Thứ Ba, 27 tháng 6, 2017

Những hiểm hoạ Trung Quốc tại Việt Nam đã được ngăn chặn như thế nào?

Lê Anh Hùng | Việt Nam Thời Báo


LTS.
Tôi viết bài này để tỏ lòng biết ơn của mình đối với những người đã đồng hành với tôi suốt bao năm qua. Ngoài ra, tôi cũng muốn qua đây để truyền đi một thông điệp rằng, công cuộc cứu nước nhà khỏi âm mưu thôn tính của Trung Quốc không bao giờ là vô vọng, và đó là trách nhiệm chung của mọi người dân VN, cả trong lẫn ngoài hệ thống hiện hành.
CSVN sớm muộn gì cũng sụp đổ, nhưng nếu đất nước rơi vào tay Trung Quốc thì sẽ rất lâu, hoặc thậm chí là không bao giờ chúng ta có thể giành lại được đất nước, vì thế việc chống lại bè lũ Hán tặc cướp nước, Việt gian bán nước và ngăn chặn những hiểm hoạ “made in China” tại VN là điều hết sức cấp bách và cần thiết.
Lê Anh Hùng
Xưa nay, nhiều dự án không hợp lòng dân bị công chúng phản đối mạnh mẽ nhưng rốt cuộc chúng vẫn cứ được triển khai như thể không có chuyện gì xẩy ra với nhà cầm quyền Việt Nam. Vì thế có lẽ ít ai tin một “nhà báo lề dân” lẻ loi như tôi lại có thể góp phần khiến 8 dự án liên quan đến Trung Quốc bị dừng lại – tất cả đều nhờ những bài báo được đăng tải trên VOA. Dưới đây là danh sách cụ thể các dự án đó.
1) Ngày 11/02/2014, VOA đăng bài “Báo động: Người Trung Quốc lại sắp lập căn cứ ở Quảng Trị”. Bài báo đưa tin, Cty Cổ phần Chăn nuôi C.P. Việt Nam (một công ty sản xuất thức ăn chăn nuôi hàng đầu Việt Nam, trước đây thuộc C.P. Group của Thái Lan, nhưng đã bị Trung Quốc thâu tóm từ năm 2011) sắp được giao hơn 96ha đất, kéo dài hơn 2km dọc theo bờ biển, gần cảng Cửa Việt, để thực hiện dự án sản xuất thức ăn chăn nuôi.

Tại thời điểm đó, chủ đầu tư gần như đã thoả thuận xong việc đền bù với chính quyền địa phương và người dân có đất thuộc diện thu hồi. Sau khi bài báo được đăng, người dân địa phương biết là có mấy đoàn từ Hà Nội về tìm hiểu và cuối cùng dự án đã bị huỷ. (Ngày 1/3/2014, trang Nguyentandung.org đăng bài “Trung Quốc đang có âm mưu gì ở Quảng Trị?”, trong đó họ sử dụng cả thông tin lẫn 2 bức ảnh từ bài báo của tôi trên VOA mà không ghi nguồn.)


2) Ngày 20/04/2015, VOA đăng bài “Trung tâm Nhiệt điện Vĩnh Tân và hiểm hoạ mất nước”. Bài báo cho biết, trong 4 dự án nhà máy nhiệt điện tại Trung tâm Nhiệt điện Vĩnh Tân thì có đến 3 dự án rơi vào tay nhà thầu Trung Quốc. Đặc biệt, Nhà máy Nhiệt điện Vĩnh Tân 1 lại do 2 Cty Trung Quốc làm chủ đầu tư; còn nhà máy lớn nhất là Nhiệt điện Vĩnh Tân 3 thì do Cty Cổ phần Năng lượng Vĩnh Tân 3 làm chủ đầu tư, mà Cty này gồm 3 cổ đông, trong đó cổ đông lớn nhất, chiếm 49% cổ phần, là Cty OneEnergy Ventures Ltd. của Trung Quốc.
Đầu tháng 6/2015, gần hai tháng sau khi bài báo được đăng, Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải đã giao EVN thay chủ đầu tư dự án Nhà máy Nhiệt điện Vĩnh Tân 3. (Mặc dù vậy, ngày 18/7/2015, nhà máy Nhiệt điện Vĩnh Tân 1, với hai doanh nghiệp Trung Quốc nắm đến 95% cổ phần, vẫn được khởi công, mở đường cho đội quân phương bắc cắm chốt lâu dài tại khu vực xung yếu này.)
3) Ngày 07/09/2015, VOA đăng bài “Khu nghỉ dưỡng Bãi Chuối - Hải Vân: mưu đồ thâm độc của Trung Quốc?”. Theo bài báo, ngay từ năm 2009 tỉnh Thừa Thiên - Huế đã cấp 100ha đất ở khu vực Bãi Chuối cho Cty TNHH MTV Bãi Chuối để xây dựng khu nghỉ dưỡng. Bãi Chuối thuộc khu vực đèo Hải Vân, một khu vực đặc biệt trọng yếu về an ninh quốc phòng. Tổng giám đốc Cty TNHH MTV Bãi Chuối là người Hoa.
4) Ngày 08/10/2015, VOA đăng bài “Người Trung Quốc lại sắp lập căn cứ ở Lăng Cô – Thừa Thiên Huế?”. Bài báo cho biết, ngoài 100ha đất trên đèo Hải Vân, Công ty TNHH MTV Bãi Chuối còn được giao 200ha để thực hiện dự án khu nghỉ dưỡng ở Lăng Cô. Khu vực dự án nằm ngay cạnh bờ biển, cách đường quốc phòng chạy quanh núi Hòn Dòn (nơi có kho vũ khí của Bộ Quốc phòng) khoảng 1km, cách Cảng Chân Mây chừng 4km, cách đèo Phú Gia trên QL 1A hơn 1 km, và cách đèo Hải Vân khoảng 7km.
Điều đáng nói là Cattigara One Ltd., công ty mẹ của Cty TNHH MTV Bãi Chuối, là một công ty ma do Bắc Kinh lập ra ở Singapore rồi lấy pháp nhân Singapore để dễ dàng được giao đất dự án ở những khu vực nhạy cảm về an ninh quốc phòng.
Sau khi hai báo báo trên được đăng, cả hai dự án của “nhà đầu tư” Cattigara One Ltd. đều bị tạm dừng.
5) Ngày 09/12/2015, VOA đăng bài “Hiểm hoạ Trung Quốc ở Bình Định”. Theo bài báo, ngoài ba doanh nghiệp Trung Quốc tại Khu Kinh tế Nhơn Hội, hiểm hoạ “made in China” ở đây còn tiềm ẩn trong một đại dự án dầu khí sắp triển khai. Ngày 2/12/2014, Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải quyết định bổ sung Dự án Tổ hợp Lọc hóa dầu Nhơn Hội (Victory) vào Quy hoạch phát triển ngành dầu khí Việt Nam đến 2015 và định hướng đến 2025. Đây là dự án do Tập đoàn Dầu khí Thái Lan (PTT) làm chủ đầu tư, vốn đầu tư giai đoạn 1 lên tới 22 tỷ USD. Theo kế hoạch, dự án được khởi công vào quý I năm 2017 và vận hành quý I năm 2021.
Pailin Chuchottaworn – Chủ tịch kiêm CEO PTT – là một người Thái gốc Hoa, trong khi các tỷ phú người Hoa ở Thái Lan thường liên hệ mật thiết với Bắc Kinh. Đại dự án nằm trên diện tích hàng ngàn ha này hoàn toàn có thể trở thành một Formosa Hà Tĩnh thứ 2 ở địa bàn chiến lược Nam Trung Bộ, bởi việc sang nhượng cổ phần vừa không thể cấm đoán, vừa khó kiểm soát, trong khi PTT chỉ thu xếp được 5/22 tỷ USD tổng vốn đầu tư. Ngoài ra, dự án còn nhận được sự quan tâm đặc biệt của Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải – “cha đẻ” của hàng loạt hiểm hoạ Trung Quốc như Formosa Hà Tĩnh, Trung tâm Nhiệt điện Vĩnh Tân hay 264 ngàn ha rừng đầu nguồn, v.v. – bất chấp những quan ngại của giới chuyên gia về tình trạng “bội thực” các nhà máy lọc dầu cũng như nguy cơ ô nhiễm môi trường và hiệu quả kinh tế thấp của chúng.
Đến cuối tháng 7/2016, UBND tỉnh Bình Định đã quyết định  loại bỏ dự án.
6) Ngày 5/4 và 11/4/2016, VOA đăng bài “Chuyện chỉ có ở VN: Dự án nhiệt điện hàng tỷ USD được giao cho một công ty chuyên doanh… mực in!!!” và bài “Trung Quốc lại sắp lập căn cứ ở Trung tâm Nhiệt điện Sông Hậu?” Hai bài báo đã vạch trần “nhóm lợi ích Tàu” trong bộ máy đã phù phép để giao một dự án nhiệt điện lên tới 3,5 tỷ USD tại một vị trí nhạy cảm về an ninh quốc phòng cho một công ty chuyên kinh doanh mực in của Malaysia.
Ngày 20/4/2016, trang Quochoi.org và trang Nguyentandung.org đã đăng hai bài (i) Những khuất tất đằng sau dự án Nhiệt điện Sông Hậu 2 (Kỳ 1), và (ii) Bóng ma Trung Quốc trong dự án Nhiệt điện Sông Hậu 2 (Kỳ 2). Cả hai bài này đều bê gần như nguyên xi 2 bài trên VOA của tôi.
Ngày 10/5/2016, tức một tháng sau khi VOA đăng 2 bài điều tra nói trên và được nhiều trang mạng khác đăng lại, Dân Trí đăng bài “Một doanh nghiệp mực in được làm nhà máy điện 2000 MW?”. Bài viết đã lấy một số thông tin từ hai bài trên của tôi. Kể từ đấy, cái tên TOYO INK cùng dự án nhiệt điện Sông Hậu 2 hoàn toàn biến mất trên truyền thông. Dự án coi như đã bị khai tử.
7) Ngày 29/05/2016, VOA đăng bài “Báo động: Người Trung Quốc đã lập căn cứ sát nách Cửa Việt - Quảng Trị”. Bài báo cho biết Trung Quốc lại đang lập một căn cứ khác sát nách cảng Cửa Việt thông qua thủ đoạn núp bóng người Việt để thâu tóm một doanh nghiệp thuỷ sản ở địa phương – đó là Chi nhánh Quảng Trị của Công ty Cổ phần Phát triển Thuỷ sản Huế tại thôn Phú Hội, xã Triệu An, huyện Triệu Phong.
Sau khi bài báo đăng, hoạt động xây dựng của doanh nghiệp Trung Quốc trá hình kia đã bị dừng lại.
Ngày 18/4/2017, tại buổi làm việc với lãnh đạo tỉnh Kiên Giang, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã đồng ý với kiến nghị của tỉnh Kiên Giang về việc thu hồi chủ trương đầu tư dự án nhiệt điện Kiên Lương.
(Nếu có thể kể thêm thì ngày 21/09/2016, VOA còn đăng bài “Hiểm hoạ Trung Quốc trọng dự án thép Cà Nà”. Dự án sau đó đã bị tạm dừng vào tháng 4/2017. Kết quả này là nỗ lực chung của cả cộng đồng; tôi chỉ là người phân tích những hiểm hoạ về mặt an ninh quốc phòng tiềm ẩn trong dự án.)
Tất nhiên, những gì trên đây không phải là toàn bộ âm mưu của Trung Quốc ở Việt Nam. Nhiều âm mưu của họ khi tôi phát hiện ra thì dự án vỏ bọc của nó hoặc đang được thực hiện hoặc thậm chí đã hoàn thành và đi vào hoạt động.
Đó là (i) dự án khu du lịch nghỉ dưỡng và sòng bài rộng đến 30ha trên bãi biển Sơn Trà - Điện Ngọc và ngay trước mặt sân bay quân sự Nước Mặn của Silver Shores, một công ty ma của do Trung Quốc lập ra ở Hồng Kông và mở chi nhánh ma ở Mỹ rồi lấy pháp nhân Mỹ để đầu tư vào Đà Nẵng – bài “Ai đã ‘rước’ một công ty TQ trá hình vào cắm chốt những vị trí hiểm yếu ở Đà Nẵng?” (sau khi bài báo được đăng, chính quyền Đà Nẵng cùng truyền thông nhà nước mới vào cuộc và phát hiện ra người Trung Quốc đã thâu tóm hàng trăm lô đất xung quanh hòng biến khu vực này thành một “China Town”); (ii) ba dự án của Trung Quốc tại Khu Kinh tế Nhơn Hội trong bài “Hiểm hoạ Trung Quốc ở Bình Định”; (iii) dự án Nhà máy Nhiệt điện Duyên Hải 2 trong bài “Báo động: Trung tâm Nhiệt điện Duyên Hải sắp trở thành căn cứ của Trung Quốc”; (iv) dự án Nhà máy Giấy Lee&Man Việt Nam trong bài “Nhà máy giấy Lee & Man Việt Nam: một Formosa Hà Tĩnh mới ở đồng bằng sông CửuLong?”; (v) dự án toà nhà Capital Garden tại 102 Trường Chinh, Hà Nội trong bài “Thêm một âm mưu hiểm độc của tình báo Hoa Nam ở Hà Nội?”; (vi) dự án khu nghỉ dưỡng và sòng bài Hồ Tràm Strip trong bài “Hồ Tràm Strip: hiểm họa Trung Quốc trong một đại dự án mờ ám” (đây là một dự án vô cùng tinh vi, quỷ quyệt – Bắc Kinh đã lập một công ty ma ở Canada rồi lấy pháp nhân Canada để cùng một nhà đầu tư mạo hiểm của Mỹ đầu từ vào Hồ Tràm, một vị trí xung yếu về an ninh quốc phòng tại Bà Rịa - Vũng Tàu, theo kiểu “hồn Trung Hoa, da Mỹ-Canada”); (vii) dự án xây dựng bến số 3 cảng Chân Mây ở Thừa Thiên - Huế trong bài “Hải cảng chiến lược Chân Mây sắp rơi vào vòng kiểm soát của Trung Quốc?”.
Dĩ nhiên, các ông chủ Trung Nam Hải còn nhiều âm mưu tinh vi quỷ quyệt trên dải đất hình chữ S nữa mà chúng ta chưa phát hiện ra, còn bản thân tôi thì không phải lúc nào cũng có điều kiện tiếp cận hiện trường các dự án.
Việc một số trang mạng nhà nước trá hình sử dụng bài của tôi rồi đăng dưới tên “bạn đọc” là bằng chứng cho thấy trong bộ máy có những tiếng nói “đồng thanh tương ứng” với tôi. Và đó chính là những tiếng nói đã góp phần ngăn chặn những hiểm hoạ “made in Zhongnanhai” sau khi VOA đăng tải các bài viết mang tính cảnh báo kia.
Dù vậy, những gì họ làm được vẫn còn xa mới tương xứng với trách nhiệm của họ hay đòi hỏi của nhân dân. Vì quyền lợi cá nhân ích kỷ của họ mà những hiểm hoạ như Formosa Hà Tĩnh vẫn tiếp tục lơ lửng trên đầu dân tộc, đe doạ sự tồn vong của giống nòi, cho dù “tác giả” của nó cùng hàng loạt hiểm hoạ Trung Quốc khác đã bị tôi vạch trần trong một vụ tố cáo công khai và đúng pháp luật hơn 9 năm qua nhưng đến nay vẫn chưa được nhà chức trách giải quyết đúng pháp luật.

Nguồn: Việt Nam Thời Báo | 27.6.2017

Thứ Bảy, 24 tháng 6, 2017

Vì sao Trung Quốc hay doạ đánh Việt Nam?

