Thứ Sáu, 11 tháng 4, 2014

Trục đường cửa ngõ chiến lược Móng Cái - Hạ Long sẽ rơi vào vòng kiểm soát của Trung Quốc?

Lê Anh Hùng | VOA| 10.4.2014




Móng Cái xưa nay vốn là cửa ngõ thông thương giữa Việt Nam và Trung Quốc. Hiện tại, Móng Cái là một trong ba cửa khẩu quốc tế đường bộ giữa Việt Nam với Trung Quốc (cùng với CKQT Hữu Nghị ở tỉnh Lạng Sơn và CKQT Lào Cai ở tỉnh Lào Cai). Đây là cửa ngõ thông thương rất quan trọng, chiếm đến 40% tổng kim ngạch hàng hoá xuất nhập khẩu qua các tỉnh biên giới phía bắc.
Đó là về mặt kinh tế, còn về mặt an ninh quốc phòng thì sao? Từ xưa đến nay, Móng Cái luôn là một trong những hướng tấn công chính của Trung Quốc trong các cuộc xâm lược Việt Nam. Trong cuộc xâm lược Việt Nam tháng 2.1979, Móng Cái là hướng tấn công của quân đoàn 55A và đây cũng là một trong những nơi phải hứng chịu thiệt hại nặng nề nhất của cuộc chiến.
Vì thế, có lẽ không một người Việt Nam bình thường nào lại không khỏi giật mình trước nguy cơ trục đường cửa ngõ chiến lược ven biển Móng Cái – Hạ Long sắp rơi vào vòng kiểm soát của Trung Quốc thông qua dự án đường cao tốc Hạ Long – Móng Cái.
Báo Đầu Tư ngày 18.10.2013 đăng bài “Quảng Ninh tạo cơ chế xây 110 km đường cao tốc”, trong đó viết:
…Không phải ngẫu nhiên mà thông tin Văn phòng Chính phủ vừa có Văn bản số 8506/VPCP – KTN đề nghị Bộ Giao thông - Vận tải nghiên cứu xử lý đề xuất của UBND tỉnh Quảng Ninh về việc phân kỳ đầu tư tuyến cao tốc Hạ Long - Móng Cái được cộng đồng các nhà đầu tư hạ tầng trong và ngoài nước khá quan tâm.
Trước đó, cuối tháng 9/2013, UBND tỉnh Quảng Ninh đã có văn bản đề nghị Thủ tướng Chính phủ xem xét, cho phép phân chia Dự án Xây dựng đường cao tốc Hạ Long - Móng Cái dài 134 km, có tổng mức đầu tư dự kiến khoảng 2,1 tỷ USD.
...Được biết, tại cuộc làm việc giữa Bộ Giao thông - Vận tải và UBND tỉnh Quảng Ninh cuối tháng 8/2013, Bộ trưởng Bộ Giao thông - Vận tải Đinh La Thăng cơ bản thống nhất với phương án đầu tư tuyến cao tốc Hạ Long - Móng Cái, đồng thời xây dựng phương án cụ thể để Bộ này trình Chính phủ đưa vào chương trình làm việc giữa Thủ tướng Chính phủ Việt Nam và Thủ tướng Chính phủ Trung Quốc.

Báo Quảng Ninh ngày 15.1.2014 đưa tin “Nhà đầu tư Trung Quốc tìm hiểu Dự án đường cao tốc Hạ Long – Móng Cái” với nội dung:

Chiều 15-1, tại TP Hạ Long, đồng chí Đỗ Thông, Phó Chủ tịch Thường trực UBND tỉnh chủ trì cuộc làm việc với đoàn công tác của Công ty Hữu hạn tập đoàn cục 6 đường sắt Trung Quốc do đồng chí Châu Hằng Vũ, Phó Tổng Giám đốc Công ty làm trưởng đoàn về Dự án đường cao tốc Hạ Long – Móng Cái.
…Tại cuộc làm việc, phía Công ty Hữu hạn tập đoàn cục 6 đường sắt Trung Quốc cũng giới thiệu với tỉnh Quảng Ninh về năng lực của công ty và các công trình dự án trong và ngoài nước. Đồng thời mong muốn được nghiên cứu dự án và nếu tỉnh Quảng Ninh là chủ đầu tư thì công ty được làm tổng thầu EPC.
Công ty đề nghị tỉnh xem xét, nghiên cứu hình thức vay vốn ưu đãi và vốn tín dụng ưu đãi người mua của Chính phủ Trung Quốc để đầu tư dự án. Công ty sẵn sàng giúp đỡ tỉnh Quảng Ninh trong quá trình vay vốn của Chính phủ Trung Quốc và được thực hiện làm tổng thầu EPC.
Phát biểu tại cuộc làm việc, đồng chí Đỗ Thông, Phó Chủ tịch Thường trực UBND tỉnh ghi nhận các ý kiến của Công ty Hữu hạn tập đoàn cục 6 đường sắt Trung Quốc, đồng thời đề nghị công ty sớm có văn bản chính thức gửi UBND tỉnh Quảng Ninh làm cơ sở cho tỉnh nghiên cứu xem xét quyết định.
Báo Du Lịch Hạ Long ngày 4.3.2014 đăng bài “Dự án đường cao tốc Hạ Long - Móng Cái”, trong đó viết:
Chiều 4-3, tại TP Hạ Long, đồng chí Đỗ Thông, Phó Chủ tịch Thường trực UBND tỉnh có buổi tiếp xã giao Liên danh Công ty TNHH Phát triển công cộng Ý-Thái (ITD) và Tập đoàn xây dựng đường sắt Trung Quốc (CRCC) đến nghiên cứu đầu tư Dự án đường cao tốc Hạ Long - Móng Cái.
Tại buổi tiếp, ông SakChai, Phó Chủ tịch ITD giới thiệu với lãnh đạo tỉnh Quảng Ninh đối tác quan trọng của ITD trong thực hiện dự án là Tập đoàn xây dựng đường sắt Trung Quốc (CRCC), cũng như quá trình nghiên cứu  dự án.
Ông Hồ Phàn, Phó Tổng giám đốc CRCC khẳng định ITD là đối tác chiến lược và đánh giá cao những nghiên cứu của ITD trong thực hiện dự án này. Đồng thời khẳng định CRCC có thể thực hiện dự án và đảm bảo tiến độ thi công theo cam kết khi dự án triển khai.
…Phát biểu tại buổi tiếp, đồng chí Đỗ Thông, Phó Chủ tịch Thường trực UBND tỉnh đánh giá cao thiện chí hợp tác của Liên danh ITD –CRCC.
Đồng chí khẳng định, đây là dự án có tính khả thi cao, rất quan trọng trong hình thành kết nối giao thông vùng Bắc Bộ và quốc tế. Tỉnh và ITD đã bàn chi tiết về giải pháp kỹ thuật, nguồn vật tư triển khai tuyến đường này; công tác GPMB để tạo điều kiện cho nhà đầu tư thực hiện dự án.
Hiện vấn đề lớn nhất là thu xếp nguồn vốn đầu tư và phương thức đầu tư. Phía tỉnh Quảng Ninh mong muốn phía ITD và CRCC sớm nghiên cứu đầu tư dự án theo hình thức BOT. 
Nếu kiểm soát được trục đường chiến lược Móng Cái – Hạ Long, các đội quân xâm lược đến từ phương Bắc sẽ gặp thuận lợi hơn rất nhiều khi tiến từ Móng Cái về Hạ Long. Từ Hạ Long chúng có thể tiến về Hà Nội và Hải Phòng theo hai ngả là đường cao tốc Hạ Long – Nội Bài và tuyến cao tốc nối Hạ Long với đường cao tốc Hà Nội – Hải Phòng (sắp được triển khai). Đó là về lâu dài, còn trước mắt tuyến đường cao tốc Móng Cái – Hạ Long chắc chắn sẽ góp phần đắc lực vào mục tiêu bóp chết nền sản xuất trong nước bằng những hàng hoá rẻ tiền và độc hại của Trung Quốc.
Kịch bản trục đường cửa ngõ chiến lược Móng Cái – Hạ Long rơi vào tay Trung Quốc lại càng gần với hiện thực hơn bao giờ hết bởi những lý do sau:
1.    Ông Hoàng Trung Hải, một người Hán trá hình, là phó thủ tướng phụ trách kinh tế, vừa trực tiếp chỉ đạo Bộ Giao thông Vận tải vừa là Trưởng Ban Chỉ đạo Nhà nước các công trình, dự án trọng điểm ngành Giao thông Vận tải (tình trạng 90% các công trình trọng điểm quốc gia rơi vào tay nhà thầu Trung Quốc là nhờ “công lao” của ngài PTT Tàu này; ông ta cũng chính là người đã và đang âm mưu “dâng” cả nền kinh tế Việt Nam cho Trung Quốc, đặc biệt là ngành điện lực, ngành khai khoáng hay thậm chí cả khu vực vô cùng hiểm yếu Vũng Áng – cảng nước sâu Sơn Dương ở Hà Tĩnh);
2.    Lãnh đạo tỉnh Quảng Ninh vốn có tầm nhìn “bên kia bên giới cũng là quê hương”: (i) hàng chục năm nay, lãnh đạo tỉnh này đã làm giàu cho Trung Quốc và tàn phá Việt Nam khi làm ngơ (thậm chí tiếp tay) cho tình trạng xuất lậu khoáng sản và nhập lậu hàng hoá, đặc biệt là hàng hoá độc hại, từ Trung Quốc về Việt Nam; (ii) ông Hồ Đức Việt, cựu Bí thư Tỉnh uỷ Quảng Ninh, từng là người ủng hộ dự án Bauxite Tây Nguyên; (iii) ông Nguyễn Văn Đọc, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ninh, nói rằng việc lãnh đạo tỉnh Quảng Ninh cho Cty Innov Green (Trung Quốc) thuê hàng chục ngàn ha đất trồng rừng ở những khu vực nhạy cảm về an ninh - quốc phòng không phải là để tăng nguồn thu ngân sách mà là để tăng độ che phủ rừng và họ không quan niệm yếu tố trong hay ngoài nước khi cấp phép đầu tư; (iv) ông Phạm Minh Chính, Bí thư Tỉnh uỷ Quảng Ninh, mới đây thậm chí còn “đề xuất” cho Trung Quốc thuê đất với thời hạn lên đến… 120 năm.


