Chủ Nhật, 13 tháng 9, 2015

Tư thế hèn hạ, nhục nhã của hai cựu lãnh đạo chóp bu CSVN

Lê Anh Hùng



Ngày 7.5.2007, một số cán bộ, đảng viên đã và đang công tác tại Ban Tổ chức TW, Ủy ban Kiểm tra TW, Ban Bảo vệ Chính trị Nội bộ TW và một số cơ quan trọng yếu cơ mật khác đã gửi đơn thư tố cáo Hoàng Trung Hải, Bộ trưởng Công nghiệp lúc bấy giờ, là một người Hán khai man lý lịch.
Từ ngày 21.4.2008 cho đến nay, tôi – Lê Anh Hùng – vẫn kiên trì tố cáo Hoàng Trung Hải những tội ác tày trời (giết người, phản quốc, trùm ma tuý, trùm mafia, buôn lậu vụ khí), nhưng vụ việc không được nhà chức trách Việt Nam giải quyết đúng pháp luật. Hoàng Trung Hải vẫn bình chân như vại trên chiếc ghế Phó Thủ tướng phụ trách kinh tế ngành.

Lý do duy nhất như tôi đã chỉ ra trong đơn thư tố cáo của mình là Hoàng Trung Hải đã khống chế được một loạt lãnh đạo chóp bu của chế độ và biến họ thành những tên tay sai ngoan ngoãn, những tên Việt gian bán nước.
Suốt nhiều năm qua, ở vị trí quan trọng bậc nhất trong chính phủ, Hoàng Trung Hải vẫn ra sức hiện thực hoá mưu đồ thôn tính Việt Nam của các quan thầy ở Trung Nam Hải.
Ngày 9.9 vừa qua, cựu TBT Lê Khả Phiêu và cựu Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đã tháp tùng Hoàng Trung Hải tham dự lễ khởi công cảng tổng hợp quốc tế Gang Thép Nghi Sơn tại Thanh Hoá.
Trong dãy 11 chiếc bục mà người ta bố trí để các quan khách cắt băng khởi công thì Hoàng Trung Hải đứng ở bục thứ 6, tức ngay chính giữa, Nguyễn Minh Triết và Lê Khả Phiêu đứng ở bục số 5 và số 4. Điều này có nghĩa chính ông ta chứ không phải Lê Khả Phiêu hay Nguyễn Minh Triết mới là nhân vật quan trọng nhất của đám quan khách.

Hoàng Trung Hải đứng ở bục chính giữa
(Ảnh chụp từ video clip thời sự VTV 19h ngày 9.9)
Tay sai bạc nhược Lê Khả Phiêu ngồi rúm ró bên cạnh quan thái thú đường bệ Hoàng Trung Hải
(Ảnh: Thời báo Tài chính Việt Nam)

Việt gian hèn mạt Nguyễn Minh Triết rón rén bên cạnh ông chủ vênh váo Hoàng Trung Hải
(Ảnh: Đời sống & Pháp luật)
Đây là một bằng chứng nữa cho thấy mức độ thao túng của Hán tặc Hoàng Trung Hải đối với hệ thống chính trị ở Việt Nam, đồng thời phơi bày bộ mặt hèn hạ, nhục nhã của hai tên Việt gian bán nước Lê Khả Phiêu và Nguyễn Minh Triết.
  • Bài liên quan:

  1. Tâm Huyết Thư của các cán bộ đảng viên tố cáo lý lịch người Hán của PTT Hoàng TrungHải (blog Lê Anh Hùng);
  2. Một phó thủ tướng gốc Hoa khai man lý lịch, buôn bán ma tuý (Dân Làm Báo)
  3. Phó Thủ tướng gốc Tàu Hoàng Trung Hải mở đường cho giặc tràn vào Việt Nam (Dân Làm Báo)
  4. Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải và ngành khai khoáng của Việt Nam (VOA)
  5. Báo động: Người Trung Quốc lại sắp lập căn cứ ở Quảng Trị (VOA)
  6. Hiểm họa Trung Quốc và bài học từ Tiệp Khắc, Ukraina (VOA)
  7. Lào Cai: ‘Tử huyệt’ của phòng tuyến biên giới phía bắc? (VOA)
  8. Trục đường cửa ngõ chiến lược Móng Cái - Hạ Long sẽ rơi vào vòng kiểm soát của TrungQuốc? (VOA)
  9. PTT Hoàng Trung Hải - hiểm họa đằng sau những trò mị dân (VOA)
  10. Formosa Hà Tĩnh đã trở thành đặc khu của Trung Quốc? (VOA)
  11. Bauxite Việt Nam đã công khai lên tiếng về vụ PTT Tàu Hoàng Trung Hải (Bauxite Việt Nam)
  12. Thực trạng Việt Nam: Vấn đề và Giải pháp (VOA)
  13. Chính phủ Việt Nam đang ‘dâng’ nền kinh tế nước nhà cho Trung Quốc? (VOA)
  14. Trung Nam Hải đang toan tính gì với con bài Nguyễn Tấn Dũng?
  15. Vì sao TQ cấm làm đường gần biên giới, còn VN lại mở toang cửa ngõ biên giới với TQ? (VOA)
  16. Trung tâm Nhiệt điện Vĩnh Tân và hiểm họa mất nước (VOA)
  17. Khu nghỉ dưỡng Bãi Chuối: Mưu đồ thâm độc của Trung Quốc? (VOA)
  18. Đề nghị Trung tướng Hoàng Kông Tư khởi tố một vụ án đặc biệt nghiêm trọng khác về tội vu khống (blog Lê Anh Hùng)
  19. Tập hợp các tư liệu liên quan đến băng đảng Hán tặc Hoàng Trung Hải trên blog Lê Anh Hùng
  20. Tài liệu tố cáo Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang bán nước (blog Lê Anh Hùng)
  21. Người tố cáo lãnh đạo Đảng và Nhà nước bị cướp email, blog và Facebook cá nhân (blog lê Anh Hùng)


Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2015

Tại sao Hoa Kỳ và Việt Nam cần khẩn trương thắt chặt quan hệ?

Lê Anh Hùng dịch


Bắc Kinh ngày càng cho Hà Nội thấy họ đang khao khát
trở thành cường quốc khuynh loát khu vực và sẽ chà đạp lên
quyền lợi của bất kỳ quốc gia nào ngáng trở tham vọng đó
Quan hệ Mỹ-Việt đã được củng cố mấy năm gần đây, chủ yếu là vì mối quan ngại chung trước thái độ ngày càng hung hăng của Trung Quốc trên Biển Đông. Tuy nhiên, một số mặt của mối quan hệ lại tiến triển chậm chạp – điều khiến Trung Quốc tin rằng họ có thể tiếp tục bắt nạt Việt Nam như một phần trong mưu đồ kiểm soát khu vực mà không khơi mào những phản ứng nghiêm trọng. Trên thực tế, Trung Quốc gần đây lại hạ đặt giàn khoan dầu trên vùng biển của Việt Nam, và chỉ mới tuần trước họ còn kéo dài thời gian hoạt động của nó thêm vài tháng. Song hành động khiêu khích mới nhất này, cùng với việc Bắc Kinh loan báo tuần trước rằng họ sẽ dành thêm nhiều nguồn lực để tăng cường năng lực cho hải quân và không quân, lại có thể khiến Hoa Kỳ và Việt Nam triển khai một số thành tố then chốt trong mối quan hệ đối tác đang bắt đầu phát triển.