Lê Anh Hùng | VOA| 23.6.2017 




Nữ dân quân VN dẫn giải tù binh TQ trong cuộc chiến biên giới 1979.
Ngày 21/6 vừa qua, trang mạng của Đài Á Châu Tự Do (RFA) đăng bài “Căng thẳng Việt - Trung”, trong đó có đoạn: “Chuyên gia quốc tế lo ngại sẽ có đụng độ xảy ra trên biển Đông giữa Việt Nam và Trung Quốc gần bãi Tư Chính, nơi tàu Trung Quốc cắt cáp tàu Việt Nam vào năm 2011. Đây là lô dầu 136/03 mà Việt Nam mới đây bắt đầu cho thực hiện các hoạt động khai thác dầu. Giáo sư Carl Thayer, thuộc Học viện Quốc phòng Úc cho biết đã có thông tin về việc Trung Quốc đã triển khai khoảng 40 tàu và máy bay vận tải Y-8 đến khu vực khai thác của Việt Nam.”
Đây không phải là lần đầu Trung Quốc có động thái hăm doạ Việt Nam. Trong quá khứ, Bắc Kinh đã không ít lần hành xử như vậy, kể cả việc điều động quân đội, và đó là những diễn biến hết sức nhạy cảm mà truyền thông chính thống của cả hai bên không bao giờ đưa tin. Kể từ năm 1990 đến nay, giữa Việt Nam và Trung Quốc không xẩy ra thêm một vụ đụng độ quân sự nào. Vì thế, người ta cũng không bao giờ biết được đầy đủ thông tin về những lần Bắc Kinh “động binh” đe doạ Hà Nội, mà chỉ nghe phong thanh qua những thông tin rò rỉ, hoặc qua những kênh thông tin không chính thức, trong bối cảnh ngay từ năm 2008, Trung Quốc đã soạn thảo kế hoạch tấn công Việt Nam trong 31 ngày một cách bài bàn và chi tiết.
Tại sao Trung Quốc hay đe doạ Việt Nam?
Mặc dù bối cảnh diễn ra các vụ căng thẳng ngoại giao khác nhau trong từng trường hợp cụ thể nhưng bản chất của chúng thì gần như không thay đổi: Việt Nam muốn bảo vệ chủ quyền hay lợi ích quốc gia hợp pháp của mình trước sự ức hiếp quá đáng của Trung Quốc. Chẳng hạn, trong vụ căng thẳng đang thu hút sự chú ý đặc biệt của dư luận trong và ngoài nước nói trên, Việt Nam từ trước tới nay luôn khẳng định khu vực bãi Tư Chính nằm trong thềm lục địa của mình, không thuộc khu vực tranh chấp với bất kỳ quốc gia nào. Ngược lại, phía Trung Quốc thì cho rằng khu vực đó nằm trong đường lưỡi bò, vốn do họ tưởng tượng ra và bao trùm phần lớn Biển Đông, vì thế đó là khu vực tranh chấp, cần “thương lượng, đàm phán” để “phân định”.
Việc Bắc Kinh lần này lại giở thủ đoạn đe doạ quân sự với Việt Nam là bằng chứng cho thấy đây là “ngón võ” ưa thích của họ, thường đem lại kết quả có lợi cho họ. Bởi chỉ cần một lần bị đe doạ mà đối phương không tỏ ra nao núng thì kẻ hăm doạ đã cảm thấy ê chề, còn đối tượng bị hăm doạ thì lại càng trở nên khinh nhờn, cứng đầu.
Tại sao Trung Quốc lại thường thành công với thủ đoạn đe doạ sử dụng bạo lực với Việt Nam, và tại sao dù hai bên đã không ít lần xẩy ra căng thẳng nhưng kể từ năm 1990 đến nay chưa một vụ đụng độ quân sự nào giữa hai bên được ghi nhận?
Xin thưa, lý do rất đơn giản. Trong ban lãnh đạo Việt Nam luôn tồn tại ba xu hướng quan điểm – đó là xu hướng “thân Tàu”, xu hướng “thân Mỹ, phương Tây” và xu hướng trung dung (không theo Tàu mà cũng chẳng theo Tây). Trong ba xu hướng quan điểm này, xu hướng “thân Tàu” hầu như luôn chiếm ưu thế, bằng chứng là kể từ sau Đại hội VI đến nay, các vị Tổng Bí thư luôn thể hiện lập trường đó, trong khi đất nước thì ngày càng rơi vào vòng cương toả của Bắc Kinh.
Dĩ nhiên, những người có lập trường “thân Tàu” thì luôn sẵn sàng nhượng bộ các ông chủ Trung Nam Hải, hoặc ít nhất là không phản đối trước những yêu sách của họ. Quan trọng hơn, Trung Quốc không chỉ là chỗ dựa của phái “thân Tàu”, mà còn là chỗ dựa của cả chế độ cộng sản Việt Nam. Vì thế, nếu Bắc Kinh phát động tấn công quân sự Việt Nam thì cộng sản Việt Nam gần như chắc chắn sẽ sụp đổ. Trước viễn cảnh đó, việc Trung Quốc đe doạ tấn công còn tác động đến tâm lý và làm lung lay lập trường của các thành viên có quan điểm trung dung, thậm chí cả những người có xu hướng cấp tiến trong bộ máy, bởi cho dù có căm ghét người láng giềng phương bắc “to xác, xấu bụng” đến mấy đi nữa thì những ông “vua không ngai” này cũng không muốn chế độ sụp đổ để rồi mọi quyền lực, bổng lộc bỗng chốc “một đi không trở lại”.
“Thấu hiểu” tâm lý đó nên mỗi khi căng thẳng xẩy ra, Trung Quốc thường hăm doạ tấn công Việt Nam, và kết quả là họ gần như luôn đạt được điều mình mong muốn trong những lần đe doạ “động binh”, tiến thêm một bước đến mục tiêu hiện thực hoá giấc mơ thôn tính Việt Nam vốn cháy bỏng trong tâm can suốt hàng ngàn năm nay.
Vậy nếu Hà Nội không chịu không chịu lùi bước thì Trung Quốc có dám đánh Việt Nam hay không?
Những yêu sách của Trung Quốc trên Biển Đông là hoàn toàn phi pháp, bất chấp cả bằng chứng lịch sử lẫn luật pháp quốc tế. Vì vậy, Trung Quốc luôn yếu thế về mặt lý lẽ, và sức mạnh đáng kể nhất của họ chính là quân sự. Mặc dù vậy, bản thân Bắc Kinh cũng rất ngại phải dùng tới sức mạnh này. Bởi lẽ nếu họ đánh Việt Nam thì Hà Nội buộc phải ngả sang Mỹ và phương Tây để bảo vệ chủ quyền và lợi ích quốc gia, đồng thời cải tổ hệ thống và dân chủ hoá đất nước để tự cường dân tộc, nếu không muốn bị dân chúng vùng lên lật đổ trong một cuộc cách mạng bạo lực. Còn Mỹ và đồng minh, cho dù không muốn bị cuốn vào một cuộc chiến trực diện kéo theo nhiều hậu quả khó lường với Trung Quốc, cũng sẽ vì lợi ích thiết thân của mình mà ủng hộ Việt Nam trong khả năng có thể. Chỉ chừng đó thôi đã cho thấy đây là một cuộc chiến đầy rủi ro với Bắc Kinh, chưa kể phản ứng của các quốc gia trong khu vực và cộng đồng quốc tế.
Tóm lại, chừng nào ban lãnh đạo Việt Nam còn trùm lên đầu dân tộc cái vòng kim cô mang tên Marx-Lenin, chừng đó các gọng kìm chính trị - kinh tế - quân sự mang nhãn hiệu Đại Hán vẫn dần siết chặt dải đất hình chữ S, và khi đó thì Trung Quốc chẳng dại gì mà lại muốn “dạy cho Việt Nam một bài học”.
Bất luận thế nào, khi đối tượng bị doạ dẫm cứ im lặng chịu đựng một cách hèn nhát, bạc nhược để rồi đi tới đầu hàng, nhượng bộ theo cách này hay cách khác thì quả thực là “ngu gì mà không doạ”.

* Blog của Lê Anh Hùng là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ. 


Lê Anh Hùng là một blogger/dịch giả/nhà báo độc lập ở Hà Nội và là người đấu tranh vì tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam từ nhiều năm nay.

Nguồn: VOA

Thứ Ba, 13 tháng 6, 2017

Nguyễn Xuân Phúc đi vào vết xe Nguyễn Tấn Dũng?

Lê Anh Hùng | VOA| 13.6.2017 



Ngày 27/6/2006, khi chính thức tiếp quản chiếc ghế Thủ tướng từ người tiền nhiệm Phan Văn Khải, ông Nguyễn Tấn Dũng đã được kế thừa một nền kinh tế mà hầu như ai cũng đều thừa nhận là lành mạnh và hứa hẹn nhiều triển vọng nhất cho đến thời điểm đó.
Bài học từ chính phủ Nguyễn Tấn Dũng
Với tư duy hạn hẹp, tính cách độc đoán và tham vọng quyền lực lớn, một trong những việc đầu tiên mà ông Nguyễn Tấn Dũng thực hiện sau khi ngồi lên ghế Thủ tướng là giải tán Ban Nghiên cứu của Thủ tướng, một định chế tư vấn từng giúp việc rất hiệu quả cho hai vị tiền nhiệm Võ Văn Kiệt và Phan Văn Khải, để ông ta rộng đường thi triển “chiến lược” của mình mà không bị ai can ngăn. Chiến lược của ông ta không có gì là quá phức tạp: lấy thành tích tăng trưởng kinh tế làm làm bệ phóng để nhắm đến ngôi vị quyền lực số 1 và khai thác vô tội vạ những nguồn lực mà mình nắm trong tay để đạt được “thành tựu tăng trưởng”.

Theo cựu Thủ tướng Phan Văn Khải thì“Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng muốn tạo ra một thành tích nổi bật ngay trong nhiệm kỳ đầu tiên của mình, muốn hoàn thành kế hoạch 5 năm chỉ trong 4 năm. Ngay trong năm 2007, ông đầu tư ồ ạt. Tiền đổ ra từ ngân sách, từ ngân hàng. Thậm chí, để có vốn lớn, dự trữ quốc gia, dự trữ ngoại tệ cũng được đưa ra. Bội chi ngân sách lớn, bất ổn vĩ mô bắt đầu”.
Khi rời chiếc ghế Thủ tướng vào ngày 6/4/2016, “di sản” mà ông Nguyễn Tấn Dũng để lại cho người kế nhiệm là một nền kinh tế phụ thuộc nặng nề vào Trung Quốc; chủ yếu dựa vào gia công lắp ráp và khai thác tài nguyên; nợ công ở mức báo động; và những con số về nợ xấu trong hệ thống ngân hàng thì thường xuyên nhảy múa khiến ngay cả giới chuyên môn cũng hoa mắt, còn giá trị tuyệt đối thì không lúc nào dưới hàng trăm ngàn tỷ VNĐ.
Và lịch sử lặp lại?
Tiếp quản chiếc ghế Thủ tướng từ người tiền nhiệm Nguyễn Tấn Dũng đã hơn một năm nhưng ông Nguyễn Xuân Phúc vẫn chưa tạo ra được nhiều dấu ấn. Không những vậy, những gì diễn ra dưới sự lãnh đạo và điều hành của ông còn khiến người ta không khỏi nghĩ rằng chính phủ Nguyễn Xuân Phúc đang đi vào vết xe đổ của người tiền nhiệm.
Hơn một năm qua, việc chuyển đổi mô hình tăng trưởng, tái cấu trúc nền kinh tế diễn ra chậm chạp, nền kinh tế vẫn phụ thuộc nhiều vào hoạt động gia công, lắp ráp và khai thác tài nguyên.
Kết thúc năm 2016, mặc dù giá trị nhập siêu từ Trung Quốc giảm từ đỉnh cao 32 tỷ USD của năm 2015 xuống còn 28 tỷ USD và tỷ trọng hàng hoá nhập khẩu từ Trung Quốc trong tổng kim ngạch XNK giảm từ mức đỉnh cao 29,9% của năm 2015 xuống còn 28,7%, song nguy cơ nền kinh tế Việt Nam trở thành “một bộ phận không thể chối cãi của Trung Quốc” vẫn lơ lửng qua những diễn biến đáng lo ngại gần đây: (i) Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc vẫn nồng nhiệt mời gọi các nhà đầu tư Trung Quốc đầu tư vào Việt Nam; (ii) bản Thông cáo chung Việt - Trung ngày 14/9/2016 nhân chuyến thăm Trung Quốc của Thủ tướng Việt Nam chứa đựng nhiều nội dung bất lợi về kinh tế - chính trị cho Hà Nội; (iii) ngày 11/5/2017, tại cuộc tiếp Chủ tịch Ngân hàng Đầu tư Cơ sở Hạ tầng Châu Á (AIIB – định chế tài chính do Trung Quốc khởi xướng và lãnh đạo), Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã bày tỏ mong muốn AIIB sớm tài trợ vốn cho các dự án xây dựng cơ sở hạ tầng của Việt Nam trong năm nay (AIIB thậm chí còn cam kết tài trợ vốn ưu đãi cho các dự án thuộc khu vực tư nhân mà không cần chính phủ bảo lãnh); (iv) Việt Nam đang đứng trước làn sóng đầu tư mạnh mẽ từ Trung Quốc, đặc biệt là thông qua hình thức thâu tóm các dự án bất động sản, mua cổ phần các doanh nghiệp, thậm chí có lúc Trung Quốc còn vượt qua cả Hàn Quốc và Nhật Bản để trở thành quốc gia có vốn đầu tư nước ngoài (FDI) lớn thứ hai ở Việt Nam, chỉ sau Singapore.
Theo tính toán của TS Vũ Quang Việt, chuyên gia thống kê của Liên Hợp Quốc, nợ công của Việt Nam năm 2016 đã lên tới210% GDP, và tỷ lệ này vẫn đang tiếp tục tăng.
Trong tờ trình gửi Uỷ ban Thường vụ Quốc hội mới đây để đề nghị Quốc hội ra nghị quyết về xử lý nợ xấu, chính phủ cho biết là đến cuối năm 2016, nợ xấu – bao gồm cả nợ đang nằm tại Công ty Quản lý tài sản của các tổ chức tín dụng Việt Nam – chiếm 5,8%, còn nếu tính cả nợ tiềm ẩn trở thành nợ xấu thì chiếm đến 10,08% tổng dư nợ, tức gần 600.000 tỷ VNĐ. Nghĩa là, dưới thời chính phủ Nguyễn Xuân Phúc, vấn nạn nợ xấu ngân hàng không những chưa giải quyết được mà còn trầm trọng hơn, đến mức chính phủ buộc phải đề nghị Quốc hội can thiệp bằng… nghị quyết.  
Tại kỳ họp thứ II năm ngoái, Quốc hội đặt mục tiêu tăng trưởng GDP năm 2017 là 6,7%. Tuy nhiên, kết quả tăng trưởng quý I năm nay lại rất thấp, chỉ ở mức 5,1%. Vì thế, nhiều chuyên gia cũng như Đại biểu Quốc hội cho rằng mục tiêu trên là khó đạt, đồng thời khuyến nghị chính phủ không nên chạy theo thành tích tăng trưởng, mà cần chú trọng chất lượng tăng trưởng để đảm bảo phát triển bền vững. Vậy nhưng, thay vì nhân cơ hội có nhiều tiếng nói đồng thuận trong việc hy sinh tốc độ tăng trưởng để đẩy mạnh tái cấu trúc nền kinh tế, hướng đến phát triển bền vững, chính phủ của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc vẫn quyết tâm đạt cho bằng được chỉ tiêu tăng trưởng.
Bất chấp phương tiện?
Và ba giải pháp chính mà chính phủ mới đưa ra để đạt được mục tiêu tăng trưởng nói trên hẳn khiến ai cũng phải thất vọng tràn trề: (i) tăng khai thác dầu thô – tức là tiếp tục điệp khúc khai thác tài nguyên thiên nhiên đến cạn kiệt; (ii) bám sát kế hoạch sản xuất của các nhà máy Samsung vì tập đoàn này dự kiến tăng doanh thu xuất khẩu năm 2017 lên 20% so với năm ngoái – tức là tiếp tục khai thác “sở trường” gia công, lắp ráp; và (iii) giao cho các Bộ, ngành liên quan nhanh chóng hoàn thành các công việc liên quan đến xử lý vấn đề môi trường để xem xét cho phép nhà máy của Formosa đi vào vận hành – tức là chấp nhận đánh đổi không chỉ môi trường mà cả những hiểm hoạ về an ninh quốc phòng và bất ổn xã hội để lấy “tăng trưởng”.
Để thể hiện quyết tâm của mình, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc thậm chí còn đặt vấn đề xử lý kỷ luật cấp dưới nếu không hoàn thành chỉ tiêu tăng trưởng. Đây là biểu hiện thường thấy của thứ “văn hoá thành tích” điển hình của chế độ. Trớ trêu thay, chính người đứng đầu chính phủ Việt Nam lại đang hô hào tăng cường năng lực tiếp cận cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ 4.
Bất kể ông Nguyễn Xuân Phúc có nuôi tham vọng tiếp quản chiếc ghế Tổng Bí thư mà ông Nguyễn Phú Trọng sẽ rời bỏ vào giữa năm tới hay không, song những gì trên đây cho thấy là chính phủ của ông dường như đang đi vào vết xe đổ của người tiền nhiệm.
Việt Nam rồi sẽ lại bỏ lỡ những vận hội quý giá, rồi sẽ lại mất thời gian điều chỉnh, rồi sẽ tiếp tục bị gọng kìm kinh tế - chính trị - quân sự của Bắc Kinh siết chặt, tiếp tục xu hướng tụt hậu ngày càng xa so với các quốc gia trong khu vực, đặc biệt là Trung Quốc – mối đe doạ chiến lược đang phủ bóng đen lên tương lai dòng giống “con Lạc cháu Hồng”.

