Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2013

NHẬT KÝ CHUYỆN LÊ ANH HÙNG - PIII

Bùi Thị Minh Hằng


KỲ III: HÉ MỞ NHỮNG TÌNH TIẾT VỤ VIỆC
Từ Trung tâm Bảo trợ Xã hội II trở về, tất cả chúng tôi quyết định ghé nhà mẹ của Lê Anh Hùng.
Hỏi thăm mấy người bạn của Hùng thì đều nói không ai biết nhà,  chỉ có một người cho cái số điện thoại. Gọi và liên lạc được với Mẹ Hùng khi cô còn đang trên đường đi trong chỗ Hùng về và xin cô cái hẹn xong mấy bác cháu anh chị em lại ngồi cafe vạ vật ngoài đường để chờ.
Gần trưa mới liên hệ được và tất cả cùng kéo đến nhà riêng cô.
Vì chưa bao giờ biết nhau nên thật khó để mở đầu câu chuyện. Thôi thì đành "huỵch toẹt" tất cả những suy nghĩ thông qua chính câu chuyện của mình.
Quá sốt ruột và lo lắng cho Lê Anh Hùng nên mình đã nói nhiều quá. Chỉ sợ mẹ Hùng không thể hiểu được những nguy hiểm đang trực chờ con mình khi bà lại "tiếp tay" bằng việc viết đơn đưa con vào đó.
Nhưng rõ ràng những phán đoán của mọi người không hề sai và câu chuyện được chính mẹ Lê Anh Hùng kể lại như sau:



Như thế là đã rõ, an ninh đã không những luôn ép buộc gia đình, người thân mà họ còn luôn khai thác tối đa mâu thuẫn gia đình của những người đấu tranh. Họ cũng không phải những kẻ có đầu óc thông minh để "sáng tạo " ra những kịch bản bắt người nào mới lạ khiến cho mọi người không phát hiện ra trò bất chính của họ, mà trái lại việc họ làm sai cứ lồ lộ như tố cáo, như thách thức với người dân chúng ta . 



Họ tưởng rằng họ đã thành công "mỹ mãn" với trò đấu tố Bùi Thị Minh Hằng trên truyền hình để  rồi họ bất chấp lương tâm, đạo đức người viết báo mà viết những bài bôi nhọ công dân như kiểu viết của "nhóm phóng viên xã hội" trước đây.
Họ cũng tưởng rằng với cái kiểu khủng bố quen thuộc bằng cách cứ trơ trẽn đến nhà, vừa dọa nạt, vừa ép uổng đối với bà mẹ già hơn 70 tuổi của Lê Anh Hùng - một phụ nữ với nhiều bất hạnh vất vả trong cuộc đời.
Một phụ nữ với cuộc sống khép kín, muốn an phận bên bàn thờ Phật mà tụng niệm cho quên bớt quá khứ đau thương, vất vả một đoạn đời vì sự phản bội của người chồng đầu (cha Hùng) và cái chết thương tâm của người chồng sau.
Họ đã áp dụng triệt để và xử dụng tối đa những "mưu hèn kế bẩn" miễn sao có lợi cho hành vi BỊT MIỆNG của họ. Tôi cho rằng đây là một bài học để chúng ta rút ra từ những gia đình có người đấu tranh. Trong cuộc sống làm gì có gia đình nào không có mâu thuẫn... Rất có thể những mâu thuẫn đó âm ỉ cả đời. Có những nỗi đau mà người ta phải cắn vào trong lòng "sống để dạ, chết mang theo".
Rất có thể nó sẽ bùng phát ra bên ngoài để ai cũng nhìn thấy như kiểu mẹ và các chị em tôi.
Song tựu chung, chúng ta nhận ra là nhà cầm quyền họ vô cùng có "kinh nghiệm" trong chuyện này. Kể từ thời chiến tranh, thời thực dân phong kiến. Họ luôn tìm cách ly gián - ly khai để bẻ gãy bất cứ sự liên hệ nào. Họ không ngại ngần khi tổ chức những cuộc đấu tố man di, mọi rợ và bất chấp luân thường đạo lý kiểu “con tố cha, vợ tố chồng”... Họ đánh vào mâu thuẫn từ những sợi dây liên hệ máu mủ ruột thịt để rồi những ai mắc vào rồi thì khó lòng có thể nhìn mặt nhau,  khó lòng có thể nguôi ngoai và dễ mang nỗi "Hận" suốt một cuộc đời. Nhưng lại không ai nhận ra rằng cái trò bỉ ổi chia rẽ, gây hận thù này lại xuất phát từ những chủ trương của những kẻ luôn hô khẩu hiệu "trung với đảng" gây ra...
Tôi chưa có cơ hội gặp lại những người bị họ lợi dụng trong gia đình tôi. Song qua câu chuyện của mẹ Lê Anh Hùng tôi thấy rằng  an ninh mật vụ trong chế độ cộng sản chính là những kẻ vô luân, bất lương mà không thể nào một con người có lương tri có thể làm. Họ hầu như là những kẻ VÔ NHÂN TÍNH.
Nói đến đây tôi nhớ lại câu chuyện mà bạn bè tôi kể lại sau khi tôi ra khỏi trại tù trá hình Thanh Hà: Trong khi gặp gỡ, làm việc với một số người bạn, người anh em từng đi biểu tình chung với tôi, họ luôn tận dụng thời gian để tìm cách bêu xấu tôi, lặp đi lặp lại những điều họ khai thác - hoặc bắt ép - những người thân quen của tôi nói ra, rồi họ vin vào đó mà cố tình tô vẽ, xoáy sâu vào coi như một "chiến lợi phẩm" về đề tài bôi nhọ, hay biến thành NGƯỜI TÂM THẦN của họ. Cách này họ nhằm VÔ HIỆU HÓA những tiếng nói đấu tranh và "đắc thắng" khi dùng người ruột thịt "đánh" người ruột thịt.
Họ làm việc này một cách vô cùng độc ác và thú tính. Khi tôi bị bắt vào công an Hoàn Kiếm cùng 9 người biểu tình khác con an ninh cái Vũ Thị Bích Ngọc đã nói về tôi nào là "Cái loại mà mẹ từ- con từ ...." nào là "Cái loại đập mả bố" v.v. và v.v. 
Khi tôi bị đưa lên trại Thanh Hà cũng chính con Vũ Thị Bích Ngọc này cùng bọn công an Hoàn Kiếm lại "thích thú" khi thốt ra những câu nói hả hê rằng: " Mày là con mặt L. cả mày và con mày đều bị tù rồi đấy...". Tôi đã ghê tởm nhổ nước bọt vào mặt những con thú vật vô nhân tính ấy mà gào không thể thành tiếng trong khi tay tôi bị chúng nó còng và hàng gần chục tên an ninh, mật vụ <hầu như là bọn người của Hoàn Kiếm> vây quanh.
Có ai đã rơi vào hoàn cảnh như tôi để mà hiểu được những uất ức. Những căm giận đến không thể nào chấp nhận nổi của bọn người bất lương gây ra cho những người dân vô tội, trong đó có tôi và gia đình tôi. 
Họ làm công an - an ninh sao họ không đi điều tra rõ ràng sự việc mà họ đưa lên như chuyện tôi ĐẬP MẢ BỐ, như việc tôi là người mẹ "không ra gì" với con cái mình để mà xử lý tôi theo đúng quy định pháp luật? Nếu bây giờ tôi khởi kiện tất cả những điều vu khống ấy thì ai sẽ xử lý? Xử lý ai? Đương nhiên họ sẽ tìm cách đổ vấy rằng: "Người trong gia đình tôi nói ra". Và như thế sẽ tiếp tục một cuộc NỘI CHIẾN TƯƠNG TÀN không bao giờ hết ĐAU và HẬN...
Một đất nước luôn tự hào do "SỰ LÃNH ĐẠO TÀI TÌNH CỦA ĐẢNG CS" mà lại luôn đem luật rừng cùng mọi sự vô liêm sỉ ra để hành xử với người dân như những gì chúng ta đã thấy, như bao nhiêu khổ đau, căm thù, uất hận chất chứa trong hình ảnh của biết bao Dân Oan, của những người tù nhân lương tâm và cả gia đình dòng họ của những người công chính dám cất lên tiếng nói.
Một đất nước luôn tự hào ưỡn ngực đặt vai trò của "đảng" lên trên tất cả Dân Tộc và Nhân Dân nhưng cuối cùng chỉ "khoe" ra những hành xử vô cùng bẩn thỉu, mọi rợ bất chấp luật pháp, hiến pháp và trơ trẽn, mặt dày trước tất cả sự lên án, phê phán của dư luận quốc tế và sự phẫn nộ của loài người.
Đã đến lúc chúng ta không thể sống chung với những kẻ THÚ TÍNH.
Đã đến lúc chúng ta không thể chấp nhận những hành xử ngang ngược của nhà cầm quyền để họ muốn đàn áp, bóp nghẹt người dân kiểu gì cùng được.
Đã đến lúc chúng ta cần nhất tề vạch mặt chỉ tên từng hành động sai trái và tất cả mọi âm mưu, trò hèn đê tiện, bất nhân của họ.
Đã đến lúc người dân đều phải hiểu rằng chúng ta không thể còn con đường sống dưới bàn tay bạo ngược cường quyền như hiện nay.
Bất cứ một ai còn lương tri của một con người chúng ta hãy lên tiếng trong vụ việc Lê Anh Hùng, bởi nếu chúng ta không lên tiếng thì bất cứ lúc nào ngay chính chúng ta sẽ trở thành nạn nhân cay đắng nhất của nhà cầm quyền này và nhiều khi chúng ta phải trả giá cho sự vô cảm, hèn nhát của chính mình bằng cả cuộc đời hay một hệ lụy hơn nữa đến đời con, đời cháu chúng ta.
XIN HÃY CÙNG NHỮNG NGƯỜI OAN KHUẤT CHÚNG TÔI LÊN TIẾNG!

