Thứ Sáu, 10 tháng 1, 2014

CUỘC TRAO ĐỔI GIỮA CÁC VỊ LÃO THÀNH CÁCH MẠNG VỚI LÊ ANH HÙNG

Lê Anh Hùng 6.1.2014


Ngày 5.5.2012, tôi (Lê Anh Hùng) đã gặp và trao đổi với một số vị lão thành cách mạng tại Hà Nội về vụ việc vợ chồng tôi tố cáo Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, nguyên Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh và nguyên Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết. Đây là vụ việc mà họ, những thành viên chủ chốt của “Câu lạc bộ Học và làm theo tư tưởng và đạo đức Hồ Chí Minh” (CLB chống tham nhũng và tiêu cực của các vị lão thành cách mạng ở Hà Nội), đặc biệt quan tâm.
Trong cuộc gặp, lần đầu tiên tôi được các cụ cho biết một tin khiến tôi bàng hoàng, sửng sốt: Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải là người Hán (đoạn bắt đầu từ 1h04’ trong video clip dưới đây). Tám ngày sau, các cụ đã trao cho tôi bức Tâm Huyết Thư đề ngày 7.5.2007 của một số cán bộ đảng viên đã và đang công tác tại Uỷ ban Kiểm tra Trung ương, Ban Tổ chức Trung ương, Ban Bảo vệ Chính trị Nội bộ và một số cơ quan trọng yếu khác của Đảng CSVN, tố cáo lý lịch người Hán của ông Hoàng Trung Hải (bố ông ta tên là Sì Sói, sinh quán tại Long Khê, Chương Châu, Phúc Kiến, Trung Quốc). Ngay hôm sau, ngày 14.5.2012, tôi đã công bố bức Tâm Huyết Thư đó qua mạng Internet.

Bất chấp lời cảnh báo tâm huyết của nhiều cán bộ đảng viên cao cấp lo lắng cho vận mệnh dân tộc trước kỳ họp đầu tiên của Quốc hội khoá XII, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vẫn đặt ông Hoàng Trung Hải vào chiếc ghế quan trọng thứ hai trong chính phủ khoá mới: Phó Thủ tướng “phụ trách kinh tế” (kể từ ngày 2.8.2007).

PTT Hoàng Trung Hải được Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng giao trực tiếp phụ trách các bộ: Bộ Công Thương; Bộ Xây dựng; Bộ Giao thông Vận tải; Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn; Bộ Tài nguyên và Môi trường. Ngoài ra, ông ta còn được Thủ tướng tin tưởng giao đảm nhiệm một loạt chức vụ trọng yếu: Chủ tịch Hội đồng quốc gia về tài nguyên nước; Trưởng Ban Chỉ đạo Nhà nước các Dự án trọng điểm về dầu khí; Trưởng Ban Chỉ đạo Tổ chức điều phối phát triển các Vùng kinh tế trọng điểm; Trưởng Ban Chỉ đạo Chương trình mục tiêu quốc gia ứng phó với biến đổi khí hậu; Trưởng Ban Chỉ đạo Trung ương về chính sách nhà ở và thị trường bất động sản; Trưởng ban Ban Chỉ đạo Quy hoạch và Đầu tư Xây dựng Vùng Thủ đô Hà Nội; Trưởng Ban Chỉ đạo Nhà nước các công trình, dự án trọng điểm ngành Giao thông vận tải; Trưởng Ban Chỉ đạo Nhà nước Dự án Điện Hạt nhân Ninh Thuận; Trưởng ban Ban chỉ đạo Nhà nước Dự án Thuỷ điện Sơn La; Trưởng ban Ban Chỉ đạo Nhà nước Xây dựng Bảo tàng Lịch sử Quốc gia; Trưởng ban Ban Chỉ đạo Xây dựng Nhà Quốc hội; Trưởng ban Ban Chỉ đạo Nhà nước về điều tra cơ bản tài nguyên - môi trường biển; Trưởng ban Ban Chỉ đạo Nhà nước về Quy hoạch điện VI, Trưởng ban Chỉ đạo Nhà nước về Quy hoạch Phát triển Điện lực Quốc gia; Trưởng ban ODA (Viện trợ Phát triển Chính thức) Quốc gia; Chủ tịch Uỷ ban An ninh Hàng không Dân dụng Quốc gia; Chủ tịch Uỷ ban Quốc gia Tìm kiếm Cứu nạn, v.v.
Những gì mà ngài Phó Thủ tướng “phụ trách kinh tế” gốc Tàu Hoàng Trung Hải đã gây ra cho đất nước Việt Nam của chúng ta không chỉ là tình trạng trì trệ của nền kinh tế trong nhiều năm qua, mà còn vô số hệ luỵ không thể đong đếm về cả kinh tế - xã hội lẫn an ninh - quốc phòng trong nhiều năm tới. Chừng nào ông ta còn ngồi đấy để lũng đoạn nền kinh tế và thao túng cả bộ máy, chừng đó Việt Nam còn lụn bại và viễn cảnh Việt Nam trở thành quận huyện của Trung Quốc càng đến gần.

   

Tin liên quan:
  1. Thư Tố Cáo lần thứ 73 và lời kêu cứu
  2. Tâm Huyết Thư của các cán bộ đảng viên tố cáo lý lịch người Hán của PTT Hoàng Trung Hải (nếu link kia không đọc được, quý vị có thể đọc ở đây, đọc bản đánh máy lại ở đây, đọc trên Facebook ở đây)
  3. Bị khủng bố, đánh đập vì tố cáo lãnh đạo
  4. Điều gì đang xẩy ra với ngành điện lực của Việt Nam?
  5. Một nền kinh tế đang trên đà ‘Hán hoá’?
  6. Một phó thủ tướng gốc Hoa khai man lý lịch, buôn bán ma tuý
  7. Phó Thủ tướng gốc Tàu Hoàng Trung Hải mở đường cho giặc tràn vào Việt Nam
  8. Nhập siêu từ Trung Quốc: Cấp độ báo động ngày càng lớn và những cái tai ngày càng điếc

