Thứ Hai, 27 tháng 10, 2014

LỄ CẦU NGUYỆN CHO CÔNG LÝ - HOÀ BÌNH TẠI NHÀ THỜ DCCT THÁI HÀ TỐI 26.10

Lê Anh Hùng


Tối 26.10.2014, tại Nhà thờ DCCT Thái Hà đã diễn ra Lễ Cầu nguyện cho Công lý – Hoà bình nói chung và cho TNLT Đặng Xuân Diệu nói riêng. Sau đây là một số hình ảnh của buổi lễ.




























Thứ Năm, 23 tháng 10, 2014

Hãy lên tiếng bảo vệ Lê Thị Phương Anh – nhân chứng tội ác của lãnh đạo nhà nước Việt Nam

Ngô Thị Hồng Lâm | Bauxite Việt Nam | 23.10.2014




Kể từ ngày 21.4.2008 đến nay, hai vợ chồng Lê Anh Hùng – Lê Thị Phương Anh đã kiên trì tố cáo những tội ác khủng khiếp của một số vị lãnh đạo đảng và nhà nước Việt Nam. Đó là ông Phó Thủ tướng gốc Tàu Hoàng Trung Hải, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và (nguyên) TBT Nông Đức Mạnh.
Ngày 5.8.2008, Công an tỉnh Quảng Trị đã mời Lê Anh Hùng lên làm việc về đơn thư tố cáo mà anh đã gửi tới hàng loạt cơ quan hữu quan và báo chí qua mạng Internet. Buổi làm việc có lập biên bản; Lê Anh Hùng đã ký vào từng trang trong hàng chục trang của đơn thư tố cáo của anh mà Công an Quảng Trị in ra. Anh bảo lưu những lời tố cáo của mình, khẳng định là chịu trách nhiệm trước pháp luật về những lời tố cáo đó.
Tuy nhiên sau đó, không một cơ quan hữu quan nào, kể cả Công an Quảng Trị, trả lời hay giải quyết đơn thư tố cáo công khai và đúng pháp luật đó của Lê Anh Hùng cả. Luật Khiếu nại – Tố cáo trước kia chấp nhận hình thức tố cáo qua mạng, chưa kể Lê Anh Hùng còn làm việc với Công an Quảng Trị và trực tiếp ký vào từng trang đơn thư tố cáo dày hàng chục trang.

Ngày 25.12.2009, sau khi đã gửi đơn thư tố cáo qua mạng đến lần thứ 20, Lê Anh Hùng bị Công an Đồng Nai “bắt quả tang” tại một tiệm Internet về tội “tuyên truyền chống phá nhà nước”. Ngày 31.12.2009, Công an Quảng Trị khởi tố anh về tội “vu khống”. Sau đó, người ta đã “giám định” là anh bị “tâm thần hoang tưởng” và đưa anh đi “điều trị bắt buộc” tại Bệnh viện Tâm thần Đà Nẵng từ ngày 4.5 – 24.8.2010.
Sau khi được trả tự do vào ngày 24.8.2010, Lê Anh Hùng lại tiếp tục gửi thư tố cáo qua mạng Internet tới hàng loạt cơ quan hữu quan và báo chí. Lần này, trong đơn thư tố cáo của anh có Bản Cam Đoan của Lê Thị Phương Anh, người từng là một mắt xích quan trọng trong băng đảng ma tuý của Phó Thủ tướng gốc Tàu Hoàng Trung Hải. Bản Cam Đoan này nêu rõ: “ Tôi hoàn toàn đồng ý với thư tố cáo của chồng tôi đối với các ông Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng, Hoàng Trung Hải. Tôi là người nằm trong đường dây ma tuý của Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải. Tôi là nhân chứng trực tiếp và cung cấp thông tin cho chồng tôi.”

