Thứ Năm, 17 tháng 9, 2015

TIME: Lý lẽ nực cười của một Phó Đô đốc Trung Quốc về chủ quyền Biển Đông

Hannah Beech | TIME| 15.9.2015
Người dịch: Lê Anh Hùng


Đài Loan, Việt Nam, Malaysia, Brunei và Phillippines đều tuyên bố chủ quyền đối với một số khu vực tại vùng biển tranh chấp
Trong một cái tên thì có những gì? Toàn bộ vùng biển, như lời khẳng định của Phó Đô đốc Yuan Yubai. Ngày 14.9 vừa qua, trong một cuộc hội thảo về quốc phòng tại London, Yuan nói: “Biển Nam Trung Hoa [tên Biển Đông trong Tiếng Anh – ND], như cái tên đã chỉ ra, là một vùng biển thuộc Trung Quốc.” Tư lệnh Hạm đội Biển Bắc của Hải quân Trung Quốc còn cho biết thêm là tuyến đường biển mênh mông đó đã thuộc về Trung Quốc từ thời nhà Hán, triều đại cai trị từ năm 206 TCN đến năm 220 SCN.

Trung Quốc tuyên bố chủ quyền đối với gần như tất cả các đảo đá, bãi cạn, đá ngầm và đảo nhỏ ở Biển Đông, mà họ khoanh vùng trong cái gọi là Đường Chín Đoạn vươn về phía nam cho đến tận Borneo, với diện tích lên đến 2 triệu km2. Dù vậy, 5 chính phủ khác – Đài Loan, Việt Nam, Malaysia, Brunei và Phillippines – cũng đang tranh giành nhau để sở hữu đủ loại đảo cát và đảo đá trên vùng biển giàu tài nguyên này. Những vụ đụng độ tại các bãi cạn và đảo đá ở đây đã lấy đi hàng chục sinh mạng trong nhiều thập niên.

Hình ảnh của DigitalGlobe ngày 16.3.2015 cho thấy các hoạt động xây dựng và nạo
v
ét đang diễn ra ở Đá Vành Khăn (Mischief Reef). Các cấu trúc, tường chắn sóng
bê tông cốt thép và thiết bị xây dựng hiện diện trên nhiều công trường.
Căng thẳng lại leo thang suốt 18 tháng qua, trong bối cảnh Trung Quốc mở rộng vùng lãnh thổ tranh chấp mà họ kiểm soát bằng cách bồi đắp những hòn đảo rất nhỏ. Mặc dù các nước khác cũng tham gia vào hoạt động xây đắp đảo song nỗ lực của Trung Quốc lại vượt quá xa những quốc gia đòi chủ quyền kia. Các nhà phân tích quốc phòng tin rằng máy bay phản lực của Quân Giải phóng Nhân dân Trung Hoa sẽ hạ cánh được trên các hòn đảo nhân tạo này, biến chúng thành thứ mà Đô đốc Harry Harris, Tư lệnh Bộ Chỉ huy Mỹ ở Thái Bình Dương, mô tả là những căn cứ chiến tuyến tiềm tàng trong những tình huống chiến đấu có khả năng xẩy ra. Mùa Hè vừa qua, Harris đã gọi hành động mở rộng đảo của Trung Quốc là “sự thay đổi tình hình trên thực địa bằng cách chủ yếu tạo ra chủ quyền giả”.
Mặc dù tuyên bố không đứng về bên nào trong cuộc tranh chấp song Washington vẫn bảo vệ tự do hàng hải ở Biển Đông và kêu gọi Bắc Kinh cố gắng giải quyết tranh chấp lãnh thổ thông qua trọng tài quốc tế. Trên thực tế, mùa Hè vừa qua Phillippines đã kiện Trung Quốc ra Toà án Công lý Quốc tế ở The Hague, thông qua Công ước LHQ về Luật Biển. Tuy nhiên Trung Quốc lại từ chối tham dự phiên toà, với lập luận rằng tranh chấp ở Biển Đông không nằm trong phạm vi điều chỉnh của công ước.
Không hiểu Phó Đô đốc Yuan có nghĩ rằng Ấn Độ Dương thuộc về Ấn Độ, hay Vịnh Mexico thuộc về Mexico, đơn giản là vì cái tên của chúng hay không?

Thứ Ba, 15 tháng 9, 2015

Ai đã ‘rước’ một Cty Trung Quốc trá hình vào cắm chốt những vị trí hiểm yếu tại Đà Nẵng?

Lê Anh Hùng | VOA| 15.9.2015



Tháng 6.2006, Bộ Kế hoạch – Đầu tư chính thức cấp giấy phép đầu tư cho dự án khu du lịch và giải trí quốc tế đặc biệt tại Đà Nẵng cho Công ty Silver Shores, một Cty Mỹ ở California, tổng vốn đầu tư 160 triệu USD.
Với hai giai đoạn đầu tư, Cty TNHH Đầu tư và Phát triển Silver Shores, pháp nhân thực hiện dự án, được giao ngót 1km dọc theo bờ biển Sơn Trà – Điện Ngọc, nay là đường Võ Nguyên Giáp. Nếu tính  khoảng cách trung bình từ đường Võ Nguyễn Giáp đến bờ biển là 300m thì diện tích đất mà chủ đầu tư được giao phải lên tới 30ha.
30ha đất, chạy dọc theo 1km bờ biển, toạ  lạc ở trung tâm một thành phố quan trọng bậc nhất như Đà Nẵng, đối diện với sân bay Nước Mặn… rõ ràng đây là một địa điểm hết sức nhạy cảm về an ninh – quốc phòng.


Ngay từ giai đoạn khởi công, dự án này đã có nhiều khuất tất, mờ ám, khiến dư luận rất lo ngại. Tất cả các khâu của dự án, từ thiết kế, thi công, giám sát đều do nhà thầu Trung Quốc đảm trách. Người Việt Nam không được phép bén mảng vào trong khu vực thi công; ô tô của người Việt Nam chở vật liệu xây dựng cho công trình cũng phải dừng lại và đổ hàng ở cổng. Các toà nhà được đúc bằng bê tông cực kỳ kiên cố, không phải xây bằng gạch thường.
“Tiểu quốc” Silver Shores của Đại Hán ở Đà Nẵng
Hiện nay, “nhà đầu tư” Silver Shores đang thực hiện giai đoạn hai của dự án. Và, giống như giai đoạn 1, tất cả các khâu của dự án, từ thiết kế, thi công, giám sát cũng đều do người Trung Quốc đảm trách. Nhà thầu thi công là Cty TNHH Hoa Tây Tứ Xuyên, một Cty con của Cty Hoa Tây Trung Quốc.