* Blog của nhà báo Lê Anh Hùng là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ. 


Lê Anh Hùng là một blogger/dịch giả/nhà báo độc lập ở Hà Nội và là người đấu tranh vì tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam từ nhiều năm nay.


Nguồn: VOA

Thứ Tư, 7 tháng 6, 2017

Một kiểu tư duy pháp luật đáng quan ngại

Lê Anh Hùng | VOA 



Dư luận Việt Nam tuần qua nóng lên trước thông tin là trong cuộc thảo luận về khoản 3 Điều 19 Bộ luật Hình sự (quy định người bào chữa phải chịu trách nhiệm hình sự khi không tố giác thân chủ phạm phải các tội xâm phạm an ninh quốc gia, hoặc các tội đặc biệt nghiêm trọng mà người bào chữa biết được khi thực hiện nhiệm vụ bào chữa), Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân đã yêu cầu các luật sư phải tố giác thân chủ.
Nhiều người, đặc biệt là giới luật sư, đã bày tỏ thái độ phản đối mạnh mẽ trước sự việc trên. Các ý kiến phản đối chú yếu tập trung vào hai khía cạnh: (i) việc luật sư biết hành vi phạm tội của thân chủ mới chỉ mang tính chất chủ quan, do thân chủ tự thú nhận, và điều đó có thể là không đúng, trong khi toà án mới là cơ quan có thẩm quyền quyết định người nào đó có tội bằng một bản án, trên cơ sở kết luận điều tra của cơ quan điều tra, cáo trạng của viện kiểm sát và lập luận bào chữa của luật sư; và (ii) việc tố giác thân chủ phạm tội là trái với đạo lý nói chung và đạo đức nghề nghiệp nói riêng, khi thân chủ đã gửi gắm niềm tin cho luật sư để rồi nhận lấy phản bội.

Thực ra, đây không đơn thuần là một hiện tượng cá biệt, mà nó nằm trong một xu hướng tư duy pháp luật rất đáng quan ngại của bộ máy lập pháp và lập quy ở Việt Nam. Đó là việc các cơ quan lập pháp và lập quy xâm phạm quá mức vào địa hạt mà ở đấy các quy tắc đạo đức truyền thống vẫn chi phối cách ứng xử của con người trong xã hội.
Các mối quan hệ xã hội bị chi phối, trước hết, bởi các quy tắc hay chuẩn mực đạo đức truyền thống. Hàng ngàn năm qua, khi những luật lệ do các vua chúa ban hành chưa nhiều, các mối quan hệ xã hội chủ yếu vẫn chịu sự điều chỉnh của những quy tắc đạo đức hay phong tục, tập quán của dân tộc.
Tuy nhiên, khi xã hội ngày càng phát triển, mối quan hệ giữa các chủ thể trong xã hội ngày càng phức tạp và đa dạng, con người ngày càng có xu hướng thoát khỏi những ràng buộc truyền thống, một số quy tắc truyền thống hoặc là bị lạc hậu hoặc là không đủ sức điều chỉnh các mối quan hệ xã hội nữa. Lúc đó, các luật lệ do nhà nước ban hành sẽ khắc phục những bất cập và bổ sung những khiếm khuyết cho các quy tắc đạo đức, phong tục, tập quán truyền thống.
Sự tiến bộ và tương thích của các luật lệ đó so với các quy tắc điều chỉnh hành vi truyền thống sẽ đảm bảo cho sự ổn định và phát triển của xã hội. Nếu các luật lệ đó xung đột với các chuẩn mực đạo đức truyền thống thì nguy cơ xã hội rơi vào tình trạng bất ổn xuất hiện. Điều này là bởi khác với các quy tắc đạo đức truyền thống, vốn vận hành dựa trên sự tuân thủ tự nguyện của các thành viên trong xã hội cùng cơ chế chế tài lỏng lẻo, luật lệ do nhà nước ban hành thường kèm theo hình thức chế tài bắt buộc (nếu không muốn những luật lệ đó chỉ tồn tại trên giấy), vì thế quyền năng điều chỉnh hành vi của chúng thường cao hơn so với các quy tắc ứng xử truyền thống.
Việc luật sư tố cáo thân chủ là trường hợp cụ thể mà ở đó luật lệ do nhà nước ban hành xung đột với chuẩn mực đạo đức trong xã hội. Nó sẽ khiến người dân không còn dám đặt niềm tin vào luật sư. Và điều này sẽ kéo theo nhiều hệ luỵ khác, bởi luật sư là một định chế quan trọng trong xã hội hiện đại, đảm bảo cho sự vận hành ổn định của xã hội: các chuẩn mực đạo đức bị đảo lộn, con người ngày càng nghi kỵ lẫn nhau.
Một dẫn chứng khác về tình trạng luật lệ do nhà nước ban hành xâm phạm quá mức vào địa hạt của các quy tắc đạo đức truyền thống là Nghị định 167/2013/NĐ-CP ngày 12/11/2013. Mục 4 (“Vi phạm hành chính về phòng, chống bạo lực gia đình”) của nghị định này gồm phần lớn những quy định theo kiểu “Phạt tiền từ 500.000 đồng đến 1.000.000 đồng đối với hành vi lăng mạ, chì chiết, xúc phạm danh dự, nhân phẩm thành viên gia đình” (khoản 1 Điều 51).
Chưa hết, tại phiên họp lần thứ nhất của Ban Soạn thảo Luật Hôn nhân & Gia đình ngày 26/7/2012, ông Dương Đăng Huệ, Vụ trưởng Vụ Pháp luật Dân sự - Kinh tế, Bộ Tư pháp, cho biết là dự kiến sẽ bổ sung chế tài xử lý hành vi ngoại tình vào luật này. Lý do được ông đưa ra là các hành vi vi phạm nghĩa vụ trong quan hệ hôn nhân và gia đình có thể bị xử lý về hành chính hoặc hình sự, nhưng việc áp dụng chế tài trong hôn nhân và gia đình lại chưa được luật quy định cụ thể. Ông Huệ nêu ví dụ là Luật HN-GĐ năm 2000 quy định vợ chồng có nghĩa vụ chung thủy, thương yêu nhau, nhưng khi một bên vợ hoặc chồng vi phạm nghĩa vụ này (như ngoại tình, ngược đãi, hành hạ…) thì lại thiếu chế tài xử lý. 
Tương tự như vậy là Luật Trẻ em do Quốc hội ban hành ngày 5/4/2016 và bắt đầu có hiệu lực từ ngày 1/6/2017, với những quy định như nghiêm cấm hành vi công bố, tiết lộ thông tin về đời sống riêng tư, bí mật cá nhân của trẻ em mà không được sự đồng ý của trẻ em từ đủ 7 tuổi trở lên (khoản 11 Điều 6).
Trước hết, cần thừa nhận rằng không phải sự tồn tại của những niềm tin luân lý sâu sắc và phổ biến trong bất kỳ vấn đề nào là tự nó đã biện minh cho việc áp đặt chúng. Ở đây, việc chúng ta tin tưởng sâu sắc rằng các thành viên gia đình phải thương yêu nhau, vợ chồng phải “chung thuỷ, thương yêu, quý trọng, chăm sóc, giúp đỡ nhau…” hay bố mẹ thì cần giữ bí mật đời sống riêng tư, bí mật cá nhân của con cái… không có nghĩa là xã hội cần phải có chế tài pháp luật để ngăn ngừa các thành viên gia đình lăng mạ, chì chiết, xúc phạm danh dự, nhân phẩm của nhau nhau, để các cặp vợ chồng phải “chung thuỷ, thương yêu, quý trọng, chăm sóc, giúp đỡ nhau…”, hay để bố mẹ phải xin phép con cái khi, chẳng hạn, muốn đăng ảnh của chúng lên Facebook.
Một mặt, những quy định pháp luật như thế sẽ xâm phạm quá mức vào phạm vi riêng tư của quan hệ gia đình, quan hệ vợ chồng hay quan hệ giữa bố mẹ và con cái, nơi mà các quy tắc đạo đức truyền thống vẫn đủ sức điều chỉnh. Mặt khác, bộ máy công quyền lúc đó sẽ trở nên quá cồng kềnh và tốn kém để thực thi pháp luật, trong khi mức độ hiệu quả (bảo vệ hạnh phúc gia đình và trật tự xã hội) rõ ràng là rất đáng phải đặt dấu hỏi. 
Tóm lại, Việt Nam đang ngày càng sinh sôi nảy nở những quy định pháp luật tréo ngoe, phi nhân, trong khi lại thiếu vắng những đạo luật nền tảng vốn cần thiết cho sự ổn định và phát triển của một xã hội dân chủ như luật lập hội hay luật biểu tình. Kết cục, như chúng ta đã thấy, là một xã hội ngày càng bất ổn, đạo đức xã hội ngày càng suy đồi.

* Blog của nhà báo Lê Anh Hùng là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ. 


Lê Anh Hùng
Lê Anh Hùng là một blogger/dịch giả/nhà báo độc lập ở Hà Nội và là người đấu tranh vì tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam từ nhiều năm nay.




Nguồn:VOA

Thứ Bảy, 3 tháng 6, 2017

Thông điệp đối thoại và hành động của chúng ta

Lê Anh Hùng | VOA| 3.6.2017 



Trong một diễn biến bất thường, ngày 18/5 vừa qua, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Võ Văn Thưởng cho biết là Ban Tuyên giáo Trung ương đang chờ Ban Bí thư thông qua một văn bản hướng dẫn về việc tổ chức trao đổi và đối thoại với những cá nhân có ý kiến và quan điểm khác với đường lối, chủ trương, quan điểm của Đảng và pháp luật của Nhà nước.
Sự kiện trên đây đã trở thành đề tài bàn tán khá rôm rả trên không gian mạng suốt vài tuần nay. Ai cũng biết đối thoại thì tốt hơn đối đầu. Vấn đề đối thoại đã được những người bất đồng chính kiến nêu lên với nhà cầm quyền Việt Nam từ lâu, nhưng chưa bao giờ họ nhận được câu trả lời từ phía giới chức hữu trách. Theo nhà báo Lê Phú Khải, ông đã nghe hai chữ “đối thoại” do một nhà lãnh đạo đảng phát ra từ hơn 20 năm trước.

Câu hỏi cần đặt ra ở đây là: Tại sao vấn đề đối thoại lại được một người nắm trọng trách trong bộ máy nêu lên vào lúc này? Thời điểm này đã thích hợp cho việc đối thoại chưa? Và giới bất đồng chính kiến cần ứng xử trước thông điệp này như thế nào?
Bối cảnh đất nước
Việt Nam vẫn đang ở trong cuộc khủng hoảng toàn diện về chính trị - kinh tế - xã hội lớn nhất trong vòng 30 năm qua. Nếu mọi chuyện vẫn như hiện nay thì cuộc khủng hoảng sẽ diễn ra ngày càng sâu sắc và nặng nề. Để đưa nước nhà thoát khỏi khủng hoảng và bước vào kỷ nguyên phát triển bền vững, giải pháp duy nhất và triệt để nhất là cải cách thể chế. Và bước đi đầu tiên của một cuộc cải cách thể chế sâu rộng và triệt để chính là việc tổ chức đối thoại giữa Đảng CSVN với những người bất đồng chính kiến và các đảng phái chính trị đối lập.
Những gì trên đây cho thấy việc đối thoại lẽ ra đã phải diễn ra từ lâu. Việc nó chưa diễn ra trong thực tế xuất phát từ một lý do rất đơn giản: không một thế lực độc tài nào tự nguyện trao trả quyền lực cho nhân dân. Họ chỉ chịu đối thoại với lực lượng đối lập trong các trường hợp sau: (i) lực lượng đối lập, với sự ủng hộ mạnh mẽ của dân chúng, đã lớn mạnh và đủ sức đe doạ sự an nguy của chế độ bằng các cuộc biểu tình trên diện rộng (trước khi tiến tới lật đổ chế độ bằng cuộc tổng biểu tình cuối cùng); (ii) chế độ đứng trước bờ vực sụp đổ và giải pháp duy nhất là cải cách thể chế toàn diện và triệt để; và (iii) thành phần cấp tiến trong bộ máy chiếm ưu thế và trước những hiểm hoạ mà nước nhà phải đối mặt, họ thực sự muốn cải cách thể chế.
Xét tình hình Việt Nam hiện nay thì rõ ràng trong ba tiêu chí trên chưa có tiêu chí nào đạt. Lực lượng đối lập ở Việt Nam còn mỏng, phân tán và chưa kết nối được nhiều với quần chúng. Việt Nam ngày càng chìm vào cuộc khủng hoảng chính trị - kinh tế - xã hội toàn diện, nhưng nếu nói là chế độ đang đứng trước bờ vực sụp đổ như thời điểm trước thềm Đại hội VI (tháng 12/1986), hay như các quốc gia cộng sản Đông Âu cuối thập niên 1980 đầu thập niên 1990, thì e là hơi quá cường điệu. Cuối cùng, Đảng CSVN vẫn đang nằm dưới sự lãnh đạo của một ông trùm bảo thủ, một giáo sư - tiến sỹ chuyên ngành “Xây dựng đảng”, còn trong Bộ Chính trị thì chưa thấy ai nổi lên như một nhân vật đủ tâm và tầm để dẫn dắt lực lượng cấp tiến trong hệ thống, hầu thúc đẩy tiến trình “thoát Trung” và dân chủ hoá đất nước.
Động cơ đằng sau thông điệp đối thoại?
Lực lượng cấp tiến trong đảng chưa chiếm ưu thế và chế độ thì chưa rơi vào hoàn cảnh thúc bách buộc phải đối thoại với lực lượng đối lập – vậy động cơ nào khiến ông Võ Văn Thưởng tuyên bố là đảng không sợ đối thoại vào thời điểm này?
Theo chúng tôi, có hai lý do chính đằng sau tuyên bố bất ngờ của ông Võ Văn Thưởng. Thứ nhất, lời tuyên bố đó được đưa ra chỉ ít ngày trước cuộc đối thoại nhân quyền Việt - Mỹ diễn ra vào ngày 23/5 và chuyến công du Mỹ lần đầu tiên của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc từ ngày 29 - 31/5. So với Đảng Dân chủ thì chính quyền của Đảng Cộng hoà thường tỏ thái độ cứng rắn hơn trước hồ sơ nhân quyền của nhà cầm quyền Việt Nam. Trong bối cảnh chính quyền vẫn gia tăng đàn áp nhằm vào những tiếng nói đấu tranh đòi nhân quyền và dân quyền cho nhân dân Việt Nam, tuyên bố của một nhân vật được coi là đại diện cho ban lãnh đạo CSVN rõ ràng sẽ có tác dụng xoa dịu tình hình, giúp cải thiện hình ảnh Việt Nam trước hai sự kiện chính trị quan trọng nêu trên.
Thứ hai, bất chấp thái độ nghi ngờ cố hữu mà người ta dành cho nhà cầm quyền cộng sản, câu phát ngôn của ông Võ Văn Thưởng vẫn được bàn luận khá rôm rả và đem đến cho công chúng vài tia hy vọng. Từ ngày 20 đến 31/5, chỉ riêng trên Bauxite Việt Nam, diễn đàn của giới trí thức phản tỉnh trong nước, đã có đến 29 bài liên quan đến chủ đề “đối thoại”. Trong bức thư ngỏ gửi nhân vật đứng đầu bộ máy tuyên truyền và giáo dục của Đảng CSVN, GS.TS Nguyễn Đăng Hưng, một trí thức Việt Nam nổi tiếng trong và ngoài nước, đã viết: “Chắc anh đã thấy trong mấy ngày qua, sự đón nhận nồng nhiệt của người dân Việt Nam trong cũng như ngoài nước, nhất là giới trí thức phản biện về những đề đạt của anh.”
Thoạt tiên, đây tưởng chừng là một dấu hiệu tích cực khi thông điệp đối thoại của nhà cầm quyền được mổ xẻ dưới nhiều góc độ, và điều này cũng tạo ra đôi chút phấn chấn cho công chúng Việt Nam nói chung và giới bất đồng chính kiến nói riêng. Tuy nhiên, thông điệp này lại “lợi bất cập hại” ở chỗ, nó dễ khiến giới đấu tranh bị “ru ngủ”.
Và ứng xử của chúng ta
Chúng tôi nằm trong số những người ủng hộ giải pháp đối thoại. Đơn giản, nếu cứ đà này, việc chế độ cộng sản sụp đổ trong cơn cuồng loạn bạo lực là kết cục không tránh khỏi. Khi điều đó thực sự xẩy ra, Trung Quốc sẽ lợi dụng cơ hội khi Việt Nam rơi vào khoảng trống quyền lực để đánh chiếm Trường Sa và thậm chí đưa quân vào Việt Nam hầu đảm bảo chí ít là chế độ hậu cộng sản ở Việt Nam sẽ không đi theo quỹ đạo của Mỹ. Vì vậy, việc nhà cầm quyền và lực lượng đối lập đối thoại để đưa nước nhà chuyển tiếp sang chế độ dân chủ một cách êm thấm như Myanmar là giải pháp lý tưởng, cho đất nước nói chung lẫn Đảng CSVN nói riêng.
“Tiên thủ hạ vi cường.” Nếu ban lãnh đạo CSVN chờ cho đến khi hai tiêu chí (i) và (ii) trên đây chín muồi mới chịu đối thoại với lực lượng đối lập thì e rằng lúc đó đã quá muộn với họ. Vì thế, thông điệp đối thoại do ông Võ Văn Thưởng phát ra không phải là không có chút thực tế nào. Dù vậy, nếu giới bất đồng chính kiến cứ bàn cãi về thời điểm đảng đối thoại, đối thoại với ai và đối thoại về cái gì thì sẽ rơi vào cái bẫy “tự ru ngủ” của nhà cầm quyền.
Cách ứng xử đúng đắn của giới bất đồng chính kiến, như chúng tôi đã nêu trong bài “Cách mạng dân chủ ở Việt Nam: từ dưới lên hay từ trên xuống”, là không một phút giây sao nhãng nhiệm vụ phát triển phong trào dân chủ cả về bề rộng lẫn chiều sâu, tăng cường mối liên hệ mật thiết với quần chúng nhân dân, đặc biệt là những nạn nhân của chế độ trong tầng lớp công nhân và nông dân.
Để kết thúc bài viết, xin mượn lời của luật sư Lê Công Định trong cuộc trả lời phỏng vấn mới đây về chủ đề này: “Từ vụ Đồng Tâm cho thấy, người dân phải có sức mạnh mới có thể đối thoại bình đẳng với cộng sản.”