Tuy nhiên, không một cơ quan nào tiếp nhận hay trả lời đơn thư của anh cả, mặc dù nhiều trang mạng trong và ngoài nước đã đăng tải công khai đơn thư tố cáo khủng khiếp đó.
Ngày 16.11.2011, một lần nữa Lê Anh Hùng lại đến Công an tỉnh Quảng Trị để trực tiếp gửi đơn thư tố cáo (kèm theo Ban Cam Đoan của Lê Thị Phương Anh). Mặc dù tiếp nhận đơn thư, nhưng Công an Quảng Trị cũng không giải quyết theo thẩm quyền của mình. Lẽ ra, họ phải hoặc là trả lời người tố cáo, hoặc là chuyển đơn thư lên cấp trên là Bộ Công an để giải quyết và thông báo cho người tố cáo biết.
Ngày 6.6.2012, Lê Anh Hùng đã trực tiếp gửi đơn thư cho Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc và ngày 19.6.2012, ĐBQH Dương Trung Quốc đã chuyển đơn thư của anh cho Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng.
Mặc dù Lê Anh Hùng đã nhiều lần đốc thúc qua ĐBQH Dương Trung Quốc nhưng các cơ quan hữu quan vẫn không có dấu hiệu gì cho thấy là họ đang xử lý vụ việc một cách nghiêm túc và đúng pháp luật.
Trong khi vụ tố cáo của Lê Anh Hùng chưa được giải quyết và mặc dù anh đang có công ăn việc làm ổn định thì đùng một cái, ngày 24.1.2013, Lê Anh Hùng bị Công an Hà Nội phối hợp với Công an Hưng Yên cưỡng chế trái pháp luật vào trại tâm thần trá hình mang tên Trung tâm Bảo trợ Xã hội II Hà Nội.
Nhờ sự lên tiếng của dư luận trong và ngoài nước, đặc biệt là các tổ chức quốc tế, ngày 5.2.2013, Lê Anh Hùng được trả tự do sau 12 ngày bị giam giữ trái phép trong trại tâm thần.
Mãi hơn 1 năm sau khi tiếp nhận đơn thư, ngày 18.7.2013 ĐBQH Dương Trung Quốc mới trao cho Lê Anh Hùng công văn của Bộ Công an trả lời Quốc hội về vụ tố cáo của Lê Anh Hùng. Vì công văn bị cắt đầu cắt đuôi nên người ta không biết cơ quan nào của Bộ Công an phát hành công văn cũng như ai là người ký công văn. Trong công văn này, Bộ Công an lặp lại kết luận điều tra của Công an Quảng Trị năm 2010 để cho rằng Lê Anh Hùng bị “tâm thần hoang tưởng” và bác bỏ đơn thư tố cáo.
Công văn này của Bộ Công an là hoàn toàn trái pháp luật, bởi lẽ người ta đã không hề đếm xỉa gì tới Bản Cam Đoan viết tay của Lê Thị Phương Anh. Ngoài ra, nếu Lê Anh Hùng thực sự bị “tâm thần hoang tưởng” thì đó là kết quả giám định pháp y tâm thần ở thời điểm năm 2009, nay nếu muốn kết luận anh có bị “tâm thần hoang tưởng” hay không thì phải tiến hành giám định pháp y tâm thần lại lần nữa. Đặc biệt, Lê Anh Hùng lại còn là một người dịch thuật xuất sắc, dịch cả những tác phẩm học thuật chuyên sâu về triết học – kinh tế; chưa kể anh còn là một blogger với một blog cá nhân có nhiều độc giả, các bài viết của anh được đăng tải trên các trang mạng uy tín như VOA, RFA, Bauxite Việt Nam, v.v. suốt nhiều năm qua.
Ngày 16.9.2013, vợ chồng Lê Anh Hùng – Lê Thị Phương Anh lại trực tiếp gửi đơn thư tố cáo mới cho ĐBQH Dương Trung Quốc. Đơn thư lần này do cả hai vợ chồng cùng ký, chứ không phải chỉ có Lê Anh Hùng ký như trước. ĐBQH Dương Trung Quốc chuyển đơn thư mới này cho Bộ Công an.
Kỳ lạ thay, trước kia các cơ quan hữu quan cứ một hai khẳng định là Lê Anh Hùng bị “tâm thần hoang tưởng” để phớt lờ vụ tố cáo, nhưng đến khi đơn thư tố cáo mới do chính Lê Thị Phương Anh, người từng là một mắt xích quan trọng trong đường dây ma tuý của PTT gốc Tàu Hoàng Trung Hải, trực tiếp ký thì Bộ Công an lại im lặng một cách hết sức khó hiểu, nhất là mà khi thông tin về vụ tố cáo này đã tràn ngập trên mạng và truyền thông quốc tế cũng đã nhiều lần đưa tin.
Trong khi vụ tố cáo của vợ chồng Lê Anh Hùng – Lê Thị Phương Anh không được giải quyết đúng pháp luật thì suốt nhiều năm qua, gia đình này là nạn nhân của đủ trò khủng bố, trả thù tàn độc, hèn hạ của những kẻ bị tố cáo. Điển hình như vụ Lê Anh Hùng bị cưỡng chế trái pháp luật vào trại tâm thần vào ngày 24.1.2013, hay vụ Lê Thị Phương Anh bị tay chân xã hội đen của PTT gốc Tàu Hoàng Trung Hải bắt cóc ngay giữa thanh thiên bạch nhật tại Tp Đông Hà vào chiều ngày 8.10.2013.
Sáng ngày 15.5.2014 vừa qua, Phương Anh đi xe máy đến Đồng Nai cùng hai người bạn của mình là Phạm Minh Vũ và Đỗ Nam Trung. Đỗ Nam Trung chở Phương Anh trên một xe, còn Phạm Minh Vũ đi một xe. Do lần đầu tiên đến Đồng Nai nên 3 người vừa đi vừa hỏi đường. Điều này chứng tỏ là việc Phương Anh đến Đồng Nai là không có tổ chức và kế hoạch, Phương Anh không hề quen biết một ai ở Đồng Nai cả. (Lê Anh Hùng còn cho biết là anh có bằng chứng rõ ràng về việc sáng hôm đó Phương Anh định đi Đồng Nai một mình, bằng xe buýt hoặc bắt xe ôm, nhưng sau đó hai người kia gọi điện bảo đi cùng.)