Như vậy, nếu không có gì thay đổi, dự án đường cao tốc ven biển Hạ Long – Móng Cái sẽ sớm được triển khai từ nguồn vốn ODA hoặc “vốn vay ưu đãi” của Trung Quốc. Và dĩ nhiên, theo “thông lệ” của các dự án có nguồn vốn Trung Quốc, trục đường cửa ngõ chiến lược này sẽ rơi vào tay nhà thầu Trung Quốc, với đầy đủ “uy tín” xưa nay về chất lượng, tiến độ và đặc biệt là những “mưu ma, chước quỷ” của người Tàu (lập xóm, lập phố tại địa bàn dự án; chôn giấu vũ khí, v.v.), như chính lãnh tụ Trung Quốc Đặng Tiểu Bình từng nói: “Người Trung Quốc làm gì cũng có tính toán.”
Nguồn: VOA

Thứ Tư, 9 tháng 4, 2014

Điều gì đang xẩy ra với Dự án Đường sắt Đô thị tuyến Cát Linh – Hà Đông?

Lê Anh Hùng | 9.4.2014



Dự án Đường sắt Đô thị tuyến Cát Linh – Hà Đông được khởi công ngày 10/10/2011, với tổng mức đầu tư 533 triệu USD, trong đó nguồn vốn vay của Trung Quốc là 419 triệu USD, còn lại là vốn đối ứng của Việt Nam.
Theo kế hoạch ban đầu, dự án sẽ hoàn thành vào cuối năm 2014 và đưa khai thác sử dụng trong quý II năm 2015. Tuy nhiên, hiện nay dự án lại đang dẫm chân tại chỗ, hàng khối cột bê-tông khổng lồ vẫn đang đứng hiên ngang phơi mưa phơi nắng, trông như những vết thẹo dài nham nhở trên khuôn mặt thủ đô, khiến không ít người phải "băn khoăn".
Báo Hà Nội Mới ngày 14.1.2014 cho biết, tiến độ dự án không chỉ chậm trong khâu GPMB mà công tác đào tạo, chuẩn bị nhân lực quản lý, vận hành cũng khó khăn khi Hà Nội chưa thành lập được Công ty ĐSĐT. Một số vấn đề vướng mắc cũng phát sinh liên quan đến thủ tục, tài chính như giá hợp đồng tổng thầu EPC, tổng mức đầu tư, công tác kiểm định, nghiệm thu thiết bị… Theo báo Người Cao Tuổi thì việc giải phóng mặt bằng khu vực nhà ga Cát Linh chủ yếu là do phía chính quyền.



 Ảnh: Lê Thị Phương Anh

Với tình hình hiện nay, không ai có thể khẳng định những hàng cột bê tông khổng lồ kia sẽ còn “trơ gan cùng tuế nguyệt” đến bao giờ.
Xin lưu ý, đây là dự án mang đậm “dấn ấn cá nhân” của PTT Hoàng Trung Hải, một người Hán trá hình: Ông ta vừa là phó thủ tướng phụ trách kinh tế, trực tiếp chỉ đạo Bộ Giao thông Vận tải, vừa là Trưởng Ban Chỉ đạo Nhà nước các công trình, dự án trọng điểm ngành Giao thông Vận tải.
Nhà thầu thi công theo hình thức chìa khoá trao tay (EPC) của dự án là Công ty Hữu hạn Tập đoàn Cục 6 Đường sắt Trung Quốc, còn nhà thầu tư vấn giám sát thi công và lắp đặt thiết bị là Công ty TNHH Giám sát Xây dựng Viện Nghiên cứu Thiết kế Công trình Đường sắt Bắc Kinh. Một dự án hạ tầng trọng điểm hết sức nhạy cảm về an ninh – quốc phòng ngay giữa thủ đô mà cả nhà thầu thi công lẫn tư vấn giám sát đều của Trung Quốc thì đủ biết tài “phù phép” của ngài PTT Tàu Hoàng Trung Hải đã đạt đến trình độ “thượng thừa” rồi.
Chưa dừng lại ở đó, ngài PTT Tàu này còn âm mưu cắm những cái cọc bê tông khổng lồ như thế xuống lòng Hồ Tây thông qua Dự án Đường sắt Đô thị tuyến số 5, băng qua Hồ Tây và đè lên Phủ Tây Hồ, một địa danh nổi tiếng và linh thiêng của Hà Nội, nơi có cả linh huyệt Hồ Tây và Phủ Tây Hồ, mà mọi người vẫn gọi một cách thành kính là huyệt đạo quốc gia

Bản đồ Quy hoạch Hà Nội trưng bày trong cuộc triển lãm khai mạc ngày 20/4/2010 tại Trung tâm Triển lãm Vân Hồ - Hà Nội – phần quy hoạch vạch tuyến đường sắt đô thị số 5 xuyên qua không gian Hồ Tây và Phủ Tây Hồ.
(Ảnh: Phạm Viết Đào)
Như hầu hết các dự án dưới quyền chỉ đạo, giám sát và phê duyệt của ngài PTT "phụ trách kinh tế", Dự án ĐSĐT tuyến Cát Linh – Hà Đông cũng chỉ mới đội chi phí thêm có "vỏn vẹn" 338 triệu USD, từ 553 triệu lên 891 triệu USD.
Chúng tay hãy chờ xem đ/c Phó Thủ tướng Hán tăc Hoàng Trung Hải cùng bộ sậu của ông ta sẽ tiếp tục “làm xiếc” như thế nào với dự án giao thông đặc biệt quan trọng này./.