(còn tiếp)

Nguồn: Blog Bùi Thị Minh Hằng

NHẬT KÝ CHUYỆN LÊ ANH HÙNG - PII

Bùi Thị Minh Hằng


KỲ II: HÀNH TRÌNH TÌM BẠN
Ngày 25 tháng 1 năm 2013
3h sáng tôi chui ra khỏi giường và 4h quyết định lên đường về Hà Nội để cùng mọi người tìm đến nơi bọn bất lương đang giam giữ Lê Anh Hùng bằng một âm mưu khốn nạn.
Trong đầu tôi từ đêm qua chỉ ngổn ngang những hình ảnh của 5 tháng trong hang sói và tôi luôn miệng lầm rầm đọc kinh cầu nguyện cho đứa em đáng thương đang nằm trong tay lũ ác quỷ mất hết tính người kia.
Lại một chuyến xe đêm với những con người lam lũ nghèo khổ. Có người còn nhận ra tôi vì hôm trước đi Văn Giang tôi cũng đi chuyến xe sớm thế này.
Xuống bến xe khách trời còn chưa sáng. Gọi mọi người lúc này thì ngại quá, vì đã hẹn 7 giờ mà vì mình lo lắng không ngủ được nên đi sớm quá.
Đành đứng tại bến xe mà chờ vậy. Trời lạnh tê tái, lại còn mưa phùn lâm thâm nên hàng quán đóng cửa hết. Chỉ vài người xe ôm đón khách chuyến sớm . Họ mời mãi vì chẳng có khách khứa gì, nhưng mình có đi đâu đâu, thấy thương họ quá.
Chờ đến hơn 6 giờ mới dám nhá máy cho một em . Lúc này nó mới dậy nên phải chờ thêm cả nửa tiếng sau nó mới ra đón.
Mình không dám thúc giục mọi người, nhưng trong thâm tâm mình bồn chồn lo lắng và chỉ mong mọi người đi thật nhanh vào chỗ Lê Anh Hùng. Càng sớm chừng nào sẽ càng hay chừng đó.
Phải cho những người giam giữ Lê Anh Hùng biết rằng họ không được hại cậu ta theo âm mưu của những kẻ tội đồ vô nhân tính kia.
Lòng vòng đi đón từng người, rút cục cũng gần 8 giờ sáng mới rời Hà Nội sau khi ghé ăn sáng và mua một túi quà mang cho em.
Để mấy bác cháu anh em ngồi ăn phở, mình đi tìm cửa hàng tạp hóa mua đồ ngay gần khu "Làng Sinh Viên" . Cứ theo kinh nghiệm lúc mình trong trại mà lựa chọn những thứ đồ mà mình cho là phù hợp hoàn cảnh ở TÙ.
Xe lăn bánh rời Hà Nội đi về hướng Trúc Sơn- Ba Thá. Chưa ai biết đường đi, nên cứ theo địa chỉ đã thông báo của công an mọi người đăng lên mà vừa đi vừa hỏi.
Vào đến thị trấn Chúc Sơn thì loanh quanh "lạc đường". Lúc này gọi điện cho Lê Dũng vì cậu ấy "thổ dân " vùng này. Lê Dũng một mình một xe đã ngồi chờ sẵn ngay đầu thị trấn Chúc Sơn và thật may khi xe của anh chị em vừa đi qua Lê Dũng đã phát hiện nên cũng gọi ngay cho cả đoàn quay lại để hợp nhau lại.
Thống nhất nhanh ý kiến xong, cả 2 xe lên đường. Lê Dũng đúng là "tác phong chuyên nghiệp". Mặc dù vừa đám cưới xong và "bỏ" cô vợ ốm nằm nhà một mình, cậu chàng rất vui vẻ và nhanh nhẹn trước tình thế của anh em đồng đội.
Vào càng sâu đến chỗ họ giữ Lê Anh Hùng thì luôn cả Lê Dũng cũng không còn làm tốt vai trò "thổ dân " nữa... Bắt đầu lạc nhau. Rồi lạc cả đường... Loanh quanh cứ đi rồi lại quay đầu, cuối cùng cũng phải hỏi đến nơi. Hóa ra nó nằm ngay cái chỗ đã đi qua rồi mà không biết.
Mọi người bảo nhau chưa vào vội mà chạy vòng vòng bên ngoài quan sát.
Phải công nhận rằng từ ngày bị chính quyền coi là PHẢN ĐỘNG và "những thế lực thù địch" thì anh chị em ai cũng "trưởng thành" để có thể thích nghi với tên gọi và yêu cầu.
Xe chưa dừng,  mình phát hiện ra ngay những khuôn mặt rất đặc thù... và rất nhanh cả hai bên đều như "phát hiện đối thủ" - chuyện này quen quá rồi chứ có gì đâu.
Xe mình đậu bên ngoài cùng vài người. Còn xe Lê Dũng - Lã Việt Dũng cùng bác Việt Anh vào trong trại trước hỏi thăm.
Tranh thủ đi loanh quanh khu trại bảo trợ để quan sát và ghi nhận "địa hình", vừa tranh thủ "tác nghiệp" vòng ngoài...
Lúc này các âm binh của đảng bắt đầu kéo nhau đến quanh khu vực con đường dẫn vào trong trại.
Thật nực cười... Trên cái đất nước dở điên dở dại này có bao nhiêu cái trại kiểu này? Có ở đâu mà phải cắt cử công an xã và an ninh canh chừng từ ngoài vào trong thế này không? Khi chúng tôi đứng tận bên ngoài đường quốc lộ, cách cổng trại vài trăm mét thì đã thấy liên tục những kẻ mặc quần áo dân phòng cầm dùi cui chạy ngược lên, rồi xuôi xuống nghe chừng tấp nập, khẩn trương lắm. Với kinh nghiệm của gần một năm qua liên tục bị đeo bám tôi chẳng khó khăn gì mà "phách vị" lực lượng không phải của Nhân Dân.
Chừng 20 phút thì đoàn vào trước gọi điện ra. Lúc này tôi và mọi người còn lại mới vào.
Vẫn để cho nhóm "người cao tuổi" nói chuyện với giám đốc và phó giám đốc trung tâm. Tôi ngồi ngoài sân lẫn vào bên cạnh những người bệnh tật và quan sát họ. Ở đây họ gọi bằng cái tên TRUNG TÂM BẢO TRỢ XÃ HỘI 2.
Nơi đây họ nuôi dưỡng những người bị bệnh tâm thần nhẹ, những người lơ ngơ mà chủ yếu là neo đơn, không nơi nương tựa… Chẳng ai trong số họ giống như Lê Anh Hùng.