Thứ Năm, 9 tháng 1, 2014

Những dự báo cho Châu Á trong năm 2014



Giống như năm 2013, năm mới 2014 lại hứa hẹn là một năm với nhiều biến động và thay đổi ở Châu Á. Châu lục này không chỉ là động cơ lớn nhất của tăng trưởng toàn cầu, mà còn là trung tâm của các cuộc đàm phán thương mại tự do đa phương, là trái tim đích thực của “Mùa Xuân” dân chủ ở các nước đang phát triển, và là nơi trú ngụ của thứ chính trị vũ lực (power politics[i]) thô thiển và nguy hiểm nhất trên thế giới. Rốt cuộc thì chỉ ở Châu Á, các cường quốc với kho vũ khí hạt nhân khổng lồ mới tiếp tục dằn mặt nhau, theo kiểu chiến tranh lanh.
Vì thế, dưới đây là 7 sự kiện mà người ta sẽ đón đợi trong năm 2014 ở Châu Á:
1. Trung Quốc sẽ biết điều trở lại (ở một mức nào đó)…
Bốn năm qua, Trung Quốc ngày càng khiến phần lớn láng giềng của mình ở Nam Á, Đông Nam Á và Đông Bắc Á xa lánh. Sau khi bắt tay vào chiến lược can dự hữu hảo với phần còn lại của Châu Á vào giai đoạn đầu và giữa thập niên 2000 (chiến lược đã giúp Trung Quốc ký các hiệp định thương mại tự do và xây dựng mối quan hệ đối tác với nhiều nước) thì đến đầu thập niên 2010, đất nước này đã đánh mất phần lớn điểm số mà họ từng giành được. Những yêu sách tham lam của Trung Quốc trên các vùng biển tranh chấp ở Biển Đông và Biển Hoa Đông, cộng với thứ ngôn ngữ sặc mùi dân tộc chủ nghĩa của họ, đã châm ngòi cho một phản ứng diễn ra trên khắp khu vực và hoàn toàn trái với những gì mà nhà cầm quyền Trung Quốc mong muốn. Các quốc gia từ Philippines, Hàn Quốc cho đến Myanmar đều hoan nghênh việc Mỹ tăng cường can dự quân sự và ngoại giao ở Châu Á, chủ yếu như một thế lực đối trọng với một Trung Quốc đang trỗi dậy.
Tuy nhiên, cuối năm 2013, người ta lại phát hiện ra một số dấu hiệu, từ các cấp lãnh đạo cao nhất, cho thấy rằng chính quyền của tân Chủ tịch Tập Cận Bình đã hiểu được sự cần thiết phải hành xử hoà nhã hơn đôi chút ở Châu Á  – ít nhất là bề ngoài – để cuối cùng cũng trở thành cường quốc chi phối của khu vực. Nếu không nhượng bộ về vấn đề Biển Đông thì trong năm 2014 Trung Quốc cũng sẽ chấm dứt thái độ công khai thù địch những quốc gia có yêu sách như Việt Nam hay Philippines, đồng thời tăng cường nỗ lực để thúc đẩy hiệp định tự do thương mại do họ khởi xướng và tiếp tục ve vãn Nga, Ấn Độ và các nước Trung Á.
2. … nhưng điều đó sẽ không ngăn được một cuộc chạy đua vũ trang
Đông Á hiện là nơi diễn ra cuộc chạy đua vũ trang quyết liệt nhất trên thế giới: Trung Quốc đang hiện đại hoá quân đội; các nước Đông Nam Á đang mua sắm tàu ngầm và các vũ khí khác để bảo vệ các vùng biển tranh chấp; Hàn Quốc và Nhật Bản đang chuẩn bị để chống lại Trung Quốc và một Bắc Triều điên khùng; còn Mỹ thì đang theo đuổi chiến lược xoay trục quân sự sang Thái Bình Dương. Mặc dù năm ngoái mức chi tiêu quân sự toàn cầu giảm lần đầu tiên trong nhiều thập niên (theo Viện Nghiên cứu Hoà bình Stockholm - Stockholm Peace Research Institute), song sự suy giảm ấy lại chủ yếu là do chính sách cắt giảm ngân sách của Lầu Năm Góc. Tuy nhiên, chi tiêu quân sự ở Châu Á năm 2013 lại gia tăng, và năm 2014 sẽ chứng kiến hiện tượng gia tăng chi tiêu quân sự thậm chí còn lớn hơn.
3. Nhật Bản lại thất vọng
Năm 2013, Thủ tướng Nhật Shinzo Abe đã bước đầu khiến cho thị trường và nhiều giám đốc điều hành ở Nhật Bản phấn chấn với kế hoạch “học thuyết kinh tế Abe” táo bạo của mình: gói kích thích tiền tệ khổng lồ + các chính sách tài khoá và kinh tế (vốn được vạch ra để nhanh chóng thúc đẩy đầu tư trong nước). Lần đầu tiên sau nhiều năm, tinh thần bầy đàn (animal spirits[ii]) ở đây dường như đã sẵn sàng dâng cao. Thị trường chứng khoán Tokyo bùng nổ, và Nhật Bản tăng trưởng gần 4% trong quý II của năm 2013, mức cao nhất cả năm.
Tuy nhiên, giống như những lần bùng nổ nhỏ lẻ khác mà Nhật Bản đã trải qua kể từ đầu thập niên 1990, niềm lạc quan này sẽ mờ nhạt dần trong năm 2014. Thủ tướng Abe chưa bao giờ khởi xướng một cuộc cải cách cơ cấu quan trọng, và năm nay người ta sẽ chứng kiến Nhật Bản thi hành một luật thuế mới – đạo luật sẽ làm chậm tốc độ tăng trưởng ngay cả khi gói kích thích tiền tệ vẫn vận hành êm xuôi. Abe sẽ ngày càng khiến các đối tác thương mại quan trọng như Hàn Quốc và Trung Quốc xa lánh với những lời tán dương lỗi thời mà ông ta vẫn dành cho thứ chính trị thời Thế chiến II của Nhật Bản. Thậm chí, Nhật Bản có thể lại rơi vào một cuộc suy thoái trên lý thuyết (technical recession[iii]) vào giữa năm 2014.
4. Những cải cách của Trung Quốc là ảo tưởng
Năm 2013, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình dường như đã phát động một cuộc cải cách kinh tế quan trọng, thân thiện với thị trường. Điều này hứa hẹn thúc đẩy đầu tư tư nhân trong nhiều ngành nghề và nới lỏng các quyền tài sản, chưa kể những thay đổi khác. Năm 2014, con quái vật khổng lồ sẽ phản đòn, khi các doanh nghiệp nhà nước (DNNN) hùng mạnh, vốn chi phối danh sách các doanh nghiệp lớn nhất Trung Quốc, phản đối và giảm bớt ảnh hưởng của những cải cách mà họ Tập đề xuất hay né tránh những cải cách đó. Hãy chờ xem, các DNNN sẽ sử dụng mối quan hệ của mình với các ngân hàng quốc doanh để loại trừ những đối thủ cạnh tranh tiềm tàng trong khu vực tư nhân, vận động họ Tập bổ sung thêm nhiều lĩnh vực vào danh sách “chiến lược” và vì thế cần được chính phủ kiểm soát, đồng thời kêu gọi ân sủng để duy trì chính sách miễn giảm thuế, giao đất và những lợi thế khác cho họ.
Các DNNN khổng lồ từng sống sót sau nỗ lực cải cách DNNN gần đây nhất là vào cuối thập niên 1990, và lần này rất có thể họ lại chiến thắng trong, điều tốt cho họ nhưng lại xấu cho các nhà đầu tư và tăng trưởng.
5. Kim Jong Un sẽ còn đáng sợ hơn
