” ở đây được hiểu là chấp hành giấy mời, giấy triệu tập của cơ quan an ninh; sẵn sàng trả lời các câu hỏi của họ; thừa nhận mình là chủ nhân của các tài khoản Gmail, Facebook hay blog cá nhân và dĩ nhiên là những bài viết, phát ngôn hay bình luận đăng trên đó.
“Bất hợp tác” được hiểu là một hành vi “bất tuân dân sự”, không chấp hành giấy mời hay giấy triệu tập, và khi bị cưỡng chế đến “làm việc” với cơ quan an ninh thì sử dụng quyền im lặng, không trả lời các câu hỏi của họ, không thừa nhận hay phủ nhận việc làm hay lời nói cũng như các tài khoản mạng hay blog cá nhân là của mình.
Giữa “hợp tác” và “bất hợp tác” còn một hình thức thứ ba là hợp tác nửa vời. Tức là, người bị công an mời hoặc triệu tập giả vờ hợp tác với họ, sẵn sàng đến trụ sở công an để “làm việc”, trả lời một số câu hỏi “vô hại”, nhưng lại từ chối hoặc phủ nhận những gì “nhạy cảm” liên quan đến bản thân.
Vậy những người được cơ quan an ninh “mời” hoặc “triệu tập” nên hợp tác, bất hợp tác hay hợp tác nửa vời với họ?
“Đồng xu nào cũng có hai mặt.” Lựa chọn nào cũng có ưu điểm và nhược điểm riêng. Từ kinh nghiệm và hiểu biết của bản thân, dưới đây chúng tôi sẽ đánh giá ưu nhược điểm của từng cách thức ứng xử.
Hợp tác
Ưu điểm:
Lựa chọn thái độ hợp tác thể hiện sự “quang minh chính đại” của người đấu tranh. Theo nhà báo Nguyễn Vũ Bình, một người đấu tranh dân chủ kỳ cựu, việc công khai tên tuổi, địa chỉ khi viết bài hoặc khi thực hiện hoạt động đấu tranh và sẵn sàng thừa nhận điều đó nghĩa là người đấu tranh tin tưởng việc làm của mình là đúng, là chính nghĩa, không có gì phải che giấu, phải chối bỏ và hay nói dối. 
Nhược điểm:
(i) Người đấu tranh dễ tạo điều kiện cho các cơ quan tố tụng lập hồ sơ kết tội mình.
Chúng ta biết, ánh sáng của cuộc cách mạng Internet và cuộc cách mạng truyền thông xã hội đang từng ngày từng giờ xua tan bóng tối của quyền lực độc tài và phơi bày những sự thật trần trụi của chế độ cộng sản. Trong bối cảnh đó, bộ máy đàn áp của nhà cầm quyền CSVN không còn mù quáng và dễ sai khiến như trước kia. Vì thế, nếu trung thực với an ninh, người đấu tranh có thể đẩy các cơ quan tố tụng cũng như bản thân mình vào tình thế “án tại hồ sơ”.
(ii) “Mềm nắn rắn buông.” Khi thấy đối tượng tỏ ra “mềm”, cơ quan an ninh có thể sách nhiễu người đấu tranh bằng cách “mời” hoặc “triệu tập” bất cứ lúc nào họ muốn, khiến họ mất thời gian, tốn công sức rồi đi tới chỗ nản chí.
(iii) Khi làm việc với những người bất đồng chính kiến, an ninh thường “khích” những ai bất hợp tác hoặc hợp tác nửa vời bằng những câu như: “Hoá ra anh cũng chỉ là anh hùng bàn phím thôi à?” hay “Dám làm mà không dám nhận là hèn!”, v.v.
Vậy nhưng, những câu trả lời của họ sẽ được an ninh ghi vào “Biên bản lấy lời khai”. Tức là, lời nói của người bị thẩm vấn lúc này dù trung thực và khảng khái đến đâu đi nữa cũng bị coi là “lời khai” – một cụm từ đủ khiến bất kỳ một người chính trực nào cũng cảm thấy bị xúc phạm.
Chưa hết, khi một người bất đồng chính kiến bị bắt, thái độ trung thực, khảng khái của họ sẽ được “chuyển hoá” thành những câu như “Đối tượng đã phải khai nhận” hay thậm chí “đối tượng đã thành khẩn khai báo” trong hồ sơ vụ án. Hình ảnh hiên ngang của người đấu tranh sẽ bị các cơ quan tố tụng và bộ máy tuyên truyền cộng sản hạ thấp bằng những lời lẽ xuyên tạc như vậy.
Bất hợp tác
Ưu điểm:
(i) Gây khó khăn cho các cơ quan tố tụng lập hồ sơ kết tội. Như chúng tôi đã trình bày ở trên, điều này ít nhiều cũng giúp nhà đấu tranh tự bảo vệ mình, dù dĩ nhiên là không hoàn toàn đảm bảo rằng họ sẽ không bị bắt.
(ii) Không phải mất thì giờ nghĩ cách đối phó với cơ quan an ninh.
(iii) Tránh được việc cơ quan an ninh cứ hứng lên thì lại phát giấy mời hay giấy triệu tập, khiến mình mất thời gian, công sức.
Với giấy mời thì theo luật, người được mời có quyền từ chối chấp hành.
Với giấy triệu tập mà không ghi rõ là liên quan đến vụ án nào đã khởi tố, người bị triệu tập cũng có quyền từ chối vì trái luật.
Với giấy triệu tập liên quan đến một vụ án nhân quyền đã khởi tố, người bị triệu tập nêu lý do chính đáng: (a) Tôi đã phản đối vụ án đó nên tôi không có lý do gì phải chấp hành giấy triệu tập liên quan đến nó; (b) Bản chất hoạt động của tôi không giống như những gì được quy định tại Điều 258, Điều 88 hay Điều 79 Bộ luật Hình sự – những điều luật mà với tư cách công dân tôi đã phản đối – nên tôi không liên quan đến một vụ án nào như thế; (c) Những gì tôi đã và đang làm là quyền tự do cơ bản của công dân đã được quy định trong Hiến pháp Việt Nam cũng như các công ước quốc tế mà Việt Nam đã ký kết. Tôi không có nghĩa vụ hay trách nhiệm phải trình bày với ai, càng không phải xin xỏ ai về các quyền bất khả xâm phạm đó. Ngoài ra, công dân không có nghĩa vụ phải chứng minh mình vô tội.
Nhược điểm:
Có thể khiến cho mối quan hệ với cơ quan an ninh trở nên căng thẳng. Tuy nhiên, sự căng thẳng không cần thiết vẫn có thể giải toả được bằng những lý lẽ xác đáng như trên.
Lưu ý, bất hợp tác không có nghĩa là chúng ta tuyệt đối không nói chuyện gì với đại diện của chính quyền, đặc biệt là không tận dụng cơ hội để tuyên truyền, cảm hoá họ. Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam rất sợ hiện tượng “tự diễn biến, tự chuyển hoá” lây lan trong bộ máy đàn áp, bởi một khi lực lượng này không còn sẵn sàng thực thi ý chí tội ác của cấp trên một cách mù quáng nữa thì hệ thống tự khắc sụp đổ.
Hợp tác nửa vời
Ưu điểm:
Cho phép người đấu tranh tỏ “thiện chí” hợp tác với cơ quan an ninh mà không rơi vào cảnh “lạy ông tôi ở bụi này”.
Nhược điểm:
(i) Dễ tạo điều kiện cho cơ quan an ninh dễ bề sách nhiễu, gây khó khăn cho mình bằng cách “mời” hay “triệu tập” mỗi khi họ muốn.
(ii) Dễ mắc “bẫy” của an ninh, bởi họ thường thuộc lòng những mánh khoé quỷ quyệt, trong khi người nói dối thì hay gặp cảnh “đường tắt hay tối, nói dối hay cùng”. Đặc biệt, khi cơ quan an ninh đưa ra những bằng chứng xác thực, như hình ảnh hay phim ảnh, nếu người đấu tranh vẫn cứ phủ nhận thì khó thuyết phục. Trong khi đó, nếu chúng ta chọn giải pháp im lặng ngay từ đầu thì không sao.
(iv) Vi phạm nguyên tắc đạo đức trung thực. Vẫn theo nhà báo Nguyễn Vũ Bình, Việt Nam là một nạn nhân của quan điểm “mục đích biện minh cho phương tiện”. Những người đấu tranh vẫn thường xuyên lên án chính quyền cộng sản là dối trá, bịp bợm. Vậy nên, việc vi phạm nguyên tắc đạo đức trung thực là điều mà những người vẫn mong muốn xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn nếu không tránh được khi phải đương đầu với bạo quyền thì cũng cần hạn chế tối đa, không nên coi đấy là chuẩn mực ứng xử và càng không nên tự hào về điều đó.
Kết luận
Phong trào đấu tranh dân chủ Việt Nam vốn dĩ là tập hợp của những thành phần đa dạng, mỗi người có một khả năng, trình độ, nhận thức và điều kiện khác nhau. Vì thế, mỗi người cần tự chọn cho mình cách ứng xử với cơ quan an ninh phù hợp nhất với hoàn cảnh và đặc biệt là mức độ dấn thân của mình.
Bản thân tôi trước kia từng chủ động tìm đến cơ quan công an để tố cáo một số vị lãnh đạo đảng và nhà nước. Tuy nhiên, sau khi nhận thấy mọi nỗ lực nhằm bảo vệ đất nước của mình đều hoài công, trong khi bản thân lại thường xuyên bị khủng bố, trả thù mà không được bảo vệ hay thậm chí là bị rình rập để chụp vào đầu những tội danh vu vơ, tôi không còn niềm tin vào lực lượng “chỉ biết còn đảng còn mình” nữa. Thế nên, tôi quyết định bất hợp tác với họ.