Quan sát rộng hơn cả hàng ngũ lãnh đạo, nhân viên của  cái trung tâm này thì tôi thấy: Nếu như họ nhốt Lê Anh Hùng vào đây để chữa bệnh "tâm thần" cho Lê Anh Hùng trong khi anh đang làm việc trong một công ty và có những bài viết, bài dịch như mọi người đều biết, thì chắc chắn rằng cái bọn dám "điều trị" cho Lê Anh Hùng phải đem mà xích chân xích tay chúng nó rồi chữa chạy bằng những BIỆT DƯỢC mới mong chúng nó được gọi là "người bình thường".
Trong khi đứng ngoài sân, tôi cũng tranh thủ bấm vài kiểu ghi lại sự "mẫn cán" của một bọn tâm thần có chỉ đạo đang lảng vảng quanh chỗ chúng tôi.
Một lúc thì nghe Lã Dũng lớn tiếng bên trong. Tôi tiến đến gần xem chuyện gì thấy mọi người đang tranh luận gắt gao. 
Tay giám đốc và phó giám đốc cứ bám lấy một luận điệu thật khó mà chấp nhận rằng: Chúng tôi chỉ giữ anh Hùng theo yêu cầu của cấp trên và cả đơn đề nghị của Mẹ anh ấy.
Khi mọi người hỏi rằng: Những thủ tục văn bằng đó đâu thì họ không đưa ra được bất cứ thứ gì.
Mọi người lại hỏi rằng: các anh có hiểu luật pháp không? Mẹ anh Hùng làm sao có quyền làm đơn đề nghị mà các anh dám đưa một người đang làm việc, đang viết sách, không có hành vi gây nguy hiểm cho xã hội và chưa được kết luận giám định vào những nơi này? 
Hầu hết các câu chất vấn họ đều không thể trả lời.
Lã Việt Dũng bắt đầu phát bực hỏi: Thế các anh có nghĩ rằng chính bà mẹ Lê Anh Hùng mới bị tâm thần không? Họ im lặng.
Đứng bên ngoài cũng không thể nào lọt tai với những cái lý sự cùn của họ. Mang danh giám đốc, phó giám đốc một trung tâm, hẳn là nơi này cũng phải thường xuyên tiếp xúc với khách khứa đến thăm hay những đoàn tài trợ hoặc tổ chức này, phái đoàn kia, nhưng xem ra bọn họ đều là những kẻ vô cùng dốt nát đần độn. Họ chỉ biết làm việc theo "chỉ đạo" của cấp trên mà họ không động não để biết rằng cái thứ cấp trên chỉ đạo họ làm sai thì chỉ toàn những cái đầu đặt trên cái ghế hoặc hơn chút là cái gáo dừa được nhồi mạt cưa.
Không kềm nổi bức xúc tôi liền tiến vào. Họ muốn ngăn cản tôi nên mấy lần đều gạt tôi ra. Song tôi quyết phải chen vào mà nói cho tròn vành rõ chữ với cái loại cứ "cò quay cãi cùn".
Tôi nói: Tôi xin lỗi. Tôi là người thân của Lê Anh Hùng. Tôi biết rằng trại các ông chỉ là nơi nhận giữ anh ta...
Nói đến đây tên phó trung tâm vội chộp lấy câu nói như cứu cánh. Ông ta nói lớn giọng: Đúng rồi, ở đây chúng tôi chỉ làm nhiệm vụ giữ theo chỉ đạo của cấp trên, giữ theo quyết định của Sở LĐ-TB-XH và có đơn đề nghị của người nhà.
Tôi nói: Vậy tôi hỏi các anh nhé. Nếu có người đưa quả lựu đạn rút chốt hay mấy bánh heroin các anh cũng giữ à? 
Tay giám đốc giãy nảy lên nói: Chị không thể so sánh thế, ai lại so người với những thứ đó. 
Tôi bảo hắn: Thế các ông làm cán bộ thì đã hiểu luật pháp chưa? Các ông thấy trường hợp Lê Anh Hùng bị đưa vào có đúng và đầy đủ thủ tục chưa? Vậy tại sao các ông dám nhận? Ai chỉ đạo các ông? Bây giờ chỉ đạo ông nằm vào bánh xe tăng ông cũng nằm à? Còn nếu các ông nói đúng Lê Anh Hùng bị tâm thần thì các ông làm kết luận để nếu cậu ấy có GIẾT NGƯỜI thì sẽ không phải chịu trách nhiệm trước pháp luật... Tôi thông báo cho các ông biết rằng tôi sẵn  sàng tài trợ đón bác sĩ ngoại quốc đủ trình độ và uy tín để khám và giám định, sau đó mới kết luận về tình hình sức khỏe của Lê Anh Hùng. Hiện nay các ông đã có kết luận chưa mà dám giữ người? 
Tôi điên tiết làm  một thôi một hồi cho hả giận. Rồi tôi rút trước để các bác kia tiếp tục... Tôi còn kịp quan sát cho đến lúc ấy mặt 2 vị "nãnh đạo" bắt đầu xụ xuống, xám như đổ chàm và đương nhiên chẳng còn cái vẻ "hung hăng " ban đầu. Có lẽ nếu họ không có vấn đề về tâm thần thì họ đủ tỉnh ra mà nhận thấy rằng họ sẽ phải "tránh xa" vụ MƯỢN TAY GIẾT NGƯỜI này.
Phải khẳng định rằng bọn họ đã bị chỉ đạo trong mọi vấn đề mà làm sai nguyên tắc cũng như mất hết tình người. Họ thừa biết điều đó vì trước khi chúng tôi lên trại đã có anh chị em gọi điện hỏi thăm về nội quy thăm gặp thì chính họ đã trả lời CHỈ CẦN CMND. 
Vả lại người bện thì lý gì mà lại không cho thăm gặp? Có phải tội phạm đâu? Bệnh nhân trong trại còn khoe với chúng tôi rằng họ sắp về ăn Tết với gia đình nữa mà...
Có lẽ ông giám đốc nơi đây hoặc là đồng lõa với những kẻ muốn sát hại Lê Anh Hùng, hoặc giả ông ta chưa tỉnh ra để nhận biết ông ta đang bị một thế lực tôi phạm lừa bằng một "chỉ thị từ cấp trên" để rồi mượn bàn tay ông ta GIẾT NGƯỜI BỊT KHẨU.
Và như thế bọn bất lương kia coi như phủi tay vì đã "tiêu diệt" Lê Anh Hùng bằng một trò "giả nhân giả nghĩa" vô cùng tàn độc là "đưa đi chữa bệnh không mất tiền tại trung tâm bảo trợ xã hội" được nhà nước tài trợ lo lắng,  nhưng rõ ràng hoàn toàn do bàn tay tội ác của công an - an ninh hay nói rõ hơn là của tập đoàn tội ác, một liên minh ma quỷ từ trong ra ngoài.