* Blog của nhà báo Lê Anh Hùng là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ. 



Lê Anh Hùng là một blogger/dịch giả/nhà báo độc lập ở Hà Nội và là người đấu tranh vì tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam từ nhiều năm nay.




Nguồn: VOA

Thứ Hai, 29 tháng 5, 2017

THƯ TỐ CÁO LÃNH ĐẠO ĐẢNG VÀ NHÀ NƯỚC LẦN THỨ 77

Lê Anh Hùng


  • LTS. Tại diễn đàn Quốc hội ngày 24/5 vừa qua, ĐBQH Nguyễn Thị Xuân, PGĐ Công an tỉnh Đăk Lawk, đã lên tiếng yêu cầu xử lý hình sự tội bôi nhọ lãnh đạo Đảng và Nhà nước. Ý kiến của bà đã được một loạt cơ quan truyền thông nhà nước đưa tin. Việc tôi tố cáo một số lãnh đạo Đảng và Nhà nước đã được một số cơ quan truyền thông quốc tế và các trang mạng độc lập trong nước đăng tải từ nhiều năm nay. Vụ việc này rõ ràng là đặc biệt nghiêm trọng, vì vậy rất mong ĐBQH Nguyễn Thị Xuân cùng các cơ quan chức năng vào cuộc làm sáng tỏ để bảo vệ danh dự và nhân phẩm cho các đồng chí lãnh đạo Đảng và Nhà nước.

    Thư Tố Cáo lần thứ 77 này đã có một số bổ sung quan trọng so với lần thứ 76 ngày 21/5/2017.

Kính thưa quý vị,   
Đây là lần thứ bảy mươi bảy (77) tôi gửi đơn thư đến đầy đủ các cơ quan chức năng của Việt Nam để tố cáo một số vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước.
Kể từ năm 2008 đến nay, tôi đã vạch trần âm mưu cướp nước của Trung Quốc thông qua bàn tay của ông cựu Phó Thủ tướng gốc Tàu Hoàng Trung Hải, nay là Bí thư Thành uỷ Hà Nội, cùng một số lãnh đạo chóp bu đã bị ông ta khống chế và thao túng. Vì vụ tố cáo của tôi không được giải quyết nên đất nước những năm qua đã rơi vào thảm cảnh như chúng ta đã thấy: nền kinh tế ngày càng phụ thuộc nặng nề vào Trung Quốc; 90% các dự án hạ tầng trọng điểm quốc gia, hàng trăm ngàn ha rừng đầu nguồn biên giới, hàng loạt vị trí xung yếu về an ninh quốc phòng trên cả nước… đã rơi vào tay Trung Quốc. Tất cả đều diễn ra dưới sự phù phép của ngài cựu PTT phụ trách kinh tế Hoàng Trung Hải.
Ông Hoàng Trung Hải là người đã ký hai văn bản quan trọng nhất, mang tính quyết định đưa đến sự ra đời của dự án Formosa Hà Tĩnh: công văn số 323/TTg-QHQT ngày 4/3/2008 "đồng ý chủ trương cho Tập đoàn công nghiệp nặng Formosa - Đài Loan lập Dự án đầu tư nhà máy liên hợp luyện thép và cảng nước sâu Sơn Dương tại Khu kinh tế Vũng Áng, tỉnh Hà Tĩnh", và công văn số 869/TTg-QHQT ngày 6/6/2008 “đồng ý việc Tập đoàn công nghiệp nặng Formosa thực hiện dự án đầu tư xây dựng khu liên hợp gang thép và cảng Sơn Dương tại Khu kinh tế Vũng Áng, tỉnh Hà Tĩnh”. Và Formosa Hà Tĩnh mới chỉ là phần nổi của tảng băng thảm hoạ mà “con ngựa thành Troy” Hoàng Trung Hải đã gây ra cho Việt Nam suốt bao năm qua.
Thay vì bị xử lý, ông Hoàng Trung Hải đã trở thành Uỷ viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành uỷ Hà Nội và là một trong những ứng cử viên tiềm tàng cho một chiếc ghế trong “tứ trụ”, thậm chí cả ngôi vị Tổng Bí thư.
Ngày 16/9/2013, tôi đã trực tiếp gửi đơn thư cho ĐBQH Dương Trung Quốc. Gần 4 năm đã trôi qua, mặc dù tôi đã rất nhiều lần đốc thúc nhưng đến nay ông Dương Trung Quốc vẫn chưa hề trả lời đơn thư của tôi theo đúng quy định của pháp luật.
Tôi khẩn thiết yêu cầu các cơ quan chức năng giải quyết đơn thư tố cáo mà tôi đã gửi cho ĐBQH Dương Trung Quốc vào ngày 16/9/2013. Nếu tôi tố cáo đúng thì phải xử lý những người bị tố cáo; nếu tôi tố cáo sai thì phải xử tôi về tội vu khống.
Hà Nội, ngày 29/5/2017
Lê Anh Hùng

THƯ TỐ CÁO LÃNH ĐẠO ĐẢNG VÀ NHÀ NƯỚC LẦN THỨ 77

Tháng 3/2005, vợ tôi (Lê Thị Phương Anh, sinh ngày 11/11/1984, CMND số 013720063 do Công an Hà Nội cấp ngày 9/7/2004.) bắt đầu đi làm nhân viên bán hàng tại một cửa hàng của Cty May Việt Tiến (nay là Tổng Cty May Việt Tiến) trên phố Chùa Bộc. Sau 3 ngày, Trọng – Trưởng phòng Marketing của Chi nhánh Cty May Việt Tiến tại Hà Nội – điều vợ tôi về làm nhân viên tại quầy hàng Việt Tiến ở Tràng Tiền Plaza, do Loan, sinh năm 1978, làm tổ trưởng.
Ba tuần sau, Loan bị Trọng điều đi làm tổ trưởng quầy hàng Việt Tiến tại siêu thị Metro (đường Phạm Văn Đồng). Vợ tôi được Trọng giao làm tổ trưởng Việt Tiến ở Tràng Tiền Plaza trước thái độ kèn cựa và ghen tị của Loan và Thuỷ (sinh năm 1985, nhân viên Việt Tiến tại Tràng Tiền Plaza). Tuy nhiên, sau đó Thuỷ lại cảm phục và kết nghĩa chị em với vợ tôi, còn Loan thì vẫn ngấm ngầm ghen tức với cô ấy.
Sau khi lên làm tổ trưởng, vợ tôi đã biến quầy hàng ở Tràng Tiền Plaza thành một cửa hàng điển hình của Cty Việt Tiến không chỉ ở Hà Nội mà còn trên phạm vi cả nước, với  doanh số bán hàng cao nhất. Nhờ đó, cô ấy nhiều lần được Chi nhánh Hà Nội và Cty tuyên dương, khen thưởng.
Thời gian làm tổ trưởng ở Tràng Tiền Plaza, vợ tôi cũng được Trọng tin tưởng nhờ giúp một số việc thuộc lĩnh vực của Trọng như ký kết hợp đồng với các đại lý, giao hàng... do Trọng còn bận rộn buôn bán hàng cấm. Vì thế, đến tháng 8/2005, khi Cty Việt Tiến thay đổi nhân sự Chi nhánh Hà Nội (ông Xuân Giám đốc Chi nhánh vào Tp HCM đảm nhận nhiệm vụ khác, Trọng lên thay) thì vợ tôi được Trọng đề bạt lên thay vị trí của anh ta và được ông Nguyễn Đình Trường, TGĐ Việt Tiến chấp nhận. (Do việc này mà vợ tôi lại càng khiến Loan ghen tức.) Quyết định có hiệu lực từ ngày 1/9/2005. Tuy nhiên, từ cuối tháng 8/2005, vợ tôi đã đảm trách vai trò của Trọng. Ông NĐ Trường cũng nhận vợ tôi làm con nuôi trong thời gian này.
Nhờ thành tích vô cùng ấn tượng trong một thời gian ngắn ngủi làm Trưởng phòng Marketing Chi nhánh Hà Nội mà ông NĐ Trường quyết định bổ nhiệm vợ tôi làm Giám đốc Chi nhánh Hà Nội của Cty May Việt Tiến. Quyết định có hiệu lực từ ngày 1/10/2005. Do việc này ông NĐ Trường quyết định không đúng quy trình nên ông bị Lê Viết Toà (tên thật là Lê Văn Toại), Phó TGĐ Thường trực Cty May Việt Tiến và là đệ tử ruột của ông Lê Quốc Ân (Chủ tịch HĐQT Vinatex), phản đối quyết liệt. Sau khi chứng kiến cuộc “sát hạch” đối với vợ tôi ngày 3/10/2005 do Lê Văn Toại cùng bộ sậu tiến hành, ông Lê Quốc Ân lại ép ông Trường để nhận vợ tôi làm con nuôi và đưa về làm Trưởng phòng Marketing của Vinatex. Tiếp theo, sau cuộc ra mắt của vợ tôi tại Vinatex vào ngày 13/10/2005, ông Hoàng Trung Hải, Bộ trưởng Công nghiệp, lại ép ông Trường và ông Ân để nhận vợ tôi làm con nuôi. Trong thời gian đó, Lê Văn Toại, với sự xúc xiểm của Loan (bồ của anh ta), đã nẩy sinh mâu thuẫn với vợ tôi. Anh ta bị mất chức nên thuê xã hội đen trả thù vợ tôi, khiến vợ chồng tôi phải bỏ chạy vào Đông Hà, Quảng Trị (quê vợ tôi) để lánh nạn vào ngày 2/11/2005.
Ông Hoàng Trung Hải nhờ ông Lê Hồng Anh và ông Nguyễn Khánh Toàn (Bộ trưởng và Thứ trưởng Thường trực Bộ Công an) để bắt Lê Văn Toại. Bố mẹ Lê Văn Toại (vốn là trùm thế giới ngầm ở Sài Gòn) đã dùng tiền để gõ mọi cánh cửa và chạy đến tận TBT Nông Đức Mạnh.
Cuối tháng 11/2005, vợ tôi tình cờ gặp ông Nguyễn Tấn Dũng, Phó TT Thường trực, đang vào Quảng Trị để chỉ đạo phòng chống bão lụt, tại cuộc tiếp đón do ông Vũ Trọng Kim, Phó Ban Dân vận TW (nguyên Bí thư TW Quảng Trị), tổ chức. Biết vợ tôi là Trưởng phòng Marketing của Vinatex và là con nuôi của Bộ trưởng CN Hoàng Trung Hải nên ông NT Dũng lại đòi nhận vợ tôi làm con nuôi. Lúc này, ông Hải cũng cho ông Dũng biết nguyên nhân vợ chồng tôi phải chạy trốn vào Đông Hà. Tiếp theo, ông NT Dũng đưa vợ tôi từ Đông Hà vào Huế đón đoàn của các ông Nông Đức Mạnh, Đỗ Mười và Phan Văn Khải vào thăm Huế và Quảng Trị (hình như để bàn chuyện cơ mật trước thềm Đại hội X của Đảng). Đầu tháng 12/2005, ông NĐ Mạnh lại nhận vợ tôi làm con nuôi (ông ta muốn hình thành một liên minh chính trị với ông Nguyễn Tấn Dũng và ông Hoàng Trung Hải). Sau đó, ông Mạnh đã trả lại số tiền hối lộ mà ông nhận từ gia đình Lê Văn Toại để giúp vợ chồng tôi.
Trong thời gian vợ tôi làm việc tại Cty May Việt Tiến, Trọng đã nảy sinh tình cảm và dần dần si mê cô ấy. Là đệ tử ruột trong băng đảng ma tuý của ông HT Hải nên anh ta nắm được bằng chứng phạm tội của ông Hải. Dần dà, anh ta không chế, ép buộc ông Hải phải làm sao để chia lìa vợ chồng tôi, tạo điều kiện cho anh ta chiếm đoạt vợ tôi. Thành ra, mặc dù đã nhận làm bố nuôi vợ tôi trong thời gian vợ chồng tôi đang ở Hà Nội nhưng ông Hải vẫn không chịu gặp tôi. Sau khi chúng tôi chạy vào Đông Hà lánh nạn và vợ tôi trở thành con nuôi của ông NT Dũng và ông NĐ Mạnh, ông Hải lại tìm mọi cách để khiến tôi nghi ngờ vợ, qua đó hòng chia lìa vợ chồng tôi: kiếm cớ ngăn cản ông Mạnh, ông Dũng vào Đông Hà thăm vợ chồng tôi; không chu cấp cho vợ chồng tôi mặc dù vẫn nói với 2 ông kia là đã lo lắng đầy đủ cho chúng tôi, v.v.
Theo kế hoạch, ngày 22/3/2007, ông NĐ Mạnh và ông NT Dũng sẽ đích thân vào Đông Hà đón vợ chồng tôi ra Hà Nội, và lần đầu tiên tôi sẽ được diện kiến họ. Biết tin đó, Trọng liền gửi tối hậu thư cho ông HT Hải là nếu điều đó xẩy ra (đồng nghĩa với việc anh ta sẽ không bao giờ còn mơ đến việc có thể chia rẽ vợ chồng tôi và qua đó chiếm đoạt vợ tôi được nữa), anh ta sẽ tung chứng cứ phạm tội của ông Hải lên mạng. Ông Hải đã đe doạ và ép buộc vợ tôi ôm con bỏ đi, và tìm cách ngăn không cho ông Mạnh và ông Dũng vào Đông Hà đón vợ chồng tôi. Tuy nhiên, sau đó vợ tôi đã kể hết với tôi về bộ mặt thật của ông HT Hải và Trọng, cũng như chuyện cô ấy từng tham gia vào băng đảng ma tuý của ông Hải như thế nào. Ông Hải từng thú nhận với vợ tôi chuyện ông ta sát hại tay trợ lý người Quy Nhơn, Bình Định để bịt đầu mối tội ác. Tôi khuyên vợ tôi kể cho ông Mạnh và ông Dũng biết hết sự thật về ông Hải. Tuy nhiên, diễn biến sau đó lại cho thấy hoá ra cả ông Dũng và ông Mạnh đều đã bị ông Hải “trói” theo những cách thức khác nhau. Ông Dũng từng hãm hiếp một cô trinh nữ do Trọng cung cấp và bị ông Hải bố trí quay phim toàn bộ hoạt cảnh. Sau đó, để bịt đầu mối tội ác của mình, ông Dũng đã đồng ý để cho ông Hải và đàn em thủ tiêu cô gái kia. Còn ông Mạnh thì từng buôn lậu vũ khí với ông Hải. Lúc này, ông Hải chuyển toàn bộ chứng cứ phạm tội của ông Mạnh và ông Dũng cho Trọng để anh ta đe doạ và ép buộc hai ông này phải tiếp tục âm mưu lừa dối vợ chồng tôi.
Đến cuối tháng 6/2007, khi biết không thể chia rẽ được vợ chồng tôi, đồng thời lại bị công an truy lùng ráo riết, nên Trọng sang Pháp sinh sống. Anh ta đòi ông Mạnh, ông Dũng và ông Hải phải cấp cho anh ta 5 tỷ USD nếu không anh ta sẽ tố cáo họ. Ba ông này nhờ vợ tôi xin Trọng “bớt” cho một ít, song Trọng không đồng ý mà nói là cho vợ tôi 2 tỷ trong số 5 tỷ USD đó.
Vợ chồng tôi dự định là tháng 10/2007 sẽ ra nước ngoài theo sự sắp xếp của Trọng. Tuy nhiên, sau đó 3 ông kia và Trọng lại tiếp tục lừa dối vợ chồng tôi. Trọng tiếp tục lừa vì anh ta vẫn chưa thôi ý định chiếm đoạt vợ tôi (trong khi chúng tôi lại không hề nghi ngờ gì anh ta cả), còn ba ông kia muốn tiếp tục lừa tôi vì sợ tôi về sau tố cáo, hoặc viết câu chuyện thành sách. Do ba ông kia vẫn tìm mọi cách chia rẽ vợ chồng tôi và ngăn cản việc tôi ra nước ngoài nên đến tối 8/11/2007, tôi quyết định để cho vợ ra Hà Nội rồi ra nước ngoài trước cùng Trọng và Thuỷ (người lúc này đã trở thành vợ của Trọng và có với anh ta một đứa con gái). Trọng hứa với vợ chồng tôi là sẽ tìm cách đưa tôi ra nước ngoài sau. Ngày 12/11/2007, tôi cũng bỏ trốn khỏi Đông Hà vì 3 ông kia bắt đầu cho người truy lùng tôi.
Trước khi vợ tôi sang Pháp vào ngày 16/11/2007, ông HT Hải đã bắt cóc con gái Trọng (lúc đó mới khoảng 7-8 tháng tuổi), vì biết Trọng rất yêu quý con gái, và giam giữ tại một ngôi nhà nằm ở một khu vực hẻo lánh thuộc tỉnh Quảng Ninh. Ông ta đánh hơi thấy Trọng lừa mình (tay Trọng này rất ma lanh, anh ta vừa lừa ba ông kia vừa lừa vợ chồng tôi). Vì thế, Trọng và Thuỷ bị kẹt lại ở Việt Nam, vợ tôi và con gái (Lê Thanh Mai, sinh ngày 2/11/2006) sang Pháp trước cùng với 1 bà giúp việc người Nghệ An. Bạn của Trọng (tên là Trinh) đón vợ con tôi ở Paris.
Thời gian này, vợ tôi lại bị chứng chảy máu não, và bệnh tình ngày càng trở nên nguy kịch. Ngày 27/11/2007, vợ tôi phẫu thuật chứng chảy máu não ở Mỹ theo sự thu xếp của ông HT Hải và Trọng, sau đó mẹ con cô ấy trở lại London (Anh). Giữa tháng 12/2007, Trọng bị đàn em của ông Hải bắt khi anh ta tìm cách tiếp cận ngôi nhà mà ông Hải đang giam giữ con gái anh ta.
Chờ mãi không thấy tin tức gì từ Trọng, cuối tháng 1/2008, vợ tôi tìm cách về lại Việt Nam (đầu tháng 12/2007, sau khi phẫu thuật xong một thời gian ngắn, vì lo lắng cho tôi nên vợ tôi cũng tìm cách trốn về Việt Nam, nhưng sau đó bệnh tái phát nên lại phải sang London để điều trị tiếp). Ngày 30/1/2008, tôi cũng từ nơi ẩn náu ở Nha Trang về đến Đông Hà để đoàn tụ với vợ con.
Tôi dự định là ra Tết Mậu Tý 2008 sẽ ra Hà Nội để tố cáo tội ác của ông NĐ Mạnh, ông NT Dũng và ông HT Hải. Tuy nhiên, sáng 4/1 AL(10/2/2008), Trọng đột nhiên liên lạc với vợ tôi. Ngày 4/2/2008, con gái Trọng đã chết trên tay anh ta trong sự giam cầm của ông Hải. Đàn em của ông Hải cho phép Trọng chôn con gái mình. Anh ta nhân đó đánh nhau với hai tên vệ sỹ, cướp được súng và bắn chết hai tên này rồi chạy trốn. Anh ta đề nghị tôi hợp tác với anh ta, đòi 3 ông kia trả cho một số tiền lớn (2 tỷ USD), chúng tôi sẽ nhận một nửa và ra nước ngoài trước.
Tuy nhiên, ngày 13/3/2008, sau khi nhận được tiền từ ông Hải, Trọng đã ra nước ngoài, lộ rõ bộ mặt thật của mình (lừa dối chúng tôi bấy lâu trong khi chúng tôi vẫn cả tin, không hay biết). Lúc này, vợ tôi mới thú thật với tôi về tội lỗi của cô ấy: một vụ án mạng mà cô ấy là người thực hiện dưới sự đe doạ và ép buộc của Trọng, toàn bộ vụ việc bị Trọng bố trí máy quay phim ghi lại. Trước khi ra nước ngoài, Trọng đã giao các chứng cứ phạm tội của vợ tôi cho ông Hải, hòng khống chế và đe doạ cô ấy.
Tôi vẫn cố thuyết phục vợ tội cáo tội ác của ông NĐ Mạnh, ông NT Dũng và ông HT Hải, vừa để chuộc lại lỗi lầm cho vợ, vừa để vạch mặt tội ác của họ, và vừa để buộc họ phải chịu trách nhiệm trước thảm cảnh mà họ đã gây ra cho chúng tôi.
Sau khi đã thử dùng bài “rung cây doạ khỉ”, nhận ra sự lo sợ của họ cũng như tâm địa độc ác của họ qua việc cứ cố tình lừa dối chúng tôi hết lần này đến lần khác mặc dù tôi đã cho họ nhiều cơ hội chuộc lỗi, ngày 21/4/2008, tôi bắt đầu gửi thư tố cáo tội ác của ông Mạnh, ông Dũng và ông Hải đến các cơ quan hữu quan ở Việt Nam và nhiều địa chỉ email khác qua mạng Internet.