Thứ Bảy, 5 tháng 4, 2014

Tổ chức Ân xá Quốc tế: Cần biến cái chết của nhà hoạt động Đinh Đăng Định thành lời kêu gọi thức tỉnh cho Việt Nam

Người dịch: Lê Anh Hùng



Tổ chức Ân xá Quốc tế (AI) đã bày tỏ sự kính trọng đối với ông Đinh Đăng Định, một nhà hoạt động môi trường, blogger và cựu tù nhân lương tâm Việt Nam, người vừa mới qua đời ở tuổi 51.
Năm 2011, nhà hoạt động Đinh Đăng Định bị kết án một cách bất công sau khi ông phát động một thỉnh nguyện thư phản đối một dự án khai thác khoáng sản. Ông được chẩn đoán là bị ung thư trong thời gian ở tù.
Nhà chức trách Việt Nam chỉ cho phép ông Đinh Đăng Định được điều trị ở bệnh viện từ tháng 1.2014, trong điều kiện bị giám sát thường xuyên. Ông được tạm hoãn thi hành án để chữa bệnh vào tháng Hai, trước khi được trả tự do vào tháng Ba.
Ông Đinh Đăng Định qua đời vì bệnh ung thư dạ dày tại tư gia ở tỉnh Đắc Nông (Tây Nguyên) vào tối hôm qua.
“Cùng với những người bảo vệ nhân quyền ở Việt Nam và trên thế giới, chúng tôi vô cùng thương tiếc ông Đinh Đăng Định và xin thành kính phân ưu cùng gia quyến của ông”, Rubert Abbott, Phó GĐ phụ trách Châu Á của Tổ chức Ân xá Quốc tế nói.
“Thật bi kịch khi nhà cầm quyền Việt Nam đã cướp đi những năm tháng cuối đời của ông Đinh Đăng Định, ngăn cách ông khỏi những người thân yêu của mình.”
Là một cựu chiến binh và giáo viên môn hoá học, ông Đinh Đăng Định bị bắt vào tháng 12.2011, sau khi ông khởi xướng một thỉnh nguyện thư phản đối dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên.
Tháng 8.2012, ông bị kết án 6 năm tù giam với tội danh “tuyên truyền chống phá nhà nước”.
Phiên toà xét xử ông chỉ diễn ra trong 3 giờ đồng hồ; bản án được giữ nguyên trong phiên phúc thẩm kéo dài 45 phút sau đó. Quyền tự do của ông vì thế đã bị chối bỏ trong một quá trình tố tụng bất công và tuỳ tiện như chính những cáo buộc nhằm vào ông. Rời khỏi phiên toà phúc thẩm, ông bị đẩy vào xe thùng và bị nhân viên an ninh dùng gậy đánh vào đầu.
Rất nhiều người khác vẫn đang phải chịu cảnh tù đày ở Việt Nam chỉ vì họ đã nói lên sự thật, một số tù nhân lương tâm thậm chí còn bị giam giữ nhiều năm trong những điều kiện khắc nghiệt.
“Cần biến cái chết đầy bi kịch của ông Đinh Đăng Định thành lời kêu gọi thức tỉnh ở Việt Nam”, Rupert Abbott nói.
“Việt Nam phải phóng thích ngay lập tức và vô điều kiện tất cả các tù nhân lương tâm; giống như ông Đinh Đăng Định, họ đã không làm gì ngoài việc bày tỏ ý kiến của mình một cách ôn hoà.”

Thứ Sáu, 4 tháng 4, 2014

Một sinh viên tranh đấu bị đuổi học

Lê Anh Hùng | 4.4.2014




Phạm Minh Vũ, sinh năm 1992, là sinh viên Khoa Báo chí, Trường Cao đẳng Phát thanh Truyền hình I, Đài Tiếng nói Việt Nam từ năm 2012. 
Không như phần lớn sinh viên Việt Nam khác, vốn bàng quan với chuyện chính trị, Vũ đã trưởng thành về chính trị từ khá sớm và ý thức được những gì đang thực sự diễn ra trên quê hương mình.
Với sự trưởng thành về nhận thức đó, Vũ đã sớm dấn thân vào phong trào đấu tranh đòi tự do, dân chủ và nhân quyền,  trở thành một thành viên tích cực của Hội Anh Em Dân Chủ và tham gia vào nhiều hoạt động trong phong trào đấu tranh.
Ngày 8.12.2013, sau khi tham gia hoạt động kỷ niệm ngày Quốc tế Nhân quyền tại Công viên Thống Nhất ở Hà Nội, Vũ đã bị hai tên công an là trung tá Trần Quốc Hải (số hiệu sỹ quan 115-897) và trung uý Nguyễn Vũ Huy (số hiệu 127-459) cướp  ba lô trong đó chứa 3 điện thoại, 1 máy ảnh, 1 cái ví gồm bằng lái xe, CMND của em, 2 thẻ ATM vẫn còn tiền, 1 CMND của bạn gái, 2 thẻ sinh viên mang tên Ngô Thị Thanh Huy và Lê Thị Hồng, bằng tốt nghiệp phổ thông, nhiều áo quần của em và bạn gái, 1 đôi dép, 1 tệp giấy in bản Tuyên ngôn Nhân quyền của Liên Hợp Quốc. Số tiền trong ví là 4 triệu 100 nghìn đồng.
Mặc dù đối tượng ăn cướp đã bị vạch mặt, em đã viết đơn tố cáo kèm theo đầy đủ bằng chứng là băng video ghi lại toàn bộ sự việc, nhưng cho đến nay cơ quan công an vẫn chưa có hành động gì để trả lại tài sản cho em. Không những thế, em cho biết là nhà chức trách còn gây khó khăn cho em trong việc học tập.

Công an tỉnh Quảng Trị, nơi em sinh ra và lớn lên, đã nhiều lần tìm cách "vận động" em cũng như gia đình em, thuyết phục em từ bỏ con đường đấu tranh mà tập trung vào việc học hành (kèm theo những lời đe nẹt bóng gió), nhưng họ đã không lay chuyển được ý chí của em.
Mới đây, ngày 28.3.2014, Hiệu trưởng Trường Cao đẳng PTTH I Dương Văn Tuẫn đã ký quyết định đuổi học em với một cái cớ lãng xẹt là "xé bài thi trong phòng thi".

Theo Vũ kể lại, trong giờ thi môn Đạo đức Nhà báo, các bạn trong phòng xin ra ngoài, cô coi thi Tạ Hải Bình cho đi, nhưng đến lúc em xin ra thì cô ta nói thẳng là: “Riêng cậu tôi không bao giờ cho đi!” Như một giọt nước tràn ly trước thái độ phân biệt đối xử quá lộ liễu nhằm vào em kể từ khi em lọt vào “tầm ngắm” của các cả chính quyền lẫn nhà trường, em đã xé bài thi và ra về. Tiếp theo đó là màn "đấu tố tập thể" cùng những trò "vận động" lẫn đe doạ bóng gió; cuối cùng, hơn ba tháng sau là quyết định đuổi học hà khắc và phi giáo dục nói trên./.