Cty Hoa Tây Trung Quốc đang thực hiện giai đoạn hai của dự án


Người Trung Quốc đang làm gì bên trong bức tường rào và cánh cổng im
lìm trên khu đất mặt biển dài 1km và rộng 30ha ngay trung tâm Đà Nẵng?
Không chỉ là chủ đầu tư của dự án hết sức nhạy cảm nói trên, Cty Silver Shores còn nhắm đến nhiều vị trí nhạy cảm khác mà báo chí đã nêu: tham gia góp vốn vào dự án khu nghỉ dưỡng World Shine trên đèo Hải Vân (nay đã tạm dừng trước sự phản đối gay gắt của dư luận); xin thực hiện dự án tàu lặn đáy kính ngắm san hô tại khu vực bán đảo Sơn Trà (1 trong 3 vị trí phòng thủ quan trọng nhất khu vực Đà Nẵng là Hải Vân – Sơn Trà – Phước Tường), dự án “Khu ký túc xá cho nhân viên Silver Shores” (nằm giữa hai trận địa pháo phòng không của thành phố), dự án “Khu phức hợp bến cảng du thuyền trên sông Hàn” tại khu vực cảng cá Thuận Phước (cũ) thuộc phường Thuận Phước (quận Hải Châu), dự án “Tàu lặn đáy kính ngắm san hô tại khu bán đảo Sơn Trà và mở rộng phạm vi du thuyền 20 hải lý”, dự án “Chuyên canh rau sạch” tại thôn Cẩm Toại Tây (xã Hòa Phong, huyện Hòa Vang; nằm trên đường rút lui chiến lược quốc phòng), v.v.
Một trong những khách sạn của người Trung Quốc nằm đối diện
khu du lịch Silver Shores trên đường Võ Nguyên Giáp, Đà Nẵng
 


Hai bên con đường mang tên Võ Nguyên Giáp, ngay trước mặt
sân bay Nước Mặn, đang dần trở thành một “đặc khu Trung Quốc”
Những người lái xe taxi trước sòng bài cho chúng tôi biết, các khu đất đối diện với khu du lịch và sòng bài Silver Shores bên kia đường Võ Nguyên Giáp đều đã được bán cho người Trung Quốc. Trong tương lai, nơi đây sẽ hình thành một khu phố Tàu, hay đúng hơn là một “đặc khu Trung Quốc” giữa lòng thành phố Đà Nẵng.
Đến đây thì có lẽ ngay cả những ai ngây thơ nhất cũng phải đặt câu hỏi: Vậy Silver Shores là Cty của Mỹ hay của Trung Quốc?
Theo trang Bizapedia và trang BusinessesCalifornia thì Silver Shores Ltd. được thành lập ngày 22.11.2004 tại California; địa chỉ: 1440 142Nd Ave,, San Leandro Ca 94578; hiện đã giải thể. Trụ sở chính của Cty: Unit D, 12/F., Seabright Plaza, 9-23 Shell Street, North Point, Hong Kong, China 94578.
Trang California Corporates cho biết Silver Shores Ltd. được đăng ký thành lập ngày 22.11.2004; địa chỉ: 1440 142Nd Ave,, San Leandro Ca 94578; Cty mẹ là Silver Shores Ltd., tại địa chỉ Unit D, 12/F., Seabright Plaza, 9-23 Shell Street, North Point, Hong Kong, China 94578.
Theo trang AMFIBI thì Cty Silver Shores Ltd. ở California có doanh thu hàng năm từ 725.000 – 750.000USD, với số nhân sự dao động từ 1–4 người.
Trang Buzzfile cho biết nhân sự của Silver Shores Ltd. gồm… 2 người.
Như vậy, có thể khẳng định Silver Shores Ltd. ở California (Hoa Kỳ) là một Cty ma của Trung Quốc, không điện thoại, không email, không website, và đã biến mất sau khi hoàn thành “sứ mạng” của mình.
Việc các ông chủ Tàu cố che dấu lai lịch Trung Quốc của Silver Shores rõ ràng là để dễ bề nhắm đến những vị trí nhạy cảm về an ninh – quốc phòng ở Đà Nẵng nhiều năm qua.
Chưa hết, mặc dù từng thành lập chi nhánh ở Mỹ và là chủ đầu tư của những dự án hàng trăm triệu USD ở Việt Nam, song Cty Silver Shores Ltd. ở Hồng Kông lại không có website riêng cũng như bất cứ thông tin gì trên mạng. Thông tin duy nhất mà chúng tôi tìm thấy liên quan đến cái tên Silver Shores tại Hồng Kông nằm ở trang Hong Kong Company List và trang Hong Kong Company Directory; nhưng đây lại là Silver Shores International Limited., chứ không phải Silver Shores Ltd., và thời điểm đăng ký thành lập là ngày… 26.9.2013. Thông tin đó được hai trang mạng trên lấy từ chuyên trang Integrated Companies Registry Information System (Hệ thống Thông tin Đăng ký Doanh nghiệp Hợp nhất) nằm trong website của Companies Registry (Cơ quan Đăng ký Doanh nghiệp) thuộc Đặc khu Hành Chính Hồng Kông:

Ảnh chụp thông tin về Cty “Silver Shores International Limited”
trên website của Cơ quan Đăng ký Doanh nghiệp Hồng Kông
Như vậy, Silver Shores Ltd. ở Hồng Kông (Trung Quốc), Cty mẹ của Silver Shores Ltd. ở California (Hoa Kỳ), cũng là Cty ma nốt. Đằng sau chúng rõ ràng là những bàn tay đạo diễn mờ ám.
Điều tra nguồn gốc một Cty không phải là điều gì đó quá khó khăn, nhất là với một bộ máy quản lý nhà nước khổng lồ, một lực lượng “an ninh nhân dân” hùng hậu mà năng lực điều tra thuộc loại “hàng đầu thế giới” như ở Việt Nam. Vậy nên việc nhà chức trách Việt Nam dễ dàng để lọt lưới một Cty ma, và dĩ nhiên chưa bao giờ hoạt động trong những ngành đòi hỏi nhiều kinh nghiệm và năng lực quản lý như khách sạn/khu nghỉ dưỡng cao cấp và đặc biệt sòng bài, là điều hết sức khó hiểu.
Câu hỏi đặt ra ở đây là: Ai là đã “rước” một Cty Trung Quốc trá hình và mờ ám vào cắm chốt những vị trí hiểm yếu ở Đà Nẵng?[i]Quan trọng hơn, hiểm hoạ mang tên “Silver Shores” kia cần phải được ngăn chặn và loại trừ như thế nào?
__________
Ghi chú:
[i] Silver Shores nhận được sự ưu ái đặc biệt không chỉ của chính phủ mà cả lãnh đạo Tp Đà Nẵng.
Dự án này được giao đất sử dụng trong vòng 70 năm, vượt quá 20 năm so với quy định của Luật Đất đai 2003.
Ngày 14.4.2014, trong buổi làm việc với Đảng bộ, chính quyền Tp Đà Nẵng, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã chỉ đạo các cơ quan liên quan xem xét để Đà Nẵng mở rộng thêm bàn chia bài ở khu du lịch quốc tế Silver Shores. 
Tháng 9.2012, trong một buổi làm việc với Cty Silver Shores, ông Nguyễn Bá Thanh, Bí thư Thành ủy Đà Nẵng đã “đề nghị UBND Tp Đà Nẵng tổ chức một cuộc họp liên ngành thuế, tài chính và UBND Thành phố, nhằm tìm ra hướng giải quyết tốt nhất” cho khoản nợ thuế lên tới 28 tỷ VNĐ của Silver Shores. Người đứng đầu Tp Đà Nẵng thậm chí còn phát biểu: “Các ngân hàng cứ yên tâm cho Silver Shores vay tiền để họ triển khai thật tốt giai đoạn II. Khi Dự án hoàn thành thêm 1.000 phòng, kết hợp với khu vui chơi có thưởng, khách du lịch sẽ ào ào kéo đến chơi, nghỉ dưỡng… thì sợ gì thiếu tiền để trả.”
Khách sạn/khu nghỉ dưỡng cao cấp và đặc biệt sòng bài là những ngành kinh doanh có tính đặc thù rất cao. Vì vậy, đằng sau các dự án đầu tư trong các lĩnh vực này thường là những thương hiệu lớn với bề dày kinh nghiệm lâu năm thì mới có thể tồn tại được trong môi trường cạnh tranh khốc liệt.
Xem ra, giống như dự án Formosa Hà Tĩnh, một doanh nghiệp Trung Quốc chưa từng sản xuất thép lại được giao một phần lãnh thổ bằng 1,2 lần diện tích Macao ở vị trí cực kỳ xung yếu trong 70 năm để… sản xuất thép, “vũ khí cạnh tranh” quan trọng nhất của Silver Shores ở Việt Nam cũng chính là những quan chức hoặc đã bán linh hồn cho quỷ, hoặc đã mờ mắt vì tiền. 
*Ảnh trong bài: Lê Anh Hùng
  