Bối cảnh chung
Tháng 5.2014, chỉ 3 ngày sau khi Tổng thống Obama kết thúc chuyến công du Châu Á nhằm tái khẳng định cam kết với các đồng minh trong khu vực, Bắc Kinh gần như châm ngòi một cuộc khủng hoảng gần Hoàng Sa, một quần đảo nằm ở Biển Đông đang bị Bắc Kinh chiếm đóng nhưng Hà Nội lại đòi chủ quyền. Với sự hậu thuẫn của “một lực lượng tàu thuyền lớn”, Trung Quốc đã hạ đặt một giàn khoan quốc doanh vào sâu bên trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam đến 80 hải lý (theo luật pháp quốc tế, vùng đặc quyền kinh tế – EEZ – của Việt Nam rộng 200 hải lý tính từ bờ biển). Bắc Kinh cho rằng họ kiểm soát vùng biển này bởi nó nằm trong vùng đặc quyền kinh tế mà quần đảo Hoàng Sa tạo ra. Việt Nam vào cuộc với khoảng 30 tàu thuyền của mình. Tình thế bế tắc diễn ra sau đó và cứ thế leo thang, khi Trung Quốc phái các lực lượng quân sự đến bảo vệ giàn khoan và tàu thuyền hai bên liên tục va chạm và phun nước vào nhau. Trung Quốc nhấn chìm một tàu Việt Nam. Các cuộc bạo động chống Trung Quốc bùng phát ở Việt Nam. Trung Quốc rốt cuộc rút lui sau khi đã hoàn tất phép thử của mình, song không quên cảnh báo là có thể họ còn quay lại.
Hoa Kỳ gọi hành động của Trung Quốc là “khiêu khích”, song lại không áp đặt biện pháp trừng phạt, tiếp tục cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam, từ chối làm trung gian hoà giải cuộc xung đột và không phái lực lượng quân sự nào tới khu vực. Chứng kiến một Hoa Kỳ khoanh tay đứng nhìn và nhận ra sức mạnh hải quân vượt trội của Trung Quốc, Việt Nam đã giảm nhẹ cuộc xung đột với nhà đầu tư và là đối tác thương mại lớn nhất của mình, coi đó như là mối bất hoà trong gia đình và nối lại quan hệ quân sự với Trung Quốc. Với một cường quốc khu vực mạnh hơn nhưng không thể ngăn chặn, còn Washington thì tự loại mình ra khỏi cuộc chơi, Trung Quốc đã phát đi tín hiệu cho các đối thủ rằng họ nên chấp nhận sự trỗi dậy không tránh khỏi của nó.
Để nhấn mạnh thông điệp đó, tháng 6 vừa qua, chỉ vài tuần trước chuyến thăm Hoa Kỳ của nhà lãnh đạo cao nhất Việt Nam, Trung Quốc lại triển khai giàn khoan HD981 tại một địa điểm khác thuộc vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam (nằm trên vùng chồng lấn với EEZ mà đảo Hải Nam tạo ra) để thăm dò tài nguyên thiên nhiên. Bắc Kinh cảnh báo tàu bè nước ngoài phải tránh xa khỏi giàn khoan 2.000m. Ban đầu, cuộc thăm dò dự kiến kết thúc vào ngày 20.8.2015. Tuy nhiên, chỉ mới tuần trước, Trung Quốc lại dịch chuyển giàn khoan tới gần Việt Nam hơn (cách bờ biển Việt Nam 110 hải lý), đồng thời đơn phương kéo dài hoạt động khoan thăm dò thêm hai tháng nữa.
Tại sao động thái của Trung Quốc lại gây rắc rối?
Động thái mới đây của Trung Quốc là đặc biệt đáng báo động, nếu coi đó như một phần trong mô thức hành xử hung hăng kể từ khi họ hạ đặt giàn khoan lần thứ nhất. Mùa Hè vừa qua, Bắc Kinh đã thông báo về việc hoàn tất hoạt động bồi đắp đảo trong khu vực tranh chấp ở Biển Đông cũng như kế hoạch tiếp tục xây dựng các cơ sở quân sự ở đó. Tháng 7, Trung Quốc tiến hành cuộc tập trận tấn công đảo ở Biển Đông và hàng chục tàu chiến (kể cả lực lượng hạt nhân) cùng máy bay của họ đã bắn đạn thật trên vùng biển này. Tuần trước, trên Biển Nhật Bản, Trung Quốc đã kết thúc cuộc tập trận hải quân lớn nhất với Nga. Tuần này, Trung Quốc tổ chức cuộc diễu binh với những vũ khí tối tân để kỷ niệm chiến thắng Nhật Bản trong Thế chiến II, đồng thời thông báo họ sẽ giảm quy mô lục quân nhằm tập trung thêm nguồn lực cho hải quân và không quân, hai lực lượng ưu thế hơn trong việc áp đặt sức mạnh ở nước ngoài. Và lần đầu tiên, Trung Quốc cho đoàn tàu hải quân của mình diễu qua bờ biển Alaska (chỉ cách bờ 12 hải lý), trùng thời điểm với chuyến công cán của Tổng thống Obama ở đó.
Ý thức được chủ nghĩa bành trướng của Trung Quốc, Hoa Kỳ và Việt Nam đã thực hiện những bước đi khiêm tốn nhằm củng cố quan hệ. Chẳng hạn, hai nước đã tăng cường tần suất các cuộc tập trận chung cũng như các chuyến thăm cấp cao, Hoa Kỳ đã dành 18 triệu USD để tăng cường sức mạnh cho lực lượng Cảnh sát biển Việt Nam, và Washington đã nới lỏng quy chế xem xét từng trường hợp trong lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Hà Nội.
Mặc dù hai nước đều muốn làm nhiều hơn, song cả Hoa Kỳ lẫn Việt Nam đều chưa hành xử với ý thức khẩn trương cần thiết. Chính quyền Obama ngại không muốn khiêu khích Bắc Kinh – phản ứng câm lặng của họ trước vụ hạ đặt giàn khoan lần thứ nhất và việc họ chưa đi qua vùng biển nằm trong phạm vi 12 hải lý tính từ các đảo nhân tạo mà Trung Quốc khẳng định chủ quyền ở Biển Đông là bằng chứng. Washington cũng e ngại quan hệ nồng ấm với Hà Nội khi xét đến hồ sơ nhân quyền nghèo nàn của họ. Trong khi đó, Hà Nội lại gồm hai phái thân Mỹ và thân Tàu đối chọi nhau. Phái thân Trung Quốc tin rằng Bắc Kinh quyết tâm kiểm soát sân sau của mình mạnh mẽ hơn so với mức độ cam kết của Hoa Kỳ trong việc áp đặt trật tự ở một khu vực xa xôi. Phái này vì thế nghi ngờ sự sẵn sàng cũng như khả năng của Washington trong việc đối đầu với Bắc Kinh, đặc biệt là trong bối cảnh Hoa Kỳ đang bị níu chân ở những khu vực khác trên thế giới và cắt giảm chi tiêu quân sự.