Ảnh do Lê Anh Hùng cung cấp

Ảnh do Lê Anh Hùng cung cấp
Chỉ vài phút sau khi Phương Anh nhắn tin cho một người bạn trên mạng và Lê Anh Hùng để hỏi đường (tin nhắn cuối cùng của Phương Anh vào lúc 10h12) thì Phương Anh và bạn của cô đã bị một tốp khoảng 50 công an Đồng Nai chặn lại, yêu cầu Phương Anh xoá các bức ảnh đã chụp trong máy – điều mà Phương Anh đã đáp ứng – rồi bắt giữ cô ấy cùng bạn của cô. Phương Anh điện thoại báo cho chồng việc bị bắt giữ vào lúc 10h17p, tức là khoảng 10h15-10h16p thì cô ấy đã bị Công an Đồng Nai chặn lại.
Trong bản “Thông báo tạm giữ hình sự” mà Công an Đồng Nai gửi cho gia đình Đỗ Nam Trung thì Nam Trung bị tạm giữ vì hành vi “gây rối trật tự công cộng”. Còn trong công văn số 467/NG-CÂu ngày 1.7.2014 gửi cho Đại Sứ Quán Đức, Bộ Ngoại giao Việt Nam khẳng định viết: "Kết quả điều tra xác định những người này đã thực hiện hành vi quay phim, chụp ảnh đưa thông tin xuyên tạc kích động biểu tình gây rối trật tự công cộng, xâm phạm đến lợi ích quốc gia, lợi ích cộng đồng."
Trên thực tế, sáng 15.5.2014, Phương Anh đưa tin trên Facebook là “Sinh viên một số trường được nhà trường huy động để rải truyền đơn tuyên truyền phải trái cho anh em công nhân”, kèm theo đó là những ảnh chụp lời kêu gọi công nhân chấm dứt biểu tình bạo loạn.
Như vậy, Phương Anh không thể vừa ngơ ngác hỏi đường (vì cả người bạn trên mạng lẫn Lê Anh Hùng đều không chỉ dẫn đường sá cho cô), vừa “quay phim, chụp ảnh đưa thông tin xuyên tạc”, vừa  “kích động biểu tình gây rối trật tự công cộng” chỉ trong 2-3 phút ngắn ngủi sau khi gửi tin nhắn cuối cùng cho chồng. Phương Anh lại càng không có động cơ “kích động biểu tình gây rối trật tự công cộng” khi mà bản thân cô đã phổ biến thông tin đúng đắn qua Facebook của mình như trên. Vậy mà, thay vì phải tuyên dương Phương Anh vì việc làm đầy tinh thần trách nhiệm đó thì người ta lại bắt giam và truy tố cô. Thử hỏi CÔNG LÝ nào ở đâu?
Tóm lại, việc Công an Đồng Nai tạm giữ, tạm giam và truy tố Phương Anh là hoàn toàn trái pháp luật và hết sức mờ ám.
Liên hệ với vụ tố cáo đặc biệt nghiêm trọng suốt 6 năm qua mà vợ chồng Phương Anh là người đứng đơn, người ta hoàn toàn có lý do để tin rằng đây là một vụ trả thù hòng bịt miệng người tố cáo. Những kẻ bị tố cáo đang lãnh đạo đất nước này và nắm trong tay cả bộ máy công an – viện kiểm sát – toà án sẽ tìm mọi cách để trả thù và bịt miệng Phương Anh.
Chúng tôi kêu gọi dư luận trong và ngoài nước quan tâm theo dõi và lên tiếng về vụ việc này để không chỉ bảo vệ Phương Anh, bảo vệ Công lý mà quan trọng hơn là bảo vệ đất nước chúng ta.
Nguồn: Bauxite Việt Nam | 23.10.2014