Chủ Nhật, 31 tháng 12, 2017

Thành trì BOT giao thông liệu có lung lay?

Lê Anh Hùng | Việt Nam Thời Báo | 31.12.2017


Sau ba tháng rưỡi đóng cửa vì phản ứng quyết liệt của giới tài xế, ngày 30/11 trạm thu phí dự án BOT Cai Lậy bắt đầu hoạt động trở lại, đồng thời giảm 30% giá vé qua trạm như một động thái nhằm xoa dịu phản ứng của dân chúng.
“Đồng tiền liền khúc ruột”
Tuy nhiên, giới tài xế dứt khoát không chấp nhận giải pháp lừa mị đó. Lý do họ đưa ra là giá vé giảm mà thời hạn thu phí lại kéo dài thì thực chất cũng chẳng khác gì. Trong khi đó, yêu cầu trước sau như một của họ là phải dời trạm thu phí khỏi quốc lộ 1A và đặt trên tuyến đường tránh, và những ai đi vào đường tránh thì mới phải trả tiền.
Lần này, giới tài xế sáng tạo ra chiêu thức đưa tiền lẻ 25.100 VNĐ rồi đòi nhân viên thu phí thối lại 100 VNĐ, hoặc dùng tiền mệnh giá 500.000VNĐ để mua vé khiến nhân viên mất nhiều thời gian thối lại. Thậm chí họ còn nhất quyết đứng ì tại trạm, không chịu mua vé. Kết quả là chỉ trong vòng 5 ngày, từ 30/11 đến 4/12, chủ đầu tư đã phải xả trạm tới 24 lần để tránh ách tắc giao thông.

Vụ việc BOT Cai Lậy một lần nữa lại khiến dư luận cả nước lên cơn sốt. Và hầu như mọi tiếng nói đều ủng hộ giới tài xế, phản đối chính quyền và chủ đầu tư.