Dù vậy, hành động khiêu khích mới nhất của Trung Quốc lại đem đến một cơ hội để vượt qua những trở ngại này. Bắc Kinh ngày càng cho Hà Nội thấy rằng họ đang khao khát trở thành cường quốc khuynh loát khu vực và sẽ chà đạp lên quyền lợi của bất kỳ quốc gia nào ngáng trở tham vọng đó. Đây là một luận cứ mạnh mẽ cho những ai tìm kiếm mối quan hệ Việt-Mỹ sâu sắc hơn.
Phái thân Mỹ cần ngay lập tức thúc đẩy việc cho phép Hoa Kỳ tiếp cận nhiều hơn đến các cơ sở quân sự của Việt Nam. Việt Nam có thể giữ quyền kiểm soát chúng, song họ cần trao cho các lực lượng của Hoa Kỳ quyền tiếp cận luân phiên và cho phép Hoa Kỳ xây dựng xây dựng hạ tầng mới và lắp đặt sẵn thiết bị. Washington có thể áp đặt sức mạnh ở Biển Đông dễ dàng hơn và hành vi sách nhiễu Hà Nội của Bắc Kinh sẽ bị ngăn chặn. Việt Nam cũng cần cho phép hải quân Hoa Kỳ ghé thăm cảng nhiều hơn (hiện bị giới hạn mỗi năm một lần) và trao cho Hoa Kỳ quyền tiếp cận vịnh Cam Ranh, cảng nước sâu quan trọng nhất của họ về mặt chiến lược.
Trên bình diện kinh tế, Hà Nội cần tiếp tục thực thi những cải cách mà Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) đòi hỏi. Đây là hiệp định tự do thương mại mà 12 nước thuộc vành đai Thái Bình Dương đang đàm phán. Bằng cách tham gia TPP, Việt Nam có thể giảm bớt sự lệ thuộc về kinh tế vào Trung Quốc, qua đó đem lại cho họ nhiều tự do hơn trong việc theo đuổi những lợi ích quốc gia, ngay cả khi chúng xung đột với lợi ích của Trung Quốc. Cuối cùng, Việt Nam phải cải thiện tình hình nhân quyền nhằm thúc đẩy mối quan hệ sâu sắc hơn với Hoa Kỳ.
Về phần mình, Washington phải có đi có lại. Thứ nhất, thậm chí sau khi nới lỏng phần nào lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam, Hoa Kỳ vẫn tỏ ra chậm chạp trong việc củng cố khả năng quân sự của Việt Nam do những quan ngại về nhân quyền. Hoa Kỳ cần tiếp tục thúc đẩy Việt Nam cải thiện hồ sơ nhân quyền trong khi sẵn sàng cung cấp cho Hà Nội công nghệ giám sát hàng hải cũng như những công nghệ hải quân khác, vốn không đe doạ người dân Việt Nam. Thứ hai, Tổng thống Obama cần đưa Biển Đông và việc Trung Quốc đối xử tệ hại với Việt Nam thành những tâm điểm đàm phán trong chuyến thăm Washington tới đây của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, qua đó phát tín hiệu cho Việt Nam thấy rằng Hoa Kỳ coi những hành động gây hấn này là nghiêm trọng và không e ngại đối đầu với Trung Quốc. Thứ ba, Hoa Kỳ cần đưa Việt Nam hội nhập sâu hơn vào các mối quan hệ an ninh khu vực, kể cả bằng cách khuyến khích họ cùng phát triển vũ khí, mời họ tham gia vào các cuộc tập trận đa quốc gia cũng như tiến hành tuần tra hàng hải chung, và thúc đẩy họ mua vũ khí từ Mỹ, Châu Âu và Nhật Bản. Việc dần dần đưa Việt Nam rời xa công nghệ quân sự của Nga (Moscow hiện là nhà cung cấp vũ khí chính của Hà Nội) cũng sẽ giúp tăng cường khả năng vận hành tương hợp (interoperability) của Việt Nam với Hoa Kỳ và đồng minh, đồng thời thúc đẩy hợp tác quân sự giữa các quốc gia này. Thứ tư, Hoa Kỳ phải sớm kết thúc TPP; điều này sẽ đem lại lợi ích cho cả Hoa Kỳ lẫn Việt Nam, trên phương diện chiến lược cũng như kinh tế.
Hà Nội có thể trở thành một trong những đối tác tốt nhất của Washington để chống lại sự trỗi dậy của Bắc Kinh. Việt Nam nằm bên bờ Biển Đông, tiếp giáp với Trung Quốc, dân số đông thứ 14 trên thế giới, lực lượng quân sự thường trực đứng thứ 13 thế giới, và nếu xét tỷ lệ ngân sách quốc phòng trên GDP thì đây là quốc gia chi tiêu quốc phòng nhiều thứ hai Đông Nam Á. Nền kinh tế Việt Nam được dự báo là sẽ đứng thứ 17 thế giới trong 10 năm tới. Với một lịch sử thường giành chiến thắng trong các cuộc đối đấu với những kẻ thù lớn hơn và được vũ trang tốt hơn, Việt Nam sẽ là một đối tác quân sự hùng mạnh của Hoa Kỳ.
Hoa Kỳ và Việt Nam phải thúc đẩy mối quan hệ giữa hai bên. Điều đó sẽ phát đi tín hiệu rằng Washington vẫn giữ cam kết chống lại một Trung Quốc đang trỗi dậy trong bối cảnh các quốc gia khu vực còn giữ lập trường chung chung, khi họ không chắc chắn là liệu Hoa Kỳ có đủ khả năng đối mặt với sự gây hấn của Bắc Kinh hay không. Một mối quan hệ đối tác Mỹ-Việt vững mạnh có thể còn góp phần hạn chế chủ nghĩa bành trướng Trung Quốc bằng cách cho Bắc Kinh thấy hành vi của họ phản tác dụng như thế nào – thậm chí còn khiến các cựu thù liên minh lại để chống lại họ.
Alexander Benard là giám đốc điều hành của Schulze Global Investments, một hãng chứng khoán tư nhân, tập trung vào các thị trường cận biên (frontier markets). Paul J. Leaf là luật sư tại một hãng luật quốc tế.