Thứ Ba, 21 tháng 10, 2014

Tại sao Công an Đồng Nai lại truy tố Lê Thị Phương Anh – người xứng đáng được tuyên dương vì hành động của mình?

Lê Anh Hùng



Lê Thị Phương Anh, Phạm Minh Vũ và Đỗ Nam Trung bị Công an Đồng Nai bắt giữ trái phép kể từ ngày 15.5.2014.
Cho đến nay, hơn 5 tháng đã trôi qua nhưng Công an Đồng Nai vẫn chưa ra được kết luận điều tra về một vụ việc mà ngay từ cuối tháng 5.2014, báo chí chính thống của Đảng đã nhao nhao là “bắt được 3 thành viên Việt Tân kích động biểu tình bạo loạn”. 
Không những thế, gia đình Phương Anh vẫn chưa nhận được bất kỳ văn bản nào của các cơ quan “thực thi pháp luật” ở Đồng Nai liên quan đến việc tạm giữ, tạm giam và truy tố Phương Anh cùng hai người bạn của cô.
Ngày 1.7.2014, Bộ Ngoại giao Việt Nam đã gửi công văn số 467/NG-CÂu cho Đại Sứ Quán Đức về vụ việc này, trong đó viết: "Kết quả điều tra xác định những người này đã thực hiện hành vi quay phim, chụp ảnh đưa thông tin xuyên tạc kích động biểu tình gây rối trật tự công cộng, xâm phạm đến lợi ích quốc gia, lợi ích cộng đồng."

Trên thực tế, sáng 15.5.2014, Phương Anh đưa tin trên Facebook là “Sinh viên một số trường được nhà trường huy động để rải truyền đơn tuyên truyền phải trái cho anh em công nhân”, kèm theo đó là những ảnh chụp lời kêu gọi công nhân chấm dứt biểu tình bạo loạn.






Như vậy, Phương Anh không những không “đưa thông tin xuyên tạc kích động biểu tình gây rối trật tự công cộng” mà còn góp phần phổ biến thông tin đúng đắn, kêu gọi công nhân chấm dứt biểu tình bạo loạn. Lẽ ra Công an Đồng Nai phải tuyên dương, khen thưởng xứng đáng cho một công dân có trách nhiệm như Phương Anh chứ sao lại truy tố cô ấy theo tội danh tưởng tượng kia?
Điều đáng nói là, Phương Anh – người từng là một mắt xích quan trọng trong băng đảng ma tuý của PTT Hán tặc Hoàng Trung Hải – cùng với chồng (Lê Anh Hùng) lại đang đứng đơn tố cáo những tội ác tày trời của bè lũ cướp nước và bán nước Hoàng Trung Hải - Nguyễn Tấn Dũng - Nông Đức Mạnh.
Trong khi đơn thư tố cáo đúng pháp luật không được giải quyết thì người tố cáo lại bị bắt giam rồi bị truy tố trong một vụ việc hết sức mờ ám. Đây rõ ràng là hành động trả thù hèn hạ và bỉ ổi của những kẻ bị tố cáo hòng bịt miệng người đã công khai tố cáo những tội ác khủng khiếp của chúng.
Rất mong dư luận trong và ngoài nước lên tiếng để bảo vệ Phương Anh, bảo vệ Công lý và quan trọng hơn hết là bảo vệ đất nước chúng ta trước âm mưu thôn tính Việt Nam của bè lũ cướp nước và bán nước đứng đầu là PTT Hán tặc Hoàng Trung Hải.