Thứ Ba, 1 tháng 4, 2014

TRÒ BỈ ỔI MỚI CỦA BÈ LŨ CƯỚP NƯỚC VÀ BÁN NƯỚC

Lê Anh Hùng | 1.4.2014




PTT Tàu Hoàng Trung Hải và Thủ tướng TQ Ôn Gia Bảo (ảnh nền: khu
mộ nhà HT Hải ở Sơn Đồng, Quỳnh Giao, Quỳnh Phụ, Thái Bình)
Nhà chức trách lẩn tránh trách nhiệm
Vụ việc vợ chồng tôi tố cáo các ông Phó Thủ tướng Tàu Hoàng Trung Hải, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và (nguyên) Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh suốt từ năm 2008 đến nay vẫn chưa được nhà chức trách giải quyết theo đúng pháp luật.
Ngày 18.7.2013, Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc đã chuyển cho tôi “công văn” của Bộ Công an “trả lời” Quốc hội về đơn thư tố cáo mà tôi gửi cho ông ngày 6.6.2012. Bộ Công an đã lặp lại “kết luận điều tra” ngày 28.4.2010 của Công an tỉnh Quảng Trị cho rằng tôi bị “tâm thần hoang tưởng” để bác đơn tố cáo của tôi. Họ hoàn toàn phớt lờ Bản Cam Đoan viết tay của vợ tôi (Lê Thị Phương Anh) ngày 11/3/2011 mà tôi gửi kèm theo đơn thư tố cáo, trong đó khẳng định: (i) chồng tôi (Lê Anh Hùng) là người hoàn toàn bình thường, khi chồng tôi bị bắt ngày 25/12/2009 tôi khai chồng tôi bị tâm thần là do bị đe doạ và ép buộc; (ii) tôi hoàn toàn đồng ý với Thư Tố Cáo của chồng tôi đối với các ông Nguyễn Tấn Dũng, Hoàng Trung Hải, Nông Đức Mạnh; tôi là người nằm trong đường dây ma tuý của PTT Hoàng Trung Hải; tôi là nhân chứng trực tiếp và cung cấp thông tin cho chồng tôi.
Ngày 16.9.2013, vợ chồng tôi đã chuyển cho Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc đơn thư tố cáo mới, lần này vợ tôi là người ký đầu tiên. Ngày 22.10.2013, trong cuộc gặp với vợ chồng tôi tại văn phòng làm việc của ông ở 216 Trần Quang Khải (Hà Nội), ĐBQH Dương Trung Quốc nói là ông sẽ chuyển đơn thư của chúng tôi cho Bộ Công an. Tuy nhiên, kể từ đó đến nay, chúng tôi chưa hề nhận được bất kỳ hồi âm nào từ cả ĐBQH Dương Trung Quốc lẫn các cơ quan chức năng ở Việt Nam.


Băng ghi âm cuộc trao đổi giữa ĐBQH Dương Trung Quốc cùng luật sư của ông với vợ chồng LAH-LTPA ngày 22.10.2013
Trong khi một vụ việc tố cáo vô cùng nghiêm trọng suốt 6 năm liền không được nhà chức trách Việt Nam giải quyết đúng pháp luật và những kẻ bị tố cáo những tội ác tày trời (giết người, buôn bán ma tuý, bán nước…) vẫn nghênh ngang “lãnh đạo” đất nước thì những người tố cáo thường xuyên phải chịu đựng đủ mọi hình thức khủng bố từ tay chân của những kẻ bị tố cáo.

Dấn thân vào con đường đấu tranh đòi tự do, dân chủ và nhân quyền

Thời gian qua, nhờ sự động viên, khích lệ của chồng, cũng như sự quan tâm, chia sẻ và ủng hộ của nhiều người trong và ngoài nước, đồng thời nhận thức được đâu là căn nguyên sâu xa của những đớn đau, gian truân, chìm nổi mà mình đã và đang phải nếm trải, Lê Thị Phương Anh đã dần dần vượt qua được sự sợ hãi và hoà mình vào phong trào đấu tranh đòi tự do, dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam. Xin dẫn một vài hình ảnh tiêu biểu:
Phương Anh tham gia biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội ngày 2.6.2013
Phương Anh tham gia lễ cầu nguyện cho LS Lê Quốc Quân ngày 7.7.2013 tại Hà Nội
Phương Anh tham gia lễ tưởng niệm 40 năm ngày Trung Quốc cưỡng chiếm Hoàng Sa ngày 19.1.2014 tại Hà Nội

Phương Anh cùng Hội Anh Em Dân Chủ đi làm từ thiện tại Quảng Nam ngày 26.1.2014

Phương Anh tham gia lễ tưởng niệm 35 năm ngày TQ xâm lược VN tại Hà Nội ngày 16.2.2014
Phương Anh cùng mọi người gặp gỡ bà Jenifer Neidhart de Ortiz, quan chức đặc trách nhân quyền của ĐSQ Hoa Kỳ, sáng 20.2 tại Hà Nội
FBker Lê Thiện Nhân cùng Lê Anh Hùng và Lê Thị Phương Anh đến thăm BS Nguyễn Đan Quế ngày 27.2 tại Sài Gòn

Phương Anh cùng Diễm Thuý (vợ anh Nguyễn Văn Minh) và Bùi Trung (con trai chị Bùi Thị Minh Hằng) đến trại tạm giam An Bình, Đồng Tháp ngày 25.2.2014 để hỏi tin tức về chị BTMH, anh NVM và chị Thuý Quỳnh, những người đang bị CA Đồng Tháp bắt giữ trái phép


Phương Anh và quan chức chính trị ĐSQ Đức tại nhà thờ Thái Hà, Hà Nội ngày 20.3.2014
Phương Anh tham gia biểu tình đòi tự do cho chị Bùi Thị Minh Hằng, anh Nguyễn Văn Minh và chị Nguyễn Thị Thuý Quỳnh tại Hà Nội ngày 23.3.2014
Trò bỉ ổi mới của bè lũ cướp nước và bán nước
Việc Lê Thị Phương Anh tham gia vào hoạt động đấu tranh dân chủ và ngày càng được nhiều người trong và ngoài nước biết đến là điều mà những kẻ bị chúng tôi tố cáo cùng những tên Hán nô dưới trướng của ngài Phó Thủ tướng Tàu Hoàng Trung Hải rất lo sợ. Trước kia chúng có thể vu cho tôi là bị “tâm thần hoang tưởng” để lấp liếm vụ tố cáo nhưng bây giờ thì chúng không thể áp dụng trò bỉ ổi đó với vợ tôi được (chẳng lẽ lại lu loa lên là cả hai vợ chồng Lê Anh Hùng - Lê Thị Phương Anh đều bị “tâm thần hoang tưởng” hay sao – mà giả sử có muốn lu loa lên như thế thì họ cũng phải bày trò để tiến hành “giám định pháp y tâm thần” cho người tố cáo đã chứ!?). Vì vậy, bè lũ cướp nước và bán nước do đ/c PTT Hán tặc Hoàng Trung Hải cầm đầu đang tìm mọi cách để tiếp tục lấp liếm vụ việc, đánh lạc hướng dư luận. Và một trong những cách đó là tung tin bịa đặt rằng “Lê Thị Phương Anh là con của Bùi Thị Minh Hằng” (!?):


Trước đây, tôi cũng đã từng bị bịa đặt và gán ghép đủ điều. Ban đầu thì chúng nói tôi bị “tâm thần hoang tưởng”; khi thấy tôi vẫn hoà nhập với cộng đồng và viết lách đều đặn (cái cớ “tâm thần hoang tưởng” không còn có thể thuyết phục được ai) thì chúng lại nói tôi là người của phe này phe nọ, hay thậm chí còn vu cho tôi là công an với lý do tôi tố cáo động trời thế mà không bị bắt!? Thời gian qua, khi hình ảnh Phương Anh dần dần nổi lên, một số dư luận viên trá hình thậm chí còn nói rằng cô ấy bị “tâm thần”. Trong tình cảnh phải đương đầu với những kẻ đã và đang "lãnh đạo" đất nước nên chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi chúng tôi phải đối mặt với muôn vàn âm mưu thâm độc, bẩn thỉu của họ suốt nhiều năm qua, điều mà tôi còn chưa kể ra hết.