Thứ Năm, 10 tháng 9, 2015

Washington Post: Liệu Trung Quốc có sụp đổ?

Lê Anh Hùng dịch




Các nhà đầu tư đang theo dõi Chỉ số Tổng hợp Thượng Hải
tại một Cty môi giới ở Bắc Kinh tháng trước
(Ảnh: Ng Han Guan/Associated Press)
Vấn đề đặt ra với Trung Quốc hiện nay là liệu nó có thể duy trì ổn định bên trong và đóng góp vào sự ổn định của nền kinh tế toàn cầu hay không. 
Giống như nhiều phép màu kinh tế trước kia – mà Nhật Bản là một ví dụ – Trung Quốc từng trải qua giai đoạn tưởng như không thể bị chặn lại. 
Nền kinh tế tăng trưởng ở mức gần như không thể tưởng tượng nổi: khoảng 10%/năm. Dường như không một trở ngại nào khiến nó không thể vượt qua. Sau cuộc khủng hoảng tài chính 2008-2009, Trung Quốc áp dụng gói kích thích kinh tế khổng lồ tương đương khoảng 13% GDP. Tăng trưởng lại tiếp tục như trước, và các nhà lãnh đạo Trung Quốc được ca tụng rộng rãi.

Giờ thì hoá ra là Trung Quốc – giống như Nhật Bản – không phải là bất khả sai lầm. Quả thực, sau khi đã tính đến những khác biệt về bối cảnh lịch sử, cả Trung Quốc lẫn Nhật Bản dường như đều phạm phải những sai lầm giống nhau. Nhật Bản từng dựa vào hoạt động xuất khẩu và đầu tư cho đến khi mức tỷ giá đồng nội tệ lên cao vào giữa thập niên 1980 làm suy yếu khả năng cạnh tranh về giá của các sản phẩm xuất khẩu “made in Japan”. Chính phủ Nhật bèn áp dụng chính sách tiền tệ nới lỏng, dẫn đến hiện tượng bong bóng trong lĩnh vực bất động sản và giá cổ phiếu. Tương tự, Trung Quốc từng thúc đẩy tăng trưởng dựa vào xuất khẩu và, khi khủng hoảng tài chính khiến hoạt động thương mại trì trệ, chuyển sang chính sách tăng trưởng tín dùng ồ ạt để tài trợ cho các dự án hạ tầng và đầu tư nhiều hơn vào ngành công nghiệp nặng.
Vấn đề rắc rối với cả Nhật Bản lẫn Trung Quốc là hiện tượng phát triển bùng nổ bắt nguồn từ tín dụng này chỉ diễn ra ngắn ngủi. Bong bóng thị trường Nhật Bản bị vỡ (chỉ số thị trường chứng khoán hiện vẫn ở dưới mức đỉnh cao năm 1989.) Bong bóng thị trường Trung Quốc thì dẫn đến năng lực sản xuất dư thừa trong ngành công nghiệp nặng và những khu đô thị hoành tráng mà phần lớn là hoang vắng. Các nhà lãnh đạo Trung Quốc dường như đã chấp nhận nhu cầu phải đổi mới mô hình kinh tế – một mô hình dựa vào chi tiêu tiêu dùng như là động lực chính của tăng trưởng. Tuy nhiên, thay đổi trên lý thuyết và thay đỗi trong thực tiễn lại không giống nhau.
Nền kinh tế Trung Quốc rõ ràng là đang suy yếu, và tốc độ tăng trưởng có thể thấp hơn chỉ tiêu 7% của chính phủ – có lẽ là thấp hơn nhiều. Tháng 8, chỉ số sản xuất của Trung Quốc rơi xuống mức thấp nhất trong vòng 3 năm. Sản xuất điện năng và vận chuyển đường sắt cũng gây lo ngại bởi đà suy giảm. Tuy nhiên, trong một báo cáo, hai nhà kinh tế học Donna Kwok và Tao Wang của ngân hàng UBS lại xem nhẹ những diễn biến này. Khoảng 70% điện năng được tiêu thụ trong ngành công nghiệp, lĩnh vực đang giảm tầm quan trọng. Ngành vận tải đường sắt liên quan nhiều đến vận chuyển than cho các nhà máy nhiệt điện; nhu cầu sử dụng điện năng yếu đi thì hoạt động vận tải đường sắt cũng suy yếu.
Nền kinh tế Trung Quốc không phải là gần sụp đổ, Kwok và Wang nhận định, mặc dù họ thừa nhận những vấn đề nghiêm trọng. Vấn đề nghiêm trọng nhất là hiện tượng đầu tư nhà ở quá mức, khiến hoạt động xây dựng và nhu cầu đối với vật liệu xây dựng (sắt thép, xi-măng) suy giảm. Sự lao dốc của thị trường chứng khoán cũng để lại dư vị đắng. Song những tin tức tốt lành lại bị bỏ qua, hai nhà kinh tế nói. Tháng 7, doanh số hàng bán lẻ tăng 10,3% so với cùng kỳ năm ngoái; doanh số điện thoại thông minh tăng 32%. Thị trường việc làm vẫn ổn định, và chứng khoán lúc ở giá trị đỉnh cao cũng chỉ chiếm 12% tài sản hộ gia đình.
Nhà kinh tế học Nicholas Lardy thuộc Viện Peterson về Kinh tế học quốc tế (Peterson Institute for International Economics), một chuyên gia về Trung Quốc, nhất trí với nhận định trên. “Tiền lương và thu nhập sau thuế vẫn đang tăng lên”, ông nói. “Tiêu dùng đang tăng.” Song điều đó lại đang được dẫn dắt bởi khu vực dịch vụ, vốn chiếm gần một nửa GDP, chứ không phải hàng hoá công nghiệp, vốn chỉ chiếm hơn 1/3 đôi chút. “Chi tiêu vào y tế, giáo dục, du lịch và giải trí là rất nhiều”, Lardy cho biết. Ông nêu tên một chuỗi rạp chiếu phim mà doanh thu trong nửa đầu năm 2015 đã tăng 40%.
Mặc dù vậy, hiện tượng tăng trưởng chậm lại của Trung Quốc đã gây ra hậu quả trên phạm vi toàn cầu. Nhu cầu khổng lồ đối với nguyên vật liệu thô (dầu mỏ, nông sản, khoáng sản) từng gây ra hiện tượng bong bóng hàng hoá, thứ bong bóng nay đã vỡ. Giá cả từng tăng mạnh và nay lại giảm sốc; xuất hiện hiện tượng dư thừa năng lực khai khoáng ở nhiều loại kim loại. Các nhà sản xuất hàng hoá từ Australia, Brazil đến Saudi Arabia đều bị ảnh hưởng nặng nề. Họ (và gần như bất cứ ai khác) đều đã đánh giá quá cao triển vọng tăng trưởng dài hạn của Trung Quốc. Tính toán sai lầm của họ gây tác hại lớn đến nền kinh tế toàn cầu.
Mối quan hệ giữa kinh tế và chính trị lại còn cần phải suy xét thận trọng hơn. Liệu phần lớn người dân Trung Quốc có thích nghi với một tốc độ tăng trưởng chậm hơn, dù vẫn cao so với chuẩn mực phương Tây, hay không? Hay tốc độ tăng trưởng thấp sẽ khiến Đảng Cộng sản mất uy tín? Liệu Trung Quốc có theo đuổi một đường lối dân tộc chủ nghĩa và trọng thương chủ nghĩa hơn ở bên ngoài để dân chúng quên đi những thất vọng trong nước hay không? Lardy cho rằng giới lãnh đạo Trung Quốc cảm thấy an toàn chừng nào việc tạo việc làm vẫn ổn định – như những gì đã diễn ra. Trong nửa đầu năm 2015, ông cho biết, số lượng việc làm phi nông nghiệp tăng 7,2 triệu, một con số ấn tượng. Khu vực dịch vụ thuê nhiều nhân công gấp đôi khu vực công nghiệp, ông lưu ý.
Dù vậy, một Nhật Bản tương đồng với Trung Quốc lại vẫn đang vật lộn với khó khăn. Sau sự sụp đổ của mô hình kinh tế dựa vào xuất khẩu, Nhật Bản thực sự chưa bao giờ tìm ra một sự thay thế tương xứng. Nền kinh tế của nó cứ mò mẫm hết cuộc “cải cách” này đến lần “cải cách” khác. Trong nhiều năm, tốc độ tăng trưởng bình quân thấp hơn 1%. Đó là một sự khác biệt hoàn toàn với quá khứ. Nếu Trung Quốc trải qua điều gì đó tương tự – thậm chí với mức tăng trưởng trên 1% – thì thật khó mà hình dung ra chuyện các nhà lãnh đạo Trung Quốc phản ứng thụ động như Nhật Bản.

Thứ Hai, 7 tháng 9, 2015

Khu nghỉ dưỡng Bãi Chuối – Hải Vân: mưu đồ thâm độc của Trung Quốc?