Nhà lãnh đạo Bắc Triều Tiên Kim Jong Un đánh dấu kỳ nghỉ lễ năm 2013, thường được coi là thời gian dành cho gia đình, bằng cách ra lệnh xử tử công khai ông chú và là trợ thủ hàng đầu của mình, Jang Song Thaek, kẻ bị truyền thông nhà nước cáo buộc với những tội ác như “vỗ tay thiếu nhiệt tình” cho người cháu. Trên thực tế, có lẽ Jang bị xử tử là do Kim trẻ muốn các đối thủ đe doạ ngôi báu của mình đều phải chết. (Tiếp theo, Kim đã thanh trừng hầu hết đồng minh của Jang trong khắp bộ máy.) Mặc dù người ta khó coi Jang là người tốt, song ông ta lại được cho là đã thúc đẩy những cải cách kinh tế theo kiểu Trung Quốc – đó là một lý do khiến các quan chức Trung Quốc rất lo ngại về cái chết của ông ta. Nếu thiếu một tiếng nói ủng hộ cải cách như thế, những cách tân về kinh tế đang thai nghén của Bắc Triều Tiên có thể dễ dàng rơi vào bế tắc, khiến quốc gia này thậm chí còn tuyệt vọng hơn và ban lãnh đạo của nó càng trở nên khó lường hơn.
Đáng lo ngại hơn, mặc dù có thể là Kim loại bỏ Jang để củng cố chế độ của mình, nhưng việc ông ta làm điều đó một cách công khai lại gợi lên rằng nhà độc tài trẻ vẫn rất bất an về mức độ kiểm soát quyền lực. Để củng cố hình ảnh dân tộc chủ nghĩa của bản thân và tập hợp người dân Bắc Triều Tiên xung quanh mình, rất có thể trong năm 2014 Kim sẽ tiến hành một vụ thử vũ khí hạt nhân khác hoặc phát động một cuộc tấn công nhằm vào các thuỷ thủ hay tàu thuyền của Hàn Quốc, một chiến thuật từng được nhà cầm quyền Bắc Triều Tiên sử dụng khi có biến động nội bộ.
6. Thái Lan tan chảy
Cuối năm 2013, Thái Lan – một đất  nước hết trải qua cuộc khủng hoảng chính trị này đến cuộc biến động chính trị khác trong suốt gần thập niên qua – đã chuyển từ trạng thái âm ỉ bình thường sang tình trạng sôi sục toàn diện. Những người biểu tình chống chính phủ, chủ yếu thuộc giới tinh hoa và trung lưu ở Bangkok, làm tắc nghẽn các đường phố của thủ đô. Họ chiếm trụ sở các bộ, xung đột với cảnh sát, và kêu gọi tạm dừng – hay thậm chí chấm dứt – nền chính trị dân chủ của Thái Lan, một nền chính trị luôn đưa đến những chính phủ dân tuý mà người nghèo thì ủng hộ còn người Bankok thì khinh bỉ. Trên nhiều phương diện, những người biểu tình Thái Lan tượng trưng cho một tầng lớp trung lưu rộng lớn hơn trên bình diện toàn cầu vốn thất vọng với chế độ dân chủ, thứ thể chế thường giảm bớt quyền lực của cư dân đô thị. Dù vậy, trong khi các cuộc biểu tình tương tự ở Ukraina và Thổ Nhĩ Kỳ dường như đang lắng xuống thì tình trạng bất ổn ở Thái Lan lại chỉ ngày càng tội tệ hơn trong năm nay.
Những người biểu tình Thái Lan và phe đối lập chính trong Quốc hội (Đảng Dân chủ) đang tẩy chay các cuộc bầu cử toàn quốc (theo kế hoạch sẽ diễn ra trong tháng Hai), trong khi người biểu tình và cảnh sát (lực lượng nhìn chung là ủng hộ chính phủ dân tuý) đã mệt mỏi với chiến thuật phi bạo lực. Muộn nhất là vào tháng Hai, các nhóm trong nội bộ lực lượng biểu tình sẽ phát động các cuộc tấn công mạnh hơn nhằm vào nhà cửa, cảnh sát và thậm chí cả những người đứng xung quanh. Hãy chờ xem, cảnh sát sẽ đánh trả ngày một cứng rắn hơn. Cuối cùng, tình trạng bất ổn có thể sẽ châm ngòi cho một cuộc đảo chính khác, cuộc đảo chính thứ 20 trong lịch sử Thái Lan hiện đại.
7. Jokowi được bầu làm Tổng thống Indonesia, và không đảng nào giành được đa số ghế ở Ấn Độ
Hai trong số những quốc gia lớn nhất Châu Á, Indonesia và Ấn Độ, sẽ tổ chức các cuộc bầu cử toàn quốc trong năm 2014, nhưng chỉ có một nước cho ra kết quả rõ ràng. Ở Ấn Độ, sự sa sút của Đảng Quốc đại, sự trỗi dậy của các đảng nhỏ và mang tính chất khu vực, cùng thái độ thờ ơ ngày càng tăng trong số những cử tri trung lưu có thể sẽ dẫn đến kết cục là một cuộc bầu cử mà ở đó không một đảng phái nào dành được số phiếu quá bán. Bất kỳ đảng nào giành được nhiều ghế nhất cũng sẽ phải thành lập một liên minh đa đảng, yếu và bất ổn trong Quốc hội, một liên minh có thể không tồn tại qua nổi năm 2014.
Ở Indonesia sẽ là một câu chuyện khác. Thống đốc Jakarta Joko Widodo, thường được gọi là Jokowi, là một kiểu chính khách Indonesia mới trên nhiều phương diện: ông không phải xuất thân từ một triều đại chính trị cầm quyền lâu năm, và ông rất ghét phong cách chính trị Indonesia truyền thống, vốn xa cách và gần như mang tính chất hoàng gia, đồng thời ủng hộ cách tiếp cận dân tuý, gần gũi với người dân. Dù vậy, Jokowi thật khó mà được coi là ngây thơ về chính trị. Ông biết đích xác làm thế nào để quản lý hình ảnh của mình, làm thế nào để cho thiên hạ thấy sức cuốn hút của một gã-đáng-tin, sức cuốn hút đã cho thấy là rất hợp lòng dân trong một đất nước chưa từng biết đến một chính khách nào như thế. Mặc dù Jokowi chưa chính thức tuyên bố chiến dịch tranh cử song gần như tất cả các đồng minh và cố vấn của ông đều nói rằng ông đang chạy đua vào chiếc ghế tổng thống trong năm nay. Và trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2014, ông sẽ dựa vào không chỉ sức hút và bản năng chính trị của bản thân mà cả bộ máy quyền lực của Đảng Dân chủ Indonesia (PDI) của cựu tổng thống Megawati Sukarnoputri.
Một số nhà dự báo chính trị cho rằng Megawati, người đã cân nhắc việc trở lại cuộc chạy đua vào dinh tổng thống, sẽ không bao giờ đứng sang một bên để nhường chỗ cho một chính khách còn quá trẻ như Jokowi. Các nhà dự báo này đã đánh giá quá thấp mức độ mà Megawati mong muốn đảng của bà, một chính đảng đã rời xa văn phòng tổng thống một thập niên, giành lại được quyền lực. Không một ứng viên tổng thống nào sẽ đủ sức tiến gần đến vị thế của Jokowin trong cuộc bầu cử tổng thống chênh lệch nhất trong lịch sử của nền dân chủ non trẻ này.