Các bài viết được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Lê Anh Hùng

Lê Anh Hùng là một blogger tự do trẻ trong nước tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam.




Nguồn: VOA

Chủ Nhật, 13 tháng 9, 2015

Tư thế hèn hạ, nhục nhã của hai cựu lãnh đạo chóp bu CSVN

Lê Anh Hùng



Ngày 7.5.2007, một số cán bộ, đảng viên đã và đang công tác tại Ban Tổ chức TW, Ủy ban Kiểm tra TW, Ban Bảo vệ Chính trị Nội bộ TW và một số cơ quan trọng yếu cơ mật khác đã gửi đơn thư tố cáo Hoàng Trung Hải, Bộ trưởng Công nghiệp lúc bấy giờ, là một người Hán khai man lý lịch.
Từ ngày 21.4.2008 cho đến nay, tôi – Lê Anh Hùng – vẫn kiên trì tố cáo Hoàng Trung Hải những tội ác tày trời (giết người, phản quốc, trùm ma tuý, trùm mafia, buôn lậu vụ khí), nhưng vụ việc không được nhà chức trách Việt Nam giải quyết đúng pháp luật. Hoàng Trung Hải vẫn bình chân như vại trên chiếc ghế Phó Thủ tướng phụ trách kinh tế ngành.

Lý do duy nhất như tôi đã chỉ ra trong đơn thư tố cáo của mình là Hoàng Trung Hải đã khống chế được một loạt lãnh đạo chóp bu của chế độ và biến họ thành những tên tay sai ngoan ngoãn, những tên Việt gian bán nước.
Suốt nhiều năm qua, ở vị trí quan trọng bậc nhất trong chính phủ, Hoàng Trung Hải vẫn ra sức hiện thực hoá mưu đồ thôn tính Việt Nam của các quan thầy ở Trung Nam Hải.
Ngày 9.9 vừa qua, cựu TBT Lê Khả Phiêu và cựu Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đã tháp tùng Hoàng Trung Hải tham dự lễ khởi công cảng tổng hợp quốc tế Gang Thép Nghi Sơn tại Thanh Hoá.
Trong dãy 11 chiếc bục mà người ta bố trí để các quan khách cắt băng khởi công thì Hoàng Trung Hải đứng ở bục thứ 6, tức ngay chính giữa, Nguyễn Minh Triết và Lê Khả Phiêu đứng ở bục số 5 và số 4. Điều này có nghĩa chính ông ta chứ không phải Lê Khả Phiêu hay Nguyễn Minh Triết mới là nhân vật quan trọng nhất của đám quan khách.

Hoàng Trung Hải đứng ở bục chính giữa
(Ảnh chụp từ video clip thời sự VTV 19h ngày 9.9)
Tay sai bạc nhược Lê Khả Phiêu ngồi rúm ró bên cạnh quan thái thú đường bệ Hoàng Trung Hải
(Ảnh: Thời báo Tài chính Việt Nam)

Việt gian hèn mạt Nguyễn Minh Triết rón rén bên cạnh ông chủ vênh váo Hoàng Trung Hải
(Ảnh: Đời sống & Pháp luật)
Đây là một bằng chứng nữa cho thấy mức độ thao túng của Hán tặc Hoàng Trung Hải đối với hệ thống chính trị ở Việt Nam, đồng thời phơi bày bộ mặt hèn hạ, nhục nhã của hai tên Việt gian bán nước Lê Khả Phiêu và Nguyễn Minh Triết.
  • Bài liên quan:

  1. Tâm Huyết Thư của các cán bộ đảng viên tố cáo lý lịch người Hán của PTT Hoàng TrungHải (blog Lê Anh Hùng);
  2. Một phó thủ tướng gốc Hoa khai man lý lịch, buôn bán ma tuý (Dân Làm Báo)
  3. Phó Thủ tướng gốc Tàu Hoàng Trung Hải mở đường cho giặc tràn vào Việt Nam (Dân Làm Báo)
  4. Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải và ngành khai khoáng của Việt Nam (VOA)
  5. Báo động: Người Trung Quốc lại sắp lập căn cứ ở Quảng Trị (VOA)
  6. Hiểm họa Trung Quốc và bài học từ Tiệp Khắc, Ukraina (VOA)
  7. Lào Cai: ‘Tử huyệt’ của phòng tuyến biên giới phía bắc? (VOA)
  8. Trục đường cửa ngõ chiến lược Móng Cái - Hạ Long sẽ rơi vào vòng kiểm soát của TrungQuốc? (VOA)
  9. PTT Hoàng Trung Hải - hiểm họa đằng sau những trò mị dân (VOA)
  10. Formosa Hà Tĩnh đã trở thành đặc khu của Trung Quốc? (VOA)
  11. Bauxite Việt Nam đã công khai lên tiếng về vụ PTT Tàu Hoàng Trung Hải (Bauxite Việt Nam)
  12. Thực trạng Việt Nam: Vấn đề và Giải pháp (VOA)
  13. Chính phủ Việt Nam đang ‘dâng’ nền kinh tế nước nhà cho Trung Quốc? (VOA)
  14. Trung Nam Hải đang toan tính gì với con bài Nguyễn Tấn Dũng?
  15. Vì sao TQ cấm làm đường gần biên giới, còn VN lại mở toang cửa ngõ biên giới với TQ? (VOA)
  16. Trung tâm Nhiệt điện Vĩnh Tân và hiểm họa mất nước (VOA)
  17. Khu nghỉ dưỡng Bãi Chuối: Mưu đồ thâm độc của Trung Quốc? (VOA)
  18. Đề nghị Trung tướng Hoàng Kông Tư khởi tố một vụ án đặc biệt nghiêm trọng khác về tội vu khống (blog Lê Anh Hùng)
  19. Tập hợp các tư liệu liên quan đến băng đảng Hán tặc Hoàng Trung Hải trên blog Lê Anh Hùng
  20. Tài liệu tố cáo Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang bán nước (blog Lê Anh Hùng)
  21. Người tố cáo lãnh đạo Đảng và Nhà nước bị cướp email, blog và Facebook cá nhân (blog lê Anh Hùng)


Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2015

Tại sao Hoa Kỳ và Việt Nam cần khẩn trương thắt chặt quan hệ?

Lê Anh Hùng dịch


Bắc Kinh ngày càng cho Hà Nội thấy họ đang khao khát
trở thành cường quốc khuynh loát khu vực và sẽ chà đạp lên
quyền lợi của bất kỳ quốc gia nào ngáng trở tham vọng đó
Quan hệ Mỹ-Việt đã được củng cố mấy năm gần đây, chủ yếu là vì mối quan ngại chung trước thái độ ngày càng hung hăng của Trung Quốc trên Biển Đông. Tuy nhiên, một số mặt của mối quan hệ lại tiến triển chậm chạp – điều khiến Trung Quốc tin rằng họ có thể tiếp tục bắt nạt Việt Nam như một phần trong mưu đồ kiểm soát khu vực mà không khơi mào những phản ứng nghiêm trọng. Trên thực tế, Trung Quốc gần đây lại hạ đặt giàn khoan dầu trên vùng biển của Việt Nam, và chỉ mới tuần trước họ còn kéo dài thời gian hoạt động của nó thêm vài tháng. Song hành động khiêu khích mới nhất này, cùng với việc Bắc Kinh loan báo tuần trước rằng họ sẽ dành thêm nhiều nguồn lực để tăng cường năng lực cho hải quân và không quân, lại có thể khiến Hoa Kỳ và Việt Nam triển khai một số thành tố then chốt trong mối quan hệ đối tác đang bắt đầu phát triển.