Lê Anh Hùng | VOA| 7.9.2015



Cuối năm 2014, giữa lúc dư luận xôn xao trước thông tin tỉnh Thừa Thiên - Huế cấp gần 200ha đất ở khu vực đèo Hải Vân cho Cty CP Thế Diệu (thuộc Cty TNHH World Shine Hong Kong, TQ) thực hiện dự án xây dựng khu du lịch nghỉ dưỡng, người ta mới phát hiện ra rằng, ngay từ năm 2009 tỉnh này cũng đã cấp 100ha đất ở khu vực Bãi Chuối (thị trấn Lăng Cô) cho Cty TNHH MTV Bãi Chuối để xây dựng khu nghỉ dưỡng.
Bãi Chuối nằm kế bên khu vực được cấp cho Cty CP Thế Diệu; cả hai đều thuộc khu vực đèo Hải Vân, một khu vực đặc biệt trọng yếu về an ninh – quốc phòng. Tổng giám đốc Cty TNHH MTV Bãi Chuối là ông Lim Kam Lo, một người dân tộc Hoa. Dự án khu nghỉ dưỡng Bãi Chuối có vốn đầu tư 102 triệu USD, thời hạn thực hiện 50 năm. 

Trước phản ứng gay gắt của dư luận, UBND tỉnh Thừa Thiên – Huế đã phải tạm dừng thực hiện dự án khu nghỉ dưỡng World Shine. Tuy nhiên, không hiểu sao, dự án khu nghỉ dưỡng Bãi Chuối lại không hề hấn gì và vẫn đang trong quá trình triển khai.

Bãi Chuối
Khu vực Bãi Chuối có hình dạng giống như một cái âu tàu tự nhiên khổng lồ – một bãi biển hoang sơ nằm lọt thỏm giữa hai dải núi hai bên. Nhờ địa hình đặc biệt như vậy nên Bãi Chuối rất kín gió. Đây là nơi tránh trú bão rất an toàn và tiện lợi cho tàu thuyền đánh cá của ngư dân quanh vùng. Trước kia, đây là khu vực tập kết của những người Việt Nam vượt biên trước khi lên đường đi tìm tự do trên những con thuyền mong manh giữa đại dương.


Bãi Chuối nhìn từ trên cao

Bãi Chuối nhìn từ biển vào

Con đường trải nhựa nối từ quốc lộ 1A trên đèo Hải Vân vào khu vực Bãi Chuối
Tỉnh Thừa Thiên - Huế đã bỏ ra đến 50 tỷ VNĐ  để làm “đường du lịch Bãi Chuối” dài hơn 6km nhằm phục vụ dự án. Chỉ cần hình dung cả thị trấn Lăng Cô mà không có lấy một trường cấp 3 khiến bao thế hệ con em trong vùng phải học hành lỡ dở là đủ thấy lãnh đạo địa phương đã “sốt sắng” với dự án này đến mức nào.
Lối dẫn xuống Bãi Chuối. Vị trí này cách QL 1A 5km, cách Bãi Chuối khoảng 1,5km.

Đường dẫn xuống Bãi Chuối đang trong quá trình thi công

Các cán bộ của Trạm Bảo vệ rừng 251 (Thừa Thiên - Huế) cho chúng tôi biết là dự án khu nghỉ dưỡng Bãi Chuối vẫn đang trong quá trình triển khai.
Rõ ràng, Bãi Chuối là vị trí mà người Trung Quốc vốn đầy toan tính đã nhắm đến từ lâu.  Đây là địa điểm hết sức lý tưởng cho tàu bè đổ bộ và neo đậu. Khi có biến, đội quân nằm vùng và lực lượng đổ bộ có thể nhanh chóng cơ động về hướng quốc lộ 1A, gây ách tắc giao thông Bắc Nam, khống chế các cao điểm quân sự trên đèo Hải Vân và chia cắt Việt Nam thành hai phần.
Với một dự án như thế thì cho dù do ai đầu tư đi nữa thì cuối cùng nó cũng khó lòng thoát khỏi tay các “nhà đầu tư” Trung Quốc.
Phó Chủ tịch QH Huỳnh Ngọc Sơn (nguyên Tư lệnh Quân khu 5) từng cho hay: “Trước đây tôi chịu trách nhiệm với Bộ Quốc phòng thực hiện nhiệm vụ phòng thủ khu vực đèo Hải Vân, Sơn Trà và Phước Tường. Không thể để mất một trong ba điểm này. Nếu Đà Nẵng mất Sơn Trà mà giữ được Hải Vân thì còn có thể lấy lại được Sơn Trà. Nhưng nếu Đà Nẵng mất Hải Vân thì coi như thua chắc, khó lấy lại được.”
Giới quan chức Việt Nam thường loá mắt trước những khoản “lại quả” của các nhà đầu tư, bất chấp những hệ luỵ tai hại mà đất nước và người dân phải gánh chịu, còn người Trung Quốc thì xưa nay luôn biết cách làm hài lòng các quan chức sở tại, không chỉ ở Việt Nam mà bất cứ ở đâu họ đặt chân đến.
Tuy nhiên, những dự án đầu tư nước ngoài lên đến hàng trăm triệu dollar lại liên quan đến an ninh – quốc phòng chắc chắn phải có ý kiến từ các bộ ngành liên quan và lãnh đạo chính phủ.
Câu hỏi đặt ra ở đây là ai đã chỉ đạo hay nhắm mắt làm ngơ cho một dự án đặc biệt nhạy cảm về an ninh – quốc phòng như dự án khu nghỉ dưỡng Bãi Chuối ở Hải Vân?
*Ảnh trong bài: Lê Anh Hùng & Nguyễn Đức Quốc
*Bài liên quan:
  1. Báo động: Người Trung Quốc lại sắp lập căn cứ ở Quảng Trị (VOA)
  2. Lào Cai: ‘Tử huyệt’ của phòng tuyến biên giới phía bắc? (VOA)
  3. Trục đường cửa ngõ chiến lược Móng Cái - Hạ Long sẽ rơi vào vòng kiểm soát của TrungQuốc? (VOA)
  4. Formosa Hà Tĩnh đã trở thành đặc khu của Trung Quốc? (VOA)
  5. Bauxite Việt Nam đã công khai lên tiếng về vụ PTT Tàu Hoàng Trung Hải (Bauxite Việt Nam)
  6. Trung Nam Hải đang toan tính gì với con bài Nguyễn Tấn Dũng? (VOA)
  7. Vì sao TQ cấm làm đường gần biên giới, còn VN lại mở toang cửa ngõ biên giới với TQ? (VOA)
  8. Trung tâm Nhiệt điện Vĩnh Tân và hiểm họa mất nước (VOA)


Các bài viết được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Lê Anh Hùng

Lê Anh Hùng là một blogger tự do trẻ trong nước tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam.





Nguồn: VOA

Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2015

Thế giới biết gì về Việt Nam?

Lê Anh Hùng | Việt NamThời Báo | 4.9.2015



Nhân dịp Việt Nam long trọng kỷ niệm 70 năm ngày khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà bằng nhiều hoạt động khoa trương, rầm rộ và kết thúc là cuộc diễu binh hoành tráng nhất từ trước tới nay, tờ báo điện tử Express[i] của Anh vừa mới đăng bài “Tốp 10 sự thật về Việt Nam”.
Mặc dù đây chỉ là góc nhìn của một tờ báo Anh nhưng phần nào nó cũng cho chúng ta thấy được thế giới biết gì về đất nước chúng ta sau 70 dưới sự lãnh đạo “tài tình” và “sáng suốt” của Đảng CSVN, cũng như “vị thế” của Việt Nam trên trường quốc tế hiện nay.