÷

Giữa tháng 5/2008, tôi bán nhà ở Hà Nội. Ngày 20/5/2008, tôi chuyển vào Đông Hà sinh sống. Đầu tháng 6/2008, tôi mua nhà ở hẻm 211, Lý Thường Kiệt, Đông Hà (giá 200 triệu).
Lúc này, cô Nguyễn Thị Hương, sinh năm 1973, người trước đây thường cho vợ tôi vay góp rủ vợ tôi cùng cho vay trả góp. Vợ tôi rất vui và hạnh phúc, bệnh tật đỡ dần. Cô ấy còn tranh thủ mua gom rượu ngoại bán cho các nhà hàng. Thỉnh thoảng, vợ tôi nhờ ông Ngô Quận, Đại tá, Phó Giám đốc Công an Quảng Trị, giúp đỡ.
Ngày 5/8/2008, Công an Quảng Trị mời tôi lên làm việc (người chủ trì buổi làm việc với tôi là Trung tá Nguyên, quê ở Hưng Nguyên, Nghệ An). Tôi đã trực tiếp ký vào từng trang của thư tố cáo do họ in ra sẵn. Trước đó, có hai viên sỹ quan công an – một người là Nguyễn Minh Đông, hiện nay là thượng uý, Phó CA P5, Đông Hà – đã điều tra sơ qua về vợ chồng tôi. Họ còn đi theo viên CSKV Lê Phước Giải đến tận nhà tôi để “tìm hiểu” xem tôi có “bị” gì không.
Sau khi tôi làm việc với Công an Quảng Trị, ông Nguyễn Minh Triết bí mật ủng hộ chúng tôi tố cáo tiếp. Từ giữa tháng 8/2008, ông Triết đã chỉ đạo (qua ông Ngô Quận, Đại tá, PGĐ Công an Quảng Trị) tạo điều kiện cho vợ chồng tôi buôn rượu lậu từ Lào về Việt Namqua cửa khẩu Lao Bảo. Người hỗ trợ vợ tôi buôn rượu là cô Nguyễn Thị Hương, sinh năm 1973, cũng là người mà trước đấy vợ tôi cho vay trả góp cùng. Vì thời gian này Công an đang ngấm ngầm theo dõi vợ chồng tôi nên để cho phía Công an thấy là chúng tôi không có tiền (đồng nghĩa với việc không có ai đứng sau lưng chúng tôi cả), ông Ngô Quận đã chỉ đạo để vợ chồng tôi gửi tiền bạc của mình vào các tài khoản của Hương. (Ý đồ ban đầu của ông Triết là muốn cho chúng tôi có nhiều tiền thật nhanh để người ta tin vào câu chuyện; tuy nhiên, sau khi ba ông Mạnh-Dũng-Hải “tố” là có người đứng đằng sau lưng chúng tôi, ông Triết lại để chúng tôi rơi vào cảnh khốn khó cho người ta khỏi nghi ngờ ông.) Ngoài ông Ngô Quận, phía Công an Quảng Trị còn có hai lãnh đạo nữa tham gia vào âm mưu của ông Triết là ông Ngô Văn Tiếu, Đại tá, Giám đốc Công an tỉnh (về sau là Thiếu tướng, Phó Tư lệnh CSCĐ) và ông Nguyễn Thanh Thắng, Đại tá, PGĐ CA tỉnh.
Đầu năm 2009, Công an bắt đầu điều tra bí mật. Ban Chuyên án do Bộ Chính trị chỉ định, báo cáo trực tiếp với Bộ Chính trị, chứ không thông qua những trình tự pháp lý thông thường. Ông Lê Hồng Anh, người có dính líu trong phần đầu câu chuyện và đã dũng cảm thừa nhận sai phạm của mình, được Bộ Chính trị giao phụ trách Ban Chuyên án.
Đến ngày 12/3/2009, quá bức xúc vì theo âm mưu của ông NM Triết mà chúng tôi phải bán nhà bán cửa và sống tạm bợ ở nhà bà ngoại vợ (để Bộ Chính trị và công an không nghi ngờ ông ta), đồng thời nhận được sự “khích lệ” từ một bức thư mà Ban Chuyên án gửi cho tôi vào ngày 5/3/2009 (Nếu bức thư này được tố cáo thêm lần nữa thì đất nước này hoàn toàn sụp đổ, không thể cứu vãn được nữa…), cũng như từ câu nói trước đó của ông HT Hải với ông Ngô Quận (Bây giờ mà nó tung thư tố cáo lên lần nữa thì gí súng vào đầu tự tử do rồi), trong khi vụ việc tiến triển rất chậm chạp (ông Triết coi như đã không thực hiện đúng cam kết với chúng tôi), nên tôi quyết định gửi thư tố cáo qua mạng lần thứ 2 đến các cơ quan hữu quan cùng hàng loạt địa chỉ email khác.
Trái với kỳ vọng của tôi, lần gửi thư tố cáo này không có tác dụng đáng kể, câu chuyện quá khủng khiếp và ly kỳ nên ít người dám tin. Bộ Chính trị quyết định giải tán Ban Chuyên án cũ (do kém năng lực) và thành lập một Ban Chuyên án mới.
Đến cuối tháng 6, đầu tháng 7/2009, Ban Chuyên án đã kết thúc điều tra. Kết quả cho thấy đúng như những gì chúng tôi tố cáo. Ông Triết cũng phạm tội, dù nhẹ hơn 3 ông kia. Các cuộc đấu đá tranh giành nội bộ diễn ra để thế chỗ ông Mạnh, ông Dũng.
Thấy vụ việc lâm vào bế tắc do sự đấu đá giằng co của những người trong Bộ Chính trị, cuối tháng 8/2009, tôi lại gửi thư tố cáo đến các cơ quan hữu quan 3 lần liên tiếp (lần thứ 3, 4 & 5: ngày 20/8, 27/8 và 31/8/2009). Lập tức, ông Triết chỉ đạo ông Quận lấy toàn bộ số tiền của chúng tôi, khi đó đang gửi ở tài khoản của cô Nguyễn Thị Hương, về các tài khoản của mình, hòng dễ bề khống chế chúng tôi.
Đầu tháng 9/2009, một số ĐSQ nước ngoài ở Hà Nội vào Quảng Trị gặp vợ tôi để tìm hiểu thực hư vụ việc (Mỹ, Trung Quốc, Anh…). Tuy nhiên, theo chỉ đạo của ông NM Triết, vợ tôi nói với họ là trong câu chuyện chỉ có một phần sự thật.
Ban Chuyên án đòi đưa vụ việc ra Ban Chấp hành Trung ương (họ cũng muốn ‘vòi’ tiền của Nhà nước). Nếu đưa ra công khai trong BCHTW thì rất nhiều người bị mất chức, kể cả ông Triết. Số tiền đó chắc chắn là phải tương đương với số mà người ta định “đền bù” cho vợ chồng tôi, nhưng ngân quỹ của Đảng đã bị ông Nông Đức Mạnh và một số người nữa (trong đó có ông Nguyễn Phú Trọng) vơ vét sạch. Vì thế, đến tháng 10/2009, ông Triết đã mua số chứng cứ này từ Ban Chuyên án. Vụ việc coi như bị ém nhẹm, thậm chí còn không được xử lý trong nội bộ Bộ Chính trị.
Ông NM Triết ủng hộ chúng tôi tố cáo tiếp để sao cho các phe phái khác nhau buộc phải thoả hiệp và Bộ Chính trị phải giao chức vụ của ông Mạnh cho ông ta.
Đến ngày 26/11/2009, ông NM Triết được Bộ Chính trị chính thức trao cho chức vụ cao nhất (ông NP Trọng vị trí thứ hai, và ông TT Sang nắm giữ vị trí thứ 3). Tuy nhiên, sau đấy người ta lại không thống nhất được phương án xử lý đối với tôi. Trong khi câu chuyện của tôi thì đã um ra (cho đến ngày 23/12/2009, tôi tung lên mạng 20 lần, đến hàng ngàn địa chỉ email trong và ngoài nước). Người ta sợ cho tôi tiền thì tôi sẽ ra nước ngoài rồi tố cáo tiếp. Ông Triết quá cầu toàn, thiếu quyết đoán, nên dần dần để vụ việc vượt ra khỏi tầm kiểm soát của mình, và của cả Bộ Chính trị.
Thất vọng trước thái độ của ông NM Triết (đặt lợi ích cá nhân lên trên vận mệnh nước nhà), tôi tiếp tục gửi thư tố cáo qua mạng Internet, cho đến lần thứ 20 là vào ngày 23/12/2009. Tình hình ở Hà Nội hết sức rối ren, Trung Quốc đe doạ sẽ tấn công Trường Sa nếu chế độ này sụp đổ. Nhưng Bộ Chính trị vẫn không cho bắt tôi, vì tôi tố cáo đúng sự thật và vì sau lưng tôi có ông Triết cùng một số người nữa ủng hộ. Vụ tố cáo của tôi liên quan đến các uỷ viên Bộ Chính trị, nên phải có ý kiến của Bộ Chính trị trước khi điều tra, bắt hay khởi tố tôi.
Ngày 25/12/2009, một nhóm sỹ quan an ninh cao cấp của Bộ Công an đã chỉ đạo một nhóm Công an Quảng Trị bắt “bắt quả tang” tôi ngoài tiệm Internet với tội danh “tuyên truyền chống phá Nhà nước”, đặt Bộ Chính trị vào thế đã rồi (tức là tôi bị “bắt quả tang” nên không cần thỉnh thị ý kiến Bộ Chính trị). Sau khi bị bắt, tôi đã khai ra vụ tố cáo cũng như vai trò của ông NM Triết (đến ngày 31/12/2009, sau khi Công an Quảng Trị ra lệnh khởi tố vụ án và lệnh tạm giam đối với tôi – trước đó là 2 lệnh tạm giữ – tôi mới khai ra ông Triết).
Ông NM Triết, lúc này lại quay sang liên minh với các ông NĐ Mạnh, NT Dũng và HT Hải, trước sự non nớt, thiếu hiểu biết của vợ tôi, đã đe doạ và ép buộc cô ấy phải khai với công an là tôi bị bệnh “tâm thần hoang tưởng” (do họ đang nắm trong tay bằng chứng phạm tội của vợ tôi). Về phía tôi, vì không có bằng chứng gì trong tay, lại nghĩ là mình cần phải dành đường lùi cho những người trong cuộc, nhất là khi mà họ đã nhiều lần hứa hẹn là sẽ cải cách thể chế trước sự thối nát khủng khiếp của hệ thống, nên không còn cách nào khác là phải chấp nhận “vị thế” của một “bệnh nhân tâm thần”.
Ngày 4/5/2010, Công an Quảng Trị đưa tôi vào Bệnh viện Tâm thần Đà Nẵng để “điều trị bắt buộc” và đến ngày 24/8/2010, tôi được thả tự do.