Chuyến xe đêm với những con người lao khổ



Con đường đến nơi giam giữ Lê Anh Hùng


Gập ghềnh con đường đấu tranh cho tự do


 Lối vào trại đã có bọn "tâm thần" phục sẵn


Công an xã đi bảo vệ "bệnh nhân tâm thần"

 Phương tiện "đón đoàn"


 Thật khang trang nhưng với Lê Anh Hùng là nhầm địa chỉ nhá!

Nhàn hạ trong tại tâm thần


Bước chân đi tìm đồng đội

Chiếc xe này đưa mẹ Lê Anh Hùng cùng 3-4 an ninh "áp tải" lên Trung tâm hoàn thành thủ tục sau 1 ngày bắt cóc giam giữ Lê Anh Hùng

(còn tiếp)

NHẬT KÝ CHUYỆN LÊ ANH HÙNG

Bùi Thị Minh Hằng


LTS.
Sau khi tôi bị công an đến tận nơi làm việc bắt đưa vào trại tâm thần ngày 24/1/2013, những người đồng đội của tôi ở CLB Bóng đá No-U (No-U FC) đã lên tiếng gần như ngay lập tức. Trong số đó, người đầu tiên và xông xáo nhất chính là chị Bùi Thị Minh Hằng, một người phụ nữ bản lĩnh, can trường mà tôi vô cùng cảm phục. Loạt bài “Nhật ký chuyện Lê Anh Hùng” là một “thiên phóng sự” của chị về những gì mà chị cùng những đồng đội tuyệt vời khác của tôi đã trải qua khi tìm cách “giải cứu” tôi khỏi trại tâm thần trá hình mang tên “Trung tâm Bảo trợ Xã hội II - Hà Nội”. Trước khi kể về những ngày “lưu lạc” vào “thế giới tâm thần”, tôi xin phép lần lượt đăng lại loạt bài của chị để quý vị độc giả tiện hình dung ra toàn cảnh vụ việc.
Hà Nội, 15/2/2013

KỲ I
Ngày 24 tháng 1 năm 2013
Đang về quê trên Sơn Tây. Dự định ở lại vài ngày thu xếp chuyện gia đình, vì mình ra Hà Nội đã hơn 2 tháng rồi mà chưa ở cùng gia đình được một ngày trọn vẹn ngày nào. Cứ chớp chớp nhoáng nhoáng lại đi ngay. Mỗi lần xách  giỏ ra đi là cậu mợ và các em lại tần ngần hỏi: “Bao giờ lại về?”
Hôm nay nghĩ sẽ ở nhà vài ngày nên ngủ nướng cho bù lại những ngày "ngủ một mắt" vì quá bận rộn. Thức giấc đã gần 11 giờ trưa. Định bụng hôm nay sẽ nấu cho cậu mợ và các em một bữa ăn ngon, song tất nhiên là phải mở facebook đầu tiên đã.
Một cái nick không phải "thân thiết" nhắn tin cho mình: "Chị Hằng ơi! Anh Lê Anh Hùng bị công an bắt đi rồi."
Mình thoáng "giật mình" theo phản xạ. Nhưng ngay sau đó mình bình tĩnh lại để xác minh thông tin
Người đầu tiên mình liên lạc là Từ Anh Tú... Thế là đã có thông tin chính thức.
Nhưng lạ một nỗi mình chẳng thấy ai và chẳng thấy trang nào đăng tin lên. Liền gọi cho một vài người thì cũng chưa ai biết gì cả.
Sau khi hỏi cho kỹ một số thông tin về sự kiện bắt Hùng thế nào và trao đổi với một vài người quen biết gần gũi với Lê Anh Hùng, tôi chính thức đưa thông tin đầu tiên dựa vào tin tức những người quen biết Lê Anh Hùng gửi đến vào hồi 12h 40 phút trưa. 
Rõ ràng câu chuyện vô lý đến mức ai đọc thông báo cũng phải "nhảy chồm" lên và chẳng ai cần phải phán đoán rông dài nếu như đã từng biết và đọc những thông tin về Lê Anh Hùng.
Mọi người đều chung một nhận định: MỘT SỰ TRẢ THÙ HÈN HẠ VÀ TÀN ÁC
Thông báo S.O.S tôi đưa lên đã có 79 lượt chia xẻ trên trang facebook cá nhân của nhiều người bạn ở khắp nơi. Và không ai nói với ai, tất cả đều đồng loạt lên tiếng dù nhiều hay ít.
Từ lúc đó cho đến hết đêm thứ năm này tôi không sao ngủ hay làm bất cứ điều gì.
Tôi liên tưởng đến chuyện họ bắt cóc tôi và bây giờ cũng là bắt cóc Lê Anh Hùng một cách hèn hạ và mờ ám. Tại sao lại phải lừa cậu ta rằng đi lên trụ sở làm việc liên quan đến tạm trú , tạm vắng?
Một người được cho là "tâm thần" mà lại được công an, an ninh ở cả quê vợ là Quảng Trị cho đến Bộ Công an tại Hà Nội và cả Công an Hưng Yên, nơi công ty Hùng đóng trụ sở làm việc phải vào cuộc? (Chính mẹ của Lê Anh Hùng đã nói rằng: Công an cứ đến điều tra làm bà vô cùng mệt mỏi, nên thôi làm sao để cả hai bên "cùng có lợi" ...)
Một người "tâm thần" mà lại biết viết lách rất thu hút độc giả? Biết dịch sách cho nhà xuất bản và quan trọng hơn đây chính là tác giả của 70 lần gửi đơn tố cáo đích danh những tên tuổi thuộc hàng "nguyên thủ quốc gia".
Một người "tâm thần" mà lại biết thể hiện lòng yêu nước? Biết lao động trong công ty và luôn được mọi người tin tưởng yêu quý và trân trọng bởi tài năng hơn người?
Một người bị nhà nước cho là "tâm thần" và bị bắt đi khi anh ta đang lao động làm ra thành quả nuôi sống chính mình và còn đóng góp phần nuôi những kẻ vô lại đến bắt anh ta... Ha...ha...ha… Thật không còn gì để nói hay chỉ có thể hiểu rằng: THẾ THÌ CÁI XÃ HỘI NÀY TÂM THẦN HẾT MẸ NÓ RỒI!
Và một điều rất khó chấp nhận nữa: Hiện nay đơn từ của anh ta vẫn chưa được bất cứ cơ quan nào phúc đáp ĐÚNG- SAI.
Rõ ràng việc cố tình đẩy Lê Anh Hùng vào trại tâm thần với danh nghĩa "đưa đi chữa bệnh" là một việc làm quá thô thiển, phô diễn một âm mưu tàn độc theo kiểu GIẾT NGƯỜI BỊT KHẨU mà lại giết người theo kiểu MƯỢN TAY.
Càng suy nghĩ càng thấy thương và lo lắng cho Lê Anh Hùng và càng thấy căm giận một xã hội bất chấp mọi thứ.
Không thể ngồi yên để nhìn họ ra tay giết người.
Không thể ngồi yên để họ làm những trò phi pháp và vô nhân tính.
Không thể ngồi yên nhìn một con người tài, đức bị bọn bất nhân vùi dập.
Trăn trở lo lắng cùng sự căm giận khôn cùng khiến tôi không sao ngủ được. Bàn với các anh chị em No-U và những người bạn từng đi biểu tình chống Trung Quốc với Hùng chúng tôi quyết định:
BẰNG MỌI GIÁ VÀ SẼ LÀM TẤT CẢ NHỮNG GÌ CÓ THỂ ĐỂ HỌ PHẢI DỪNG BÀN TAY TỘI ÁC VỚI LÊ ANH HÙNG