Thái độ dè dặt của Thủ tướng
Trước áp lực của dư luận, ngày 4/12, Thủ tướng Chính phủ đã quyết định dừng thu phí từ 1-2 tháng để các bên làm rõ các vấn đề liên quan và đề xuất phương án xử lý.
Mặc dù dân chúng nói chung hoan nghênh quyết định của người đứng đầu chính phủ, song câu hỏi không thể không đặt ra ở đây là: Tại sao một vụ việc sai phạm rõ rành rành như vậy, công chúng phản đối mạnh mẽ và rộng khắp như vậy, mà Thủ tướng lại không sớm chỉ đạo giải quyết, dù nó đã khiến dư luận nóng sốt từ hơn 3 tháng trước, và khi lên tiếng chỉ đạo ông còn phải “mua” thời gian thêm 1-2 tháng?
Lời giải đáp cho thắc mắc nói trên nằm trong bài “BOT Cai Lậy, ‘hoạ sỹ’ Hoàng Trung Hải và giao thông VN” trên VOA ngày 21/8/2017. Nội dung bài báo đã chỉ rõ, Hoàng Trung Hải là người chịu trách nhiệm cao nhất không chỉ trong dự án BOT đường tránh Cai Lậy mà còn trong tất cả các dự án BOT giao thông nói chung, bởi ông ta là Phó Thủ tướng phụ trách kinh tế ngành kiêm Trưởng ban Chỉ đạo Nhà nước các công trình, dự án trọng điểm ngành giao thông - vận tải từ năm 2007 đến 2016. Ở dự án BOT Cai Lậy, chẳng hạn, ngay cả việc chỉ định thầu cũng phải được ngài (cựu) PTT chỉ đạo qua công văn số 97/TTg-KTNngày 15/1/2014 rồi Bộ GT-VT mới được thực hiện.  
Điều đáng nói là, suốt mười mấy năm qua, Hoàng Trung Hải là một cái tên “bất khả xâm phạm” ở Việt Nam, bất chấp thực tế gắn liền với nhân vật này là vô số sai phạm đặc biệt nghiêm trọng và rõ rành rành, là bản lý lịch “made in China” nay đã trở thành một thứ “bí mật” mà ai ai cũng biết, là những đơn thư tố cáo ngập tràn trên không gian mạng
Vì sao Ngô Văn Dụ?
Hồi đầu tháng, truyền thông “lề trái” đã phơi bày một sự thật: Ông chủ thật sự của BOT Cai Lậy, BOT Hoài Nhân... chính là Ngô Hồng Thắng, con trai của Ngô Văn Dụ, nguyên Chủ nhiệm Uỷ ban Kiểm tra Trung ương Đảng khoá từ năm 2011 đến 2016. (Công ty Tư vấn Đầu tư Xây dựng Bắc Ái nắm 65% cổ phần trong Công ty TNHH Đầu tư QL1 Tiền Giang, pháp nhân đầu tư dự án BOT Cai Lậy, còn ông chủ của Bắc Ái lại là Ngô Hồng Thắng.)
Nguồn tin trên cho biết thêm là Bắc Ái còn là chủ đầu tư của nhiều dự án khủng từ bắc chí nam khác, và đặc biệt là “do tất cả các dự án của Bắc Ái thực hiện đều được Chính phủ, mà cụ thể là Hoàng Trung Hải, chỉ định thầu nên Bắc Ái phất lên nhanh chóng”.
Bất kỳ ai là chủ nhân của BOT Cai Lậy thì người đó cũng nằm trong “nhóm lợi ích giao thông” do Hoàng Trung Hải cầm đầu. Dù vậy, người ta vẫn có lý do để “thắc mắc” là tại sao cái tên Ngô Văn Dụ lại xuất hiện ở đây?
Câu trả lời tưởng như có thể nhìn thấy ngay. Uỷ ban Kiểm tra Trung ương Đảng là địa chỉ quan trọng đầu tiên mà những đơn thư tố cáo bản lý lịch “made in China” cũng như hàng loạt sai phạm nghiêm trọng và có hệ thống của (nguyên) Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải tìm đến.
Vậy nhưng, thay vì lẽ ra phải làm đúng chức trách của mình để ngăn chặn vô số thảm hoạ mà “nhóm lợi ích Tàu” Hoàng Trung Hải gây ra cho đất nước, nhân vật đứng đầu bộ máy kiểm tra, kỷ luật của đảng giai đoạn 2011-2016 lại chọn cách “thiết thực” hơn là “ngậm miệng ăn tiền” hay chính xác hơn là “sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi”.
“Tiếng nói là quyền lực”
Cùng ngày với quyết định của Thủ tướng Chính phủ yêu cầu tạm dừng thu phí BOT Cai Lậy, Kiểm toán Nhà nước cũng ban hành kế hoạch kiểm toán năm 2017, trong đó có 20 dự án BOT, vốn thuộc phạm vi trách nhiệm của (cựu) Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải.
Những động thái trên đây cho thấy, một phần “di sản” khổng lồ của Hoàng Trung Hải, nhân vật đang thống lĩnh bộ máy dân sự và quân sự của một Hà Nội “ngàn năm văn hiến”, bắt đầu được các cơ quan chức năng “soi”.
Dù vậy, thiết tưởng cũng cần nhắc lại là sau đại thảm hoạ môi trường do Formosa Hà Tĩnh gây ra tháng 4 năm 2016, mặc dù một loạt quan chức Bộ Tài nguyên - Môi trường và tỉnh Hà Tĩnh đã phải nhận những hình thức kỷ luật khác nhau, nhưng riêng cựu PTT Hoàng Trung Hải – nhân vật đã “khai sinh” và dành cho Formosa Hà Tĩnh những ưu đãi “vô tiền khoáng hậu” – vẫn tiếp tục bình chân như vại.
Liên quan đến sự kiện chấn động dư luận đó, thậm chí không một tờ báo chính thống nào ở Việt Nam dám một lần nhắc đến tên ông ta, chứ đừng nói là đòi kỷ luật.
Như chúng tôi đã nhiều lần khẳng định, bất kỳ giải pháp nào cho tương lai Việt Nam, nếu muốn khả thi, đều cần kèm theo “lời giải” cho vấn đề Hoàng Trung Hải.
Chỉ có quyền lực mới chống lại được quyền lực. Vì vậy, muốn giúp nước nhà thoát khỏi tình cảnh “thù trong giặc ngoài” đang ngày một bủa vây hiện nay, trước hết chúng ta cần sử dụng quyền lực của tiếng nói chính nghĩa để góp phần xô đổ thành trì quyền lực của “con ngựa thành Troy” Hoàng Trung Hải.

Thứ Ba, 26 tháng 12, 2017

Bộ Chính trị có chỉ đạo nguỵ tạo một cuộc họp quan trọng?

Lê Anh Hùng | Việt Nam Thời Báo | 26.12.2017


Ở các quốc gia dân chủ, báo chí được coi là “quyền lực thứ tư” trong xã hội, sau ba quyền lực nhà nước là lập pháp, hành pháp và tư pháp.
Lý do thì không có gì khó hiểu. “Tiếng nói là quyền lực” (“Voice is power”), trong khi báo chí lại là phương tiện hữu hiệu nhất không chỉ để người dân lên tiếng bày tỏ chính kiến, biểu đạt ý chí và nguyện vọng, mà còn giúp những tiếng nói ấy lan toả, từ đó tạo thành áp lực dư luận, tác động đến các thiết chế quyền lực trong xã hội. Báo chí không chỉ là quyền lực xã hội quan trọng nhất, mà còn là thứ vũ khí hữu hiệu nhất để người dân giám sát cả ba nhánh quyền lực nhà nước nói trên.