Những kẻ bị chúng tôi tố cáo hiện không khởi tố chúng tôi được về tội "vu khống" (như đã từng làm với tôi sau khi tôi bị Công an Quảng Trị bắt ngày 25.12.2009), nhưng chúng vẫn đang rình rập, giăng bẫy để bắt chúng tôi với bất kỳ tội danh nào nhằm bịt miệng chúng tôi. Đó là những gì đã từng xẩy ra khi vợ chồng tôi bị Công an Đà Nẵng tạm giữ trong đêm 7.12.2013 rồi bị tịch thu máy tính và điện thoại cá nhân; cũng như khi chúng tôi đến đồn CA P. Hoà Minh để đòi tài sản ngày 10.12.2013, tôi thì bị bắt giữ hơn 1 ngày, còn vợ tôi thì bị cả công an lẫn côn đồ đánh đập tàn tệ ngay trước cổng trụ sở CA phường, rồi sau đó chúng lại huy động một lực lượng hùng hậu để truy tìm vợ tôi ngay trong đêm 10.12 ấy. Tôi sẽ trở lại với âm mưu bẩn thỉu này trong một bài viết khác.
Phân biệt giữa những kẻ cướp nước và những kẻ bán nước
Xin nhắc lại rằng vợ chồng tôi đã và đang tố cáo âm mưu và tội ác khủng khiếp của bè lũ cướp nước (ngài Phó Thủ tướng Tàu Hoàng Trung Hải cùng tập đoàn Trung Nam Hải) và bán nước (Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và nguyên TBT Nông Đức Mạnh cùng một số kẻ đồng loã với họ). Đây là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến một Việt Nam ngày càng lâm vào khủng hoảng, bế tắc và đặc biệt là nguy cơ trở thành quận huyện của Trung Quốc chưa bao giờ lớn như hiện nay: một nền kinh tế đình trệ, tràn ngập hàng Tàu và ngày càng lệ thuộc vào Trung Quốc; người Trung Quốc đã lập xóm, lập phố ở nhiều nơi trên khắp cả nước; hầu hết các công trình trọng điểm quốc gia rơi vào tay nhà thầu Trung Quốc; phần lớn các mỏ khoáng sản của Việt Nam rơi vào tay Trung Quốc; người Trung Quốc đã và đang chiếm lĩnh được những vị trí yếu huyệt của Việt Nam, mà đặc biệt đáng báo động là ở Vũng Áng (Kỳ Anh, Hà Tĩnh), v.v.
Với những gì đã diễn ra ở Việt Nam thời gian qua, một số người có thể cho rằng cả ban lãnh đạo Việt Nam hiện nay đều là tay sai của Trung Quốc. Cho dù nhận xét đó là đúng đi chăng nữa thì chúng ta cũng cần phải phân biệt giữa những kẻ cướp nước và những kẻ bán nước. PTT Tàu Hoàng Trung Hải âm mưu cắm những cái cọc bê tông khổng lồ xuống lòng Hồ Tây hòng trấn yểm huyệt đạo quốc gia của Việt Nam (thông qua dự án đường sắt đô thị), nhưng chắc chắn không một người Việt Nam bình thường nào lại làm điều đó cả. Nhờ sự lên tiếng kịp thời của dư luận nên gần 2 năm nay không còn thấy nhắc đến đoạn tuyến dự án băng qua Hồ Tây này nữa.

Bản đồ Quy hoạch Hà Nội trưng bày trong cuộc triển lãm khai mạc ngày 20.4.2010 tại Trung tâm Triển lãm Vân Hồ - Hà Nội – phần quy hoạch vạch tuyến đường sắt đô thị số 5 xuyên qua không gian Hồ Tây và Phủ Tây Hồ. (Ảnh: Phạm Viết Đào)
PTT Tàu Hoàng Trung Hải “dâng” cả Vũng Áng lẫn cảng nước sâu Sơn Dương (một vị trí vô cùng hiểm yếu của Việt Nam dưới chân dãy Hoành Sơn) nhưng nhờ sự lên tiếng mạnh mẽ của dư luận mà ít nhất là gần đây nhà cầm quyền Việt Nam cũng đã nâng cấp Đồn Biên phòng Cửa khẩu Cảng Vũng Áng thành Ban Chỉ huy Biên phòng Cửa khẩu Cảng Vũng Áng.
Hai dẫn chứng nêu trên cho thấy hai khả năng: hoặc (i) những kẻ bán nước trong ban lãnh đạo Việt Nam hiện nay không có dã tâm như bè lũ cướp nước ở Trung Nam Hải mà đại diện ở VN là Hoàng Trung Hải, hoặc (ii) trong ban lãnh đạo Việt Nam hiện nay vẫn còn có những người tâm huyết với vận mệnh dân tộc, họ còn đủ tỉnh táo để ý thức được nguy cơ Việt Nam bị Trung Quốc thôn tính và ít nhiều vẫn ngăn chặn được những mầm mống nguy hại nhất.
Dù thế nào đi nữa, cả hai khả năng đều cho thấy sự cấp thiết của việc dư luận tiếp tục lên tiếng mạnh mẽ để vạch trần âm mưu của bè lũ cướp nước và bán nước do Phó Thủ tướng Tàu Hoàng Trung Hải cầm đầu, ngõ hầu cứu lấy đất nước Việt Nam khỏi nanh vuốt của Trung Quốc, đồng thời mở đường cho quá trình dân chủ hoá nước nhà.
Vì vậy, chúng tôi khẩn thiết kêu gọi những người Việt Nam trong và ngoài nước, đặc biệt là những người có trách nhiệm trong bộ máy, những người có tiếng nói trong xã hội (nhân sỹ, trí thức, nhà hoạt động xã hội, v.v.), hãy lên tiếng, tạo áp lực dư luận để buộc nhà chức trách Việt Nam phải giải quyết vụ tố cáo vô cùng nghiêm trọng này, dù chỉ là xử lý nội bộ./.
  • Bài liên quan:
  1. Tâm Huyết Thư của các cán bộ đảng viên tố cáo lý lịch người Hán của PTT Hoàng Trung Hải; nếu link kia không đọc được, quý vị có thể đọc ở đây, đọc bản đánh máy lại ở đây, đọc trên Facebook ở đây
  2. Thư Tố Cáo lần thứ 73 và lời kêu cứu (blog Lê Anh Hùng)
  3. Điều gì đang xẩy ra với ngành điện lực của Việt Nam? (blog Lê Anh Hùng)
  4. Một nền kinh tế đang trên đà ‘Hán hoá’? (Dân Làm Báo)
  5. Phạm Hiện: Một phó thủ tướng gốc Hoa khai man lý lịch, buôn bán ma tuý (Dân Làm Báo)
  6. Phó Thủ tướng gốc Tàu Hoàng Trung Hải mở đường cho giặc tràn vào Việt Nam (Dân Làm Báo)
  7. Biệt khu Trung Quốc ở Đà Nẵng (RFA)
  8. Công nhân Bình Dương ngộp thở vì ông chủ Trung Quốc (RFA)
  9. Người Trung Quốc đã lập xóm, lập phố và sẽ lập gì nữa? (Dân Trí)
  10. Nhập siêu từ Trung Quốc: Cấp độ báo động ngày càng lớn và những cái tai ngày càng điếc (VOA)
  11. Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải và ngành khai khoáng của ViệtNam (VOA)
  12. Báo động: Người Trung Quốc lại sắp lập căn cứ ở Quảng Trị (VOA)
  13. Hiểm hoạ Trung Quốc: bài học từ Tiệp Khắc và Ukcraina (VOA)
  14. Lào Cai: ‘Tử huyệt’ của phòng tuyến biên giới phía bắc (VOA)