Thứ Hai, 13 tháng 10, 2014

Vén màn lịch sử: Một nguyên thủ đại cường da đen vừa viếng thăm Việt Nam?

Lê Anh Hùng



Buổi sáng tháng Mười lịch sử, một đoàn xe cực kỳ sang trọng dẫn đầu là chiếc ô tô bóng nhoáng cắm quốc kỳ lừng lững tiến vào Phủ Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam. Đây chắc chắn phải là đoàn xe của một bậc nguyên thủ quốc gia nào đó.


Lễ đón tiếp đặc biệt long trọng diễn ra trong bầu không khí vô cùng trang nghiêm cùng đội quân danh dự và đội ngũ quan chức hùng hậu lên tới cả ngàn người cho thấy rõ vị quốc khách không phải là nguyên thủ của một quốc gia làng nhàng mà phải thuộc nhóm đại cường trên thế giới:

Kia rồi! Vị quốc khách đã bước ra khỏi xe và sánh vai cùng Thủ tướng Việt Nam tiến về phía bục danh dự. Quang cảnh thật là hùng tráng; không thể chê vào đâu được. Nhìn xa xa đã thấy vị thượng khách là người da đen. Nguyên thủ đại cường mà lại là da đen thì đích thị là quý ngài Barack Obama của Mẽo rồi còn gì. Mới có mấy năm mà mái tóc ông ấy đã bạc trắng. Thiên hạ đồn quả không sai chút nào, làm tổng thống Mỹ đúng là nghề tổn thọ nhất thế giới:



Những ai còn băn khoăn vị quốc khách kia có phải là Barack Obama hay không hãy nhìn hình ảnh đội quân danh dự trong lễ đón tiếp trọng thị và hoành tráng bậc nhất thế giới dưới đây nhé. Bất cứ ai là người Việt Nam yêu nước thương nòi đều có quyền chiêm ngưỡng trong niềm tự hào ngây ngất nghi lễ đón tiếp mẫu mực mà đảng và nhà nước Việt Nam dành cho một bậc nguyên thủ đại cường:




Các chiến sỹ trong đội quân danh dự hùng hậu hô rất to. Dường như họ cũng không dấu nổi sự phấn khích trước vinh dự tột đỉnh khi được đón một nguyên thủ đại cường:

Obama đã nói là kiểu gì cũng sẽ sang thăm Việt Nam trước khi kết thúc nhiệm kỳ tổng thống thứ hai kia mà. Vả lại, Việt Nam và Hoa Kỳ đang đạt được những tiến bộ tuyệt vời trên bàn đàm phán TPP: công nhân được tự do thành lập nghiệp đoàn; DNNN được tư nhân hoá gần hết và số còn lại tuyệt nhiên không còn được hưởng bất kỳ ưu đãi gì; chính phủ không còn can thiệp độc đoán vào thị trường… và đặc biệt là tình hình nhân quyền ở Việt Nam đã được cải thiện vượt bậc, không còn một mống “tù nhân lương tâm” nào còn lưu luyến trong tù cả.
Đây rồi! Cuối cùng thì Thủ tướng Việt Nam và vị nguyên thủ quốc gia kia cũng rời khỏi bục danh dự và tiến về phía thảm đỏ để duyệt đội danh dự. Những ai đến lúc này vẫn còn hoài nghi rằng đó không phải là Obama thì hãy giương mắt ếch ra mà nhìn cho rõ nhé:


Ôi! Thế này là thế nào? Chẳng lẽ vị quốc khách được dành cho nghi lễ đón tiếp long trọng, nghiêm trang, hoành tráng và tốn kém bậc nhất thế giới này lại là ngài Thủ tướng Cộng hoà Vanuatu, một đảo quốc nhỏ xíu và vô danh ở Nam Thái Bình Dương với dân số chừng 250 ngàn người, tức chỉ nhỉnh hơn dân số một phường ở Hà Nội hay Sài Gòn đôi chút hay sao? Truyền hình Việt Nam định bịp thiên hạ hay sao mà lúc này mới cho biết đó không phải là quý ngài Obama, người mà triệu triệu con dân Việt Nam đang mỏi cổ ngóng trông?
Lại nữa, buổi lễ hoành tráng thế kia mà sao nét mặt của đ/c X lại trông có vẻ bị xị làm vậy? Bản thân đ/c ấy cũng ăn phải quả lừa chăng? Thì chẳng phải chính đ/c ấy vẫn suốt ngày kêu gào “quyết liệt chống tham nhũng”, “quyết liệt chống lãng phí” ư?
Hay là đ/c ấy ấm ức vì lời đề nghị chân thành nâng cấp mối quan hệ hai nước lên “đối tác chiến lược” lại một lần nữa bị từ chối thẳng thừng???
Đúng là vẫn còn quá nhiều nghi vấn lịch sử!!![i]