Ý thức rõ vai trò đặc biệt quan trọng của báo chí nên dưới chế độ cộng sản, báo chí luôn được các đảng cộng sản kiểm soát gắt gao. Và Việt Nam trong “thời đại Hồ Chí Minh” cũng không phải là ngoại lệ. Tất cả các cơ quan báo chí ở Việt Nam đều chịu sự giám sát đặc biệt của Ban Tuyên giáo Trung ương về nội dung và sự quản lý nhà nước của Bộ Thông tin - Truyền thông. Tổng biên tập các cơ quan báo chí đều là đảng viên cộng sản. Và dĩ nhiên, tư nhân thì có nằm mơ cũng không thấy mình được ra báo.
Điều này vừa giúp nhà cầm quyền cộng sản tránh được sự giám sát đúng nghĩa của báo chí (hay đúng hơn là của nhân dân), vừa biến báo chí thành một công cụ đắc lực để tuyên truyền cho chế độ, ru ngủ dân chúng, định hướng dư luận xã hội.
Và bản chất công cụ phục vụ quyền lực của “báo chí cách mạng” Việt Nam lại được thể hiện trong một sự kiện hi hữu mới đây.
Ngày 8/12, một loạt tờ báo chính thống ở Việt Nam đã đăng những bài viết tuy nhan đề khác nhau nhưng nội dung thì y chang nhau, sử dụng cùng một bức ảnh duy nhất. Hay nói nôm na là tất cả các bài báo đó đều “từ một lò mà ra”.
Nhan đề bài viết trên báo Nhân Dân là “Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc chủ trì cuộc họp về tăng cường quản lý báo chí, mạng xã hội”, trên báo Tiền Phong là “Điều tra một số đối tượng nhận tiền để viết bài nói xấu chế độ”, trên báo Pháp Luật Việt Nam là “Yêu cầu điều tra đối tượng nhận tiền viết bài nói xấu chế độ trên mạng”, trên báo VietNamNet là “Báo chí vẫn còn hiện tượng ‘đánh hội đồng, giật gân, câu khách’”, trên website của Bộ Công an là “Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc chủ trì cuộc họp về tăng cường quản lý báo chí, mạng xã hội”, v.v.
Nội dung các bài báo y chang nhau đó là về việc Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc chủ trì cuộc họp về công tác tăng cường quản lý báo chí và mạng xã hội tại trụ sở chính phủ vào sáng ngày 7/12. Thành phần tham gia cuộc họp phải nói khá đa dạng: ngoài ông Võ Văn Thưởng (Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương) và ông Vũ Đức Đam (Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Thủ tướng Chính phủ) còn có đại diện lãnh đạo một số bộ, ban, ngành, cơ quan trung ương của hệ thống chính trị. Chừng đó đủ nói lên tầm quan trọng của cuộc họp.
Tuy nhiên, quan trọng là vậy, nhưng đây lại là một cuộc họp rất đáng ngờ, vì những lý do sau.

Ảnh chụp bài viết trên website Bộ Công an. (Screenshot by Lê Anh Hùng)
Thứ nhất, mặc dù là một cuộc họp dưới sự chủ trì của Thủ tướng Chính phủ, với sự tham gia của Phó Thủ tướng phụ trách văn hoá - xã hội và đặc biệt là Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương, nhưng chương trình thời sự VTV 19h ngày 7/12 lại không đưa tin về sự kiện quan trọng này, và mãi đến chiều ngày 8/12 một số báo mới đăng tải. Trong khi đó, các hoạt động của Thủ tướng Chính phủ, đặc biệt là những cuộc họp tương tự, trước nay luôn được các tờ báo điện tử đưa tin ngay sau khi sự kiện kết thúc, còn VTV thì phát tin trong chương trình thời sự 19h cùng ngày.
Thứ hai, mặc dù một số báo nêu thành phần tham gia cuộc họp rất đông, nhưng trong bức ảnh duy nhất với chú thích “Toàn cảnh cuộc họp” lại cho thấy sự hiện diện của vỏn vẹn 4 người, bao gồm Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Võ Văn Thưởng cùng hai sỹ quan quân đội mặc quân phục.
Thứ ba, trong số những website hiển thị thời gian đăng bài thì thời gian hiển thị trên trang web của báo Nhân Dân cho thấy đây là tờ báo đăng bài viết nói trên sớm nhất, cụ thể là vào hồi 3h14 ngày 8/12. Vậy nhưng, các trang báo khác như Tiền Phong hay VietNamNet lại ghi nguồn bài viết là từ Cổng Thông tin Điện tử Bộ Công an chứ không phải từ báo Nhân Dân, còn tờ Pháp Luật Việt Nam thì lại ghi “P. Luật” vào chỗ đề tên tác giả cuối bài viết, mà chắc không ai nghĩ đó là tên tác giả.
Thứ tư, bài viết trên website của Bộ Công an lại có hai chỗ sử dụng phông chữ nghiêng và in đậm là: “Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc biểu dương Bộ Công an, Bộ Quốc phòng, Tập đoàn Viễn thông Quân đội (Viettel) có giải pháp từng bước giám sát MXH, đưa ra các chủ trương, giải pháp kỹ thuật để bảo đảm công tác này” và “Bộ Công an cần điều tra một số đối tượng chuyên nhận tiền để viết bài bôi nhọ, xuyên tạc, nói xấu chế độ trên mạng. Chủ động hơn, kiên quyết xử lý nghiêm các đối tượng, không để lợi dụng dân chủ, tự do để xâm phạm an ninh quốc gia”.
Theo thông lệ Việt Nam, căn cứ vào thành phần tham dự cuộc họp, có thể khẳng định ngay đây là cuộc họp do Bộ Chính trị hoặc Ban Bí thư chỉ đạo, bất kể nó có diễn ra hay không.
Trong khi đó, mặc dù một số tờ báo cũng như website của Bộ Công an đưa tin, song thật kỳ lạ là cả trên Cổng Thông tin Điện tử Chính phủ lẫn trang mạng chính thức của Thủ tướng Chính phủ đều không đề cập gì đến một cuộc họp quan trọng của người đứng đầu chính phủ Việt Nam.
Phải chăng cuộc họp trên là nguỵ tạo? Và vì sao nhà chức trách Việt Nam lại phải nguỵ tạo một cuộc họp quan trọng như thế?