Bối cảnh chung
Tháng 5.2014, chỉ 3 ngày sau khi Tổng thống Obama kết thúc chuyến công du Châu Á nhằm tái khẳng định cam kết với các đồng minh trong khu vực, Bắc Kinh gần như châm ngòi một cuộc khủng hoảng gần Hoàng Sa, một quần đảo nằm ở Biển Đông đang bị Bắc Kinh chiếm đóng nhưng Hà Nội lại đòi chủ quyền. Với sự hậu thuẫn của “một lực lượng tàu thuyền lớn”, Trung Quốc đã hạ đặt một giàn khoan quốc doanh vào sâu bên trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam đến 80 hải lý (theo luật pháp quốc tế, vùng đặc quyền kinh tế – EEZ – của Việt Nam rộng 200 hải lý tính từ bờ biển). Bắc Kinh cho rằng họ kiểm soát vùng biển này bởi nó nằm trong vùng đặc quyền kinh tế mà quần đảo Hoàng Sa tạo ra. Việt Nam vào cuộc với khoảng 30 tàu thuyền của mình. Tình thế bế tắc diễn ra sau đó và cứ thế leo thang, khi Trung Quốc phái các lực lượng quân sự đến bảo vệ giàn khoan và tàu thuyền hai bên liên tục va chạm và phun nước vào nhau. Trung Quốc nhấn chìm một tàu Việt Nam. Các cuộc bạo động chống Trung Quốc bùng phát ở Việt Nam. Trung Quốc rốt cuộc rút lui sau khi đã hoàn tất phép thử của mình, song không quên cảnh báo là có thể họ còn quay lại.
Hoa Kỳ gọi hành động của Trung Quốc là “khiêu khích”, song lại không áp đặt biện pháp trừng phạt, tiếp tục cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam, từ chối làm trung gian hoà giải cuộc xung đột và không phái lực lượng quân sự nào tới khu vực. Chứng kiến một Hoa Kỳ khoanh tay đứng nhìn và nhận ra sức mạnh hải quân vượt trội của Trung Quốc, Việt Nam đã giảm nhẹ cuộc xung đột với nhà đầu tư và là đối tác thương mại lớn nhất của mình, coi đó như là mối bất hoà trong gia đình và nối lại quan hệ quân sự với Trung Quốc. Với một cường quốc khu vực mạnh hơn nhưng không thể ngăn chặn, còn Washington thì tự loại mình ra khỏi cuộc chơi, Trung Quốc đã phát đi tín hiệu cho các đối thủ rằng họ nên chấp nhận sự trỗi dậy không tránh khỏi của nó.
Để nhấn mạnh thông điệp đó, tháng 6 vừa qua, chỉ vài tuần trước chuyến thăm Hoa Kỳ của nhà lãnh đạo cao nhất Việt Nam, Trung Quốc lại triển khai giàn khoan HD981 tại một địa điểm khác thuộc vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam (nằm trên vùng chồng lấn với EEZ mà đảo Hải Nam tạo ra) để thăm dò tài nguyên thiên nhiên. Bắc Kinh cảnh báo tàu bè nước ngoài phải tránh xa khỏi giàn khoan 2.000m. Ban đầu, cuộc thăm dò dự kiến kết thúc vào ngày 20.8.2015. Tuy nhiên, chỉ mới tuần trước, Trung Quốc lại dịch chuyển giàn khoan tới gần Việt Nam hơn (cách bờ biển Việt Nam 110 hải lý), đồng thời đơn phương kéo dài hoạt động khoan thăm dò thêm hai tháng nữa.
Tại sao động thái của Trung Quốc lại gây rắc rối?
Động thái mới đây của Trung Quốc là đặc biệt đáng báo động, nếu coi đó như một phần trong mô thức hành xử hung hăng kể từ khi họ hạ đặt giàn khoan lần thứ nhất. Mùa Hè vừa qua, Bắc Kinh đã thông báo về việc hoàn tất hoạt động bồi đắp đảo trong khu vực tranh chấp ở Biển Đông cũng như kế hoạch tiếp tục xây dựng các cơ sở quân sự ở đó. Tháng 7, Trung Quốc tiến hành cuộc tập trận tấn công đảo ở Biển Đông và hàng chục tàu chiến (kể cả lực lượng hạt nhân) cùng máy bay của họ đã bắn đạn thật trên vùng biển này. Tuần trước, trên Biển Nhật Bản, Trung Quốc đã kết thúc cuộc tập trận hải quân lớn nhất với Nga. Tuần này, Trung Quốc tổ chức cuộc diễu binh với những vũ khí tối tân để kỷ niệm chiến thắng Nhật Bản trong Thế chiến II, đồng thời thông báo họ sẽ giảm quy mô lục quân nhằm tập trung thêm nguồn lực cho hải quân và không quân, hai lực lượng ưu thế hơn trong việc áp đặt sức mạnh ở nước ngoài. Và lần đầu tiên, Trung Quốc cho đoàn tàu hải quân của mình diễu qua bờ biển Alaska (chỉ cách bờ 12 hải lý), trùng thời điểm với chuyến công cán của Tổng thống Obama ở đó.
Ý thức được chủ nghĩa bành trướng của Trung Quốc, Hoa Kỳ và Việt Nam đã thực hiện những bước đi khiêm tốn nhằm củng cố quan hệ. Chẳng hạn, hai nước đã tăng cường tần suất các cuộc tập trận chung cũng như các chuyến thăm cấp cao, Hoa Kỳ đã dành 18 triệu USD để tăng cường sức mạnh cho lực lượng Cảnh sát biển Việt Nam, và Washington đã nới lỏng quy chế xem xét từng trường hợp trong lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Hà Nội.
Mặc dù hai nước đều muốn làm nhiều hơn, song cả Hoa Kỳ lẫn Việt Nam đều chưa hành xử với ý thức khẩn trương cần thiết. Chính quyền Obama ngại không muốn khiêu khích Bắc Kinh – phản ứng câm lặng của họ trước vụ hạ đặt giàn khoan lần thứ nhất và việc họ chưa đi qua vùng biển nằm trong phạm vi 12 hải lý tính từ các đảo nhân tạo mà Trung Quốc khẳng định chủ quyền ở Biển Đông là bằng chứng. Washington cũng e ngại quan hệ nồng ấm với Hà Nội khi xét đến hồ sơ nhân quyền nghèo nàn của họ. Trong khi đó, Hà Nội lại gồm hai phái thân Mỹ và thân Tàu đối chọi nhau. Phái thân Trung Quốc tin rằng Bắc Kinh quyết tâm kiểm soát sân sau của mình mạnh mẽ hơn so với mức độ cam kết của Hoa Kỳ trong việc áp đặt trật tự ở một khu vực xa xôi. Phái này vì thế nghi ngờ sự sẵn sàng cũng như khả năng của Washington trong việc đối đầu với Bắc Kinh, đặc biệt là trong bối cảnh Hoa Kỳ đang bị níu chân ở những khu vực khác trên thế giới và cắt giảm chi tiêu quân sự.