Chú thích:
[i] Một hình thức quan hệ quốc tế mà ở đó các quốc gia bảo vệ lợi ích của mình bằng cách đe doạ sử dụng sức mạnh quân sự, kinh tế hay chính trị. (ND)
[ii] Thuật ngữ mà nhà kinh tế học John Maynard Keynes sử dụng trong tác phẩm nổi tiếng của ông, “Lý thuyết tổng quát về việc làm, lãi suất và tiền tệ” (The General Theory of Employment, Interest and Money), để mô tả bản năng, tâm trạng và tình cảm của con người (vốn được cho là ảnh hưởng và định hướng cách ứng xử của con người), và có thể được lượng định thông qua, chẳng hạn, niềm tin của người tiêu dùng (consumer confidence). (ND)
[iii] Bắt đầu với hai quý tăng trưởng âm liên tiếp. (ND)

Thứ Sáu, 3 tháng 1, 2014

NHẬP SIÊU TỪ TRUNG QUỐC: CẤP ĐỘ BÁO ĐỘNG NGÀY CÀNG LỚN VÀ NHỮNG CÁI TAI NGÀY CÀNG ĐIẾC

Lê Anh Hùng 
VOA| Diễn đàn XHDS | Bauxite Việt Nam | 3.1.2014



Nhân viên hải quan Việt Nam bênh cạnh hàng hóa mua
bán tại cửa khẩu Tân Thanh, Lạng Sơn (D. Schearf/VOA)
Năm 2000 là năm gần nhất ghi nhận thặng dư mậu dịch trong quan hệ thương mại song phương Việt - Trung. Kể từ đấy, Việt Nam bắt đầu nhập siêu từ Trung Quốc và càng về sau thì tình trạng này càng diễn ra với tốc độ chóng mặt mà công luận đã nhiều lần lên tiếng báo động.
Ngay từ năm 2005, bài toán nhập siêu từ Trung Quốc đã được dư luận đặt ra một cách nghiêm túc, nhiều biện pháp đã được đề ra để cân bằng cán cân thương mại đang diễn ra bất lợi cho Việt Nam.[i] Tuy nhiên, thật trớ trêu, tình hình sau đấy không những không được cải thiện, mà ngược lại, còn xấu đi theo chiều hướng ngày càng trầm trọng – mức nhập siêu từ Trung Quốc năm 2013 đã lên đến con số kỷ lục 23,7 tỷ USD.




Đồ thị 1 - Tỷ trọng xuất nhập khẩu giữa VN và TQ trong tổng kim ngạch XNK của VN



Bảng 1 và Đồ thị 1 ở trên cho phép chúng ta rút ra một số kết luận quan trọng:
  1. Tốc độ gia tăng bình quân của kim ngạch nhập khẩu của Việt Nam từ Trung Quốc trong 14 năm qua cao gấp 1,53 lần (29,6%/19,3%) tốc độ gia tăng bình quân của kim ngạch xuất khẩu sang Trung Quốc. Điều này giải thích tại sao nhập siêu từ Trung Quốc gia tăng với tốc độ chóng mặt;
  2. Tỷ trọng kim ngạch xuất khẩu sang Trung Quốc trong tổng kim ngạch xuất khẩu của Việt Nam suốt 14 năm qua hầu như không thay đổi và chỉ ở mức xấp xỉ 9% (đường xu hướng của tỷ trọng kim ngạch xuất khẩu sang TQ trong tổng kim ngạch xuất khẩu gần như nằm ngang);
  3. Tỷ trọng kim ngạch nhập khẩu từ Trung Quốc trong tổng kim ngạch nhập khẩu của Việt Nam suốt 14 năm qua luôn tăng với tốc độ đáng báo động, từ 9,2% năm 2000 lên đến mức 28% năm 2013 (đường xu hướng của tỷ trọng kim ngạch nhập khẩu từ TQ trong tổng kim ngạch nhập khẩu có độ dốc lớn). Với đà này thì chỉ ít năm nữa thôi, Việt Nam sẽ chủ yếu nhập khẩu từ Trung Quốc. Đáng quan ngại hơn nữa, phần lớn hàng hoá nhập khẩu này lại là máy móc thiết bị công nghệ lạc hậu, hàng tiêu dùng độc hại… [iii] “Bệnh tòng khẩu nhập”, đây chính là một nguyên nhân quan trọng gây ra tình trạng trì trệ và đình đốn cho nền kinh tế Việt Nam suốt nhiều năm qua, chưa kể một hậu quả vô cùng tai hại về lâu dài khác là tình trạng suy thoái giống nòi do sử dụng những sản phẩm độc hại của “bạn”.
Xem ra, cụm từ “lệ thuộc kinh tế vào Trung Quốc” đã không còn mấy “ép-phê” với các nhà lãnh đạo Việt Nam nữa, đơn giản đó là chuyện đã rồi. Và, cùng với việc người Trung Quốc đang âm thầm thâu tóm các doanh nghiệp lớn của Việt Nam như CP Group Vietnam hay Vinacafe, rất có thể ngài Tập Cận Bình đang tính chuyện lựa chọn một thời điểm thích hợp nào đó ngay trong nhiệm kỳ thứ nhất của mình để hùng hồn tuyên bố với thế giới rằng: Việt Nam là một bộ phận “không thể tranh cãi” của nền kinh tế Trung Quốc!?
Kinh tế quyết định chính trị. Đó là một quy luật mà nhân loại đã khám phá ra với rất nhiều xương máu. Các nhà lãnh đạo Việt Nam, những “đầy tớ” của nhân dân như họ tự nhận, có thể vẫn tiếp tục điềm nhiên khước từ những “ông chủ” của mình một thượng tầng chính trị phù hợp với hạ tầng kinh tế hiện tại của đất nước, nhưng với người bạn “4 tốt 16 vàng” bên kia biên giới thì xin đừng bao giờ ảo tưởng cả![iv]






[i] Báo Tiền Phong ngày 8/9/2005: Cách nào để giảm nhập siêu; Báo Tuổi Trẻ ngày 1.11.2005: Cần từng bước cân bằng cán cân thương mại Việt - Trung.

[ii] Nguồn: Niên giám Thống kê 2000 – 2012 và tính toán của tác giả; báo điện tử Một Thế Giới ngày 24.12.2013: Nhập siêu 23,7 tỷ USD từ Trung Quốc.