Thứ Ba, 31 tháng 10, 2017

Bài báo bị gỡ, nhà báo từ chức và quyền lực của ‘nhóm lợi ích Tàu’

Lê Anh Hùng | Việt Nam Thời Báo | 31.10.2017



Bài báo hiện giờ chỉ còn trên trang Thương hiệu & Công luận
thay vì Nhà báo & Công luận.
Ngày 16/10, báo điện tử Nhà báo & Công luận đăng bài “Vụ mua gần 800.000 tấn than trái chỉ đạo của Thủ tướng: Xin đừng để Bộ trưởng Trần Tuấn Anh đơn độc” của tác giả Vĩnh Quang. Tuy nhiên, chỉ mấy tiếng sau bài báo đã bị gỡ xuống một cách bí ẩn.
Nội dung bài báo là về kết luận thanh tra của Bộ Công thương do Bộ trưởng Trần Tuấn Anh ký, nhằm vào sai phạm của Thứ trưởng Bộ Công thương Hoàng Quốc Vượng trong việc thực hiện trái chỉ thị của Thủ tướng Chính phủ.
Chỉ thị 21/CT-TTg (“Tăng cường công tác quản lý nhà nước đối với hoạt động sản xuất, kinh doanh than”) do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký ngày 26/8/2015 nêu rõ: “Phê duyệt biểu đồ cấp than cho sản xuất điện từ nguồn than trong nước do Tập đoàn Công nghiệp Than - Khoáng sản Việt Nam và Tổng Công ty Đông Bắc sản xuất và chỉ đạo Tập đoàn Điện lực Việt Nam, Tập đoàn Dầu khí Việt Nam mua than trong nước cho sản xuất điện từ hai đơn vị này.”
Tuy nhiên, chỉ thị này đã không được lãnh đạo Bộ Công thương là Thứ trưởng Hoàng Quốc Vượng tuân thủ.

Cụ thể, theo Thông báo số 122A/TB-BCT ngày 18/3/2016 (do Phó Chánh Văn phòng Bộ Công Thương Đỗ Văn Côi ký) về kết luận của Thứ trưởng Hoàng Quốc Vượng liên quan đến hợp đồng mua bán điện của một số nhà máy điện thuộc PVN thì ngày 11/3/2016, viên Thứ trưởng đã chủ trì cuộc họp giải quyết vướng mắc trong đàm phán hợp đồng mua bán điện của một số nhà máy, và ông ta đã chỉ đạo: “Đồng ý để nhà máy điện Vũng Áng 1 được thanh toán chi phí than đã mua từ nguồn khác…”.
Ngoài ra, Hoàng Quốc Vượng còn chỉ đạo vượt quyền cả Bộ trưởng Bộ Công Thương khi yêu cầu: “Cục Điều tiết điện lực chịu trách nhiệm rà soát nhằm sửa đổi, bổ sung nội dung của Thông tư 56/2014/TT-BCT trong các trường hợp phát sinh trong thực tiễn là các nhà máy nhiệt điện mua than từ nhiều nguồn khác nhau…”. (Viên Thứ trưởng thậm chí còn có ý định sửa đổi cả một thông tư để vượt quyền Thủ tướng, cho phép các nhà máy nhiệt điện mua than từ nhiều nguồn khác nhau. Điều này thể hiện rõ trong công văn số 565/BCT-ĐTĐL ngày 19/1/2017, khi ông Hoàng Quốc Vượng chỉ đạo: “…Cho phép được mua than từ Công ty Hoành Sơn…, tổng khối lượng than mua không vượt quá 900 nghìn tấn…”.)
Bộ máy công quyền Việt Nam xưa nay hiếm khi công bố kết quả thanh tra nội bộ; kết luận thanh tra của một tân bộ trưởng nhằm vào sai phạm của một thứ trưởng kỳ cựu lại càng hiếm hoi. Theo “thông lệ Việt Nam”, người ta dễ liên tưởng vụ việc này với cuộc đấu đá quyền lực trong nội bộ ban lãnh đạo Bộ Công thương. Và việc “kết luận thanh tra” được phơi bày trên truyền thông cho thấy đây là một cuộc “so đấu” rất gay cấn, thể hiện sự bất lực của Bộ trưởng Trần Tuấn Anh trước thành trì quyền lực của Thứ trưởng Hoàng Quốc Vượng.
Trong khi yêu cầu phải báo cáo, xử lý sai phạm của từng cá nhân, đơn vị trong thương vụ mua than nói trên của Bộ trưởng Trần Tuấn Anh đã quá thời hạn hơn nửa năm nhưng vẫn chưa được thực hiện thì sự kiện bài báo mang tựa đề “Xin đừng để Bộ trưởng Trần Tuấn Anh đơn độc” mới được đăng lên chưa được bao lâu đã bị gỡ xuống một cách bí ẩn chẳng khác nào cái tát vào mặt ngài Bộ trưởng, nhân vật được một số người xem là “ngôi sao đang lên”.
Chưa hết, theo nhà báo Nguyễn Hoài Nam, mặc dù sau khi đăng, cái tên Hoàng Quốc Vượng đã bị loại bỏ khỏi bài báo nhưng cuối cùng nó vẫn bị gỡ xuống. Tác giả bài báo thì bức xúc đến mức xin từ chức phó trưởng phòng báo điện tử của báo Nhà báo & Công luận.
Đến đây thì có lẽ ai cũng phải bật ra câu hỏi trong đầu: cái tay Hoàng Quốc Vượng kia là ai mà “ghê gớm” làm vậy?
Xin thưa, Hoàng Quốc Vượng nguyên là trợ lý của Hoàng Trung Hải thời kỳ đương kim Bí thư Thành uỷ Hà Nội còn là Tổng Giám đốc Tổng Công ty Điện lực Việt Nam (EVN) giai đoạn 1998-2000. Sau khi trở thành Bộ trưởng Công nghiệp (2003-2007), Hoàng Trung Hải đã đưa viên trợ thủ thân tín của mình lên làm Chánh Văn phòng Bộ Công nghiệp.
Tháng 8/2008, Hoàng Quốc Vượng được “luân chuyển” về Thái Nguyên làm Phó Chủ tịch UBND tỉnh. Đến tháng 8/2010, ông ta được điều về giữ chức Thứ trưởng Bộ Công thương. Tháng 9/2012, ông ta được bổ nhiệm làm Chủ tịch Hội đồng Thành viên EVN. Tháng 1/2015, ông ta trở lại làm Thứ trưởng Bộ Công thương, và được phân công phụ trách trực tiếp ngành điện lực Việt Nam dưới thời Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng cũng như thời Bộ trưởng Trần Tuấn Anh.
Điện lực là lĩnh vực nằm dưới sự khuynh loát của “nhóm lợi ích Tàu” từ thời Hoàng Trung Hải còn làm Tổng Giám đốc EVN (1998-2000). Trở thành Thứ trưởng (2000-2003) rồi Bộ trưởng Bộ Công nghiệp (2003-2007) và cuối cùng là Phó Thủ tướng phụ trách kinh tế ngành (trong đó có ngành điện lực; 2007-2016), Hoàng Trung Hải càng có điều kiện lũng đoạn ngành kinh tế hạ tầng hết sức trọng yếu này của Việt Nam. (Liên minh ma quỷ này ngang ngược đến mức sẵn sàng trao cả một dự án nhiệt điện lên đến 3,5 tỷ USD cho một công ty chuyên doanh… mực in, dĩ nhiên đằng sau đó là một âm mưu mờ ám.)
Không còn nghi ngờ gì, ngay cả khi đã rời khỏi vị trí Phó Thủ tướng, Hoàng Trung Hải vẫn tiếp tục kiểm soát ngành điện lực Việt Nam thông qua bàn tay đệ tử ruột Hoàng Quốc Vượng.
Dưới sự thao túng của “nhóm lợi ích” Hoàng Trung Hải, điện lực Việt Nam gần như trở thành một phiên bản của của ngành điện lực Trung Quốc. Vấn đề nằm ở chỗ, so với “nguyên bản Trung Quốc” thì “phiên bản Việt Nam” lại có trình độ công nghệ thấp kém hơn nhiều và đặc biệt là gây ô nhiễm môi trường đến mức báo động. Nghiêm trọng hơn, dưới sự phù phép của Hoàng Trung Hải, không chỉ an ninh năng lượng mà một loạt vị trí xung yếu về an ninh quốc phòng trên khắp Việt Nam đã bị Bắc Kinh kiểm soát thông qua những dự án nhiệt điện hay thuỷ điện mà hầu hết hoặc do Trung Quốc làm tổng thầu, làm chủ đầu tư hoặc cung cấp thiết bị.
Đằng sau Hoàng Quốc Vượng chính là “nhóm lợi ích Tàu” do “con ngựa thành Troy” Hoàng Trung Hải cầm đầu. Đây mới là nhóm lợi ích hùng mạnh và tanh tưởi nhất Việt Nam, thủ phạm của hầu như mọi vấn nạn Trung Quốc trên dải đất hình chữ S suốt mười mấy năm qua, bởi nó đã khống chế và thao túng một loạt lãnh đạo chóp bu của cộng sản Việt Nam.
Rõ ràng, tương lai đất nước phụ thuộc cốt tử vào việc giải bài toán mang tên “nhóm lợi ích Hoàng Trung Hải”.