Tác giả và Lê Anh Hùng trong cuộc biểu tình chống Trung Quốc ngày 9/12/2012

Hẳn nhiên bên cạnh những bạn bè gần gũi, những đồng đội trong đội bóng và cả những người bạn sát cánh cùng nhau trong những lần xuống đường biểu tình chống Trung Quốc xâm lược thì sự kiện Lê Anh Hùng thật sự đã gây nên cơn chấn động trong dư luận xã hội bởi việc làm bất chấp trình tự căn cứ pháp lý của những người thừa hành.
Vì thế nó không còn là chuyện riêng trong một gia đình. Cũng không còn là chuyện cho số phận của Lê Anh Hùng nữa mà nó đã trở thành một "cơn địa chấn" trong cái xã hội vốn đã vô cùng nhiễu nhương bất ổn và cũng là cơn uất giận dâng trào trút xuống cái đám sai nha ngu dốt, đần độn nhưng lại quá bội thực sự tàn ác này.
(còn nữa)
Nguồn: Blog Bùi Thị Minh Hằng

Thứ Tư, 23 tháng 1, 2013

SÁCH DỊCH THỜI… HẬU “THẢM HOẠ”


LTS.
Đây là bài viết của nhà văn Trần Nhã Thuỵ đăng trên báo Tuổi Trẻ ngày 4/1/2008. Trong bài, tác giả có nhắc đến tác phẩm “Friedrich Hayek – Cuộc đời và sự nghiệp” do tôi dịch và NXB Tri Thức xuất bản vài tháng trước đó.
Hà Nội, 23/1/2013
Lê Anh Hùng



TT - Cái gọi là "thảm họa dịch thuật" được báo động khẩn cấp từ "sự cố" Mật mã Da Vinci (2005). Từ đó hàng loạt sách dịch "gây thảm họa" đã bị giới chuyên môn lên tiếng, chỉ trích. Tuy nhiên năm 2007 xem ra sách dịch đã tạm qua được thời "thảm họa", đóng góp vào đời sống văn hóa đọc nhiều tác phẩm hay...
Từ những cuốn sách được gọi là "thảm họa dịch thuật", khi truy ra người ta mới tá hỏa vì người dịch không phải là dịch giả có chuyên môn, mà chỉ là người "chuyển ngữ" với một chút vốn ngoại ngữ. "Thảm họa" đã nảy sinh từ chỗ "sai một li đi một dặm" khiến bản dịch rơi vào tình trạng vô phương cứu chữa.
Nói không với... dịch giả "ngang xương" (!)
Sau khi bị giới chuyên môn lên tiếng và dư luận xã hội phản ứng, các nhà làm sách đã trở nên cẩn trọng hơn. Sách dịch hầu hết đã được trao gửi đúng địa chỉ, tức giao đúng người đúng việc.
Về mảng sách văn học có những tên tuổi "bảo chứng" như: Dương Tường, Trịnh Lữ, Đoàn Tử Huyến, Cao Việt Dũng, Trần Tiễn Cao Đăng, Phạm Xuân Nguyên, Lê Quang, Trần Đình Hiến, Huỳnh Phan Anh, Phạm Viêm Phương... Ở mảng sách tri thức, học thuật có các "địa chỉ” tin cậy như: Nguyên Ngọc, Phạm Toàn, Bùi Văn Nam Sơn, Mai Sơn, Phạm Văn Thiều, Lê Anh Hùng, Nguyễn Ngọc Hải, Nguyễn Văn Dương... Những tên tuổi vừa kể trên đều là những "thương hiệu" tốt. Các nhà làm sách xây dựng thương hiệu sách dịch bằng chính "thương hiệu dịch giả” là một cách làm khả dĩ đúng đắn.
Sách dịch thời... hậu thảm họa đã xuất hiện nhiều tác phẩm giá trị. Về mảng sách văn học có thể kể: Hạt cơ bản, Đo thế giới, Ngân thành cố sự, Nhạc đời may rủi, Kafka bên bờ biển, Tên tôi là Đỏ... Ở mảng sách tri thức, học thuật cũng có nhiều tác phẩm đáng kể như: Friedrich Hayek - Cuộc đời và sự nghiệp, Loài tinh tinh thứ ba, Nguồn gốc - nỗi hoài niệm về những thuở ban đầu, Phạm Quỳnh - tiểu luận viết bằng tiếng Pháp trong thời gian 1922-1932... Nhiều sách kinh tế và quản trị kinh doanh thời gian gần đây cũng được xuất bản một cách có hệ thống, với nhiều bản dịch có chất lượng.
Không khó lắm để có thể thấy những bản dịch tốt đều xuất phát từ những dịch giả giỏi, chuyên sâu và tâm huyết. Sự đoạn tuyệt với những dịch giả "ngang xương" là hết sức cần thiết trong bối cảnh nhiều người đọc đang có nhu cầu nâng cao tri thức bằng cách chọn "thực đơn" là những tác phẩm tinh hoa thế giới.
Để tránh... tái thảm họa dịch thuật?!
Trong hoạt động của thị trường sách, việc giao dịch bản quyền có thể chóng vánh, nhưng dịch thuật không phải bao giờ cũng trôi chảy. Vì một lẽ đơn giản: dịch giả giỏi không nhiều. Dịch giả chuyên nghiệp còn quá ít, phần lớn hoạt động vì "nghiệp dĩ” chứ cũng không hẳn đã "sống được" nhờ công việc. Đó là chưa kể dịch giả giỏi đa số đều lớn tuổi; trẻ tuổi mà tài năng, tâm huyết như Cao Việt Dũng thì cũng là "hàng hiếm". Gần đây, một số nhà văn trẻ hải ngoại như Thuận, Phan Việt tham gia dịch thuật đã cho ra đời những bản dịch tốt như Xạ thủ nằm bắn, Suối nguồn... Nhưng họ cho biết không theo công việc này dài lâu bởi dịch thuật... không dễ (!). Như vậy, khi đứng trước nhu cầu thị trường, hoàn toàn có thể xảy ra việc... tái thảm họa dịch thuật.
Nhà văn - dịch giả Mai Sơn cho rằng để "thảm họa" không trở lại có nhiều điều phải làm, nhưng trước hết cần đặc biệt quan tâm đến những người hiệu đính và đọc thẩm định các bản dịch. Đa số họ đều lớn tuổi và không còn nhiều thời gian, nên việc của họ có thể chỉ là thẩm định vài chục trang mẫu của một bản dịch nhưng phải trả thù lao thật xứng đáng.
GS.TS Chu Hảo - Giám đốc NXB Tri Thức - nêu ý kiến: "Phải đặt ra yêu cầu cao cho dịch giả, song song với việc trả thù lao xứng đáng, và thẩm định chặt chẽ. Đó là biện pháp tốt nhất để ngăn chặn "thảm họa". Đó cũng là cách tốt nhất để thúc đẩy cả cung lẫn cầu đối với mảng sách dịch"...
TRẦN NHàTHỤY



Nguồn: Tuổi Trẻ
Bài liên quan: Một cuốn sách gây ấn tượng mạnh

Mời quý vị xem và tải tác phẩm “Friedrich Hayek: Cuộc đời và tư tưởng” về tại đây hoặc tại đây.