÷

Trong thời gian tôi bị bắt và sau khi mới được thả, ông NM Triết cam kết là hết năm 2010 sẽ trả lại tiền cho chúng tôi. Tuy nhiên, hết năm 2010, rồi đến Tết 2011, ông ta vẫn không chịu trả cho vợ chồng tôi một đồng nào để sinh sống, khiến chúng tôi rơi vào cảnh cùng cực. Trước tình hình đó, tôi dự định là sang tháng 2 âm lịch năm Tân Mão (2011) sẽ tiếp tục gửi thư tố cáo qua mạng đến các cơ quan hữu quan, ngoài THƯ TỐ CÁO I đối với 3 ông NĐ Mạnh, NT Dũng, HT Hải là THƯ TỐ CÁO II đối với ông NM Triết. Tài liệu quan trọng kèm theo là nhật ký của tôi kể từ khi tôi chuyển vào Đông Hà tháng 5/2008 cho đến khi tôi bị bắt rồi được thả ra vào ngày 24/8/2010 và Bản Cam Đoan của vợ tôi, thừa nhận vai trò chính của cô ấy trong câu chuyện và xác nhận tôi là người hoàn toàn bình thường.
Dường như biết được việc tôi chuẩn bị gửi thư tố cáo nên nhóm sỹ quan an ninh cao cấp đứng đằng sau vụ bắt giữ tôi vào ngày 25/12/2009 đã bắn tín hiệu đến Bộ Chính trị là nếu tôi tiếp tục tố cáo thì họ sẽ ủng hộ tôi. BCT quyết định buộc ông NM Triết phải làm “con dê tế thần” – nghĩa là ông Triết thừa nhận việc đứng đằng sau vụ tôi “vu khống các đồng chí lãnh đạo Đảng và Nhà nước”, và coi như ba ông kia (ông Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng, Hoàng Trung Hải) không phạm tội gì cả. Dĩ nhiên, để nhóm sỹ quan công an này đồng ý “xử êm” vụ việc, những người liên quan sẽ buộc phải chi một số tiền lớn để mua sự im lặng của họ (hoặc Bộ Chính trị phải chi từ ngân quỹ bí mật của Đảng). Điều đó cũng cho thấy mục đích “cao cả” của việc nhóm này chỉ đạo bắt giữ tôi vào ngày 25/12/2009.
Sáng 3/3/2011, ông NM Triết gọi điện trực tiếp vào số máy của vợ tôi, thông báo là ngày 10/3/2011, người ta sẽ mời vợ tôi lên trụ sở Công an tỉnh Quảng Trị để làm việc. Ông Triết nói, trước mắt ông sẽ trả lại số tiền của vợ chồng tôi, còn số tiền mà ông hứa cho chúng tôi thì “cho chú xin hoãn”. Ông cũng nói là chúng tôi sẽ phải viết cam kết là không tố cáo nữa, nếu tố cáo thì sẽ bị xử lý theo pháp luật.
Sau đó, vợ tôi làm việc với một số sỹ quan công an (từ Hà Nội vào và ở Quảng Trị) về số tiền của chúng tôi qua sổ sách của Nguyễn Thị Hương. Tuy nhiên, do ông NM Triết cứ lần lữa việc chuyển trả tiền cho chúng tôi, đồng thời lại nhận thấy Bộ Chính trị còn tiếp tục đấu đá nhau và biết được thái độ lo sợ của những người trong cuộc, nên ngày 21/3/2011, tôi lại gửi thư tố cáo đến tất cả các cơ quan hữu quan trong nước cùng hàng ngàn địa chỉ email khác (nếu tính từ lần đầu tiên ngày 21/4/2008 thì đây là lần thứ 21).
Cho đến ngày 27/7/2011, tôi gửi thư tố cáo qua mạng thêm 36 lần nữa. Các phe phái vẫn cứ đấu đá nhau, nhưng không hề có dấu hiệu nào cho thấy người ta sẽ giải quyết vụ việc. Tại kỳ họp đầu tiên của Quốc hội khoá XIII, ông NT Dũng vẫn tiếp tục được bầu làm Thủ tướng và ông HT Hải lại tiếp tục là Phó TT.
Trong thời gian đó, nhiều đoàn sỹ quan cao cấp của Bộ Công an và từ một số tỉnh thành khác đã đến Quảng Trị gặp vợ tôi tìm hiểu về vụ việc. Họ đã động viên chúng tôi cả vật chất lẫn tinh thần. Qua tinh thần của các cuộc gặp đó, tôi biết là người ta vẫn đổ hết tội lên đầu ông NM Triết, và coi như ông NĐ Mạnh, ông NT Dũng, ông HT Hải không phạm tội gì. (Thật nực cười, chẳng lẽ ông NM Triết lại ngu dại đến mức ủng hộ chúng tôi “vu khống” người khác?!)
Đến cuối tháng 10/2011, sau khi tôi đã công bố hai cuốn sách học thuật do tôi dịch (cuốn Friedrich Hayek: Cuộc đời và tư tưởng do NXB Tri Thức ấn hành năm 2007, tôi trả tiền bản quyền và công bố dưới dạng PDF trên mạng; và cuốn Kinh tế học thể chế: Trật tự xã hội và chính sách công, do NXB Tri Thức ký hợp đồng với tôi nhưng lại bị công an cấm xuất bản nên tôi công bố trên mạng), đăng một bài viết mới (“Chính phủ và chính sách”) trên một số trang mạng uy tín trong và ngoài nước, và phổ biến bức thư ngỏ gửi ĐBQH – nhà sử học Dương Trung Quốc, người ta bắt đầu có những động thái nhằm vào những kẻ mà tôi tố cáo. Một số đoàn sỹ quan công an từ Hà Nội vào Đông Hà gặp vợ tôi để điều tra về tội ác của các ông NĐ Mạnh, NT Dũng và HT Hải cũng như ông NM Triết. Tuy nhiên, các nhóm sỹ quan công an này đều chỉ lấy lời khai của vợ tôi để tìm cách “làm tiền” những những kẻ bị chúng tôi tố cáo.

Hồi âm của một độc giả về tác phẩm “Kinh tế học thể chế: trật tự xã hội và chính sách công”
Ngày 25/10/2011, vợ tôi bay ra Hà Nội và sáng hôm sau làm việc với một đoàn 10 người gồm 8 sỹ quan công an và hai người nước ngoài tại khách sạn Daewoo.

Ngày 16/11/2011, tôi đã đến Phòng Thanh tra, Công an Quảng Trị, gửi đơn tố cáo trực tiếp, kèm theo Bản Cam Đoan của vợ tôi. Người tiếp nhận đơn thư của tôi là Thượng tá Đoàn Thị Mỹ Hạnh, Phó Phòng Thanh tra, và thượng uý Nguyễn Minh Chính, cán bộ Phòng Thanh tra.
Ngày 23/3/2012, ngày 11/4/2012 và ngày 16/4/2012, tôi cũng chủ động đến gặp họ để làm việc thêm với họ về đơn thư tố cáo, đồng thời để thúc đẩy họ sớm trả lời đơn thư của tôi. Tuy nhiên, nhà chức trách vẫn không có một động thái chính thức nào để giải quyết vụ việc.

÷

Ngày 27/4/2012, tôi rời Đông Hà ra Hà Nội.
Ngày 5/5/2012, tôi gặp một số cụ lão thành cách mạng ở Hà Nội, những người đã tiếp cận tôi để tìm hiểu về vụ tố cáo. Lần đầu tiên tôi được các cụ cho biết Hoàng Trung Hải là người Hán. Bố đẻ ông ta tên là Sì Sói, sinh và lớn lên tại Long Khê, Chương Châu, Phúc Kiến, Trung Quốc.
Ngày 13/5/2012, tôi gặp lại các cụ LTCM. Lần này họ trao cho tôi bức Tâm Huyết Thư đề ngày 7.5.2007 của một số cán bộ đảng viên đã và đang công tác tại Uỷ ban Kiểm tra Trung ương, Ban Tổ chức Trung ương, Ban Bảo vệ Chính trị Nội bộ và một số cơ quan trọng yếu khác của Đảng CSVN tố cáo ông Hoàng Trung Hải là người Hán khai man lý lịch. Ngay hôm sau, tôi đã tung bức Tâm Huyết Thư đó lên mạng.
Ngày 3/6/2012, tôi gặp ĐBQH Dương Trung Quốc tại nhà riêng của ông để trao đổi về vụ tố cáo. Ông cho biết là ông đã biết về vụ tố cáo đã lâu, và nó đã tràn lan trên mạng.
Ngày 6/6/2012, tôi trực tiếp gửi cho ĐBQH Dương Trung Quốc một bộ đơn thư tố cáo.



Ngày 19/6/2012, ĐBQH Dương Trung Quốc trao cho tôi văn bản xác nhận là đã chuyển đơn thư của tôi cho Chủ tịch QH Nguyễn Sinh Hùng.


Ngày 26/10/2012, trong cuộc trao đổi với tôi về vụ tố cáo, ĐBQH Dương Trung Quốc thông báo cho tôi rằng ông Chủ tịch QH cho biết là "đang xem xét" và nói đây là "vụ việc phức tạp lắm".  
Ngày 24/1/2013, khi tôi đang làm công nhân tại Khu Công nghiệp Tân Quang, huyện Văn Lâm, tỉnh Hưng Yên Lần thì Công an Hà Nội và Công an Hưng Yên đã cưỡng chế tôi vào trại tâm thần trá hình mang tên “Trung tâm Bảo trợ Xã hội II” tại huyện Ứng Hoà, Hà Nội. Sau 12 ngày giam giữ trái phép, dưới áp lực của dư luận trong và ngoài nước, đặc biệt là các tổ chức nhân quyền quốc tế, nhà cầm quyền đã buộc phải trả tự do cho tôi vào ngày 5/2/2013.
Trong bản phúc trình thường niên công bố ngày 27/2/2014, Lê Anh Hùng là cái tên đầu tiên mà Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ nêu trong danh sách những người bị nhà cầm quyền Việt Nam vi phạm nhân quyền năm 2013. (Về mặt y học, trên thế giới này cho đến nay chưa có một trường hợp nào vừa bị tâm thần vừa lao động trí óc bình thường cả. Người bị tâm thần, ở bất kỳ thể dạng gì, là người có trí não hoạt động bất bình thường; nếu bị hoang tưởng thì người đó luôn tự nhốt mình trong cái thế giới hoang tưởng của anh ta; anh ta chỉ có thể thoát ra khỏi thế giới đó để lao động trí óc bình thường khi khỏi bệnh và ngược lại.)
Sau nhiều lần đốc thúc, ngày 18/7/2013, tức hơn một năm kể từ khi tôi gửi đơn thư tố cáo cho ông, ĐBQH Dương Trung Quốc đã chuyển cho tôi một văn bản bị cắt đầu cắt đuôi mà ông nói là của Bộ Công an trả lời Quốc hội về đơn thư của tôi. Văn bản trả lời đó đã chà đạp lên pháp luật khi không đếm xỉa gì đến Bản Cam Đoan viết tay do vợ của tôi viết:


Ngày 16/9/2013, tôi lại gửi đơn thư tố cáo mới cho ĐBQH Dương Trung Quốc, lần này do cả tôi và vợ tôi là Lê Thị Phương Anh ký:


Ngày 15/5/2014, tức 8 tháng sau khi chúng tôi gửi đơn thư cho ĐBQH Dương Trung Quốc mà không nhận được câu trả lời của cơ quan chức năng theo đúng luật định (quá thời hạn ít nhất là 5 tháng), Lê Thị Phương Anh bị Công an Đồng Nai bắt giam trái phép và bị kết án 1 năm tù giam theo Điều 258 BLHS. Theo Kết luận điều tra, Cáo trạng và Bản án của các cơ quan tố tụng tỉnh Đồng Nai thì cô Lê Thị Phương Anh khai rằng tôi đã ép buộc cô vi phạm pháp luật (vu khống các vị lãnh đạo đảng và nhà nước, v.v.). Đây là sự vi phạm pháp luật trắng trợn của các cơ quan tố tụng Đồng Nai, bởi tất cả những lời khai đó đều chỉ là lời khai một chiều, chưa có sự đối chất giữa tôi và cô Phương Anh, nên không thể dựa vào đó để kết tội tôi hay kết luận về vụ tố cáo. (Sau khi ra tù, cô Phương Anh cũng đã lên tiếng tố cáo Công an Đồng Nai dùng nhục hình để ép cung cô – xem: [i]  TNLTLê Thị Phương Anh: Cán bộ điều tra dùng nhục hình trong quá trình lấy cungtrên Việt Nam Thời Báo ngày 17/5/2015; và [ii] Lời chứng của một nữ tù nhân lương tâm trên RFA ngày 19/5/2015)
Ngày 4/11/2015, trang Bauxite Việt Nam, diễn đàn của giới trí thức phản tỉnh trong nước, đã đăng bản “Yêu cầu giải quyết đơn thư tố cáo lãnh đạo Đảng và Nhà nước” của tôi, trong đó tôi đã lập luận cho thấy các cơ quan chức năng Việt Nam đã ngồi xổm trên pháp luật trong vụ tố cáo của tôi như thế nào.
Các cơ quan chức năng Việt Nam vẫn luôn cảnh báo về hiện tượng các “thế lực thù địch” xuyên tạc, bôi nhọ, vu khống lãnh đạo Đảng và Nhà nước, đồng thời yêu cầu xử lý nghiêm bất cứ ai vi phạm. Trong khi đó, một vụ việc vô cùng nghiêm trọng như vụ tố cáo của tôi mà suốt 9 năm nay nhà chức trách vẫn chưa giải quyết rốt ráo và đúng pháp luật, đến mức một trang mạng uy tín, diễn đàn phản biện của giới trí thức trong nước, đăng tải công khai bản yêu cầu giải quyết vụ tố cáo mà họ vẫn im lặng.
Ngày 23/3/2017, tôi đã đến văn phòng của ĐBQH Dương Trung Quốc để hỏi về đơn thư tố cáo của tôi, nhưng không gặp. Tôi gọi điện và nhắn tin cho ông nhưng đều không được ông hồi âm.