Chủ Nhật, 29 tháng 10, 2017

Nghèo mà đâu được bình yên!

Lê Anh Hùng | Việt Nam Thời Báo | 29.10.2017



BOT đang làm giàu cho người giàu và khốn cùng hóa người nghèo?
Sự kiện trạm thu phí BOT dự án đường tránh thị xã Cai Lậy buộc phải tạm dừng hoạt động từ ngày 15/8 là một chuyện hy hữu từ trước tới nay ở Việt Nam, khiến dư luận xôn xao bàn tán. Giới truyền thông trong nước thậm chí còn đặt cho nó một cái tên đầy ấn tượng: “Cai Lậy thất thủ!”
Mặc dù không phải là dự án BOT giao thông đầu tiên bị công chúng phản đối gay gắt (trước đó là dự án BOT Bến Thuỷ từ tháng 12/2016 đến tháng 4/2017), nhưng thắng lợi của giới tài xế đi qua trạm BOT Cai Lậy đã thực sự châm ngòi cho làn sóng phản đối các dự án BOT giao thông trên toàn quốc.
Sau sự kiện “Cai Lậy thất thủ”, dự án BOT tuyến đường tránh thành phố Biên Hoà trở thành tâm điểm thu hút sự chú ý của dư luận. Trong 4 ngày liên tiếp, bắt đầu từ ngày 2/10,  nhiều tài xế đã dùng tiền lẻ mệnh giá 200-500VNĐ để mua vé qua trạm thu phí BOT Biên Hòa khiến giao thông khu vực bị ùn ứ, tắc nghẽn nghiêm trọng, kéo dài trên 5km. Cuối cùng, đến ngày 5/10, chủ đầu tư đã buộc phải cho trạm thu phí BOT Biên Hoà tạm ngừng hoạt động.