Thứ Ba, 31 tháng 12, 2013

LỜI TRI ÂN VÀ CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2014

Lê Anh Hùng
31.12.2012



Lê Anh Hùng - Lê Thị Phương Anh (ảnh chụp
ngày 29.12 tại Lăng Cô)
Kính thưa quý vị độc giả!
Năm 2013 quả là một năm đầy biến động của đất nước. Với việc Quốc hội khoá XIII thông qua bản hiến pháp mới hầu như không có gì đổi mới hay đột phá, với việc nền kinh tế nước nhà thêm một năm tăng trưởng chậm chạp và hầu như chưa thấy một tín hiệu khởi sắc nào, với việc phong trào dân chủ bị đàn áp bạo liệt chưa từng thấy… Việt Nam vẫn tiếp tục lún sâu vào vòng xoáy của cuộc khủng hoảng chính trị - kinh tế - xã hội lớn nhất trong gần 30 năm qua.
Trong tình cảnh bi đát chung của đất nước thì cá nhân vợ chồng tôi cũng đã trải qua một năm 2013 đầy sóng gió.
Tháng đầu tiên của năm được đánh dấu bằng sự kiện tôi “được” 6 viên công an vào tận nơi tôi đang làm việc ở Tân Quang, Văn Lâm, Hưng Yên để “mời” vào “an dưỡng” tại trại tâm thần trá hình mang tên “Trung tâm Bảo trợ Xã hội II Hà Nội”. Trong khi người dân bình thường phải chạy chọt đủ kiểu mới được vào trung tâm hầu mong giảm bớt gánh nặng cho gia đình thì tôi lại được Công an Quảng Trị cùng với Công an và Sở LĐ-TB-XH Hà Nội sốt sắng tạo mọi điều kiện để “được” vào đấy “an dưỡng” từ những đồng tiền thuế của nhân dân. Quả là một sự “ưu ái” và “chiếu cố” đặc biệt! May thay, nhờ sự vào cuộc và lên tiếng kịp thời của bạn bè cũng như công luận trong và ngoài nước, đặc biệt là các tổ chức nhân quyền quốc tế, tôi đã được thả tự do sau 12 ngày bị giam giữ trái phép, từ ngày 24.1 – 5.2.
Tháng cuối cùng của năm được đánh dấu bằng việc Công an Đà Nẵng xâm phạm thô bạo quyền tài sản và thân thể của chúng tôi đêm 7.12 tại nhà nghỉ Hồng Ngọc, đường Nguyễn Huy Tự, quận Liên Chiểu, và sự kiện Công an Đà Nẵng cùng côn đồ hành hung dã man vợ chồng tôi cùng bạn bè của chúng tôi ngay trước trụ sở Công an P. Hoà Minh, ngay trong ngày Quốc tế Nhân quyền 10.12, khi chúng tôi đến đòi tài sản bị thu giữ trái phép đêm 7.12.
Với việc ngày 18.7.2013, ĐBQH Dương Trung Quốc trao cho tôi công văn của Bộ Công an “trả lời” Quốc hội về vụ tố cáo của tôi (mà ông đã gửi cho Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng từ hơn một năm trước, ngày 19.6.2012), trong đó họ vẫn giữ nguyên “kết luận” của Công an Quảng Trị sau khi bắt giam và khởi tố tôi về tội “Vu khống các đ/c lãnh đạo đảng và nhà nước” năm 2009 là “Lê Anh Hùng mắc bệnh tâm thần hoang tưởng”, với việc cả ĐBQH Dương Trung Quốc lẫn nhà chức trách Việt Nam đều chưa hề hồi âm đơn thư tố cáo mới của vợ chồng tôi từ ngày 16.9, trong đó vợ tôi (nhân chứng trực tiếp, người từng là một mắt xích quan trọng trong đường dây ma tuý của Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải) là người ký đầu tiên, với việc suốt năm qua vợ chồng tôi thường xuyên bị khủng bố, đe doạ, bắt cóc, cướp bóc, đánh đập và chặn đường sinh sống… năm 2014 lại tiếp tục “hứa hẹn” là một năm đầy bất trắc nữa với vợ chồng tôi.
Tai hoạ có thể giáng xuống đầu vợ chồng tôi bất cứ lúc nào, kể cả khả năng xấu nhất là bị bắt giam vô cớ rồi bị thủ tiêu bởi các thuộc hạ trong lực lượng công an của những kẻ bị chúng tôi tố cáo hay tay chân xã hội đen của họ.
Trong xã hội nào cũng vậy, điều còn đáng sợ hơn tội ác của kẻ xấu chính là sự im lặng của người tốt. May mắn thay, vụ việc của vợ chồng tôi ngày càng nhận được sự quan tâm, chia sẻ và ủng hộ của nhiều người, nhiều tổ chức trong và ngoài nước. Nếu thiếu sự quan tâm, chia sẻ và ủng hộ cả tinh thần lẫn vật chất đó thì tình cảnh của vợ chồng tôi chắc chắn là còn thê thảm hơn hiện tại rất nhiều. Dù vậy, điều đó cũng không thể che lấp được một thực tế là giá như dư luận quan tâm đúng mức đến vụ việc của chúng tôi thì không chỉ vợ chồng tôi không phải đối mặt với nhiều rủi ro, nguy hiểm trong thời gian qua, mà tình hình đất nước cũng không đến mức thê thảm như hiện nay.
Cụ Nguyễn Du từng chiêm nghiệm: “Ngẫm hay muôn sự tại Trời.” Người Công giáo thì tâm niệm: “Chúa an bài mọi sự.” Còn với tôi, bất kể có tin vào Ông Trời hay Đức Chúa hay không, tôi vẫn coi việc lên tiếng tố cáo, vạch trần tội ác của những kẻ đã và đang lãnh đạo đất nước là bổn phận trước Tổ quốc và nhân dân mà định mệnh đã run rủi "giao phó" cho tôi.
Vụ việc tố cáo của chúng tôi rõ ràng không còn là chuyện riêng của vợ chồng tôi nữa. Vì vậy, tôi rất mong ngày càng nhận được không chỉ sự quan tâm và ủng hộ của nhiều cá nhân và tổ chức trong và ngoài nước, mà cả sự lên tiếng và hành động của mọi người để buộc nhà chức trách phải giải quyết vụ tố cáo, dù chỉ là xử lý nội bộ, hầu mong qua đó mở ra lối thoát cho đất nước khỏi tình trạng khủng hoảng và bế tắc hiện nay, nhất là khi mà chúng ta đã biết rằng Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải là một người Hán trá hình, nắm cả nền kinh tế Việt Nam trong tay nhưng lại đang ngày đêm tàn phá đất nước suốt nhiều năm qua và từng bước thực hiện mưu đồ đưa Việt Nam trở thành quận huyện của Trung Quốc.
Chúng tôi xin chân thành cám ơn tình cảm, sự quan tâm, chia sẻ và ủng hộ của nhiều cá nhân và tổ chức trong và ngoài nước trên hành trình đòi công lý đầy chông gai của mình.
Cuối cùng, trước thềm năm mới, chúng tôi xin kính chúc toàn thể quý vị độc giả (và qua quý vị tới các tổ chức và cá nhân trong và ngoài nước đã ủng hộ chúng tôi thời gian qua) một năm mới 2014 tràn đầy sức khoẻ, hạnh phúc, an khang và thịnh vượng!
Cầu chúc một năm mới an lành cho dân tộc Việt Nam!
Quảng Trị, ngày 31.12.2013
Lê Anh Hùng – Lê Thị Phương Anh