Dù vậy, hành động khiêu khích mới nhất của Trung Quốc lại đem đến một cơ hội để vượt qua những trở ngại này. Bắc Kinh ngày càng cho Hà Nội thấy rằng họ đang khao khát trở thành cường quốc khuynh loát khu vực và sẽ chà đạp lên quyền lợi của bất kỳ quốc gia nào ngáng trở tham vọng đó. Đây là một luận cứ mạnh mẽ cho những ai tìm kiếm mối quan hệ Việt-Mỹ sâu sắc hơn.
Phái thân Mỹ cần ngay lập tức thúc đẩy việc cho phép Hoa Kỳ tiếp cận nhiều hơn đến các cơ sở quân sự của Việt Nam. Việt Nam có thể giữ quyền kiểm soát chúng, song họ cần trao cho các lực lượng của Hoa Kỳ quyền tiếp cận luân phiên và cho phép Hoa Kỳ xây dựng xây dựng hạ tầng mới và lắp đặt sẵn thiết bị. Washington có thể áp đặt sức mạnh ở Biển Đông dễ dàng hơn và hành vi sách nhiễu Hà Nội của Bắc Kinh sẽ bị ngăn chặn. Việt Nam cũng cần cho phép hải quân Hoa Kỳ ghé thăm cảng nhiều hơn (hiện bị giới hạn mỗi năm một lần) và trao cho Hoa Kỳ quyền tiếp cận vịnh Cam Ranh, cảng nước sâu quan trọng nhất của họ về mặt chiến lược.
Trên bình diện kinh tế, Hà Nội cần tiếp tục thực thi những cải cách mà Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) đòi hỏi. Đây là hiệp định tự do thương mại mà 12 nước thuộc vành đai Thái Bình Dương đang đàm phán. Bằng cách tham gia TPP, Việt Nam có thể giảm bớt sự lệ thuộc về kinh tế vào Trung Quốc, qua đó đem lại cho họ nhiều tự do hơn trong việc theo đuổi những lợi ích quốc gia, ngay cả khi chúng xung đột với lợi ích của Trung Quốc. Cuối cùng, Việt Nam phải cải thiện tình hình nhân quyền nhằm thúc đẩy mối quan hệ sâu sắc hơn với Hoa Kỳ.
Về phần mình, Washington phải có đi có lại. Thứ nhất, thậm chí sau khi nới lỏng phần nào lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam, Hoa Kỳ vẫn tỏ ra chậm chạp trong việc củng cố khả năng quân sự của Việt Nam do những quan ngại về nhân quyền. Hoa Kỳ cần tiếp tục thúc đẩy Việt Nam cải thiện hồ sơ nhân quyền trong khi sẵn sàng cung cấp cho Hà Nội công nghệ giám sát hàng hải cũng như những công nghệ hải quân khác, vốn không đe doạ người dân Việt Nam. Thứ hai, Tổng thống Obama cần đưa Biển Đông và việc Trung Quốc đối xử tệ hại với Việt Nam thành những tâm điểm đàm phán trong chuyến thăm Washington tới đây của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, qua đó phát tín hiệu cho Việt Nam thấy rằng Hoa Kỳ coi những hành động gây hấn này là nghiêm trọng và không e ngại đối đầu với Trung Quốc. Thứ ba, Hoa Kỳ cần đưa Việt Nam hội nhập sâu hơn vào các mối quan hệ an ninh khu vực, kể cả bằng cách khuyến khích họ cùng phát triển vũ khí, mời họ tham gia vào các cuộc tập trận đa quốc gia cũng như tiến hành tuần tra hàng hải chung, và thúc đẩy họ mua vũ khí từ Mỹ, Châu Âu và Nhật Bản. Việc dần dần đưa Việt Nam rời xa công nghệ quân sự của Nga (Moscow hiện là nhà cung cấp vũ khí chính của Hà Nội) cũng sẽ giúp tăng cường khả năng vận hành tương hợp (interoperability) của Việt Nam với Hoa Kỳ và đồng minh, đồng thời thúc đẩy hợp tác quân sự giữa các quốc gia này. Thứ tư, Hoa Kỳ phải sớm kết thúc TPP; điều này sẽ đem lại lợi ích cho cả Hoa Kỳ lẫn Việt Nam, trên phương diện chiến lược cũng như kinh tế.
Hà Nội có thể trở thành một trong những đối tác tốt nhất của Washington để chống lại sự trỗi dậy của Bắc Kinh. Việt Nam nằm bên bờ Biển Đông, tiếp giáp với Trung Quốc, dân số đông thứ 14 trên thế giới, lực lượng quân sự thường trực đứng thứ 13 thế giới, và nếu xét tỷ lệ ngân sách quốc phòng trên GDP thì đây là quốc gia chi tiêu quốc phòng nhiều thứ hai Đông Nam Á. Nền kinh tế Việt Nam được dự báo là sẽ đứng thứ 17 thế giới trong 10 năm tới. Với một lịch sử thường giành chiến thắng trong các cuộc đối đấu với những kẻ thù lớn hơn và được vũ trang tốt hơn, Việt Nam sẽ là một đối tác quân sự hùng mạnh của Hoa Kỳ.
Hoa Kỳ và Việt Nam phải thúc đẩy mối quan hệ giữa hai bên. Điều đó sẽ phát đi tín hiệu rằng Washington vẫn giữ cam kết chống lại một Trung Quốc đang trỗi dậy trong bối cảnh các quốc gia khu vực còn giữ lập trường chung chung, khi họ không chắc chắn là liệu Hoa Kỳ có đủ khả năng đối mặt với sự gây hấn của Bắc Kinh hay không. Một mối quan hệ đối tác Mỹ-Việt vững mạnh có thể còn góp phần hạn chế chủ nghĩa bành trướng Trung Quốc bằng cách cho Bắc Kinh thấy hành vi của họ phản tác dụng như thế nào – thậm chí còn khiến các cựu thù liên minh lại để chống lại họ.
Alexander Benard là giám đốc điều hành của Schulze Global Investments, một hãng chứng khoán tư nhân, tập trung vào các thị trường cận biên (frontier markets). Paul J. Leaf là luật sư tại một hãng luật quốc tế.