Thứ Năm, 27 tháng 3, 2014

Trung Quốc đẩy mạnh chiến thuật “tằm ăn dâu” trên Biển Đông

Bãi cạn Second Thomas là tâm điểm mới nhất trong chính sách lấn chiếm của Trung Quốc; ASEAN tiếp tục chia rẽ giữa lúc biển đảo cứ tiếp tục mất dần

Darshana M Baruah | The Nation | 26.3.2014
Người dịch: Lê Anh Hùng




Trường Sa, quần đảo với trên 750 bãi cạn và hòn đảo lớn nhỏ
là đối tượng tranh chấp giữa Việt Nam, Trung Quốc, Đài
Loan, Philippines, Malaysia và Brunei
Căng thẳng mới đây trên Biển Đông về bãi cạn Second Thomas cho thấy một Trung Quốc ngày càng quyết đoán trong yêu sách biển đảo. Sự kiện này cũng có thể khiến Washington đóng vai trò tích cực hơn nhằm kiềm chế lối hành xử của Trung Quốc trên các vùng biển tranh chấp.

Ngày 9.3, cảnh sát biển Trung Quốc đã chặn hai chiếc tàu của Philippines đang trên đường tiếp tế cho lực lượng quân đội đồn trú tại bãi cạn (vốn đã có mặt ở đây từ năm 1999). Bắc Kinh cho rằng Manila đang tìm cách dựng lên các kết cấu trên bãi cạn hòng củng cố yêu sách chủ quyền.

Bãi cạn Second Thomas là nơi đứng chân của BRP Sierra Madre – một chiếc tàu chuyên chở xe tăng đổ bộ trước kia của Mỹ và đã đóng tại bãi cạn từ 15 năm trước như một tàu hải quân của Philippines. Manila đã bố trí một nhúm thuỷ quân lục chiến trên con tàu han rỉ đó. Đây là một phần chiến lược của Philippines trong bối cảnh địa chính trị Biển Đông. Bãi cạn Second Thomas, vốn thuộc quần đảo Trường Sa mà nhiều nước đang tranh chấp, nằm trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của Philippines, nhưng lại đang bị Trung Quốc đòi chủ quyền toàn bộ.

Trung Quốc đòi chủ quyền phần lớn Biển Đông qua đường “lưỡi bò” mà 5 quốc gia khác phản đối: Việt Nam, Brunei, Malaysia, Philippines và Đài Loan. Philippines, quốc gia đang được Washington ủng hộ, đã lên án hành động chặn tàu của Trung Quốc.

Manila tuyên bố: “Bãi cạn Ayungin là một phần thuộc thềm lục địa của Philippines và do đó Philippines có quyền thực thi quyền chủ quyền và quyền tài phán ở khu vực này mà không cần đến sự cho phép của bất kỳ quốc gia nào khác.” Manila cũng khẳng định là họ chỉ đơn thuần luân chuyển nhân sự và tiến hành tiếp tế cho bãi cạn Second Thomas, tất cả đều do tàu thuyền dân sự thực hiện.

Hành động của cảnh sát biển Trung Quốc thể hiện “sự đe doạ nghiêm trọng đến quyền và lợi ích của Philippines theo Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển năm 1982 (UNCLOS)”, chính phủ Philippines tuyên bố.

Giải thích cho hành động của mình, Bắc Kinh lại nói rằng các tàu thuộc lực lượng cảnh sát biển của họ đang đi tuần như thường lệ ở vùng biển ngoài khơi bãi cạn Second Thomas vào ngày 9.3 thì phát hiện ra hai chiếc tàu cắm cờ Philippines. “Hai chiếc tàu… chứa đầy vât liệu xây dựng”, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc nói, trước khi tái khẳng định “chủ quyền của Trung Quốc đối với quần đảo Nam Sa [Trường Sa] và vùng biển phụ cận”.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc tố cáo Philippines đã neo đậu con tàu một cách phi pháp kể từ năm 1999 với cái cớ là do một “sự cố kỹ thuật”. Ngoài việc từ chối kéo chiếc tàu này đi, ông ta nói, Manila còn tìm cách tiến hành xây dựng trên bãi cạn Second Thomas, điều này đã “vi phạm trắng trợn Tuyên bố về Cách ứng xử của các bên trên Biển Đông (DOC) mà Trung Quốc và các nước ASEAN đã ký kết”.

Trước đó, ngày 27.1, Philippines đã cáo buộc Trung Quốc bắn vòi rồng vào các ngư dân nhằm ngăn họ tiến vào vùng biển tranh chấp ở bãi cạn Scarborough. Điều này diễn ra sau sự cố đóng băng ngoại giao giữa Philippines và Trung Quốc năm 2012 liên quan đến bãi cạn Scarborogh. Sự cố đó đã khiến dư luận chú ý nhiều đến các vụ tranh chấp trong khu vực, và tiếp theo đó là bài phát biểu ở Singapore của Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Leon Panetta về chiến lược “tái cân bằng” sang Châu Á – Thái Bình Dương của Hoa Kỳ. Mặc dù Manila đã rút hết lực lượng của mình khỏi bãi cạn Scarborough song Trung Quốc vẫn tiếp tục duy trì tàu thuyền vũ trang ở khu vực và coi đây như lãnh thổ của mình.

Chiến thuật “tằm ăn dâu”

Hành vi khiêu khích của Bắc Kinh dường như nằm trong chiến lược Biển Đông của họ: sử dụng lực lượng vừa đủ để đe doạ các quốc gia tranh chấp nhỏ hơn hòng buộc họ phải quy thuận mà không dẫn đến những vụ trả đũa. Điều mà Robert Haddick gọi là “chiến thuật tằm ăn dâu” của Trung Quốc chính là “quá trình tích tụ dần dần những hành vi nhỏ lẻ, không một hành vi nào là ‘giọt nước tràn ly, nhưng theo thời gian lại tích tụ thành một sự đổi thay chiến lược trọng đại”.

Trung Quốc đang từng bước kiểm soát các bãi cạn và đảo nhỏ ở Biển Đông, qua đó tăng cường sự hiện diện và củng cố yêu sách của mình. Bắc Kinh đã từ chối tuân thủ UNCLOS và gạt bỏ nỗ lực của Manila nhằm đưa vụ việc ra toà án quốc tế. Bất chấp thực tế Washington đang ngày càng bày tỏ quan ngại về khu vực, Hoa Kỳ thực sự không làm được gì nhiều về việc Bắc Kinh khước từ tuân thủ luật quốc tế trong bối cảnh bản thân Hoa Kỳ cũng chưa phê chuẩn UNCLOS mà lại thường bị coi là vi phạm luật lệ và chuẩn mực quốc tế khi điều đó phù hợp với lợi ích quốc gia của họ.

Vì thế, trừ khi xẩy ra một cuộc đụng độ quân sự thực sự giữa Trung Quốc và một trong số đồng minh của Washington, không một ai có thể ngăn chặn được việc Trung Quốc gặm nhấm các bãi và đảo tranh chấp trên Biển Đông. Quả thực, Trung Quốc đang bắt đầu hành xử như một cường quốc.