Thứ Hai, 23 tháng 12, 2013

Cuộc hội luận giữa Đài Viet Live TV với luật sư Nguyễn Văn Đài và vợ chồng blogger Lê Anh Hùng - Lê Thị Phương Anh


Cuộc hội luận giữa Đài Viet Live TV (Hoa Kỳ) với luật sư Nguyễn Văn Đài và vợ chồng blogger Lê Anh Hùng - Lê Thị Phương Anh ngày 20.12.2013 về vụ việc vợ chồng Lê Anh Hùng tố cáo Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, nguyên TBT Nông Đức Mạnh và nguyên Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết:


Bài liên quan:
  1. Đài Á Châu Tự Do (RFA): Bị khủng bố đánh đập vì tố cáo lãnh đạo
  2. Trang Bauxite Việt Nam: Thư gửi Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc
  3. Blog Lê Anh Hùng: Thư Tố Cáo lần thứ 73 và Lời Kêu Cứu
  4. Blog Lê Anh Hùng: Đơn tố cáo Công an Đà Nẵng
  5. Blog Lê Anh Hùng: Bản tường trình về việc bị công an, côn đồ tại Đà Nẵng đánh đập một cách dã man ngay trong ngày Quốc tế Nhân quyền

Thứ Năm, 19 tháng 12, 2013

Bản tường trình về việc bị công an, côn đồ tại Đà Nẵng đánh đập một cách dã man ngay trong ngày Quốc tế Nhân quyền

Kính gửi:
  • Toàn thể Đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước
  • Các Chính phủ dân chủ tự do khắp hoàn vũ
  • Các Cơ quan, Tổ chức nhân quyền quốc tế

Tôi là Nguyễn Đức Quốc; hiện thường trú tại: Thị trấn Lăng Cô, huyện Phú Lộc, Thừa Thiên – Huế.
Tôi tố cáo lên Công luận Quốc tế, cùng toàn thể đồng bào trong và ngoài nước, về việc công an, côn đồ tại Đà Nẵng đánh đập tôi và nhiều bạn của tôi một cách dã man ngay trong ngày Quốc tế Nhân Quyền, 10/12/2013. Diễn biến vụ việc như sau:
Vào ngày 10 tháng 12 ngày năm 2013, ngày Quốc tế Nhân Quyền, tôi cùng Lê Anh Hùng, Lê Thị Phương Anh, Phan Đình Thành đi từ Lăng Cô đến công an thành phố Đà Nẵng số 80 Lê Lợi, TP Đà Nẵng để đòi lại tài sản là máy laptop hiệu Dell SX năm 2013, và hai máy điện thoại cầm tay của vợ chồng Lê Anh Hùng và Lê Thị Phương Anh, bị công an phường Hòa Minh, quận Liên Chiểu, TP Đà Nẵng thu giữ đêm 07-08 tháng 12 năm 2013, khi tôi và vợ chồng Lê Anh Hùng đang thuê phòng ở nhà nghỉ Hồng Ngọc, đường Nguyễn Huy Tự, TP Đà Nẵng. Khi đến địa chỉ trên có thêm một số anh em ở Đà Nẵng đến hỗ trợ chúng tôi đi đòi lại tài sản.
Đúng 8h30 ngày 10/12/2013, tôi và Phương Anh đi vào phòng trực ban của công an TP Đà Nẵng, gặp người nữ trực ban và chúng tôi đưa biên bản thu giữ tài sản cho họ xem, và yêu cầu trả lại tài sản như họ đã hẹn chúng tôi tại công an phường Hòa Minh là đến công an Thành phố Đà Nẵng để giải quyết.
Sau khi chờ đợi đến 9h15 phút, có một viên chức từ công an thành phố Đà Nẵng mặc thường phục, tên là Tuấn như người trực ban gọi, ra tiếp chúng tôi. Tôi và Phương Anh trình bày và đưa biên bản thu giữ tài sản cho người này xem, sau khi đọc hết nội dung trong biên bản, người này nói với chúng tôi rằng công an thành phố Đà Nẵng không nhận được báo cáo của công an phường Hòa Minh về sự việc này. Anh ta nói với chúng tôi: Anh chị về tại công an phường Hòa Minh yêu cầu họ trả lại tài sản vô điều kiện vì họ đã bắt người và thu giữ tài sản như vậy là sai rồi, anh ta còn nói với chúng tôi, về đó nếu họ không trả phải đề nghị công an phường Hòa Minh báo cáo về cho công an thành phố Đã Nẵng, cùng yêu cầu họ phải giao giấy hẹn để làm việc có ngày giờ theo đúng qui định.

Gặp viên công an tên Tuấn tại phòng thường trực, Công an Đà Nẵng
Sau khi anh này hướng dẫn xong, chúng tôi rời công an thành phố Đà Nẵng, ra phía trước chỗ mọi người đang chờ chúng tôi, và cùng nhau đi đến công an phường Hòa Minh.
Chúng tôi gồm tám người. Tôi, Lê Anh Hùng, Lê Thị Phương Anh, Phan Đình Thành từ Lăng Cô và Đông Hà Quảng Trị vào, ở Đà Nẵng có các anh Nguyễn Văn Thạnh, Nguyễn Duy Quang, Khúc Thừa Sơn, và một người bạn của anh Thạnh tôi không biết tên, đã đến công an phường Hòa Minh, để đòi lại tài sản.