Thứ Năm, 10 tháng 9, 2015

Washington Post: Liệu Trung Quốc có sụp đổ?

Lê Anh Hùng dịch




Các nhà đầu tư đang theo dõi Chỉ số Tổng hợp Thượng Hải
tại một Cty môi giới ở Bắc Kinh tháng trước
(Ảnh: Ng Han Guan/Associated Press)
Vấn đề đặt ra với Trung Quốc hiện nay là liệu nó có thể duy trì ổn định bên trong và đóng góp vào sự ổn định của nền kinh tế toàn cầu hay không. 
Giống như nhiều phép màu kinh tế trước kia – mà Nhật Bản là một ví dụ – Trung Quốc từng trải qua giai đoạn tưởng như không thể bị chặn lại. 
Nền kinh tế tăng trưởng ở mức gần như không thể tưởng tượng nổi: khoảng 10%/năm. Dường như không một trở ngại nào khiến nó không thể vượt qua. Sau cuộc khủng hoảng tài chính 2008-2009, Trung Quốc áp dụng gói kích thích kinh tế khổng lồ tương đương khoảng 13% GDP. Tăng trưởng lại tiếp tục như trước, và các nhà lãnh đạo Trung Quốc được ca tụng rộng rãi.

Giờ thì hoá ra là Trung Quốc – giống như Nhật Bản – không phải là bất khả sai lầm. Quả thực, sau khi đã tính đến những khác biệt về bối cảnh lịch sử, cả Trung Quốc lẫn Nhật Bản dường như đều phạm phải những sai lầm giống nhau. Nhật Bản từng dựa vào hoạt động xuất khẩu và đầu tư cho đến khi mức tỷ giá đồng nội tệ lên cao vào giữa thập niên 1980 làm suy yếu khả năng cạnh tranh về giá của các sản phẩm xuất khẩu “made in Japan”. Chính phủ Nhật bèn áp dụng chính sách tiền tệ nới lỏng, dẫn đến hiện tượng bong bóng trong lĩnh vực bất động sản và giá cổ phiếu. Tương tự, Trung Quốc từng thúc đẩy tăng trưởng dựa vào xuất khẩu và, khi khủng hoảng tài chính khiến hoạt động thương mại trì trệ, chuyển sang chính sách tăng trưởng tín dùng ồ ạt để tài trợ cho các dự án hạ tầng và đầu tư nhiều hơn vào ngành công nghiệp nặng.
Vấn đề rắc rối với cả Nhật Bản lẫn Trung Quốc là hiện tượng phát triển bùng nổ bắt nguồn từ tín dụng này chỉ diễn ra ngắn ngủi. Bong bóng thị trường Nhật Bản bị vỡ (chỉ số thị trường chứng khoán hiện vẫn ở dưới mức đỉnh cao năm 1989.) Bong bóng thị trường Trung Quốc thì dẫn đến năng lực sản xuất dư thừa trong ngành công nghiệp nặng và những khu đô thị hoành tráng mà phần lớn là hoang vắng. Các nhà lãnh đạo Trung Quốc dường như đã chấp nhận nhu cầu phải đổi mới mô hình kinh tế – một mô hình dựa vào chi tiêu tiêu dùng như là động lực chính của tăng trưởng. Tuy nhiên, thay đổi trên lý thuyết và thay đỗi trong thực tiễn lại không giống nhau.
Nền kinh tế Trung Quốc rõ ràng là đang suy yếu, và tốc độ tăng trưởng có thể thấp hơn chỉ tiêu 7% của chính phủ – có lẽ là thấp hơn nhiều. Tháng 8, chỉ số sản xuất của Trung Quốc rơi xuống mức thấp nhất trong vòng 3 năm. Sản xuất điện năng và vận chuyển đường sắt cũng gây lo ngại bởi đà suy giảm. Tuy nhiên, trong một báo cáo, hai nhà kinh tế học Donna Kwok và Tao Wang của ngân hàng UBS lại xem nhẹ những diễn biến này. Khoảng 70% điện năng được tiêu thụ trong ngành công nghiệp, lĩnh vực đang giảm tầm quan trọng. Ngành vận tải đường sắt liên quan nhiều đến vận chuyển than cho các nhà máy nhiệt điện; nhu cầu sử dụng điện năng yếu đi thì hoạt động vận tải đường sắt cũng suy yếu.
Nền kinh tế Trung Quốc không phải là gần sụp đổ, Kwok và Wang nhận định, mặc dù họ thừa nhận những vấn đề nghiêm trọng. Vấn đề nghiêm trọng nhất là hiện tượng đầu tư nhà ở quá mức, khiến hoạt động xây dựng và nhu cầu đối với vật liệu xây dựng (sắt thép, xi-măng) suy giảm. Sự lao dốc của thị trường chứng khoán cũng để lại dư vị đắng. Song những tin tức tốt lành lại bị bỏ qua, hai nhà kinh tế nói. Tháng 7, doanh số hàng bán lẻ tăng 10,3% so với cùng kỳ năm ngoái; doanh số điện thoại thông minh tăng 32%. Thị trường việc làm vẫn ổn định, và chứng khoán lúc ở giá trị đỉnh cao cũng chỉ chiếm 12% tài sản hộ gia đình.
Nhà kinh tế học Nicholas Lardy thuộc Viện Peterson về Kinh tế học quốc tế (Peterson Institute for International Economics), một chuyên gia về Trung Quốc, nhất trí với nhận định trên. “Tiền lương và thu nhập sau thuế vẫn đang tăng lên”, ông nói. “Tiêu dùng đang tăng.” Song điều đó lại đang được dẫn dắt bởi khu vực dịch vụ, vốn chiếm gần một nửa GDP, chứ không phải hàng hoá công nghiệp, vốn chỉ chiếm hơn 1/3 đôi chút. “Chi tiêu vào y tế, giáo dục, du lịch và giải trí là rất nhiều”, Lardy cho biết. Ông nêu tên một chuỗi rạp chiếu phim mà doanh thu trong nửa đầu năm 2015 đã tăng 40%.
Mặc dù vậy, hiện tượng tăng trưởng chậm lại của Trung Quốc đã gây ra hậu quả trên phạm vi toàn cầu. Nhu cầu khổng lồ đối với nguyên vật liệu thô (dầu mỏ, nông sản, khoáng sản) từng gây ra hiện tượng bong bóng hàng hoá, thứ bong bóng nay đã vỡ. Giá cả từng tăng mạnh và nay lại giảm sốc; xuất hiện hiện tượng dư thừa năng lực khai khoáng ở nhiều loại kim loại. Các nhà sản xuất hàng hoá từ Australia, Brazil đến Saudi Arabia đều bị ảnh hưởng nặng nề. Họ (và gần như bất cứ ai khác) đều đã đánh giá quá cao triển vọng tăng trưởng dài hạn của Trung Quốc. Tính toán sai lầm của họ gây tác hại lớn đến nền kinh tế toàn cầu.
Mối quan hệ giữa kinh tế và chính trị lại còn cần phải suy xét thận trọng hơn. Liệu phần lớn người dân Trung Quốc có thích nghi với một tốc độ tăng trưởng chậm hơn, dù vẫn cao so với chuẩn mực phương Tây, hay không? Hay tốc độ tăng trưởng thấp sẽ khiến Đảng Cộng sản mất uy tín? Liệu Trung Quốc có theo đuổi một đường lối dân tộc chủ nghĩa và trọng thương chủ nghĩa hơn ở bên ngoài để dân chúng quên đi những thất vọng trong nước hay không? Lardy cho rằng giới lãnh đạo Trung Quốc cảm thấy an toàn chừng nào việc tạo việc làm vẫn ổn định – như những gì đã diễn ra. Trong nửa đầu năm 2015, ông cho biết, số lượng việc làm phi nông nghiệp tăng 7,2 triệu, một con số ấn tượng. Khu vực dịch vụ thuê nhiều nhân công gấp đôi khu vực công nghiệp, ông lưu ý.
Dù vậy, một Nhật Bản tương đồng với Trung Quốc lại vẫn đang vật lộn với khó khăn. Sau sự sụp đổ của mô hình kinh tế dựa vào xuất khẩu, Nhật Bản thực sự chưa bao giờ tìm ra một sự thay thế tương xứng. Nền kinh tế của nó cứ mò mẫm hết cuộc “cải cách” này đến lần “cải cách” khác. Trong nhiều năm, tốc độ tăng trưởng bình quân thấp hơn 1%. Đó là một sự khác biệt hoàn toàn với quá khứ. Nếu Trung Quốc trải qua điều gì đó tương tự – thậm chí với mức tăng trưởng trên 1% – thì thật khó mà hình dung ra chuyện các nhà lãnh đạo Trung Quốc phản ứng thụ động như Nhật Bản.

Thứ Hai, 7 tháng 9, 2015

Khu nghỉ dưỡng Bãi Chuối – Hải Vân: mưu đồ thâm độc của Trung Quốc?

Lê Anh Hùng | VOA| 7.9.2015



Cuối năm 2014, giữa lúc dư luận xôn xao trước thông tin tỉnh Thừa Thiên - Huế cấp gần 200ha đất ở khu vực đèo Hải Vân cho Cty CP Thế Diệu (thuộc Cty TNHH World Shine Hong Kong, TQ) thực hiện dự án xây dựng khu du lịch nghỉ dưỡng, người ta mới phát hiện ra rằng, ngay từ năm 2009 tỉnh này cũng đã cấp 100ha đất ở khu vực Bãi Chuối (thị trấn Lăng Cô) cho Cty TNHH MTV Bãi Chuối để xây dựng khu nghỉ dưỡng.
Bãi Chuối nằm kế bên khu vực được cấp cho Cty CP Thế Diệu; cả hai đều thuộc khu vực đèo Hải Vân, một khu vực đặc biệt trọng yếu về an ninh – quốc phòng. Tổng giám đốc Cty TNHH MTV Bãi Chuối là ông Lim Kam Lo, một người dân tộc Hoa. Dự án khu nghỉ dưỡng Bãi Chuối có vốn đầu tư 102 triệu USD, thời hạn thực hiện 50 năm. 

Trước phản ứng gay gắt của dư luận, UBND tỉnh Thừa Thiên – Huế đã phải tạm dừng thực hiện dự án khu nghỉ dưỡng World Shine. Tuy nhiên, không hiểu sao, dự án khu nghỉ dưỡng Bãi Chuối lại không hề hấn gì và vẫn đang trong quá trình triển khai.

Bãi Chuối
Khu vực Bãi Chuối có hình dạng giống như một cái âu tàu tự nhiên khổng lồ – một bãi biển hoang sơ nằm lọt thỏm giữa hai dải núi hai bên. Nhờ địa hình đặc biệt như vậy nên Bãi Chuối rất kín gió. Đây là nơi tránh trú bão rất an toàn và tiện lợi cho tàu thuyền đánh cá của ngư dân quanh vùng. Trước kia, đây là khu vực tập kết của những người Việt Nam vượt biên trước khi lên đường đi tìm tự do trên những con thuyền mong manh giữa đại dương.


Bãi Chuối nhìn từ trên cao

Bãi Chuối nhìn từ biển vào

Con đường trải nhựa nối từ quốc lộ 1A trên đèo Hải Vân vào khu vực Bãi Chuối
Tỉnh Thừa Thiên - Huế đã bỏ ra đến 50 tỷ VNĐ  để làm “đường du lịch Bãi Chuối” dài hơn 6km nhằm phục vụ dự án. Chỉ cần hình dung cả thị trấn Lăng Cô mà không có lấy một trường cấp 3 khiến bao thế hệ con em trong vùng phải học hành lỡ dở là đủ thấy lãnh đạo địa phương đã “sốt sắng” với dự án này đến mức nào.
Lối dẫn xuống Bãi Chuối. Vị trí này cách QL 1A 5km, cách Bãi Chuối khoảng 1,5km.