Sự cần thiết đối với một ASEAN đoàn kết

Sau khi bị cảnh sát biển Trung Quốc ngăn chặn, Philippines đã thả dù tiếp tế xuống bãi cạn, song họ sẽ phải điều tàu thuyền trở lại để cung cấp vòng tiếp tế tiếp theo cho số thuỷ quân lục chiến đang ở trên tàu Sierra Madre. Washington đã phản ứng mạnh mẽ trước hành động của Trung Quốc, gọi đó là “một động thái khiêu khích, gây căng thẳng”, đồng thời kêu gọi tất cả các bên duy trì hiện trạng.

Các thành viên ASEAN bị chia rẽ về các vụ tranh chấp biển đảo với Trung Quốc, bởi nhiều nước đang có quan hệ kinh tế mạnh mẽ với Trung Quốc. Bắc Kinh cũng đang tìm cách hàn gắn mối quan hệ giữa họ với các nước như Việt Nam và ASEAN, song lại loại trừ các đồng minh của Washington – Philippines và Nhật Bản – trong chiến dịch tấn công thiện cảm của mình.

Trong bối cảnh Trung Quốc đang đẩy mạnh chiến thuật “tằm ăn dâu”, hơn lúc nào hết, ASEAN cần bày tỏ tình đoàn kết và sẵn sàng đối mặt với người láng giềng khổng lồ của mình. Vì các tranh chấp không thể giải quyết được trong tương lai gần nên giờ đây tất cả các nước cần mạnh mẽ thúc đẩy Bộ Quy tắc Ứng xử (COC) trên Biển Đông hầu tránh bất kỳ một tính toán sai lầm hay cuộc đối đầu quân sự nào.

Darshana M Baruah là một thành viên trẻ tuổi tại Observer Research Foundation (ORF), New Delhi, và là phó biên tập tạp chí South China Sea Monitor của ORF.

Nguồn: The Nation

Thứ Tư, 19 tháng 3, 2014

BBC Tiếng Việt định hướng dư luận cho Trung Quốc?

Lê Anh Hùng | 19.3.2014

                                                                                                           


BBC Tiếng Việt là một cơ quan truyền thông mà từ lâu đã có nhiều tai tiếng về lối đưa tin theo kiểu “định hướng” dư luận, như thể họ là cánh tay nối dài của Ban Tuyên giáo Đảng CSVN ở hải ngoại vậy.
Mới đây, trang mạng này lại đăng bài “Người Trung Quốc dần ‘quên’ cuộc chiến với Việt Nam”. Bài viết đưa ra những “nhận định” mà theo họ là của một “cộng tác viên BBC người Hoa" khiến không ít người phải “băn khoăn” như: "Người ta đang quên cuộc chiến. Thực ra chính phủ Trung Quốc đã rất thành công trong chuyện làm sao để mọi người quên đi", "Cá nhân tôi cho rằng đó là cuộc chiến giữa hai nhà độc tài: Lê Duẩn và Đặng Tiểu Bình", hay "Bản thân cuộc chiến cũng chưa được làm rõ ràng xem bên nào đúng, bên nào sai. Theo tôi đó không phải là cuộc chiến giữa một bên là công lý và bên kia là bất công”, v.v.

Trong bối cảnh chủ nghĩa dân tộc Đại Hán đang trỗi dậy mạnh mẽ ở Trung Quốc và giới cầm quyền nước này vẫn liên tục trương cơ bắp để hăm doạ các nước láng giềng thì ngay cả những ai ngây thơ nhất cũng khó mà tin nổi rằng “chính phủ Trung Quốc đã rất thành công trong chuyện làm sao để mọi người quên đi” cuộc chiến năm 1979 với Việt Nam, bởi đây chính là thứ “nhiên liệu quý" để “hâm nóng” tinh thần dân tộc của chủ nghĩa Đại Hán. Xin dẫn lời của Thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện Chiến lược Bộ Công an, trong cuộc phỏng vấn đăng trên báo Thanh Niên ngày 17.2.2013, để độc giả thấy là BBC Tiếng Việt đã bất chấp sự thật để định hướng dư luận có lợi cho Trung Quốc như thế nào:
“Trong khi chúng ta im lặng thì những dịp đó chúng tôi đã thống kê hệ thống phát thanh, truyền hình báo chí của TQ tung ra trung bình từ 600-800 tin, bài với những cái tít gần như có nội dung giống nhau về cái mà họ gọi là ‘cuộc chiến tranh đánh trả tự vệ trước VN’. Có thông tin cho rằng hiện tại có tới trên 90% người dân TQ vẫn quan niệm rằng năm 1979 Quân đội VN đã vượt biên giới sang tấn công TQ và bắt buộc TQ phải tự vệ đánh trả. Từ hàng chục năm nay, hệ thống tuyên truyền của TQ đã nhồi nhét vào đầu người dân TQ rằng cuộc chiến 1979 chỉ là cuộc phản công trước sự xâm lược của VN.
Đây không phải là lần đầu tiên BBC Tiếng Việt tìm cách lèo lái dư luận theo hướng có lợi cho Trung Quốc, kẻ thù truyền kiếp của Việt Nam và luôn lăm le thôn tính đất nước chúng ta. Xin đăng lại nguyên văn một bài viết mà BBC Tiếng Việt từng làm dậy sóng dư luận năm 2010 để độc giả phán xét xem liệu có phải BBC Tiếng Việt là “dư luận viên” của ban lãnh đạo Trung Quốc hay không. (Lưu ý: Tác giả Đỗ Ngọc Bích đã được Ban Biên tập khoác cho một bộ cánh học vị giả hầu tăng thêm “sức thuyết phục” cho bài viết, còn tấm bản đồ thì chỉ còn trơ trọi mỗi Trung Quốc cùng đường lưỡi bò, các nước tranh chấp xung quanh bị xoá hết, hòng gia tăng tính “hợp lý” cho yêu sách của nước này.)