  1. Hồ Chí Minh là người soạn thảo bản Tuyên ngôn Độc lập và là Chủ tịch Bắc Việt Nam từ năm 1945 – 1969. Ông mất vào đúng ngày Quốc khánh, mồng 2 tháng 9 năm 1969.
  2. 48 giờ sau khi ông qua đời, người ta mới thông báo về cái chết của ông để không ảnh hưởng đến các hoạt động vui chơi nhân ngày Quốc khánh.
  3. Việt Nam là nước xuất khẩu hạt điều và hạt tiêu số 1 thế giới.
  4. Từ năm 1954 – 1975, hơn 3 triệu người đã bỏ mạng trong cuộc chiến tranh Việt Nam, trong đó có 58.000 người Mỹ.
  5. Việt Nam chưa bao giờ giành được một huy chương vàng hay huy chương đồng trong các kỳ Olympics, nhưng đã giành được 2 huy chương bạc.
  6. Ở Việt Nam, người ta sử dụng cồng để gọi bọn trẻ đi học.
  7. Một đặc sản của Việt Nam là rượu rắn, một loại rượu gạo ngâm rắn mà người ta cho là chữa được mọi bệnh tật.
  8. Từ tháng 8.2006 – 3.2007, đồng Việt Nam là đơn vị tiền tệ có giá trị thấp nhất thế giới. Giờ thì nó đã đứng trên đồng rial của Iran.
  9. Từ thế kỷ thứ 10 đến thế kỷ 20, Việt Nam phát hành những đồng tiền xu tròn với một lỗ vuông ở giữa.
  10. Khoảng 38% người Việt Nam mang họ Nguyễn.
________
Ghi chú:
[i] Express là ấn bản điện tử chung của tờ Daily Express (ra đời năm 1900) và tờ Sunday Express (ra đời năm 1918), hai tờ báo khá nổi tiếng, phát hành toàn quốc ở Anh.

Thứ Năm, 27 tháng 8, 2015

Cảnh sát và an ninh

Lê Anh Hùng | VOA| 27.8.2015



Bộ máy công an Việt Nam bao gồm 2 lực lượng: cảnh sát và an ninh. Cảnh sát là lực lượng được giao nhiệm vụ bảo vệ và giữ gìn trật tự, an toàn xã hội; còn an ninh là lực lượng có nhiệm vụ bảo vệ an ninh quốc gia, bảo vệ chế độ, bảo vệ Đảng và chính quyền.
Tuy nhiên, không phải ai cũng biết điều này, ai cũng phân biệt được cảnh sát với an ninh. Bản thân tôi trước kia cũng vậy, không để ý đến chuyện này, lý do chủ yếu có lẽ là vì mình chẳng liên quan mắc mớ gì với họ cả.
Câu chuyện trong tù
Tôi chỉ bắt đầu để ý phân biệt giữa cảnh sát và an ninh sau khi bị Công an Quảng Trị bắt lần đầu tiên vào ngày 25.12.2009.

Thời gian đầu ở trại tạm giam Công an Quảng Trị, tôi bị giam cùng phòng với một “sếp” nhỏ trong hệ thống công quyền. Anh ta tên là Nguyễn Thanh Trọng, sinh năm 1960, nguyên trạm phó Trạm Hải quan Cửa khẩu Lao Bảo, bị bắt vì hành vi mua ô tô từ Lào về rồi phù phép giấy tờ để bán lại cho người khác.
Bình thường thì với những hành vi phạm tội “nhỏ nhặt” như thế, người ta “chạy” khoẻ re. Kể cả khi bị bắt rồi thì người ta cũng dễ dàng lo lót để được tại ngoại hầu tra, rồi chịu một mức án treo nhẹ nhàng khi ra toà. Chính người bạn tù của tôi cũng nói với tôi vậy. Tuy nhiên, do vị trí công tác của mình, anh ta từng một lần “can tội” làm mếch lòng ngài Viện trưởng Viện KSND tỉnh Quảng Trị lúc bấy giờ, và đó là lý do chủ yếu khiến anh ta bị “hành” đến nơi đến chốn.
Làm việc với anh ta là những sỹ quan thuộc khối cảnh sát; còn tôi, với tội danh “tuyên truyền chống phá nhà nước” khi bị bắt, lại là đối tượng của các sỹ quan an ninh.
Là một công chức lâu năm, lại làm việc trong một môi trường tiếp xúc với đủ loại công an, nên người bạn tù của tôi chẳng lạ gì họ.
Một hôm, sẵn bức xúc với mấy tay cảnh sát điều tra làm việc với mình, anh ta tâm sự với tôi: “Bọn cảnh sát bây giờ đúng là quá bẩn. Với cây gậy pháp luật trong tay, lại được phụ trách những lĩnh vực ‘màu mỡ’ như buôn lậu, ma tuý, mại dâm, giao thông, kinh tế… nên thằng nào thằng nấy đều mập ú, ăn chơi, nhậu nhẹt, bù khú tá lả. Có quyền, có tiền, bị quyền lực tha hoá từng ngày nên chúng rất tham lam, tàn bạo, trắng trợn, lỗ mãng. Nhìn chúng rất khó cảm tình.”
Ngưng một lát, anh ta tiếp tục: “Còn đám an ninh thì nghèo hơn vì ít được tiếp xúc với kim tiền, ngoại trừ mấy tay an ninh kinh tế, phụ trách những vụ án kinh tế liên quan đến an ninh quốc gia, như lưu hành tiền giả chẳng hạn. Vì thế, trông họ lịch sự, đứng đắn và tử tế hơn đám cảnh sát kia.”
Thay ngôi đổi thứ
Kể từ đấy, tôi mới bắt đầu để ý quan sát và phân biệt giữa cảnh sát và an ninh. Rõ ràng là trong dân chúng, danh xưng “sỹ quan an ninh” nghe vẫn oai hơn “sỹ quan cảnh sát”; trường Đại học An ninh Nhân dân luôn “danh giá” hơn, với điểm thi tuyển đầu vào cao hơn trường Đại học Cảnh sát Nhân dân. Quân phục sỹ quan an ninh trông đẹp, trang nhã hơn quân phục sỹ quan cảnh sát. Bộ trưởng Công an và giám đốc công an các tỉnh, thành đa phần đều xuất thân từ lực lượng an ninh.
Lực lượng cảnh sát thì quả đúng như lời người bạn tù của tôi từng nhận xét. Điều khác biệt duy nhất hiện nay so với thời điểm tôi ngồi tù có lẽ là họ ngày càng mập mạp hơn, tham lam hơn, tàn bạo hơn, trắng trợn hơn, lỗ mãng hơn mà thôi.
Tuy nhiên, sự chênh lệch về “phẩm giá” giữa cảnh sát và an ninh trong mắt tôi lại chỉ tồn tại trong một thời gian ngắn ngủi. Càng ngày tôi lại càng thấy đám cảnh sát võ biền thực ra còn dễ chấp nhận hơn đám an ninh trông có vẻ trí thức kia, không phải vì các sỹ quan an ninh ở Quảng Trị đã không bảo vệ tôi trong vụ án của mình. (Dù họ có muốn như vậy đi chăng nữa thì điều đó cũng nằm ngoài khả năng của họ.)
“Thượng bất chính…”
Hình ảnh những tên cướp ngày mang phù hiệu “Cảnh sát Giao thông” giờ đây đã trở nên quá đỗi quen thuộc với người dân Việt Nam. Dù vẫn là một hình ảnh phản cảm nhưng ở mức độ nào đó người ta cũng “chia sẻ” với những tên cướp mang quân phục khi họ không úp mở rằng để được cầm chiếc gậy ấy ra đứng đường, họ phải chạy chọt hàng trăm triệu, thậm chí cả tỷ bạc.
Số tiền mà họ ăn cướp được chỉ nằm lại túi họ một phần nào thôi: họ phải trích ra để rải từ đội trưởng đến trưởng phòng CSGT, đến ban giám đốc công an tỉnh, đến lãnh đạo Bộ Công an. Để được ngồi vào chiếc ghế của mình, đội trưởng CSGT phải lo chạy chọt trưởng phòng CSGT; trưởng phòng CSGT phải lo “cống nộp” ban giám đốc công an tỉnh, ban tổ chức tỉnh uỷ; ban giám đốc công an tỉnh phải lo “quà cáp” cho lãnh đạo tỉnh, lãnh đạo Bộ Công an; lãnh đạo Bộ Công an phải lo lót Bộ Chính trị, Ban Bí thư, Chính phủ, Quốc hội… tất thảy đều từ những đồng tiền ăn cướp của nhân dân mà ra cả.
“Nhà dột từ nóc”, tham nhũng bắt đầu từ chính những lãnh đạo chóp bu của hệ thống, bất kể đó là người vẫn ví von “tham nhũng như ngứa ghẻ” hay đó là kẻ từng trịnh trọng tuyên bố “nếu không chống được tham nhũng tôi xin từ chức ngay”. Tình cảnh “ngậm miệng ăn tiền” trong các vụ tham nhũng không đơn thuần là điều mà đám cảnh sát chống tham nhũng vốn đã bị tha hoá ưa thích: họ không thể hành xử trái với “chỉ đạo” của những thực thể nằm ngoài sự điều chỉnh của pháp luật là “huyện uỷ”, “tỉnh uỷ” và “Bộ Chính trị”.
Nhìn chung, những viên CSGT kia, cũng như những cảnh sát điều tra trong các vụ án hình sự, thường lợi dụng cây gậy pháp luật mà “đảng và nhà nước” giao cho để dụ các khổ chủ, những “con mồi” của họ, tuân theo “đạo lý”: “của đồng chia ba, của nhà chia đôi”.
“Anh là ai?”
Trong khi đó, đối tượng của lực lượng an ninh Việt Nam hiện nay xem ra chủ yếu là giới đấu tranh, những người sẵn sàng hy sinh tất cả những gì mình có để đổi lấy tương lai tươi sáng cho đất nước, và… bà con dân oan, những nạn nhân bị cướp đoạt tài sản và bị đẩy vào đường cùng.
Trong khi người Trung Quốc, kẻ thù truyền kiếp của dân tộc, nghênh ngang khắp Việt Nam như đi vào chốn không người mà vẫn không khiến bộ máy an ninh Việt Nam phải bận tâm thì hầu như bất cứ động tĩnh nào của những người lên tiếng đấu tranh chống bành trướng Trung Quốc ở Việt Nam cũng đều không thoát khỏi con mắt cú vọ của họ.
Lực lượng an ninh không chỉ sách nhiễu, bắt giam, bỏ tù… những người dấn thân đấu tranh đòi tự do - dân chủ - nhân quyền cho Việt Nam, mà còn sẵn sàng hành xử như những tên côn đồ khát máu với họ. Chưa hết, an ninh cộng sản còn bày ra đủ trò cài cắm, mua chuộc, gây chia rẽ… vô cùng thâm độc, xảo quyệt hòng phá hoại phong trào đấu tranh.