Thứ Hai, 21 tháng 1, 2013

MỘT CUỐN SÁCH GÂY ẤN TƯỢNG MẠNH

LTS.
Friedrich Hayek (1899-1992), người đoạt giải Nobel Kinh tế năm 1974, được đánh giá là một trong những nhà kinh tế học quan trọng nhất và là triết gia về tự do vĩ đại nhất thế kỷ 20. Ông là người đả phá chủ nghĩa xã hội (cổ điển) mạnh mẽ và sâu sắc nhất trên phương diện học thuật. Trong bài “Nhà tiên tri giá cả” [The Price Prophet] đăng trên tờ New Yorker ngày 7/2/2000, John Cassidy nhận xét: “Hayek đã hiểu sai một số vấn đề (chẳng hạn, ông đã tỏ ra chậm trễ trong việc thừa nhận sự cần thiết đối với hành động của chính phủ nhằm giảm bớt tình trạng thất nghiệp những năm 1930) và ông đã bỏ qua những vấn đề khác (chẳng hạn như tình trạng bất bình đẳng và ô nhiễm); song ở chủ đề lớn lao nhất, sức sống của chủ nghĩa tư bản, ông đã được thừa nhận đến mức hầu như không quá khi nói rằng thế kỷ 20 là thế kỷ Hayek.” Tư tưởng của ông được nhìn nhận là sẽ còn soi sáng tiến trình của nhân loại trong nhiều thế kỷ tới.
Dưới đây là bài viết của Hữu Hưng về tác phẩm “Friedrich Hayek: Cuộc đời và sự nghiệp”, cuốn tiểu sử đầy đủ nhất của Friedrich Hayek cho đến nay, đăng trên trang mạng của Liên hiệp các hội khoa học và kỹ thuật Việt Nam ngày 22/9/2007, nhân dịp ra đời bản Tiếng Việt của tác phẩm.
Bản quyền Tiếng Việt của tác phẩm thuộc NXB Tri Thức và dịch giả. Vì lợi ích của cộng đồng, dịch giả đã trả tiền bản quyền cho NXB Tri Thức để được phổ biến tác phẩm dưới dạng PDF. Dịch giả cũng đã tu chỉnh và bổ sung rất nhiều chú giải so với lần xuất bản đầu tiên, đồng thời đổi tên tác phẩm thành “Friedrich Hayek: Cuộc đời và tư tưởng”.
Hà Nội, 21/1/2013
Lê Anh Hùng


Giới thiệu cuốn sách “Friedrich Hayek: Cuộc đời và sự nghiệp”, Nhà xuất bản Tri Thức đã thận trọng lưu ý độc giả: “Đây là một tài liệu tham khảo chủ yếu dành cho những người làm công tác nghiên cứu lý luận, có đủ trình độ tư duy phê phán độc lập... Nhà xuất bản chỉ nhằm cung cấp cho những ai cần tham khảo những ý kiến bổ ích (“thuận” cũng như “nghịch”), cách lập luận và phương pháp tư duy độc đáo của một trong những nhà kinh tế học nổi tiếng nhất thế kỷ XX, người đã đoạt Giải Nobel Kinh tế năm 1974...”.
Nhà kinh tế học Đinh Tuấn Minh - người hiệu đính và giới thiệu tác phẩm bản tiếng Việt – đã có những gợi ý và khích lệ độc giả Việt Namnên mạnh dạn đọc cuốn sách này. Ông viết: “Chính sách dứt khoát cải cách và mở cửa nhưng từ từ lựa theo sự tiến triển của các thiết chế văn hóa – xã hội của Trung Quốc chẳng khác gì hơn là nội dung của một trong những triết lý quan trọng nhất của F.A. Hayek về giải pháp giúp con người duy trì được sự phát triển của xã hội tự do trong trật tự tự phát...”.
Liên hệ với công cuộc đổi mới của nước ta, Đinh Tuấn Minh viết: “Triết lý kinh tế thị trường định hướng xã hội  chủ nghĩa của Việt Nam hiện nay, nếu xét kỹ về nội hàm của nó thì chúng ta dễ dàng phát hiện ra rằng triết lý này gần gũi với triết lý “chủ nghĩa tự do” (libertarianism) và thuyết “cộng đồng hợp tác” (communitarianism) mà H.A. Hayek mong muốn các xã hội hướng tới hơn bất kỳ triết thuyết xã hội nào” ...“Chẳng phải phương thức phát triển xã hội lựa theo sự tiến hóa của các thiết chế văn hóa – xã hội nội tại; chẳng phải ước muốn giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc trong sự đa dạng của các cộng đồng xã hội trên thế giới là những nội dung chủ đạo của định hướng phát triển chung của Việt Nam hiện nay đó sao?”.
Ngoài lời giới thiệu và ghi chú, cuốn sách gồm ngót 700 trang, khổ 14,5 x 20,5cm, chia làm 6 phần, 41 chương do dịch giả trẻ Lê Anh Hùng thực hiện, tuy chứa đựng một số nội dung khá trừu tượng liên quan đến tư tưởng độc đáo, uyên thâm của F. A. Hayek, nhưng tác giả Alan Ebenstein viết rất khéo giúp cho hầu hết mọi độc giả đều có thể nắm bắt được.
Tiên đề cốt lõi trong triết thuyết của F.A. Hayek mang nội dung thực tiễn, đó là: Tri thức của nhân loại rất đa dạng và phức tạp được phân chia cho tất cả mọi người trong xã hội. Những tri thức đa dạng và rời rạc ấy không thể hội tụ vào một trí tuệ trong xã hội hiện đại, dù là một “siêu nhân” hay một nhóm người tinh hoa nhất. Do vậy, thật là phản khoa học và phản tiến bộ nếu muốn xây dựng một xã hội dựa trên niềm tin cho rằng sự chi phối của chính phủ đối với toàn bộ quyết định về quản lý kinh tế và kinh doanh (tức nền kinh tế chỉ huy tập trung) có thể hiệu quả hơn so với trật tự kinh tế phi tập trung được xác lập thông qua giá cả, lao động, tư hữu, lợi nhuận, hợp đồng và khả năng trao đổi hàng hóa, dịch vụ - tất cả những thứ được xây dựng, điều chỉnh và khai thác từ nền kinh tế thị trường. Một xã hội theo cơ chế thị trường được định nghĩa là nó cho phép tất cả những người trưởng thành và có trách nhiệm được làm những việc mà họ mong muốn miễn là không gây tổn hại đến người khác. Theo F.A. Hayek, trong một trật tự tự phát (Spontaneous order), các cá nhân có thể trao đổi và tác động qua lại một cách tự do. Quá trình ra quyết định của cá nhân không chịu sự chi phối, sự “bao cấp về tư tưởng” của bất kỳ ai, bất kỳ tổ chức nào. Do vậy, pháp trị tất yếu phải thay thế nhân trị”.
Trong cuốn “Luật, Luật pháp và Tự do”, F. A. Hayek viết: “Sự phụ thuộc lẫn nhau của hết thảy mọi người trên thế giới - điều mà mỗi chúng ta giờ đây đều nói tới, đang có xu thế đưa toàn thể nhân loại vào một thế giới đại đồng, đó là, và chỉ có thể là, kết quả của trật tự thị trường”.
Dù tán thành hay không tán thành một phần hay toàn bộ các luận thuyết của nhà triết học, kinh tế - chính trị học F.A Hayek, thiết nghĩ chúng ta, đặc biệt là các nhà nghiên cứu lý luận, rất nên chú ý nghiên cứu, trao đổi về các quan điểm có tính phản biện hết sức mạnh mẽ và sắc sảo của ông, nhằm góp phần làm sáng tỏ các triết lý trong đường lối đổi mới của Việt Nam hiện nay.
Hữu Hưng
22/9/2007



MỘT VÀI NHẬN XÉT VỀ TÁC PHẨM


“A splendid biography of the twentieth centurys’s greatest philosopher of liberty. A well written, sympathetic, yet critical examination of his life and intellectual contributions.”
“Cuốn tiểu sử hoành tráng về triết gia tự do vĩ đại nhất thế kỷ hai mươi. Một công trình nghiên cứu công phu, đồng cảm, song vẫn hàm chứa sự phê phán về cuộc đời và những đóng góp trí tuệ của Hayek.”
–Milton Friedman
Chuyên gia nghiên cứu cao cấp, Viện Hoover, Đại học Stanford, Giáo sư Danh dự về Kinh tế học, Đại học Chicago, người đoạt giải Nobel Kinh tế năm 1976.