BOT Biên Hoà được cộng đồng mạng ví như một BOT Cai Lậy thứ hai. Quả vậy, không chỉ sự phản đối mạnh mẽ cộng với chiến thuật thông minh và bền bỉ của giới tài xế cuối cùng đã dẫn đến sự kiện “Biên Hoà thất thủ”, mà sai phạm của dự án BOT giao thông này cũng y chang dự án BOT đường tránh Cai Lậy.
Dự án BOT Cai Lậy bao gồm hai hợp phần là đầu tư xây dựng công trình quốc lộ 1A qua đoạn tránh thị xã Cai Lậy (dài 12km) và tăng cường mặt đường đoạn Km 1987+560 - Km 2014+000 (dài 26km, trong đó khoảng 1/3 tuyến đi qua TX Cai Lậy). Dự án BOT Biên Hoà cũng bao gồm hai hợp phần: (i) đầu tư xây dựng tuyến đường tránh TP Biên Hoà từ Km 1851+714 QL1 đến Km 5+000 QL51 (dài 12km), và (ii) tăng cường mặt đường 10km quốc lộ 1A đoạn từ Km1841+000 đến Km1851+714.
Cả hai dự án BOT giao thông ở Cai Lậy và Biên Hoà đều lấy lý do là dự án có hợp phần tăng cường mặt đường quốc lộ 1A để thu phí tất cả các phương tiện lưu thông trên quốc lộ, thay vì lẽ ra chỉ được thu phí các phương tiện đi vào tuyến đường tránh.
Tuy nhiên, các tài xế qua hai trạm thu phí BOT này lại không chấp nhận sự áp đặt phi lý đó, vì hai lý do: (i) họ không đi vào tuyến đường tránh (hoặc nếu đi vào thì mức phí cũng không cao như hiện tại, bởi không tương xứng với chi phí mà chủ đầu tư đã bỏ ra để xây dựng nó), và (ii) họ đã đều đặn nộp phí bảo trì đường bộ hàng năm nên không thể bắt họ phải trả thêm phí cho cái gọi là “tăng cường mặt đường” kia được. Yêu cầu của giới tài xế là chủ đầu tư phải di dời các trạm thu phí BOT này đến tuyến đường tránh, chứ không được đặt trên quốc lộ 1A.
Sai phạm ở BOT Cai Lậy và BOT Biên Hoà không phải là cá biệt. Ngược lại, đây là thủ đoạn “trấn lột” dân công khai và trắng trợn của nhóm lợi ích giao thông tại một loạt dự án BOT giao thông trên cả nước.
Dưới đây là một vài “thành quả” điển hình khác từ công cuộc “hợp tác” giữa đám tham quan nhũng lại và các tập đoàn mafia kinh tế.
Dự án BOT đường tránh TP Phủ Lý, gồm 2 hợp phần: phần tuyến tránh TP Phủ Lý (điểm đầu tại Km216+874, QL1; điểm cuối tại Km235+885, QL1) và phần “tăng cường mặt đường” (điểm đầu tại Km215+775, QL1; điểm cuối tại Km235+885, QL1). Với lý do là dự án có hợp phần tăng cường mặt đường quốc lộ 1A, chủ đầu tư đã đặt trạm thu phí BOT dự án ngay trên quốc lộ 1 (trạm thu phí Nam Cầu Giẽ, km216+600 quốc lộ 1A), bất kể phương tiện lưu thông bị thu phí có đi vào đường tránh TP Phủ Lý hay không. Dự án khởi công ngày 12/10/2014 và bắt đầu thu phí từ ngày 24/11/2016.
Dự án BOT đường tránh TP Sóc Trăng, tổng chiều dài 16,22 km, gồm 2 hợp phần, trong đó hợp phần xây dựng tuyến tránh dài 7,68km và hợp phần cải tạo, mở rộng quốc lộ 1A dài 8,54 km. Dự án khởi công ngày 7/2/2015 và bắt đầu thu phí từ ngày 1/6/2017 trong 18 năm 9 tháng. Vị trí đặt trạm thu phí tại đặt tại số 78 quốc lộ 1A, ấp An Trạch, xã An Hiệp, huyện Châu Thành.
Dự án BOT đường tránh TP Hà Tĩnh, mặc dù khởi công ngày 19/1/2015 và hoàn thành ngày 4/12/2015, nhưng chủ đầu tư là Tổng Cty Sông Đà đã thu phí từ ngày… 1/1/2009, còn địa điểm đặt trạm thu phí thì cách dự án đến 30km, dĩ nhiên là trên quốc lộ 1A (trạm thu phí Cầu Rác).
Theo tạp chí Nhà Đầu Tư, dự án BOT tuyến tránh TP Biên Hoà được đánh giá là “con gà đẻ trứng vàng” của chủ đầu tư. Năm 2016, Cường Thuận IDICO đạt doanh thu thu phí 293 tỷ VNĐ; trừ đi chi phí hoạt động (103 tỷ VNĐ), doanh nghiệp này ghi nhận lợi nhuận ròng 190 tỷ VNĐ từ trạm BOT tuyến tránh TP Biên Hoà, tăng 31% so với năm 2015. Tổng cộng, kể từ khi đi vào vận hành giữa năm 2014 cho đến cuối tháng 6/2017, trạm BOT tuyến tránh TP Biên Hoà đã mang về cho Cường Thuận IDICO 730 tỷ VNĐ doanh thu và gần 500 tỷ VNĐ lãi ròng. (Theo “thông lệ Việt Nam”, con số thực tế nằm ngoài sổ sách chắc chắn không chỉ dừng ở mức “khiêm tốn” như thế.)
Khi dự án BOT tuyến tránh Biên Hoà tạm ngưng thu phí, một bài báo trên trang Zing News đã chạy hàng tít “Cuộc sống bình yên đến lạ khi BOT tuyến tránh Biên Hòa xả trạm”.
Đúng vậy, không chỉ cư dân thành phố Biên Hoà và vùng phụ cận, mà hàng triệu người dân xung quanh vô số trạm thu phí BOT giao thông trên khắp cả nước vẫn đang từng ngày từng giờ bị đám đạo tặc đội lốt “đầy tớ nhân dân” và “doanh nhân” ngang nhiên tước đoạt cả tiền bạc lẫn cuộc sống bình yên của họ.

Họ đã nghèo, mà nào đâu có được bình yên!

Thứ Tư, 26 tháng 7, 2017

Ai đứng sau ‘kẻ huỷ diệt thiên nhiên’ Sun Group?

Lê Anh Hùng | Việt Nam Thời Báo



Vài năm trở lại đây, Sun Group đã trở thành một hiện tượng đình đám trong lĩnh vực du lịch nghỉ dưỡng, giải trí và bất động sản cao cấp. Các dự án của tập đoàn này đều rất hoành tráng, với quy mô từ hàng nghìn tỷ VNĐ trở lên, trong đó có những dự án được trao giải thưởng quốc tế và lập nên những kỷ lục thế giới. Sun Group đã trở thành một thương hiệu được tầng lớp thượng lưu, giới nhà giàu mới nổi ở Việt Nam ưa chuộng.
Tuy nhiên, bên cạnh danh tiếng nổi bật đó lại là những tai tiếng thậm chí còn nổi bật hơn, đặc biệt là những thảm hoạ môi trường tại hầu hết những nơi mà Sun Group đặt chân đến, biến tập đoạn này thành kẻ thù trong mắt quảng đại quần chúng. Một diễn đàn mạng xã hội đã nhận xét về các dự án của Sun Group trong thời gian qua như sau: “Sun Group đi tới đâu sơn thần thổ địa ở đó hiện ra quỳ lạy rối rít”, bởi họ “phá hết lấy đâu ra chỗ cho thần ở, huống chi con người.”