Những “chiến tích” của hung thần mang tên “an ninh cộng sản”
Bà con dân oan, những người phải rời bỏ quê hương bản quán ra thủ đô “ngàn năm văn hiến” lay lắt vật vạ để đòi quyền thiêng liêng nhất của con người là quyền được sống, cũng là đối tượng được bộ máy an ninh “chăm sóc” kỹ. Những vụ đàn áp nhằm vào dân oan do bộ máy an ninh chỉ đạo vẫn thường xuyên xẩy ra, thậm chí ngay cả khi bà con đang ngủ trong lều bạt giữa thời tiết giá rét.
Trong bài “Đôi mắt người dân oan”, blogger Người Buôn Gió đã tả cảnh một người dân oan bị mấy tay an ninh mặc thường phục hành hung và ngã xuống ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng, nơi chỉ cách “Lăng Bác” mấy bước chân. Ông nằm bất động, với đôi mắt vô hồn, trống rỗng, ai oán, tuyệt vọng, không còn tha thiết gì với sự đời… Lảng vảng xung quanh ông là những sỹ quan “an ninh nhân dân” mặc thường phục, mang bộ mặt lạnh lùng, vô cảm.
Blogger Người Buôn Gió: “Hãy nhìn bước chân của người đàn ông quần âu đen này,
chúng ta hình dung ai có thể bước qua một người già đang nằm như vậy?”
“Thanh kiếm của Đảng”
Nhân kỷ niệm 70 năm hung thần “Công an Nhân dân” ra đời, ban lãnh đạo Đảng CSVN vừa mới trao tặng Huân chương Sao Vàng, phần thưởng “cao quý” nhất của chế độ, lần thứ 4 cho lực lượng mà họ luôn ví von là “thanh kiếm của Đảng”.
Để bảo vệ Đảng, bảo vệ chế độ XHCN “dân chủ gấp triệu lần tư bản” và bảo đảm cho cỗ máy tham tàn, buôn dân bán nước ở Việt Nam vận hành trơn tru, những “thanh kiếm của Đảng” mang tên an ninh và cảnh sát kia đều nhằm vào đầu nhân dân theo cách này hay cách khác.
Điều khác biệt đáng kể nhất ở đây là, trong khi lực lượng cảnh sát góp phần đưa đến ngày tàn của hệ thống, bởi nó khiến cho bộ máy ngày càng ruỗng mục, người dân ngày càng căm ghét chế độ, thì lực lượng an ninh lại không chỉ ra sức vùi dập bất cứ mầm mống nào đem đến hy vọng cho tương lai của giống nòi, mà còn sẵn sàng dẫm đạp lên những nỗi đau thê lương nhất của đồng loại./.

  • Các bài viết được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Lê Anh Hùng

Lê Anh Hùng là một blogger tự do trẻ trong nước tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam.


Nguồn: VOA

Thứ Tư, 26 tháng 8, 2015

Washington Post: Trước thềm chuyến công du Hoa Kỳ của Tập Cận Bình, uy thế Trung Quốc suy giảm

Người dịch: Lê Anh Hùng



Tập Cận Bình | Ảnh: Lintao Zhang
Khi các nhà hoạch định chính sách của Hoa Kỳ lên kế hoạch cho chuyến thăm cấp nhà nước của Tập Cận Bình sang Washington vào tháng tới, họ hẳn đã mường tượng ra cảnh vị Chủ tịch Trung Quốc đặt chân đến xứ sở này, một cách đầy hình tượng, trên chiếc tàu sân bay bóng bẩy với những băng rôn mang dòng chữ “Giấcmơ Trung Hoa” phấp phới. Thách thức lúc đó đối với họ là làm thế nào để đối phó với một Bắc Kinh mạnh mẽ và tràn đầy tự tin.
Giờ đây, các nhà hoạch định cuộc gặp thượng đỉnh lại đối mặt với một bài trắc nghiệm mới: sau cơn bão kinh tế tháng Tám, Tập Cận Bình đang chèo lái một con tàu chông chênh hơn – vẫn với vẻ bóng bẩy bên ngoài, song lại kèm theo một số chỗ rò rỉ và vài khoang tả tơi. Vấn đề đặt ra là Hoa Kỳ có thể hợp tác thế nào với một Trung Quốc suy yếu hơn và mới trở nên mong manh hầu phục hồi tăng trưởng và ổn định kinh tế, mà không củng cố phong cách chính trị độc đoán của họ Tập?