Trước đồn Công an P. Hoà Minh sáng 10.12, trước khi vào đồn để đòi tài sản
Đến nơi, mọi người ngồi ở trước ngoài cổng công an phường Hòa Minh. Tôi, Lê Thị Phương Anh và Lê Anh Hùng vào văn phòng công an phường Hòa Minh, gặp Đại uý Phó Công an phường Vương Đình Tuấn, số hiệu sỹ quan: 352-101, anh này cầm biên bản của chúng tôi, rồi nói với chúng tôi chỉ gặp riêng Lê Anh Hùng, tôi nói ngay với viên công an tên Tuấn rằng: Cả ba chúng tôi đều bị các anh bắt trong đêm 07/12/2013 đến sáng 08/12/2013, và thu giữ tài sản của chúng tôi một cách trái phép, chúng tôi là những người đã bị các anh bắt và giữ tài sản, nên đề nghị anh phải để chúng tôi cùng làm việc. Nghe vậy thì anh ta mời chúng tôi vào phòng để làm việc. Vừa vào phòng thì điện thoại của anh ta đổ chuông, sau nhiều lần điện thoại reo chuông và không làm việc với chúng tôi, bắt chúng tôi ngồi chờ hơn một tiếng đồng hồ. Tôi phải nói với Đại uý Vương Đình Tuấn, đề nghị anh tắt điện thoại và làm việc với chúng tôi, các anh đã thu giữ tài sản của chúng tôi trái phép, bây giờ cứ bắt chúng tôi chờ lâu như vậy… vì chúng tôi từ Đông Hà Quảng Trị vào đây gần 200 km, mà cứ chờ đợi như thế này thì không được.
Khi đó ông Tuấn công an phường mới chịu ngồi và nói với chúng tôi, các anh chị lên công an thành phố Đà Nẵng giải quyết, vì đã chuyển lên công an thành phố Đà Nẵng rối. Tôi nói với viên công an Vương Đình Tuấn: chúng tôi từ công an thành phố Đà Nẵng đi về đây, trên đó họ nói công an phường Hòa Minh làm sai phải giải quyết cho chúng tôi để chúng tôi còn ra về, vì nhà chúng tôi ở xa.
Nghe vậy viên công an Tuấn nói với chúng tôi: hẹn các anh chị đúng 8h30 phút ngày 12/12/2013 đến công an thành phố giải quyết, khi đó Lê Anh Hùng nói với viên công an, thế thì anh phải cho chúng tôi giấy hẹn để đi làm việc, các anh là công an, đại diện pháp luật, thu giữ tài sản của tôi trái phép mà cứ hẹn bằng mồm là không đúng nguyên tắc, đề nghị anh phải có giấy hẹn cho chúng tôi, còn không thì công an phường Hòa Minh phải trả tài sản cho tôi. Ông Tuấn công an phường lại nói: tôi không biết , vì các anh thấy nãy giờ điện thoại của cấp trên chỉ đạo như vậy thì tôi phải thông báo với các anh chị thôi. Khi đó tôi nói với ông Tuấn công an phường Hòa Minh rằng: Anh phải thừa nhận đêm hôm đó chúng tôi bị bắt về đây, chính anh cũng đã bắt nạt chúng tôi, không cho tôi ra đi vệ sinh, bắt tôi chỉ được ngồi trong phòng, nếu hôm đó các anh làm việc đúng thì đâu có hành hạ chúng tôi đi lui, đi tới vất vả như thế này. Khi đó điện thoại của ông Tuấn công an lại reo lên, ông lại nghe điện thoại, nghe xong ông nói với chúng tôi thêm một lần nữa , hẹn các anh chị ra về và đúng 8h30 ngày 12/12/2013 đến công an thành phố Đà Nẵng giải quyết, tôi không có giấy hẹn cho các anh chị được.
Cô Phương Anh đã nói với viên công an Tuấn rằng: nếu hôm nay các anh không trả lại tài sản cho chúng tôi hay không đưa giấy hẹn làm việc cho chúng tôi thì chúng tôi sẽ đứng trước cổng công an phường Hòa Minh, biểu tình tố cáo các anh xâm phạm chỗ ở của người khác, bắt giữ người và thu giữ tài sản trái phép.
Ông Tuấn nói: Các anh chị làm gì thì cứ làm tôi chỉ hẹn vậy thôi, không có giấy hẹn cho các anh chị. Khi đó Phương Anh đi ra ngoài nhờ anh em đang ngồi chờ chúng tôi đi in biểu ngữ bằng giấy A3, với nội dung: “Phản đối công an phường Hòa Minh, quận Liên Chiểu, bắt người và thu giữ tài sản của công dân trái phép”. Cùng với nội dung: yêu cầu trả tài sản cho chúng tôi vô điều kiện. Sau đó tôi và Lê Anh Hùng đi ra trước cổng công an phường Hòa Minh thì các biểu ngữ đã được một người đi in và đem về. Lúc đó chúng tôi cầm những tờ giấy có nội dung như trên đưa cao lên và hô to như nội dung in trên giấy, lúc đó nhiều người đi đường đã nhìn thấy và họ dừng lại xem và đọc những nội dung nơi giấy chúng tôi đang giương lên để phản đối. Khi chúng tôi dương biểu ngữ và hô lên theo nội dung thì phía công an gọi rất nhiều người từ đâu đến, mặc thường phục, mặt bịt khẩu trang quay phim và chụp hình chúng tôi, khi đó phía chúng tôi cũng cũng quay phim chụp hình để làm tư liệu đề phòng công an vu khống chụp mũ. Nhưng sau đó đã bị công an tước đoạt và lột sạch (rất may còn sót lại một số hình ảnh). Khi đó tôi nhận ra đó là những người đã bắt chúng tôi đêm 07/12/2013.




Những hình ảnh chúng tôi phản đối ôn hoà bên ngoài đồn Công an P. Hoà Minh...