“It is good to have this solid intellectual biography of Hayek available. It can supplement the several generalized evaluations of Hayek’s ideas”
“Một cuốn tiểu sử trí tuệ đáng tin cậy về Hayek. Cuốn sách có thể góp phần bổ sung một số đánh giá khái quát hoá về tư tưởng của Hayek.”
–James M. Buchanan
Cố vấn Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Lựa Chọn Công [Center for Study of Public Choice], Giáo sư Danh dự Khả kính của Đại học George Mason và Đại học Công nghệ Virginia, người đoạt giải Nobel Kinh tế năm 1986.




Cuốn sách được dịch và xuất bản trong chương trình
Tủ Sách Tinh Hoa Tri Thức Thế Giới
với sự hỗ trợ về tài chính của
QUỸ DỊCH THUẬT PHAN CHUTRINH
53 Nguyễn Du – Hà Nội



Mời quý vị xem và tải tác phẩm “Friedrich Hayek: Cuộc đời và tư tưởng” về tại đây hoặc tại đây.

Bài liên quan: Thư của một độc giả

Thứ Bảy, 19 tháng 1, 2013

ÔNG HOÀNG TRUNG HẢI LẠI TIẾP TỤC CA BÀI MỊ DÂN

Lê Anh HùngBauxite Việt Nam | 18/1/2013



Tại hội nghị triển khai kế hoạch năm 2013 mới đây của Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN), PTT Hoàng Trung Hải đã khiến không ít người nghe “mát lòng” khi phát biểu: “Giá điện hiện nay không rẻ!”
Tuy nhiên, nếu ai đó vội tin rằng ngài Phó Thủ tướng “phụ trách kinh tế ngành” có giải pháp thích đáng giúp hạ giá điện thì sẽ sớm thất vọng tràn trề.
Mười hai năm trước, khi mới rời vị trí Tổng Giám đốc EVN để đảm nhiệm cương vị Thứ trưởng Bộ Công nghiệp, trong một cuộc trả lời phỏng vấn báo Tuổi Trẻ, vị tân Thứ trưởng đã khẳng định hùng hồn: “An ninh năng lượng là vấn đề quốc gia nào cũng đặt lên hàng đầu. Mặc dù Trung Quốc, Campuchia, Lào có tiềm năng và đã sản xuất thủy điện rất lớn, nếu nhập điện từ họ có thể giá rẻ, nhưng chúng ta có thể sẽ mất cơ hội làm chủ công nghệ và mất cơ hội tạo công ăn việc làm trong nước và mất cả ngoại tệ.” Ấy vậy nhưng, suốt nhiều năm qua, dưới sự chỉ đạo của cánh tay phải của Thủ tướng đương nhiệm, Việt Nam không chỉ nhập khẩu điện ngày càng nhiều từ Trung Quốc với giá cao (cùng những điều kiện hợp đồng ngặt nghèo), mà còn gần như dâng cả ngành điện lực, một ngành kinh tế trọng yếu của quốc gia, cho người láng giềng “4 tốt 16 chữ vàng” này.[i]
Ai cũng biết rằng, chỉ trong một thị trường điện cạnh tranh, người dân mới được hưởng giá điện cạnh tranh kèm theo dịch vụ tương xứng, phản ánh đúng mức giá thị trường của loại hàng hoá đặc biệt này. Trong khi đó, ở Việt Nam, kể từ khi nền kinh tế đất nước chuyển sang vận hành theo cơ chế thị trường “định hướng XHCN”, Tổng Cty Điện lực Việt Nam mà bây giờ là Tập đoàn Điện lực Việt Nam luôn là một người khổng lồ thống trị tuyệt đối trên thị trường điện, cả ở khâu sản xuất lẫn khâu truyền tải và phân phối. Theo báo Kinh tế và Đô thị ngày 4/4/2012: “Hiện tại, các doanh nghiệp của EVN chiếm trên 70% tổng sản lượng điện sản xuất, EVN độc quyền 100% ở khâu truyền tải và giữ 95% ở khâu phân phối điện cả nước. Cùng với đó, công ty mua buôn điện duy nhất là Công ty mua bán điện và đơn vị vận hành hệ thống và thị trường điện là Trung tâm điều độ hệ thống điện quốc gia vẫn trực thuộc EVN. Thực tế này cho thấy, rất khó tạo ra thị trường phát điện cạnh tranh, chưa nói gì đến thị trường bán lẻ điện cạnh tranh.”
Việc mở cửa ngành điện, tạo lập thị trường điện cạnh tranh lành mạnh đã được nói đến nhiều ngay từ những năm 1990, song luôn bị ông Hoàng Trung Hải, người khuynh loát ngành điện Việt Nam suốt 15 năm qua,[ii] tìm mọi cách trì hoãn. Cũng trong cuộc phỏng vấn của báo Tuổi Trẻ nói trên, trước câu hỏi “Như thế tới đây thị trường điện sẽ mở rộng cửa?”, ngài tân Thứ trưởng lúc bấy giờ đã hồn nhiên thế này: “Có một vấn đề: khi có sự độc quyền thì trách nhiệm cung cấp điện là của Tổng Cty nhưng nếu mở cửa thị trường thì trách nhiệm của các doanh nghiệp là như nhau. Kinh nghiệm nhiều nước cho thấy nếu đi quá nhanh sẽ gây hoảng loạn trên thị trường vì trách nhiệm đấy không còn ai lo” (!!!). Và chính nhờ sự “lo xa” của ngài Thứ trưởng rằng “trách nhiệm cung cấp điện không ai lo” nên trên thị trường điện Việt Nam mới có những hiện tượng kỳ lạ như báo Tiền Phong ngày 26/7/2012 đã nêu: “Trong khi ra sức ép các nhà máy thủy điện, thậm chí họ phải chào giá 0 đồng để được chạy máy thì Tập đoàn điện lực VN (EVN) lại vác tiền đi mua điện của Trung Quốc với giá cao gấp 2 đến 3 lần.”
Trong cuộc trao đổi với báo giới bên hành lang Quốc hội ngày 7/11/2011, khi phóng viên đặt câu hỏi “Trước đây Chính phủ cho tạm ngừng cổ phần hóa doanh nghiệp thuộc EVN, đã kéo dài nhiều năm, đến nay chưa biết khi nào tiếp tục cổ phần hóa các nhà máy điện. Tại sao phải ngừng lâu như vậy trong khi EVN đang cần tiền để giải quyết khó khăn?”, ngài PTT đã điềm nhiên rằng: “… việc ngừng cổ phần hóa các công ty cũ là để sắp xếp, chờ tái cơ cấu xong vì liên quan đến thị trường. Nếu cứ để nguyên như vậy, để cho lẻ tẻ các nhà máy điện cổ phần hóa thì về sau thị trường sẽ bị chia lắt nhắt, quá nhỏ. Như vậy sẽ tạo ra sự cạnh tranh không bình đẳng, không lành mạnh. Thứ hai, khi các nhà máy tách riêng, khả năng cạnh tranh rất khó khăn vì mỗi nhà máy có đặc thù riêng: nhiệt điện, điện khí, thủy điện…”(!!!).