Chú thích:
[i] Xem video clip chương trình thời sự đưa tin về lễ đón tiếp này ở đây.

Thứ Tư, 8 tháng 10, 2014

Một di tích lịch sử - văn hoá cấp quốc gia bị xâm hại nghiêm trọng

Lê Anh Hùng | Bauxite Việt Nam | 8.10.2014


Cổng Đình - Chùa nhìn từ bên ngoài
Chùa Mật Dụng và Đình Đông Xã ở 444 Thuỵ Khuê, Hà Nội là cụm di tích lịch sử - văn hoá cấp quốc gia đã được nhà nước xếp hạng từ năm 1989.
Chùa nằm chính diện cổng, hướng ra đường Thuỵ Khuê; bên phải Chùa là Đình.
Theo Wikimapia: “Căn cứ vào kiến trúc, chùa được xây dựng từ lâu đời. Đến năm Cảnh Thịnh 2 (1794), dân làng đã góp tiền đúc quả chuông đồng có chữ Mật Dụng hồng chung (Chuông lớn làng Mật Dụng). Năm Minh Mệnh 4 (1823), chùa được tu bổ lại, xây thêm gác chuông, tô vẽ tượng Phật.
Chùa quay về hướng nam nằm trên một khu đất cao bằng phẳng của thôn Đông xưa. Từ ngoài vào, thứ tự của kiến trúc như sau: Cổng tam quan có 4 trụ lớn, trên trụ xây hình trái giành. Chùa chính làm theo kiểu chữ Công gồm tiền đường, nhà thiêu hương và hậu cung. Nhà tiền đường gồm 5 gian, 2 chái lợp ngói ta, bít đốc, vì kèo kiểu chồng rường giá chiêng hạ kẻ, chạm khắc gọn và sắc nét. Nhà thiêu hương có 2 gian. Hậu cung 3 gian, 2 chái xây gạch vồ vững chắc, cao hơn tiền đường 0,60m. Song song với hậu cung là 2 dãy tịnh xá, 6 gian, nối tiền đường với nhà Tổ. Nhà Tổ, nhà thờ Mẫu 7 gian, kiến trúc đơn giản thờ các vị sư tổ của chùa và tam phủ (còn gọi là điện Lưu Ly). Đây là một công trình khép kín còn nguyên vẹn.
Chùa Mật Dụng là một kiến trúc Phật giáo còn giữ được gần như nguyên vẹn, từ kiến trúc đến tượng Phật, đồ tế khí. Đây là một di tích quý cho việc nghiên cứu Phật giáo ở Thủ đô cần được bảo lưu, tôn tạo thành một địa điểm tham quan du lịch và nghiên cứu khoa học.”
Rõ ràng, Đình Đông Xã – Chùa Mật Dụng là một cụm di tích quốc gia có ý nghĩa quan trọng về cả lịch sử lẫn văn hoá. Ấy vậy nhưng nó đã bị xâm hại một cách trắng trợn và đáng báo động suốt thời gian qua:


Chùa Mật Dụng, chính diện cổng



 Đình Đông Xã, nằm bên phải Chùa Mật Dụng


Mặt tiền bên trái cổng Đình – Chùa bị 3 cửa hàng trấn giữ hoàn toàn



Bên phải cổng là một quán phở - bún - giải khát chiếm dụng cả mặt tiền bên phải và sân Đình – Chùa để kinh doanh

Quán bún - phở - giải khát nhìn từ bên trong sân

Bên phải sân Đình – Chùa là một quán bia chiếm dụng cả một khoảng sân lớn để bán bia, trở thành một tụ điểm nhậu nhẹt hỗn tạp, gây mật trật tự và mỹ quan của Đình – Chùa.