Đỗ Ngọc Bích | BBC Tiếng Việt | 17.4.2010


Một tranh cổ động hải quân Trung Quốc
tại khu vực tranh chấp Hoàng Sa.
Trong vài năm gần đây, người dân Việt Nam, ở trong nước cũng như ở hải ngoại thường lên tiếng bài xích nhà nước cộng sản Việt Nam, bênh vực những blogger dũng cảm đấu tranh vì Hoàng Sa - Trường Sa, rên rỉ rằng nhục quá vì Việt Nam dần dần cứ dâng đất cho Trung Quốc v.v.
Dân Việt Nam ở hải ngoại, đặc biệt là những người thuộc chính quyền Việt Nam Cộng Hòa phải tị nạn sau biến cố tháng 4/1975 'ghét' nhà nước cộng sản Việt Nam và nhà nước cộng sản Trung Quốc từ xưa thì rõ rồi.
Trung quốc đã hỗ trợ Bắc Việt Nam rất lớn trong cuộc chiến tranh Việt Nam, 'đánh bại' người Mỹ và 'lật đổ' chính thể Việt Nam cộng hòa.
Vì vậy không rõ là họ bài xích Việt Nam và Trung Quốc là do sự thù hằn nội chiến đó, hay là thực sự muốn bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ Việt Nam, đau xót uất hận khi thấy Việt Nam “mất đất”?
Song những người dân có tri thức ở trong nước, những blogger gần đây gặp vấn đề về chính trị mà phần đông là những thanh niên đầy tâm huyết và lý tưởng thì có lẽ khác.
Họ có vẻ như không bị ảnh hưởng bởi tư tưởng chống Cộng, chỉ đơn giản là yêu nước thôi. Thế mới có chuyện đáng bàn.
Chuyện đáng bàn
Tác giả phản biện các quan điểm được cho
là 'bài xích' Trung Quốc từ trong nước.
Những thanh niên này hầu hết đều lớn lên vào những năm 1980, chịu ảnh hưởng của chủ nghĩa dân tộc có điều khiển của nhà nước Việt Nam sau cuộc chiến tranh biên giới 1979, bài xích Trung Quốc, tố cáo Trung Quốc 'hơi nhiều.'
Họ không nhận ra được rằng Việt Nam thực ra cũng là một phần trong da thịt của Trung Quốc, chia sẻ nguồn gốc văn hóa và tư tưởng, và nhận được khá nhiều ân huệ từ Trung Quốc trong suốt hơn 20 năm chiến tranh (1950-1975).
Cho dù Trung quốc giúp Việt Nam là vì tính toán chính trị của họ, được giúp đỡ để chiến thắng cũng là điều tốt mà 'mình nên nhớ'. Câu “yêu ai yêu cả đường đi, ghét ai ghét cả tông ti họ hàng” trong tình huống này có lẽ đúng.
Điều này làm tôi liên tưởng tới hàng vạn người Trung Quốc trong những năm 1990 đã là nạn nhân của cái gọi là "state-controlled nationalism" (chủ nghĩa dân tộc có sự điều khiển) khi họ đấu tranh lên án Nhật vì những điều đã xảy ra trong chiến tranh thế giới thứ II, đòi công bằng và chủ quyền với Nhật Bản.
Họ cũng đã bị công an Trung Quốc đàn áp, bịt miệng vì khi đó nội các Trung Quốc đang muốn giải quyết “ngoại giao cấp cao” với Nhật Bản và không muốn làm mất lòng các nhà đầu tư Nhật Bản.
Những thanh niên đó đã quá bị ảnh hưởng bởi tư tưởng chống Nhật trong Trung Quốc những năm dưới quyền Mao.
Khi tình hình đất nước thay đổi, họ không thay đổi kịp. Mao đã từng tuyên truyền rằng trong vụ thảm sát Nam kinh, hàng chục vạn người Trung Quốc đã bị giết, nhưng gần đây con số thống kê đó đã được đem ra xem xét lại về tính xác thực của nó.
Những blogger của Việt Nam bị bắt giữ gần đây cũng vậy. Họ không thích nghi theo kịp được môi trường ngoại giao giữa Việt Nam và Trung Quốc trong những năm 1990, vẫn tiếp tục sống trong cái “anti-China nationalism” (chủ nghĩa dân tộc chống Trung Quốc hay bài Trung) của những năm 1980.
Câu hỏi đặt ra
Bản đồ hình 'lưỡi bò' được cho là bằng chứng về chiến lược
và tham vọng của Trung Quốc trên Biển Đông.
Có một câu hỏi đặt ra là “Tại sao người dân thanh niên trí thức Việt nam có tư tưởng phê phán, sẵn sàng nghi ngờ, bác bỏ những điều mà nhà nước Việt Nam đang tuyên bố và thi hành, mà lại không sẵn sàng phê phán chính hiểu biết về lịch sử của họ hay những điều mà nhà nước Việt Nam tuyên bố và thi hành từ 50 năm trở lại đây?”
Chúng ta quen nghe “Lịch sử Việt Nam 4.000 năm dựng nước,” liệu có bao giờ tự hỏi xem cái con số 4.000 ngàn năm ấy lấy ở đâu ra? Liệu có đúng như vậy không? Mảnh đất Việt nam có hình thù thế nào trước thời Triệu Vương?
Một thực tế là lịch sử Việt Nam suốt hơn 2.000 năm từ thời Triệu Đà đến thời Nguyễn, cho dù thỉnh thoảng có tuyên bố "Sông núi nước Nam, Vua Nam ở," thì Việt Nam vẫn luôn là một phần của Trung Quốc.
Người dân Việt Nam bắt nguồn từ Trung Quốc, Vua của Việt Nam cũng khởi tổ từ người Trung Quốc, coi vua Trung Quốc như anh như cha... từ Ngô Quyền, Đinh Bộ Lĩnh, hay Lý Công Uẩn, rồi các gia tộc họ Trần, Lê, Nguyễn, v.v...
Chúng ta đã bao giờ tự hỏi mình xem lịch sử Việt Nam mà chúng ta học có đúng là lịch sử không?
Những blogger đấu tranh cho chủ quyền lãnh thổ đã bao giờ đọc Đại Việt Sử Ký (Lê Văn Hưu), Đại Việt Sử Lược (tác giả khuyết danh thời Trần), hay Đại Việt Sử Ký Toàn Thư (Ngô Sĩ Liên), hay Việt Nam Sử Lược (Trần Trọng Kim,) ở dạng nguyên bản, chưa qua biên soạn, cắt xén chưa?
Họ tin rằng Hoàng Sa và Trường Sa thuộc về Việt Nam trên cơ sở nào, hay chỉ biết thế từ sách giáo khoa lịch sử Việt Nam và từ các thông tin trên đài báo chính thống của Việt Nam lưu hành từ sau năm 1975?
Từ khi nào?
Một cuộc biểu tình của thanh niên trong nước đòi
chủ quyền của VN tại Hoàng Sa và Trường Sa.
Chúng ta coi Trường Sa và Hoàng sa thuộc về Việt Nam từ khi nào?
Hiệp ước Tự Đức hiến đất Cochinchina cho Pháp (1862), Hiệp ước nhà Thanh thỏa hiệp với Pháp về quyền cai trị An-nam và Ton-kin (1885), hay các tuyên ngôn độc lập tự chủ sau này có nhắc đến chủ quyền của mấy cái đảo ấy không?
Chính quyền Việt Nam Cộng Hòa có bao giờ tuyên ngôn chủ quyền các đảo đó không, hay chỉ mãi đến năm 1974 mới điều hải quân ra trấn giữ và bảo vệ? Chúng ta đã bao giờ dành thời gian nghiên cứu xác nhận thông tin trước khi đấu tranh đòi chủ quyền chưa nhỉ?
Chỉ biết là bắt đầu từ đầu thập niên 1970, khi giá trị của dầu mỏ trở nên rõ ràng, khi thông tin về trữ lượng dầu ở mấy đảo đó được xác nhận, và người ta nhận ra tầm quan trọng của việc xây dựng sân bay, điểm cất cánh trung chuyển và căn cứ quân sự ở Đông Nam Á, thì một loạt 6, 7 nước cùng xông vào nhận nó là của mình với những “bằng chứng lịch sử” đáng ngờ.
Xét cho cùng, đất nước Việt Nam, lãnh thổ Việt Nam hiện nay có được là nhờ sự “mở mang bờ cõi” Nam tiến vào lãnh thổ Chiêm Thành, Khơ-me.
Lịch sử là vậy, đất đai dân cư di dời, sở hữu chuyển đổi, do thỏa thuận cũng như do xâm lấn.
Rút cục, có thể nói chủ nghĩa dân tộc mù quáng đôi khi cũng tai hại không kém gì chủ nghĩa bành trướng đế quốc vậy.
Bài viết phản ánh quan điểm riêng và lối hành văn của tác giả. Bà Đỗ Ngọc Bích đã hoàn tất chương trình tiến sĩ môn Hoa Kỳ Học của Đại Học Hawaii, hiện đang sống ở New Haven và chuẩn bị bảo vệ luận án, trong khi tham gia giảng dạy tiếng Việt ở Trung Tâm Ngôn Ngữ và dịch tài liệu lịch sử cho khoa Lịch sử, ĐH Yale.
Cho đến ngày 20/04, trang web BBC Việt Ngữ đã nhận được nhiều ý kiến, và một số bài viết riêng phản bác lại quan điểm của bà Đỗ Ngọc Bích. Chúng tôi sẽ đăng dần các bài đó lên trang Diễn đàn trong những ngày tới. Ban biên tập xin cáo lỗi vì sự thiếu chính xác trong phần phụ chú về học vị của tác giả trong lần đăng bài đầu tiên.