Bên hành lang Quốc hội ngày 7/11/2011: “Phải hình thành thị trường điện cạnh tranh, ít nhất là ở khâu phát điện!” (Ảnh: Ngọc Thắng – Vietnamnet)
Và đến khi Đề án Tái cơ cấu Tập đoàn Điện lực Việt Nam được Thủ tướng Chính phủ thông qua ngày 23/11/2012 theo Quyết định số 1782/QĐ-TTg[iii] thì người ta hiểu rằng chắc phải đợi đến Tết Công Gô, Việt Nam may ra mới có cái gọi là “thị trường điện cạnh tranh” bởi EVN vẫn tiếp tục cuộc chơi “cạnh tranh” theo kiểu “một mình một chợ”, sẵn sàng và dư sức bóp chết bất kỳ đối thủ nào dám manh nha ý đồ “cạnh tranh lành mạnh”.
Dĩ nhiên, chừng nào Tết Công Gô còn chưa đến, chừng đó người dân còn tiếp tục được nghe những điệp khúc “mát ruột mát gan” [iv] của ngài Phó Thủ tướng như: “Cần giá điện cạnh tranh, minh bạch và công bằng”; “Giá điện không phải muốn là tăng”; “Tới đây phải công khai giá thành điện”; “Giá điện sẽ theo cơ chế thị trường”, v.v và v.v.[v]







Ghi chú:
[i] Báo Thanh Niên ngày 14/1/2013 còn đăng bài “Điện nội ế vẫn nhập điện từ Trung Quốc” với giá cao.
[ii]Giai đoạn 9/1995-6/1997, ông Hoàng Trung Hải là Ủy viên Hội đồng quản trị kiêm Trưởng ban Kiểm soát Tổng Công ty Điện lực Việt Nam; giai đoạn 4/1998-8/2000: Ủy viên Hội đồng quản trị, Tổng Giám đốc Tổng Công ty Điện lực Việt Nam; sau khi rời EVN để đảm nhiệm chức vụ Thứ trưởng rồi Bộ trưởng Bộ Công nghiệp (2000 – 2007) và sau đó là Phó Thủ tướng “phụ trách kinh tế ngành” từ năm 2007 đến nay, EVN luôn thuộc quyền chỉ đạo của ông ta.
[iii] Trong quyết định này, đáng chú ý là (i) Trung tâm Điều độ Hệ thống điện Quốc gia và Cty Mua bán điện được giữ nguyên tổ chức, cơ chế hoạt động và nằm trong cơ cấu Cty mẹ - EVN, và (ii) con số doanh nghiệp phải cổ phần hoá là rất ít và đều là DN nhỏ, chủ yếu mang tính chất hỗ trợ chứ không chuyên về sản xuất hay truyền tải và phân phối điện, số DN sẽ cổ phần hoá mà EVN nắm giữ vốn điều lệ dưới 50% lại càng ít ỏi.
[iv] Hẳn nhiều người vẫn chưa quên là trong cuộc hội thảo khoa học về vai trò của công nghiệp khai thác bauxite - sản xuất alumina - nhôm ngày 9/4/2009 tại Hà Nội, chính Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải cũng từng kết luận một câu xanh rờn: “Không khai thác bauxite bằng mọi giá!” Đến giờ thì chắc ai cũng biết dự án khai thác bauxite Tây Nguyên “nổi tiếng” kia đang “tiến triển” như thế nào và “hiệu quả” ra sao. Là dự án thuộc lĩnh vực quản lý của mình nên, dĩ nhiên, dự án Bauxite Tây Nguyên có sự “đóng góp” rất lớn của ngài PTT “phụ tránh kinh tế ngành”.
[v] Theo Quyết định số 1476/QĐ-TTg ngày 25/8/2011 của Thủ tướng Chính phủ thì PTT Hoàng Trung Hải được giao những nhiệm vụ:
a)   Giúp Thủ tướng Chính phủ trực tiếp theo dõi, chỉ đạo các lĩnh vực công tác trong khối kinh tế ngành và phát triển sản xuất bao gồm: nông, lâm, ngư nghiệp, công nghiệp, thương mại - xuất nhập khẩu, xây dựng, giao thông vận tải, tài nguyên và môi trường.
-        Chỉ đạo bảo đảm năng lượng và tiết kiệm năng lượng.
-        Các dự án đầu tư trọng điểm quốc gia và các dự án nhóm A có nguồn vốn đầu tư từ ngân sách nhà nước.
-        Các khu kinh tế, khu công nghiệp, khu chế xuất.
-        Phát triển các loại hình doanh nghiệp và kinh tế hợp tác, hợp tác xã.
-        Đầu tư trực tiếp của nước ngoài (FDI) và đầu tư ODA.
-        Công tác phòng, chống lụt bão, tìm kiếm cứu nạn.
b)  Giúp Thủ tướng Chính phủ theo dõi và chỉ đạo: Bộ Công Thương; Bộ Xây dựng; Bộ Giao thông vận tải; Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn; Bộ Tài nguyên và Môi trường.
c)   Làm nhiệm vụ Chủ tịch Hội đồng quốc gia về tài nguyên nước; Trưởng Ban Chỉ đạo Nhà nước các Dự án trọng điểm về dầu khí; Trưởng Ban Chỉ đạo Tổ chức điều phối phát triển các Vùng kinh tế trọng điểm; Trưởng Ban Chỉ đạo Chương trình mục tiêu quốc gia ứng phó với biến đổi khí hậu; Trưởng Ban Chỉ đạo Trung ương về chính sách nhà ở và thị trường bất động sản; Chủ tịch Hội đồng quốc gia, Trưởng các Ban Chỉ đạo khác theo các lĩnh vực có liên quan.
d)  Các công việc khác theo sự phân công, ủy nhiệm của Thủ tướng.
Ngày 25/3/2008, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký Quyết định số 320/QĐ-TTg bổ nhiệm PTT Hoàng Trung Hải làm Trưởng ban Ban Chỉ đạo Quy hoạch và Đầu tư Xây dựng Vùng Thủ đô Hà Nội; ngày 12/9/2008, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký quyết định số 1250/QĐ-TTg về việc thành lập Ban Chỉ đạo Nhà nước các công trình, dự án trọng điểm ngành Giao thông vận tải, Trưởng ban là Phó TT Hoàng Trung Hải; ngày 4/5/2010, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký Quyết định số 580/QĐ-TTg về việc thành lập Ban Chỉ đạo Nhà nước Dự án Điện Hạt nhân Ninh Thuận, Trưởng ban là PTT Hoàng Trung Hải; ngày 15/4/2011, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký Quyết định số 546/QĐ-TTg, bổ nhiệm PTT Hoàng Trung Hải làm Chủ tịch Uỷ ban An ninh Hàng không Dân dụng Quốc gia. Ngoài ra PTT Hoàng Trung Hải còn là Trưởng ban Ban chỉ đạo Nhà nước Dự án Thuỷ điện Sơn La; Trưởng ban Ban Chỉ đạo Nhà nước về Quy hoạch điện VI, v.v.
Tóm lại, ông Hoàng Trung Hải chính là người nắm giữ chiếc ghế quan trọng thứ hai trong Chính phủ sau Thủ tướng.