Xem thêm:
(1) “Bị khủng bố đánh đập vì tố cáo lãnh đạo” trên RFA ngày 15/10/2013; (2) “Thư ngỏ gửi ĐBQH Dương Trung Quốc về vụ tố cáo Bí thư Thành uỷ Hà Nội Hoàng TrungHải” trên VOA ngày 28/3/2016; (3) “Tài liệu tố cáo Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang bán nước”; (4) Băng ghi âm cuộc trao đổi giữa tôi, cô Lê Thị Phương Anh, ĐBQH Dương Trung Quốc và “luật sư” của ông vào ngày 22/10/2013: https://soundcloud.com/l-anh-h-ng-2/trao-doi-voi-dbqh-dtq-22-10. Chỉ vài giây sau khi rời khỏi văn phòng làm việc của ông Dương Trung Quốc, cô Phương Anh đã khẳng định ngay với tôi rằng: “Thằng nớ không phải luật sư mô. Thằng nớ là người của ông [Hoàng Trung] Hải chứ không phải luật sư mô” (phút 32:30 của đoạn ghi âm). Trong băng ghi âm, cô Phương Anh đã nhiều lần nhắc đến tên Hoàng Trung Hải.
Suốt 4 năm qua, tôi là cộng tác viên thường xuyên của Đài Tiếng nói Hoa Kỳ – xem trang blog cá nhân của tôi trên cơ quan truyền thông chính thức của Chính phủ Hoa Kỳ tại địa chỉ: http://www.voatiengviet.com/author/23311.html

Ông Vinh Nguyễn, người gửi email trên cho tôi, nguyên là Trưởng ban VOA Việt ngữ từ 2007-2010.
Trang 3 Bản án số 12/2015/HSST ngày 12/2/2015 của Toà án Nhân dân Đồng Nai đã ghi rõ là  “đến tháng 8/2010 thì [Lê Anh Hùng] chữa bệnh xong”. Nghĩa là, ngay cả khi tôi có bị “tâm thần hoang tưởng” thì tôi cũng đã chữa bệnh xong và đủ năng lực chịu trách nhiệm hành vi trước pháp luật. Chính vì tôi đã đủ năng lực trách nhiệm hành vi nên Công an Đồng Nai cũng như Công an Hà Nội đã nhiều lần gửi “giấy mời” hoặc “giấy triệu tập” tôi đến làm việc.

Tại sao Công an có thể triệu tập tôi để “làm rõ về các bài viết đăng tải trên Internet” nhưng lại không mời tôi đến để làm rõ và giải quyết vụ tố cáo của tôi?
Tôi khẩn thiết yêu cầu các cơ quan chức năng giải quyết đơn thư tố cáo mà tôi đã gửi cho ĐBQH Dương Trung Quốc vào ngày 16/9/2013 theo đúng quy định của pháp luật. Nếu tôi tố cáo đúng thì phải xử lý những người bị tố cáo; nếu tôi tố cáo sai thì phải xử tôi về tội vu khống.
Tôi cũng kêu gọi những người Việt quan tâm đến vận mệnh nước nhà hãy lên tiếng yêu cầu nhà chức trách giải quyết vụ tố cáo của tôi đúng pháp luật.
Hà Nội, ngày 29/5/2017


Lê Anh Hùng
Mobile Phone: 01292091829; Email: leanhhung2020@gmail.com

Facebook: www.facebook.com/lehunglpa; Skype: lehunglpa


Thư Tố Cáo này đã được gửi ngày 29/5/2017 đến các địa chỉ dưới đây:

Toà án Nhân dân Tối cao <tatc@toaan.gov.vn>; Hộp thư Tố giác Tội phạm - Bộ Công An    <togiactoipham@canhsat.vn>; Bộ Quốc phòng <info@mod.gov.vn>; Đài Truyền Hình Việt Nam  <thoisuvtv@vtv.vn>; Đài Tiếng Nói Việt Nam <toasoan@vovnews.vn>; Báo điện tử Đảng Cộng Sản Việt Nam    <dangcongsan@cpv.org.vn>; Báo Nhân Dân <nhandandientutiengviet@gmail.com>; Báo Quân Đội Nhân Dân <dientubqd@gmail.com>; Tạp chí Dân vận <tapchidanvan@gmail.com>; Báo Thanh Tra <thanhtradientu@thanhtra.com.vn>; Tạp chí Tuyên Giáo – Ban Tuyên giáo TW <tctg@tuyengiao.vn>; Ban Thi đua Khen thưởng Trung ương    <thiduakt@thiduakhenthuongvn.org.vn>; Cục Kinh tế - Bộ Quốc phòng <xttm@ckt.gov.vn>; Liên hiệp các Hội Khoa học & Kỹ thuật Việt Nam <banbientapvusta@gmail.com>; Hội Nông Dân Việt Nam <tonghophnd@gmail.com>; Hội Nhà báo Việt Nam <hnbvietnam@gmail.com>; Hội Nhà văn Việt Nam <vanvn.net@gmail.com>; Hội Sinh viên Việt Nam <vanphonghsvvn@gmail.com>; Thành Đoàn Hà Nội  <hanoituoitre@gmail.com>; Ban Thư ký - Thông Tấn Xã Việt Nam    <btk@vnanet.vn>; Báo Bảo Vệ Pháp Luật - Viện KSND Tối cao <info.baobvpl@gmail.com>; Báo Công Lý - Toà án ND Tối cao    <baocongly@fpt.vn>; Báo Công An Nhân Dân  <candonline@gmail.com>; Báo An Ninh Thủ Đô <antdonline@anninhthudo.vn>; Báo Biên Phòng    <banthukybaobp@gmail.com>; Báo Đại Đoàn Kết <toasoan@baodaidoanket.com.vn>; Báo Cựu Chiến Binh Việt Nam    <ccbvietnamdientu@gmail.com>; Báo Hà Nội Mới <webmaster@hanoimoi.com.vn>; Báo Sài Gòn Giải Phóng <sggponline@sggp.org.vn>; Báo Tuổi Trẻ    <toasoan@tuoitre.com.vn>; Báo Tiền Phong <online@baotienphong.com.vn>; Tạp chí Quản Lý Nhà Nước    <tcquanlynn@yahoo.com.vn>; Tạp chí Nhà Văn <tapchinhavanhnv@gmail.com>; Báo Công An Đà Nẵng <baocadn@gmail.com>; Thời báo Kinh Tế Việt Nam <vneconomy.vn@gmail.com>; Thời báo Kinh Tế Sài Gòn  <phathanh@thesaigontimes.vn>; Báo Công Thương <congthuongonline@gmail.com>; Báo Đầu Tư <baodautu.vn@gmail.com>; Báo Diễn Đàn Doanh Nghiệp <baodientu@dddn.com.vn>; Báo Đất Việt <datviet108@gmail.com>; Báo điện tử Vietnamnet    <vads@vietnamnet.vn >; Báo điện tử VnExpress    <webmaster@VnExpress.net>; Báo điện tử Dân Trí <info@dantri.com.vn>; Báo Giao Thông Vận Tải <bandoc@baogiaothong.vn>; Báo Giáo Dục & Thời Đại    <gdtddientu@gmail.com>; Báo Phụ Nữ Tp HCM <toasoan@baophunu.org.vn>; Báo Du Lịch <baodulichdientu@gmail.com>; Báo Kiến thức <tkts@kienthuc.net.vn>; Báo Kinh Tế Nông Thôn <hungktnt@gmail.com>; Báo Lao Động <toasoan@laodong.com.vn>; Báo Người Lao Động <online@nld.com.vn>; Báo Nông Nghiệp Việt Nam <baonnvnts@gmail.com>; Báo Nông Thôn Ngày Nay <thoisu@danviet.vn>; Báo Pháp Luật Tp HCM  <baophapluat@phapluattp.vn>; Báo Sài Gòn Tiếp Thị <info@saigontiepthi.vn>; Báo Thể Thao & Văn Hoá <toasoan@thethaovanhoa.vn>; Báo Thế Giới & Việt Nam    <theworldandvietnam@vnn.vn>; Báo Tin Tức <toasoantintuc@gmail.com>; Báo Văn Hoá    <baovanhoa@fpt.vn>; Báo Tài nguyên & Môi trường <baotainguyenmoitruong@gmail.com>; Báo Công An Nghệ An    <baocana@gmail.com>; Tạp chí Xưa & Nay    <Tapchixuavanay@yahoo.com>; Báo Ảnh Việt Nam <vietnamvnp@gmail.com>; Báo Vietnamnews <vnnews@vnagency.com.vn>; Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam <hoi-nhabao-doclap@googlegroups.com>;  Đài Á Châu Tự Do <vietweb@rfa.org>; Trang mạng Bauxite Vietnam <bauxitevn@gmail.com>; Blog Nguyễn Tường Thuỵ <tuongthuy52@gmail.com>; blog Nguyễn Xuân Diện <xuandienhannom@gmail.com>; Thông Luận <info@ethongluan.org>; Blog Anh Ba Sàm <BTVBlogBaSam@gmail.com>; VANGANH.INFO <vanganh.contact@gmail.com>; Dân Làm Báo <lienlacdanlambao@gmail.com>; Radio Chân Trời Mới <lienlac@radiochantroimoi.com>; Chương trình Từ Cánh Đồng Mây <theheviet@verizon.net>; Đàn Chim Việt <bbt.danchimviet@gmail.com>; Báo Người Việt <news@nguoi-viet.com>; ĐBQH - nhà sử học Dương Trung Quốc <quocxuanay@yahoo.com>; Đại biểu QH Trương Trọng Nghĩa <nghia.truong@ykvn-law.com>; GS Chu Hảo <haochu2008@gmail.com>; TS Lê Đăng Doanh <ledangdoanh@gmail.com>; Ông Vũ Quốc Tuấn <tuanvuquoc@gmail.com>; nhà báo Trần Đăng Tuấn <trandangtuanvfc@yahoo.com>; Ông Bùi Đức Lại <buiduclai@yahoo.com.vn>; Bà Phạm Chi Lan <phamchilan@gmail.com>; Nhà báo Tống Văn Công <vcongtong@gmail.com>, Thiếu tướng Lê Văn Cương <tuanla295@gmail.com>, GS Đặng Vũ Minh <gsdangvuminh@yahoo.com.vn>; Diễn đàn Lý luận Phát triển <nguyenvikhai@gmail.com>: Nguyen Quang A <anguyenquang@gmail.com>, ket tu <anhtuket@gmail.com>, Tuyet Le <anthanhchon@yahoo.com>, Kieu Anh Doan <asandcrab@gmail.com>, adidaphat006@yahoo.com.vn, Andre Menras <andremenras@gmail.com>, bacsihodacduy@gmail.com, Khanh Tran <bakhanh02091954@yahoo.com>, Bang Tran <bangtran61@gmail.com>, "banhiem1936@yahoo.com" <banhiem1936@yahoo.com>, Bao An Pham <baoanpham@gmail.com>, "bavovn@yahoo.com" <bavovn@yahoo.com>, baytan77@yahoo.com, bim_bob2006@yahoo.com, Binh Nguyen <binh851937@yahoo.com.vn>, binh minh nguyen <binhminh.nguyenaz@gmail.com>, binhphanthanh@yahoo.fr, binhyenny@yahoo.com, "bmih_n@yahoo.com.vn" <bmih_n@yahoo.com.vn>, Bui Phuong Linh <bphuonglinh@gmail.com>, Bùi Chát <buibuichatchat@gmail.com>, Nhãn Bùi Kế <buikenhan@yahoo.com>, Nam Son Bui Van <buivannamson@gmail.com>, buuson2003@yahoo.com, lap cao <caolap0315@gmail.com>, Nguyen Ngoc Toan <caoquyanh@gmail.com>, caoson52@yahoo.com.vn, "cauthaivn@gmail.com" <cauthaivn@gmail.com>, Chan Tu <channapotec@gmail.com>, Chan Tu <chanslt@yahoo.com>, "chautluan@genevalink.ch" <chautluan@genevalink.ch>, Chênh Huỳnh Ngọc <chenh2006@gmail.com>, Kim Thanh Hua Thi <chienhovan@yahoo.com>, "chilebs@gmail.com" <chilebs@gmail.com>, "chituyet1216@yahoo.com" <chituyet1216@yahoo.com>, Le Phu Khai <chuoikhe@yahoo.com>, comchaynangtam.hanoi@gmail.com, "congtrinhphan@yahoo.com" <congtrinhphan@yahoo.com>, mai oanh <contactoanh@yahoo.com>, HIỆP CỔ <cophamhieplan@gmail.com>, Cuong Nguyen Mau <cuongnguyenmau@gmail.com>, Nguyen Hieu Dan <dan.nguyenhieu@gmail.com>, Dang Nguyet Anh <dangnguyetanh@yahoo.com>, "dangthientgm@gmail.com" <dangthientgm@gmail.com>, dang quang Nguyen <dangquang42@gmail.com>, dangtranhonghai@davines.com.vn, Hong Hai Dang Tran <dangtranhonghai@gmail.com>, "daniele1953vn@yahoo.com" <daniele1953vn@yahoo.com>, Tien Dao Cong <daocongtien@gmail.com>, dat dao <daodat2009@yahoo.com>, Đào Tiến Thi <daotienthi09@gmail.com>, "dien1789@yahoo.com" <dien1789@yahoo.com>, "diepvanson@gmail.com" <diepvanson@gmail.com>, Nguyen Dinh Mai <dinhmai.nguyen@gmail.com>, DI PHAM VINH <diphamv@gmail.com>, Luong Mo Dang <dluongmo@yahoo.com>, Dung Tran Thi My <dntnhieule@gmail.com>, Pv Dinh <docgia2010@gmail.com>, dokimngan16@gmail.com, Khoi Do Trong <dotrongkhoi1@gmail.com>, Quang Do Bui <dovlhbu@gmail.com>, Ngoc Dung Le <dr.lndung@gmail.com>, Dr Dao Duy Chu <drchuvn@yahoo.com>, "drtapdds@yahoo.com.vn" <drtapdds@yahoo.com.vn>, "ducha@aol.com" <ducha@aol.com>, Dung Dzoan <dungdzoan@gmail.com>, Dung Hoang <dunghoang07@gmail.com>, Dung Thao <dungthao28@gmail.com>, Duong Vu Bach <duongvb309@gmail.com>, Gbta Công Minh <gbcongminh41@gmail.com>, giakhanh20@yahoo.com.vn, nguyen hadinh <hadinhnguyen1943@gmail.com>, hanh.vuongthi@gmail.com, Han Nguyen <hannguyennguyen@yahoo.com>, quangvinh ha <haquangvinh0@gmail.com>, "hdchung06@gmail.com" <hdchung06@gmail.com>, Nhan Ha <hh260298@gmail.com>, hiephongtung@yahoo.com.vn, Huỳnh Kim Báu <hkbau1944@yahoo.com>, Mai Tran <hlslmai@gmail.com>, ng thi yen <hncdt@hcm.vnn.vn>, Bình nguyễn <hoabinh.nguyen53@gmail.com>, Hoa TA THANH <hoaevn@gmail.com>, hoanganhhoanganh79@yahoo.com, Hoang Huynh Kim <hoangha1947@gmail.com>, hoanghoaniem@yahoo.com, "hoanghy37@yahoo.com" <hoanghy37@yahoo.com>, hoanglgiang@hotmail.com, hoang Liem <hoangliem66@gmail.com>, Hoang Minh Quang <hoangminhquang@gmail.com>, Hoàng Bùi <hoang.bui@artemis.com.vn>, Hoang An <hoangngocanan@gmail.com>, than hoang quy <hoangquythan@gmail.com>, hoangthnhatle@yahoo.com.vn, Thuc Tan Hoang <hoangthuctan@gmail.com>, Hoang Tuy <hoangtuy1927@gmail.com>, Hongco Nguyen <hongco.nguyen@gmail.com>, honggiangphan2341@yahoo.com, Dinh Tran Toan <honghoatrantoan@gmail.com>, Hong Le Tho <hongletho@gmail.com>, HongTuyen Pham <hongtuyen.pham@gmail.com>, "honheo@gmail.com" <honheo@gmail.com>, Ba Tan <hothetan72@gmail.com>, Ho Thieu Hung <hothieuhung@gmail.com>, An Hồ Trí <hotrian1948@gmail.com>, "hung.nd@vgu.edu.vn" <hung.nd@vgu.edu.vn>, HÙNG DŨNG LÊ <hungdunglhd@gmail.com>, "hungmanh.giahoa@yahoo.com" <hungmanh.giahoa@yahoo.com>, Phuong Nguyen <hungphuong53@gmail.com>, huong tran <huonghn73@yahoo.com>, Đình Huy Vũ <huy_vudinh@yahoo.com>, "huynhminhtam49@yahoo.com.vn" <huynhminhtam49@yahoo.com.vn>, huynhpharm@yahoo.com, Huynh Mam <huynhtanmam@gmail.com>, ichphkh@yahoo.com.vn, John Gallup <jlgallup@pdx.edu>, Vũ Trọng Khải <khai.hendainhan@gmail.com>, "khanh_tranhuu@yahoo.com" <khanh_tranhuu@yahoo.com>, Trâm Nguyễn thị khánh <khanhtramnt@gmail.com>, Huynh Hieu <khoiphonghoang@gmail.com>, "khuongtd@yahoo.com" <khuongtd@yahoo.com>, kieuquochoan@yahoo.com, "kimhoang@giadinh.edu.vn" <kimhoang@giadinh.edu.vn>, Kim Khanh Nguyen <kimkhanh.nbcl@gmail.com>, Ho Thi Kim <kimthiho01@gmail.com>, kinh_hominh@yahoo.com, Khanh nguyen <kinhduongvuong2012@yahoo.com>, nguyen lac <lacnguyen155@yahoo.com>, "laithianhhong2011@yahoo.com" <laithianhhong2011@yahoo.com>, lananhle2003@yahoo.com, Giau Le Cong <lcgiau45@gmail.com>, lebaminh@yahoo.com, Thao Le <ledoanthao@gmail.com>, lehiep08@yahoo.com.vn, My Lengoc <lenmyvn@yahoo.com>, Tam Le <letamkhcn@gmail.com>, thanh van le <lethanhvan10102012@gmail.com>, lethihoanganh@gmail.com, Thanh Phong <letiensinh1965@gmail.com>, Bach Le <letrungbach@gmail.com>, "letruonghai1955@yahoo.com" <letruonghai1955@yahoo.com>, letruyenhn@yahoo.com, Bunshin Shimamura <levantamhts@gmail.com>, loc tran <loctran340@gmail.com>, "long_tranvan@yahoo.com" <long_tranvan@yahoo.com>, Nguyen Thi Sam <longdinhduc@hotmail.com>, "ls.thugiang@yahoo.com.vn" <ls.thugiang@yahoo.com.vn>, luanle@ueh.edu.vn, "luongvanly52@gmail.com" <luongvanly52@gmail.com>, Luu Trong Van <luutrongvan@gmail.com>, "maiquanthuong2003@yahoo.com" <maiquanthuong2003@yahoo.com>, Mai Văn Tuất <maivantuat@gmail.com>, manhcan28@yahoo.com, manhcuong1881995@yahoo.com.vn, "manhhung1953@yahoo.com" <manhhung1953@yahoo.com>, mavankhangnv@yahoo.com, Nguyen Nhung <mebeuyen2012@gmail.com>, Truong Son Nguyen <mgntson@gmail.com>, Hanh Nguyen <mhanhtt@gmail.com>, mhanhtt23@yahoo.com, Duc Thang Mien <mienducthang@gmail.com>, minhduong2002@gmail.com, minhgiac2007@yahoo.com, minhlongcty@yahoo.com, minhngaanh@yahoo.com, minhtuonghoang@yahoo.com, Khue Nguyen <mobikh@gmail.com>, muoidinh@gmail.com, "muoithon@yahoo.com" <muoithon@yahoo.com>, myhomesvn@yahoo.com, myselfvn@yahoo.com, "mytuan55@yahoo.com" <mytuan55@yahoo.com>, "namphuong204@yahoo.com" <namphuong204@yahoo.com>, nam16hu@yahoo.com, Hung Hoang <ndtm42@gmail.com>, Duy Nguyen <nd7347@yahoo.com>, ndyen@math.ac.vn, Duc Dan Nguyen <ngducdan36@gmail.com>, nghi.trnng@yahoo.com, nghiadungkaratedo@gmail.com, nguy huu Tam <nghtam9@googlemail.com>, ngiahao@gmail.com, hanh ngoc <ngochanh_48@yahoo.com.vn>, ngoctrai1203@yahoo.com.vn, ngocpxqm@gmail.com, kimhoa ngo <ngokimhoa2001@yahoo.com>, Ngo Le Van <ngolevan45@yahoo.com.vn>, Thuc Lanh Ngo <ngothuclanhyenhoa@gmail.com>, Nguyễn Thị Ngọc Toản <ngtngoctoan84@gmail.com>, Kimchi Nguyen <nguoichanthanh1943.rg@gmail.com>, nguyencongbinhsdl@yahoo.com, Nguyen Giac Phan Tan Hai <nguyengiac@yahoo.com>, Nguyễn thị Hậu <nguyenhau_vxh@yahoo.com.vn>, Nguyen Huutoan <nguyenhuutoan40@gmail.com>, Phi Nguyễn khoa <nguyenkhoaphivn@gmail.com>, lai nguyen <nguyenlai1952@gmail.com>, nguyenminhhoasg@yahoo.com, minh nhị nguyễn <nguyenminhnhiag@gmail.com>, Minh Thuyet Nguyen <nguyenminhthuyet95@gmail.com>, giao nguyen ngoc <nguyenngocgiao40@gmail.com>, Nguyen Ngoc <nguyenngocpct@gmail.com>, nguyenngocqn@yahoo.com, Pham Xuan Nguyen <nguyennhachoa@gmail.com>, Hồ Hiếu <nguyenphongho@gmail.com>, nguyenphuyen <nguyenphuyen@yahoo.com>, nguyenquochung36@gmail.com, DanhTai Nguyen <nguyentaidanh1962@gmail.com>, Hue Amy Nguyen <nguyentanh1938@gmail.com>, nguyenthituhuy@gmail.com, Trác Nguyễn <nguyentracbn@gmail.com>, Nguyen Trung <nguyentrungvt@gmail.com>, Nguyen Van Le <nguyenvanle546mp@yahoo.com>, Ku Nguyen Van <nguyenvanku@gmail.com>, nguyenvantrinh1970@gmail.com, Nguyễn Viện <nguyenvien49@gmail.com>, nguyenvikhai@yahoo.com.vn, "nguyenxnghia@yahoo.com" <nguyenxnghia@yahoo.com>, Nguyen Tran Duc <nguyen4gai@gmail.com>, Nguyet Minh <nguyethuynh2011@gmail.com>, "nguynkhue@yahoo.com.vn" <nguynkhue@yahoo.com.vn>, nha.thongchien@googlemail.com, nhanria1@yahoo.com.vn, "nhatrang1944@yahoo.com" <nhatrang1944@yahoo.com>, Nhuan Ho Ngoc <nhuanho1935@gmail.com>, Hai Thanh <nhuan.thanhhai@gmail.com>, Nhu Ly Do <nhudonhu.2011@gmail.com>, Nguyen Khac Suong <nksuong@gmail.com>, kim nguyen <nltkim13@yahoo.com>, man vinh <npvinhman1931@gmail.com>, Vinh Nguyễn Quang <nqvi2009@gmail.com>, Nguyen Van An <nvanan@gmail.com>, Nguyenh Hanh <nvhanh45@gmail.com>, "orgami2006@yahoo.com" <orgami2006@yahoo.com>, Nguyenhoangduc Paul <paulnguyenhoangduc@gmail.com>, Paulo Thành Nguyễn <paulothanhnguyen@gmail.com>, Hien Pham <pdhien@gmail.com>, Huỳnh Thục Vy <peacecomfort.hoang@gmail.com>, pham le vuong Cac <pham.cac@gmail.com>, pham_ngoc_ky@gmx.net, Truc Pham Chanh <phamchanhtruc@gmail.com>, phamchilan@gmail.com, Minh Pham Gia <phamgiaminhvn@gmail.com>, Pham Ngoc Hue <phamngochue83@gmail.com>, Pham Thu Ha <phamthuha219@gmail.com>, phamtoannhamthan@gmail.com, phamxuandai2007@gmail.com, Lu Phandac <phandaclu1937@gmail.com>, philong huynh <philonghu@gmail.com>, "phmvnthai2005@yahoo.com" <phmvnthai2005@yahoo.com>, "phuandinhsg@gmail.com" <phuandinhsg@gmail.com>, Phuongcuc Nguyen <phuccuong_qt@yahoo.com.vn>, Dinh Kim Phuc <phuckimdinh@yahoo.com>, HOANG FUC <phuochs@gmail.com>, phuocnh44@gmail.com, phuonghanoi29@yahoo.com.vn, Phuong Nguyen Hong <phuongnau@hotmail.com>, VanPhuong Ngo <phuongngov@gmail.com>, ppn.trai@gibc.com.vn, pvquynhhuong@yahoo.com, Nguyen Van Hanh <qnhanh0312@yahoo.com>, Quang Nguyen Tien <quang17@gmail.com>, "quehuongtoquoc@yahoo.com" <quehuongtoquoc@yahoo.com>, Tran Quoc Thuan <quocthuanct@yahoo.com>, Thuần Nguyễn Quốc <quocthuanct@gmail.com>, Tran Rang <rangtransg@gmail.com>, giang nguyen <saigonvietnam2016@gmail.com>, Hoang Vu <syhoangvu@gmail.com>, Thuy K Tran <t_khangthuy@yahoo.com>, anhtuan lê <taamvu@yahoo.com>, Le Nhut Tan <tanlenhut@gmail.com>, tatrihai@yahoo.com, tat nguyenvan <tat2kus@gmail.com>, tdbut2911@yahoo.com.vn, Dinh Tuyen Truong <tdtuyen42@gmail.com>, thaihien305 petrusthai <thaihien305@gmail.com>, Thang Tran Xuan <thang.tranxuan@gmail.com>, Hai Thanh Than <thanhaithanh@gmail.com>, thanhhu@aol.com, Thanh-Long Nguyen <thanhlong2728@yahoo.com>, Thethanh Nguyen <thethanh1953@gmail.com>, Thien Nguyen <thienfocus@gmail.com>, Thien Vovan <thienmattrantw@gmail.com>, tu tran <thientu39@gmail.com>, thieny1960@yahoo.de, thieund_dna@yahoo.com, thinh.nguyen@trinitymediaww.com, Binh Thinh Thai <thinhthaibinh54@gmail.com>, Trần Hồng Quân <thquan37@gmail.com>, thuahop@yahoo.com, "thuan_nguyenle@yahoo.com.vn" <thuan_nguyenle@yahoo.com.vn>, thuanhv nguyenba <thuan0401@gmail.com>, Mai Thu Ha <thuha.mai@gmail.com>, "thulanthai04@yahoo.com.vn" <thulanthai04@yahoo.com.vn>, Thuong Binh <thuong_binh@yahoo.com>, thuthuyhotay@gmail.com, thuvienhsp <thuvienhsp@gmail.com>, Tien An <tienan43@yahoo.com>, Thu Tieng <tiengthu58@gmail.com>, tien Nguyen <tienmng@yahoo.com>, toan nguyen tien <tientoankt@gmail.com>, Sơn Tô Lê <toleson001@gmail.com>, TRAN Helene <tongatran4275@gmail.com>, Van Thanh Trung <tonquangtri@gmail.com>, tovantruong1948@yahoo.com, "tqngoc38@yahoo.com.vn" <tqngoc38@yahoo.com.vn>, Tran Manh Tri <tr.manhtri@gmail.com>, long tran <tran_mta_long@yahoo.com>, hao tran van <tran_vanhao@hotmail.com>, trandang.nghi@yahoo.com, Thanh Lam Tran <trandtlam@gmail.com>, Huu Ta Tran <tranhuuta@gmail.com>, Trần Khuê <trankhue@gmail.com>, Tien Duc Tran <trantienduc41@gmail.com>, Nghiep Nguyen Tri <tringhiep@gmail.com>, trinhhoangdieu111@yahoo.ca, Truc Nguyen <trinhtruc@gmail.com>, trucnguyensd@yahoo.com, trung hieu <trung.hieu.dao2010@gmail.com>, Trung Hà Tuấn <trunghatuan@gmail.com>, truong_dinhthao@yahoo.com.vn, "truonghonglien2012@gmail.com" <truonghonglien2012@gmail.com>, "tuongquang45@gmail.com" <tuongquang45@gmail.com>, Tuan Nguyen <Tuan_nguyen@bostonglobalforum.org>, Tuan Anh Truong <tuananhmaster@gmail.com>, Tuấn Đỗ Minh <tuancine@gmail.com>, Tran quang Tuan <tuandcs01@gmail.com>, "Tuan Hai Nguyen," <tuanhai2210@gmail.com>, Trần Tươi <tuoitranncv@gmail.com>, Tuyet Huynh <tuyethuynh253@gmail.com>, tv_thang@yahoo.com, Ngac Tran Viet <tvngac@gmail.com>, "uthuy57@yahoo.com" <uthuy57@yahoo.com>, Uyên Kha <uyenkha1955@gmail.com>, vananh_02@yahoo.com, vancao.pasteur@gmail.com, vanngoctam195@yahoo.com, Nguyen Van Trong <vantrongnguyen40@gmail.com>, Vu Cao Dam <vcd.precen@gmail.com>, Vi Anh Phuoc <vianh106@gmail.com>, Viet stars <vietcosmos@yahoo.com>, Việt Dân Nguyễn <vn.nuocoi@gmail.com>, Vinh Thang Vinh Thang <vinhthangbtn@gmail.com>, vutuan_hongha@yahoo.com, "T. Phuong Anh Vu" <vtpanh@gmail.com>, Phú Vũ Duy <vuduyphu36@gmail.com>, Vu Tran <vuhaianh5256@gmail.com>, Vũ Kim Hạnh <vukimhanh2003@yahoo.com>, ManhLoi Vu <vumanhloi@gmail.com>, "vuongchu171@gmail.com" <vuongchu171@gmail.com>, "xuanngu@ymail.com" <xuanngu@ymail.com>, Xuan Phuong <xuanphuonglotus@gmail.com>, Y Thao garden <ythaogarden@gmail.com>, Trần Văn Huỳnh <2tranvanhuynh@gmail.com>, Nguyen Piu <92piunguyen@gmail.com>; nguyen thuy <thuynguyen@bell.net>; Xuan Su Pham <phamxuansu2008@gmail.com>, dtloi.vkttl@gmail.com, buivietthi@gmail.com, thanhe9@gmail.com, vutronghong@gmail.com, haitt@pvn.vn, datthuyloi@yahoo.com, dantiepphuc@gmail.com, ntdzung990@gmail.com, khanhtin71 <khanhtin71@gmail.com>, Nguyen Thi Phuong Lam <ntplam@gmail.com>, phuonglanmpi@gmail.com, Thai Nguyen quang <thai.nguyenquang@gmail.com>, Vi Khai <nguyenvikhai@yahoo.com.vn>, phamxuandai2007 <phamxuandai2007@gmail.com>, Hien Nguyen <nguyenbachphuc@gmail.com>, trandinhhoitl@yahoo.com, Trần Đức Nguyên <tranducnguyen@gmail.com>, Nguyen Thu Linh <nguyenthulinh98@yahoo.com>, vu_nhat_khai <vu_nhat_khai@yahoo.com.vn>, Do Hoang <donguyenhn@yahoo.com>, viet36thien <viet36thien@yahoo.com>, doquangtuanbdvtw <doquangtuanbdvtw@gmail.com>, maiminhtriet <maiminhtriet@gmail.com>, maithuc_lan@yahoo.com, Luu Phuong <fuongluu@gmail.com>,  minhduong2002 <minhduong2002@gmail.com>, dinhtuyentruong <dinhtuyentruong@yahoo.com>, lbho38 <lbho38@yahoo.com>, Dinh Thao Tran <thaocongdan@gmail.com>, thienluan46@gmail.com, ninhnd.tl@mard.gov.vn, khoinguyen0711@yahoo.com, ngotuan5789@gmail.com, hoangdieu41@gmail.com, hoang_nguyen694@yahoo.com, quangtiendu@yahoo.com, nguoiyeuquehuong@gmail.com, davangblog@gmail.com, culangcat@gmail.com, blog Hiệu Minh <XOMTUAN@GMAIL.COM>; blog Mai Thanh Hải <thanhhai2006@gmail.com>; blog Nguyễn Thông <nguyenthong55@yahoo.com>; blog Phương Bích <phuongbich06@gmail.com>; trang Chúng Ta <minhbui@chungta.com>; trang Diễn Đàn Thế Kỷ <info.theky21@gmail.com>; trang Kiến Nghị Hiến Pháp <hienphap.kiennghi.net@gmail.com>; nguyenbinh.translator@gmail.com; nguyentiendan55@gmail.com; claudemonetanna@gmail.com; Dinh Cong Le <lecongdinh.dc@gmail.com>,