Bên phải là cổng làng Đông Xã, bên trái là quán bia xâm phạm nghiêm trọng cụm di tích Đình – chùa để kinh doanh. Mỗi buổi chiều nơi đây trở thành một tụ điểm nhậu nhẹt xô bồ, ồn ỹ, gây mật trật tự và mỹ quan (ảnh chụp vào buổi trưa).
Rõ ràng, Đình Đông Xã – Chùa Mật Dụng đã và đang bị xâm hại nghiêm trọng. Chúng tôi khẩn thiết đề nghị Uỷ ban Nhân dân P. Bưởi, Q. Ba Đình và Tp Hà Nội giải quyết dứt điểm tình trạng một cụm di tích lịch sử - văn hoá cấp quốc gia bị xâm hại đáng một cách đáng báo động ngay giữa trung tâm của một thủ đô ngàn năm văn vật./.

Thứ Sáu, 3 tháng 10, 2014

Từ Hồng Kông nghĩ về cách mạng dân chủ ở Việt Nam

Lê Anh Hùng


Mấy hôm nay, cuộc xuống đường do giới sinh viên phát động ở Hồng Kông đang diễn ra quyết liệt và thu hút sự quan tâm đặc biệt của dư luận thế giới.
Người Việt Nam với đủ mọi thành phần cũng đang chăm chú dõi theo biến cố chính trị quan trọng ở Hồng Kông. Điều này một phần là vì Trung Quốc là quốc gia láng giềng cùng ý thức hệ cộng sản với Việt Nam, nhưng lý do quan trọng hơn là có lẽ hàng triệu người Việt Nam cũng đang mong ngóng một cuộc cách mạng dân chủ như thế.
Trăn trở từ biến cố ở Hồng Kông
Dù vậy, không phải người Việt Nam nào đang trông ngóng dân chủ cũng đón nhận sự kiện này với tâm thế hồ hởi như nhau.
Người lạc quan thì cho rằng làn sóng dân chủ sẽ lan toả sang Trung Hoa đại lục rồi tràn tới Việt Nam chỉ trong nay mai.
Người bi quan thì lại nghĩ rằng phải mất hàng chục năm nữa người Việt Nam nói chung và tuổi trẻ Việt Nam nói riêng mới trưởng thành về chính trị như tuổi trẻ Hồng Kông, và như thế phải mất hàng chục năm nữa một cuộc cách mạng dân chủ ở Việt Nam mới diễn ra:
Một điều cần phải bàn là mặc dù người dân Việt bức xúc về rất nhiều chuyện, nhưng ý thức rõ ràng về chính trị: nhân quyền, dân chủ... là chưa có. Nên dù đám đông có "nổi loạn" thì cũng không có một mục tiêu rõ ràng để đấu tranh. Xã hội dân sự, điều căn bản cần phải có trong thể chế dân chủ, thì còn quá rời rạc và bị chính quyền CS khuynh loát. 
Đường còn dài, cần phải có nhiều nỗ lực dấn thân của những người làm xã hội dân sự. Cách mạng đến từ đám đông quần chúng thiếu ý thức chính trị rõ ràng, nếu lại bị những kẻ cầm đầu bất lương điều khiển thì kết quả chính là cái tương tự như những gì mà chúng ta đang phải gánh đấy.
Tôi nghĩ tình trạng bất công ở xã hội Việt Nam rất trầm trọng là thật, nhưng nếu ví xã hội này đã là một cánh đồng cỏ khô thì không thực tế, bởi còn quá nhiều ẩm ướt mục nát... khó mà có một đám cháy từ một tàn lửa nhỏ!