Điều nghịch lý ở đây là một Trung Quốc bị thương tổn có thể khiến người ta khó đối phó hơn so với một Trung Quốc lành mạnh. “Trung Quốc đang hướng tới một giai đoạn đầy bất trắc và lo lắng trong nước, song điều này không nhất thiết dẫn đến một Trung Quốc ôn hoà hơn trên trường quốc tế” – đó là lời cảnh báo của Kurt Campbell, người từng giúp Tổng thống Obama lèo lái chính sách Châu Á trong nhiệm kỳ đầu của ông. “Họ Tập có thể sẽ thể hiện một lập trường cứng rắn hơn nhằm tránh bất kỳ biểu hiện nào cho thấy tình trạng suy yếu và dễ đổ vỡ.”
Các nhà quan sát Trung Quốc đã cảnh báo rằng một sự “điều chỉnh” kinh tế sắp diễn ra sau nhiều năm tăng trưởng nhanh và cho vay thiếu kiểm soát. Henry Paulson, cựu Bộ trưởng Tài chính, viết trong cuốn “Đối phó với Trung Quốc” mới xuất bản năm nay: “Tình trạng tăng trưởng kinh tế chậm lại và mức nợ xấu tăng lên nhanh chóng hiếm khi là một sự kết hợp vui vẻ, và xem ra cơn cuồng say vay mượn của Trung Quốc chắc chắn sẽ gây ra rắc rối.”
“Thành thật mà nói, vấn đề không phải là nếu, mà là khi nào thì hệ thống tài chính của Trung Quốc… sẽ đối mặt với một sự trả giá”, Paulson tiên đoán. Từ “khi nào” kia đã cho thấy là bây giờ.
Tập Cận Bình đã đặt ra mục tiêu kép cho mình là cải cách thị trường tự do và trấn áp tham nhũng nội bộ. Cả hai đều là những nỗ lực nhằm củng cố sự ổn định của Trung Quốc và bảo vệ chế độ cai trị của Đảng Cộng sản. Song họ Tập vẫn chưa đạt được những cải cách mà ông ta đã hứa hẹn, và chiến dịch chống tham nhũng tạo ra cho ông ta nhiều kẻ thù bên trong Đảng. Tập Cận Bình từng hy vọng tước bớt quyền lực của một phe nhóm do người tiền nhiệm của ông ta là Giang Trạch Dân cầm đầu; song nhóm này giờ lại được cho là mạnh bạo hơn trong việc chỉ trích họ Tập.
Tập Cận Bình sẽ đến Washington với một vị thế chính trị mong manh mới, cũng như với tình trạng hỗn loạn kinh tế. Ông ta muốn đạt được những biểu tượng quyền lực mà một cuộc gặp thượng đỉnh ở Washington có thể đem tới. Và ông ta sẽ cự tuyệt những nhượng bộ công khai mà người dân đại lục hiểu là một sự “mất mặt”. “Tất cả là sự thể hiện bên ngoài, dễ thấy về thái độ tôn trọng của người Mỹ”, Campbell giải thích.
Phái diều hâu có thể lập luận rằng thời điểm suy yếu này chính là lúc để gây áp lực lên Trung Quốc. Một số quan chức kỳ cựu ở Lầu Năm Góc đã gợi ý gần đây, chẳng hạn, rằng Hoa Kỳ cần tỏ ra mạnh mẽ hơn trong việc khẳng định quyền tự do đi lại ở Biển Đông, bằng cách phái máy bay và tàu bè đến nhằm thách thức yêu sách chủ quyền của Trung Quốc ở vùng biển tranh chấp.
Một cuộc bàn luận chính sách thầm lặng về chủ đề Biển Đông đang diễn ra ở Washington. Các quan chức Lầu Năm Góc lo ngại Trung Quốc đang xây dựng các cơ sở phục vụ hải quân ở vùng biển tranh chấp, mà không gặp phải sự phản đối của Hoa Kỳ. Phía chủ trương lập trường cứng rắn hơn bao gồm các đồng minh của Hoa Kỳ trong khu vực, chẳng hạn như Philippines và Việt Nam, hai quốc gia muốn Hoa Kỳ khôi phục cam kết lịch sử của mình trong việc bảo vệ tự do hàng hải.
Chính quyền Obama cự tuyệt những lời kêu gọi như thế, với lập luận rằng điều đó có thể châm ngòi cho một loạt phản ứng và chống phản ứng vốn dĩ khó lường. Trước thềm chuyến thăm của Tập Cận Bình, Nhà Trắng hầu như chắc chắn là sẽ bác bỏ bất kỳ động thái mang tính khiêu khích nào như thế. “Hãy cho tôi biết điều gì sẽ xẩy ra tiếp theo” là phản ứng thận trọng khả dĩ của Obama trước đề xuất trương cơ bắp quân sự ở Biển Đông, như ở Syria và Ukraina.
Trong bối cảnh nền kinh tế thế giới quá bất ổn, Obama có lẽ sẽ theo đuổi một nghị trình hạn chế trong cuộc gặp thượng đỉnh với Tập Cận Bình. Chủ đề bao trùm có thể là Hoa Kỳ và Trung Quốc, với tư cách là hai nền kinh tế lớn nhất thế giới, đang hợp tác vì sự ổn định và tăng trưởng toàn cầu. Những “kết quả” cụ thể có thể bao gồm sự tái khẳng định của Trung Quốc về thoả thuận hạt nhân Iran; một nhóm nghiên cứu chung nhằm tìm hiểu mối quan hệ giữa Ngân hàng Đầu tư Cơ sở Hạ tầng Châu Á do Trung Quốc mới khởi xướng với các định chế hiện hành như Quỹ Tiền tệ Quốc tế và Ngân hàng Thế giới; một nhóm công tác về các chủ đề không gian mạng; một tuyên bố chung thể hiện thái độ quan ngại về Bắc Triều Tiên; và việc hai bên lặp lại những cam kết nhằm hạn chế phát thải carbon trước thềm cuộc hội nghị về biến đổi khí hậu ở Paris vào tháng 12 tới.
Cơn biến động tài chính tuần này, với các thị trường lên xuống từ Thượng Hải cho đến Manhattan, là một lời nhắc nhở về sự phụ thuộc lẫn nhau của nền kinh tế thế giới. Đó là một thực tế không dễ chịu với cả Hoa Kỳ lẫn Trung Quốc. Quốc gia nào cũng muốn làm chủ định mệnh của mình – và muốn có khả năng định hình thế kỷ 21 theo cách của họ. Cuộc gặp thượng đỉnh tháng tới có thể sẽ cho thấy những giới hạn quyền lực ngay cả với hai đại cường của thế giới.

Nguồn: Washington Post  25.8.2015/ Việt Nam Thời Báo 26.8.2015