Chưa hết, ông chủ Sun Group, tỷ phú Lê Viết Lam, mới đây còn bị Uỷ ban Cứu trợ Thuyền nhân (BPSOS) đưa vào danh sách đề nghị chế tài theo Luật Magnitsky toàn cầu của Hoa Kỳ, vì bị cáo buộc là “động lực chính đằng sau vụ cướp đất của Giáo Xứ Cồn Dầu để rồi chia lô và bán cho các nhà đầu tư với giá 200 - 300 lần cao hơn mức bồi thường cho khổ chủ”.
Thế nhưng, bất chấp tất cả, Sun Group vẫn ngày càng lớn mạnh. Danh sách dự án khủng do tập đoàn này đầu tư vẫn không ngừng dài ra và trải rộng trên cả nước (chỉ riêng tại Quảng Ninh là 13 dự án đang và sẽ triển khai, còn tại Đà Nẵng là 8 dự án đã thực hiện cùng nhiều dự án sắp sửa triển khai khác). Và nó luôn nhận được sự ưu ái đặc biệt của lãnh đạo từ trung ương đến địa phương. Trong nền kinh tế “thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” ở Việt Nam, không khó để nhận ra đằng sau những dự án siêu khủng của Sun Group là một (số) thế lực chính trị siêu khủng.
Nếu mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó thì có lẽ cũng chưa có gì đáng bàn lắm, bởi Sun Group không phải là tập đoàn tư bản thân hữu duy nhất ở Việt Nam. Điều đáng quan ngại ở đây là, Sun Group luôn dễ dàng nhận được giấy phép thực hiện dự án tại những địa điểm không chỉ nhạy cảm về môi trường, mà cả về an ninh quốc phòng: Bà Nà - Núi Chúa (quần thể du lịch Bà Nà Hills ở Đà Nẵng); bán đảo Sơn Trà (1 dự án đã đi vào hoạt động: InterContinental Danang Sun Peninsula Resort; 4 dự án đang triển khai: Khu du lịch nghỉ dưỡng và biệt thự sinh thái cao cấp Ghềnh Đa - Mũi Nghê;  Khu dịch vụ du lịch ven biển và biệt thự sinh thái cao cấp Hồ Xanh; Khu du lịch nghỉ dưỡng sinh thái cao cấp Tây Nam Suối Đá; Khu du lịch sinh thái biển Bãi Bắc – Cty CP Địa Cầu, một công ty con của Sun Group); Vân Đồn (dự án sân bay quốc tế Vân Đồn), v.v.
Trong bài “Người dân Đà Nẵng mất Bà Nà” trên RFA ngày 11/3/2015, các tác giả đã nhận định Bà Nà - Núi Chúa là điểm trọng yếu về chiến lược quân sự, có vị thế chiến lược quan trọng không kém Hải Vân Quan. Cuối bài viết, các tác giả đã đặt câu hỏi: “Nếu một ngày nào đó, Sun Group bắt tay làm ăn với một doanh nhân Trung Quốc và doanh nhân này mua trên 50% cổ phần của Sun Group, nghiễm nhiên trở thành ông chủ mới của Sun Group thì chuyện gì sẽ xảy ra? Nhà cầm quyền Đà Nẵng có nghĩ đến chuyện này hay chưa? Vì hiện tại, người Trung Quốc đã có mặt khắp bờ biển Đà Nẵng, họ đã xây nhà, xây biệt thự và xây sòng bạc ở đây nhiều vô kể. Liệu nhân dân còn nói được gì khi Sun Group vào tay Trung Quốc?!”
Một khi câu hỏi này được đặt ra thì vấn đề đã trở nên hệ trọng, bởi nó liên quan đến an nguy của đất nước. Việc Sun Group bắt tay với Trung Quốc là một khả năng hoàn toàn thực tế, bởi chỉ cách đây vài tháng, dư luận đã phải lên tiếng phản đối gay gắt trước thông tin Viện Thiết kế và Quy hoạch Hàng Châu (Trung Quốc) được mời tham gia nghiên cứu và lập quy hoạch 1/5.000 cho đô thị hai bên Sông Hồng. Dự án này do Sun Group, Vingroup và Geleximco góp tiền thực hiện. Ngoài ra, một số công trình của Sun Group còn thể hiện đậm nét “bản sắc Tàu”, điển hình như các ngôi chùa ở Fansipan (một diễn đàn mạng đã gọi ngôi chùa trên đỉnh Fansipan là “ngôi chùa Tàu quái thai”), hay dự án Công viên Đại Dương ở Hạ Long.

Các toà nhà dưới “Vòng xoay Mặt Trời” (Hạ Long) trông giống như trên Vạn Lý Trường Thành (Trung Quốc). Ảnh: Lê Anh Hùng

Các toà nhà mang đậm kiến trúc Tàu ở Công viên Đại Dương, Hạ Long. Ảnh: Lê Anh Hùng
Trung Quốc có rất nhiều cách thức hợp pháp để trở thành chủ nhân các dự án của Sun Group: mua cổ phần của Sun Group hoặc các dự án của nó; mua cổ phiếu Sun Group và các dự án của nó khi chúng được niêm yết trên thị trường chứng khoán; tài trợ cho các dự án của Sun Group rồi chuyển vốn vay thành cổ phần; lập ra các công ty ma ở nước ngoài (như họ đã từng làm ở Mỹ, ở Canada, hay ở Singapore, v.v.) rồi hợp tác với Sun Group để thực hiện dự án, v.v.
Viễn cảnh u ám đó không còn quá xa với chúng ta. Từ đầu năm 2017, cổ phiếu của Công ty CP Cáp treo Bà Nà, chủ đầu tư của quần thể du lịch sinh thái Bà Nà - Suối Mơ trên diện tích 817ha tại Đà Nẵng, đã được giao dịch trên thị trường. Nếu không được kiểm soát và ngăn chặn, việc các ông chủ Tàu ngồi chễm chệ trên “nóc nhà Đà Nẵng” xem ra chỉ còn là vấn đề thời gian.
Tương tự, bằng cách thâu tóm cổ phiếu hoặc những phương thức khó kiểm soát như đã trình bày ở trên, trong tương lai không xa, các nhà đầu tư “made in China” sẽ là chủ nhân thực sự của các dự án do Sun Group đầu tư ở Sơn Trà, cho phép Bắc Kinh kiểm soát hoàn toàn bán đảo đặc biệt quan trọng về an ninh quốc phòng này.
Rõ ràng, bất kể thế lực chính trị nào đang chống lưng cho Sun Group, công luận cũng có lý do chính đáng để yêu cầu nhà chức trách Việt Nam rà soát và đặt các dự án của ông chủ bí hiểm Lê Viết Lam vào vòng kiểm soát đặc biệt. Với một nền chính trị vốn luôn bị bàn tay lông lá của Bắc Kinh thao túng và lũng đoạn như Việt Nam, yêu cầu trên lại càng chính đáng và cấp thiết.[i]
_______
Ghi chú:
[i] Một số dự án của Sun Group còn nằm ở những khu vực mang ý nghĩa đặc biệt về phong thuỷ, tâm linh. Dãy Fansipan nằm trên đại địa mạch chạy từ đỉnh Everest cao nhất thế giới của dãy Himalaya, qua cao nguyên Tây Tạng và Ấn Độ, Nepal, Bhutan, Myanmar… qua cao nguyên Vân Nam, rồi đến đỉnh Fansipan, qua các tỉnh Lào Cai, Yên Bái, Phú Thọ, qua đỉnh Ba Vì… rồi trải xuống đồng bằng Bắc Bộ để đi xuống vịnh Hạ Long và cuối cùng kết thúc ở vịnh Mindanao sâu nhất thế giới. Việc Sun Group cho xây dựng một quần thể chùa Tàu trên dãy núi được mệnh danh là “nóc nhà Đông Dương” này không khỏi khiến dư luận lo ngại. Tương tự như thế là dự án Công viên Văn hóa Kim Quy tại vùng linh địa Cổ Loa.