Vì sao Hồng Kông?
Thực ra, cuộc biểu tình của giới trẻ ở Hồng Kông hầu như không xuất phát từ nguyên nhân kinh tế hay bất công trong xã hội, vốn là những nguyên phổ biến dẫn đến các cuộc cách mạng.
Lý do trực tiếp dẫn đến cuộc xuống đường ở Hồng Kông là quyền tự do chính trị: quyền của người dân được lựa chọn người đại diện chính trị của mình.
Hồng Kông vẫn là một nền kinh tế tư bản chủ nghĩa đúng nghĩa nên phát triển phồn thịnh và tình trạng bất công là không đáng kể bởi hầu như ai cũng phải chịu sự điều chỉnh công bằng và khách quan của các quy luật thị trường.
Các thiết chế dân chủ đã bén rễ ở đây hơn 100 năm qua đóng vai trò quyết định trong việc đảm bảo công bằng xã hội và tạo điều kiện cho một nền kinh tế phát triển lành mạnh.
Cách mạng dân chủ ở Việt Nam: đã đến lúc hay chưa?
Trong khi đó ở Việt Nam, những "ngòi nổ" cho một cuộc cách mạng lại rất nhiều và đặc biệt là ngày càng gần điểm "phát hoả": kinh tế trì trệ, tham nhũng tràn lan, tình trạng chênh lệch giàu nghèo và bất công ngày càng lớn, pháp luật ngày một vô hiệu, đạo đức xã hội ngày càng xuống cấp, tình trạng lệ thuộc Trung Quốc về cả chính trị - kinh tế ngày càng đáng báo động, nguy cơ bị Trung Quốc thôn tính ngày càng lớn...
Tình hình xã hội Việt Nam hiện nay khiến người ta liên tưởng đến hình ảnh một đống cỏ khô dưới ánh nắng ngày càng gay gắt; bất kỳ một tia lửa nào từ những nguyên nhân đang âm ỉ ở trên cũng có thể biến thành một biển lửa thiêu rụi cả hệ thống.
Nếu chúng ta cứ chờ đợi một quần chúng nhân dân với đầy đủ ý thức chính trị về tự do, dân chủ và nhân quyền thì e đến Tết Công Gô mới có cách mạng dân chủ ở Việt Nam.
Đám đông phần lớn là a dua, chỉ nghĩ đến quyền lợi của bản thân; nhìn chung, họ thiếu chính kiến rõ ràng và khả năng phân tích, nhận định một cách chính xác; họ thường đi theo những người mà ta gọi là lãnh tụ. Các lãnh tụ thường xuất hiện trong một nhóm (rất) nhỏ vốn ý thức được nhu cầu và nguyên nhân cần phải thay đổi cũng như dũng cảm dấn thân mưu cầu sự thay đổi. Chính nhóm thiểu số này trên thực tế mới là những kẻ định đoạt tiến trình của lịch sử nhân loại.
Rốt cuộc, những ai may mắn được dòng giống tổ tiên phú cho trí tuệ hơn người không chỉ có trách nhiệm khai mở dân trí cho đồng bào của mình mà còn phải gánh vác sứ mệnh lớn lao là dẫn dắt họ đi đến một nền tự do - dân chủ đích thực, điều mà những anh nông dân, chị công nhân thiếu may mắn kia không thể làm thay họ được.
Bài học mà một lần nữa chúng ta có thể rút ra từ cuộc xuống đường của giới trẻ ở Hồng Kông là, cho dù tuân theo quy luật khách quan, song cuộc cách mạng nào cũng diễn ra bất ngờ và khó lường, không chỉ với nhà cầm quyền mà với chính những người phát động và lãnh đạo cuộc cách mạng.
Tóm lại, trong tình hình hiện nay, những người đấu tranh ở Việt Nam cần chuẩn bị tâm thế sẵn sàng để đón đầu, phát động và dẫn dắt các cuộc chính biến trong xã hội, hầu mong đưa cuộc cách mạng dân chủ - xã hội mà triệu triệu người Việt Nam đã mong ngóng hàng thập niên qua đi đến thành công nhanh nhất và gây ra tổn thất ít nhất về cả chính trị - kinh tế - xã hội lẫn an ninh - quốc phòng cho đất nước.[i]




Ghi chú:
[i] Một khi Việt Nam xẩy ra chính biến và đất nước (tạm thời) rơi vào khoảng trống quyền lực, Trung Quốc chắc chắn sẽ ngay lập tức đánh chiếm quần đảo Trường Sa và khống chế Biển Đông, lối ra của dân tộc Việt Nam trong thế kỷ 21. Đấy là còn chưa tính đến một khả năng khác là họ có thể đưa quân vào Việt Nam với lý do “đảm bảo an toàn cho Hoa Kiều” hay “bảo vệ” các “đặc khu Trung Quốc” như ở Vũng Áng chẳng hạn. Lúc đó, cái giá cho nền độc lập – tự do của Việt Nam sẽ không nhỏ chút nào.