Sau một hồi, phía công an và những người mặc thường phục cũng như sắc phục công an xông vào giật biểu ngữ từ tay chúng tôi, họ giật phăng hết các biểu ngữ chúng tôi đang cầm trong tay. Họ xông vào đánh đập Lê Anh Hùng, tôi rút máy ảnh ra chụp hình khi Lê Anh Hùng bị đánh, thì một tên trong bọn họ xông vào giật máy ảnh của tôi. Họ đánh đập Lê Anh Hùng ngã xuống thì bốn tên lôi Lê Anh Hùng vào công an phường Hòa Minh, thấy vậy tôi và Lê Thị Phương Anh đi theo vào công an phường và hô lên công an đánh đập dân.
Ngay khi đó có rất nhiều tên xông vào đánh tôi và Phương Anh. Phương Anh là phụ nữ nhưng họ đánh đập và dùng chân đạp vào ngực rất dã man, đang khi bị đánh đập thì có hai người đi xe Honda ghé vào hô lên công an không được đánh dân, thì hai người này cũng bị họ đánh, sợ quá hai người này chạy xe đi.
Khi đó có rất nhiều tên côn đồ từ đâu đến rất đông và công an áo xanh, áo vàng xuất hiện, đuổi tôi và anh em ra khỏi khu vực cổng công an phường Hòa Minh. Tôi nói: công an phường Hòa Minh đánh đập chúng tôi và đang bắt giữ bạn tôi, chúng tôi không đi đâu hết, yêu cầu các anh thả bạn tôi ra. Lúc đó nhiều tên côn đồ xông vào đánh tôi rất dã man, liền thấy viên công an Vương Đình Tuấn dắt xe của tôi vào cổng công an phường, tôi chạy theo và nói: các anh bắt giữ bạn tôi và giữ xe thì tôi cũng vào công an làm việc, ở ngoài các anh ra lệnh côn đồ đánh đập chúng tôi như vậy, chúng tôi chết thì sao? Nghe vậy viên công an Tuấn đẩy xe của tôi ra ngoài lại và đưa xe cho tôi. Vừa dắt xe thì tôi lại bị những tên bịt mặt, và những tên bắt chúng tôi hôm 07/12/2013 và côn đồ xông vào đánh đập tôi tiếp. Thấy vậy, anh Phan Đình Thành nói các anh để cho người ta đi chứ các anh đánh như vậy là người ta chết các anh mang trọng tội đó.
Họ để tôi đi, tôi chạy xe qua bên kia đường đối diện với công an phường Hòa Minh, vì khu vực này có con lươn ở giữa, tôi dừng lại phía bên này nhìn qua cổng công an phường Hòa Minh, thấy công an và côn đồ đánh đập Phương Anh. Khi Phương Anh đã té xuống, tôi hô lên: Phương Anh ơi, anh sẽ chết với em. Nói xong, tôi chạy xe vòng con lươn để qua chỗ cổng công an phường bảo vệ Phương Anh, liền khi đó có nhiều tên lại xông vào đánh tôi, đạp xe bắt tôi phải đi chỗ khác, tôi vừa chạy thì nhìn thấy sáu bảy tên xông vào giật giỏ xách của Nguyễn Văn Thạnh (người bạn đi cùng chúng tôi). Họ giật máy ASUS của Nguyễn Văn Thạnh, họ đánh vào ngực anh Thạnh. Anh Thạnh la lên cứu với và anh chạy ra giữa đường. Anh Thạnh nói: “Tôi bị chứng máu không đông. Các anh đánh tôi tôi chết mất”. Khi đó thấy tôi đang dừng xe thì những tên này xông vào đánh đập tôi, họ dùng gậy có cột vải ở một đầu thọc vào người tôi. Chịu không nỗi vì cú thọc hiểm hóc này tôi chạy xe vòng con lươn về chỗ Phương Anh bị đánh đập. Vừa vòng con lươn tôi thấy hơn chục tên đang rượt đánh anh Nguyễn Duy Quang gục tại chỗ, ngay bên đường cách công an phường Hòa Minh 20 mét. Tôi nhìn Nguyễn Duy Quang bị đánh dã man như vậy nên la lên: “Bà con ơi công an, côn đồ đánh dân, xin cứu chúng tôi”.
Liền khi đó, tôi bị những tên côn đồ và những tên bắt tôi hôm trước, đánh đập và dùng cây gậy cột vải một đầu thọc vào người. Chịu không nỗi tôi đã kêu công an mặc áo quần xanh, vàng đang dẹp trật tự đang đứng gần chỗ tôi: “Các anh công an hãy cứu tôi”. Nhưng họ vẫn đứng nhìn tôi bị đánh. Khi đó tôi bỏ chạy cố ý đến trước cổng công an phường, nhưng khi tôi vừa thoát khỏi tay những tên côn đồ, thì bị tên công an mặc đồ màu xanh có khoác áo giáp ở ngoài, dùng cây gậy của công an đánh vào mặt tôi rất mạnh, làm tôi đỗ máu và gục xuống. Ngay lúc đó những tên côn đồ đạp vào ngực và mặt của tôi. Họ nói cho mày chết. Một tên dùng chân có mang giày cứng đạp vào mặt tôi rất mạnh. Tôi bị đập mạnh xuống đường và không kêu cứu được nữa. Khi đó máu ra quá nhiều và tôi đã kiệt sức, bọn chúng bồng tôi lên xe máy của tôi bắt tôi phải ôm vào tên đang lái xe máy của tôi. Tôi đã không ngồi được, ngay lúc đó lúc đó một tên khác ngồi lên xe và kẹp tôi ở giữa, những tên đứng đó nói: “Chở đi thủ tiêu nó luôn”.
Nghe vậy tôi cố gắng vùng lên nhưng đã hết sức, xe bị đảo tay lái. Tên ngồi sau nói: “Mày mà không ngồi yên, sẽ bị lao vào xe tải chết đó.” Tôi cố gắng vùng vẫy, và nói: “Nếu các anh chở tôi đi thủ tiêu, tôi sẽ vùng vẫy cho xe tải cán chết cả ba, ngay lúc đó xe bị ngã cách công an phường 10 mét về phía nam, tôi ngã xuống và nằm bất động. Hai tên này nói: “Nó bị tai nạn”. Những người ở đó phản ứng ngay: “Các ông đánh đập người ta dã man giữa thanh thiên bạch nhật mà còn nói họ bị tai nạn được sao?”.
Khi tôi nằm, không thể nói được, tôi nhớ lại mình đang mang cây thánh giá, tôi đưa tay cầm thánh giá bỏ lên nơi mặt, có ý muốn anh em đi đường biết để đưa tôi đi bệnh viện. Rồi đó tôi bất tỉnh luôn.
Sau khi tỉnh lại tôi mở mắt nhìn thấy mình đang nằm trong xe, và có một người đàn ông mặc áo ngành y khoa ngồi bên cạnh. Tôi hỏi anh là bác sĩ phải không, người này trả lời là đúng rồi. Ngay khi đó điện thoại trong túi quần của tôi reo lên. Người đàn ông này đã nghe và nói anh này bị tai nạn, tôi liền la lên cố để người nhà hay bạn bè của tôi nghe: “Quốc bị công an đánh, anh Quốc bị công an đánh gần chết, xe bác sĩ đưa đi cấp cứu”.
Sau đó tôi rơi vào hôn mê. Đến khi tỉnh lại tôi thấy có người nhà và những anh em tôi không quen biết đến rất đông. Họ nói họ xem thông tin trên mạng nên đã đến bệnh viện chăm sóc cho tôi. Lúc đó là 17h30 ngày 10/12/2013 – ngày Quốc tế Nhân Quyền.


...trước khi bị đàn áp dã man như thế này
Vợ tôi và những người xung quanh tôi trong bệnh viện cho tôi biết, bác sĩ đã chụp CT, chẩn đoán tôi bị chấn thương sọ não.
Sau ba ngày nằm tại bệnh viện, bác sĩ cho tôi về nhà uống thuốc và dặn theo dõi, nếu có biến chứng gì thì quay trở lại bệnh viện gấp. Hiện tôi đang uống thuốc điều trị và theo dõi ở nhà.
Trên đây toàn bộ diễn biến của vụ việc tôi bị côn đồ và công an cộng sản Việt Nam đánh đập dã man ngay trong ngày cả thế giới mừng kỷ niệm 65 năm “Bản Tuyên Ngôn Quốc tế Nhân Quyền”.

Lăng Cô, ngày 15.12.2013
Người tường trình
Nguyễn Đức Quốc

Bài liên quan:

  1. Tố cáo hành vi côn đồ - vu khống, bắt người trái pháp luật của Công an Việt Nam tại Tp Đà Nẵng
  2. ĐƠN TỐ CÁO CÔNG AN ĐÀ NẴNG