Đường dẫn xuống Bãi Chuối đang trong quá trình thi công

Các cán bộ của Trạm Bảo vệ rừng 251 (Thừa Thiên - Huế) cho chúng tôi biết là dự án khu nghỉ dưỡng Bãi Chuối vẫn đang trong quá trình triển khai.
Rõ ràng, Bãi Chuối là vị trí mà người Trung Quốc vốn đầy toan tính đã nhắm đến từ lâu.  Đây là địa điểm hết sức lý tưởng cho tàu bè đổ bộ và neo đậu. Khi có biến, đội quân nằm vùng và lực lượng đổ bộ có thể nhanh chóng cơ động về hướng quốc lộ 1A, gây ách tắc giao thông Bắc Nam, khống chế các cao điểm quân sự trên đèo Hải Vân và chia cắt Việt Nam thành hai phần.
Với một dự án như thế thì cho dù do ai đầu tư đi nữa thì cuối cùng nó cũng khó lòng thoát khỏi tay các “nhà đầu tư” Trung Quốc.
Phó Chủ tịch QH Huỳnh Ngọc Sơn (nguyên Tư lệnh Quân khu 5) từng cho hay: “Trước đây tôi chịu trách nhiệm với Bộ Quốc phòng thực hiện nhiệm vụ phòng thủ khu vực đèo Hải Vân, Sơn Trà và Phước Tường. Không thể để mất một trong ba điểm này. Nếu Đà Nẵng mất Sơn Trà mà giữ được Hải Vân thì còn có thể lấy lại được Sơn Trà. Nhưng nếu Đà Nẵng mất Hải Vân thì coi như thua chắc, khó lấy lại được.”
Giới quan chức Việt Nam thường loá mắt trước những khoản “lại quả” của các nhà đầu tư, bất chấp những hệ luỵ tai hại mà đất nước và người dân phải gánh chịu, còn người Trung Quốc thì xưa nay luôn biết cách làm hài lòng các quan chức sở tại, không chỉ ở Việt Nam mà bất cứ ở đâu họ đặt chân đến.
Tuy nhiên, những dự án đầu tư nước ngoài lên đến hàng trăm triệu dollar lại liên quan đến an ninh – quốc phòng chắc chắn phải có ý kiến từ các bộ ngành liên quan và lãnh đạo chính phủ.
Câu hỏi đặt ra ở đây là ai đã chỉ đạo hay nhắm mắt làm ngơ cho một dự án đặc biệt nhạy cảm về an ninh – quốc phòng như dự án khu nghỉ dưỡng Bãi Chuối ở Hải Vân?
*Ảnh trong bài: Lê Anh Hùng & Nguyễn Đức Quốc
*Bài liên quan:
  1. Báo động: Người Trung Quốc lại sắp lập căn cứ ở Quảng Trị (VOA)
  2. Lào Cai: ‘Tử huyệt’ của phòng tuyến biên giới phía bắc? (VOA)
  3. Trục đường cửa ngõ chiến lược Móng Cái - Hạ Long sẽ rơi vào vòng kiểm soát của TrungQuốc? (VOA)
  4. Formosa Hà Tĩnh đã trở thành đặc khu của Trung Quốc? (VOA)
  5. Bauxite Việt Nam đã công khai lên tiếng về vụ PTT Tàu Hoàng Trung Hải (Bauxite Việt Nam)
  6. Trung Nam Hải đang toan tính gì với con bài Nguyễn Tấn Dũng? (VOA)
  7. Vì sao TQ cấm làm đường gần biên giới, còn VN lại mở toang cửa ngõ biên giới với TQ? (VOA)
  8. Trung tâm Nhiệt điện Vĩnh Tân và hiểm họa mất nước (VOA)


Các bài viết được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Lê Anh Hùng

Lê Anh Hùng là một blogger tự do trẻ trong nước tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam.





Nguồn: VOA

Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2015

Thế giới biết gì về Việt Nam?

Lê Anh Hùng | Việt NamThời Báo | 4.9.2015



Nhân dịp Việt Nam long trọng kỷ niệm 70 năm ngày khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà bằng nhiều hoạt động khoa trương, rầm rộ và kết thúc là cuộc diễu binh hoành tráng nhất từ trước tới nay, tờ báo điện tử Express[i] của Anh vừa mới đăng bài “Tốp 10 sự thật về Việt Nam”.
Mặc dù đây chỉ là góc nhìn của một tờ báo Anh nhưng phần nào nó cũng cho chúng ta thấy được thế giới biết gì về đất nước chúng ta sau 70 dưới sự lãnh đạo “tài tình” và “sáng suốt” của Đảng CSVN, cũng như “vị thế” của Việt Nam trên trường quốc tế hiện nay.

  1. Hồ Chí Minh là người soạn thảo bản Tuyên ngôn Độc lập và là Chủ tịch Bắc Việt Nam từ năm 1945 – 1969. Ông mất vào đúng ngày Quốc khánh, mồng 2 tháng 9 năm 1969.
  2. 48 giờ sau khi ông qua đời, người ta mới thông báo về cái chết của ông để không ảnh hưởng đến các hoạt động vui chơi nhân ngày Quốc khánh.
  3. Việt Nam là nước xuất khẩu hạt điều và hạt tiêu số 1 thế giới.
  4. Từ năm 1954 – 1975, hơn 3 triệu người đã bỏ mạng trong cuộc chiến tranh Việt Nam, trong đó có 58.000 người Mỹ.
  5. Việt Nam chưa bao giờ giành được một huy chương vàng hay huy chương đồng trong các kỳ Olympics, nhưng đã giành được 2 huy chương bạc.
  6. Ở Việt Nam, người ta sử dụng cồng để gọi bọn trẻ đi học.
  7. Một đặc sản của Việt Nam là rượu rắn, một loại rượu gạo ngâm rắn mà người ta cho là chữa được mọi bệnh tật.
  8. Từ tháng 8.2006 – 3.2007, đồng Việt Nam là đơn vị tiền tệ có giá trị thấp nhất thế giới. Giờ thì nó đã đứng trên đồng rial của Iran.
  9. Từ thế kỷ thứ 10 đến thế kỷ 20, Việt Nam phát hành những đồng tiền xu tròn với một lỗ vuông ở giữa.
  10. Khoảng 38% người Việt Nam mang họ Nguyễn.
________
Ghi chú:
[i] Express là ấn bản điện tử chung của tờ Daily Express (ra đời năm 1900) và tờ Sunday Express (ra đời năm 1918), hai tờ báo khá nổi tiếng, phát hành toàn quốc ở Anh.