Thứ Ba, 19 tháng 3, 2013

ÔNG ĐẶNG QUỐC BẢO ĐÃ KHUYÊN CÁC NHÀ LÃNH ĐẠO VN NHỮNG GÌ?

Lê Anh Hùng



LTS.
Ngày 20/1/2013, tức chỉ 4 ngày trước khi bị bắt đưa vào trại tâm thần một cách trái pháp luật, tôi đã may mắn có cuộc trò chuyện hơn 4 tiếng đồng hồ với Trung tướng Đặng Quốc Bảo (1928), nguyên Uỷ viên BCHTW Đảng, nguyên Bí thư Thứ nhất TW Đoàn, nguyên Trưởng ban Khoa giáo TW.
Đại tá Bùi Tín từng nhận định về vị tướng văn võ kiêm toàn này: “Ông là một cán bộ cấp cao của đảng CS rất hiếm, cực hiếm là ham học, ham đọc, ham tranh luận, và luôn có ý kiến riêng của chính mình, do có nếp độc lập suy nghĩ.” Còn báo Tiền Phong ngày 15/6/2009 thì nhận xét rằng con người bộc trực, thẳng thắn này là một nhân vật đầy “ma lực”.

Mặc dù đang ở tuổi 85 và vừa mới trải qua cơn đột quỵ mà theo lời bác sỹ của ông là chỉ có 1% cơ may sống sót, ông vẫn tỏ ra hết sức minh mẫn trong suốt cuộc trao đổi dài mà tôi hầu như chỉ biết lắng nghe. Phần trích dẫn ở đây dài 23 phút, cho thấy tầm nhìn của ông về tương lai đất nước và thế giới, đặc biệt là trong bối cảnh một Trung Quốc đang trỗi dậy nhanh chóng với cuồng vọng bá quyền nhiều khi không cần che dấu. Đó cũng là những gì mà ông đã góp ý vừa chân thành vừa thẳng thắn với các nhà lãnh đạo Việt Nam, thể hiện tầm trí tuệ cũng như tấm lòng của một bậc trí thức khả kính trước vận mệnh của dân tộc.
Lê Anh Hùng


… Đây là thực tế của đất nước. Tất nhiên là [tôi] không còn sức mà làm nữa. Tiếp các cậu như thế này cũng đã là vượt giới hạn rồi. Thầy thuốc đã thống nhất và báo cho mình biết. Tưởng như tôi đã ra đi cách đây một tháng rồi. Vì họ chụp thì họ thấy toàn bộ cơ thể ở trạng thái không cho phép tồn tại. Thế nhưng mình tồn tại được, ổn định được, ấy là điều rất đặc biệt. Trong điều kiện rất đặc biệt ấy, điều gì cũng có thể xẩy ra bất cứ lúc nào, bất cứ ngày nào. Cho nên tiếp cậu như thế này cũng có thể là lần cuối cùng thôi. Chắc chắn là không có lần nữa, vì cơ thể không cho phép. Và nó càng không cho phép mình làm cái chuyện gì đó. Vì trước khi chết, những gì cần làm thì mình đã làm rồi, đã gặp các vị [lãnh đạo] rồi, và tôi cũng đã nói thẳng rồi, nói thẳng với người có trách nhiệm rồi. Và những gì tôi nói thì tôi nói rất thẳng.
Tôi nói lại, kinh nghiệm thế giới hiện nay là như thế này này: Thế giới đang trong quá trình chuyển mình, và sự chuyển mình đó là không bình thường. Cả Mỹ, Châu Âu lẫn Nhật Bản cũng như tất cả các nước khác đều đang chuyển mình. Sự chuyển mình đó diễn ra theo mấy hướng sau.
Thứ nhất, quá trình khủng hoảng ấy mà không tìm thấy đường đi thì kết thúc thế kỷ này nhân loại sẽ bế tắc. Điều kiện sống bình thường chỉ còn tồn tại trong thế kỷ này. Sau thế kỷ này, những điều kiện của sự sống sẽ thay đổi cơ bản. Nhân loại buộc phải chuyển sang mấy hình thức: (i) Tìm cách tồn tại [sao cho] đừng để xẩy ra những mâu thuẫn dẫn đến việc tự giết mình; nếu mâu thuẫn dẫn đến tự giết mình tức là tự sát; phải thống nhất với nhau, tìm giải pháp mà đi; và phải tìm giải pháp hoà bình, để cùng nhau đi [tới]; đó là một quy luật, chứ không thể dùng chiến tranh để giải quyết vấn đề, vì nếu xẩy ra chiến tranh lúc này thì tức là chiến tranh hạt nhân, mà chiến tranh hạt nhân thì tự sát; phải cố kiềm chế; (ii) Cả nhân loại phải chuyển sang một trạng thái gọi là nền văn minh trí tuệ, với mấy đặc điểm. Đặc điểm thứ nhất là chúng ta phải cùng nhau sống có trí tuệ, bởi vì không có trí tuệ thì không sáng tạo được, những điều  kiện của cuộc sống lúc bấy giờ sẽ đòi hỏi trí tuệ. Toàn bộ nhân loại phải chuyển sang lối sống có trí tuệ thì mới bảo đảm được cho sự tồn tại. Đặc điểm thứ hai là phải hợp tác với nhau, chứ không thể dùng chiến tranh, không phải dùng chiến tranh để giải quyết các vấn đề. Nếu dùng cách đó để giải quyết vấn đề thì sẽ tự sát, toàn bộ nhân loại sẽ tự sát. Đặc điểm thứ ba là ở chỗ sống như thế này hiện nay là không đủ sống, phải có cách sống mới.
Cách sống mới có mấy đặc điểm: thứ nhất là quan tâm đến nhau, cùng bắt tay nhau vào cuộc sống, nếu sống ích kỷ là tự sát; thứ hai là cùng nhau tìm con đường đi, sáng tạo con đường đi, kết hợp với nhau trên phạm vi toàn thế giới; thứ ba là cùng nhau kiềm chế những quá trình muốn thống trị thế giới. Lúc này nếu xuất hiện một thế lực nào đó muốn thống trị thế giới mà các nước khác không cùng nhau kiềm chế thì… Từ nay đến giữa thế kỷ chính là kiềm chế Trung Quốc. Nếu không kiềm chế nổi Trung Quốc mà để cho nó chi phối thì nhân loại tự sát. Con đường kiềm chế là thế này, ở trong khu vực này mấy nước bắt tay nhau là điều tất yếu. Nhật Bản buộc phải bắt tay với Đông Nam Á, với Ấn Độ. Ngoài việc bắt tay với Mỹ ra, nó phải bắt tay với Đông Nam Á và Ấn Độ. Trong khu vực này mà không bắt tay như vậy thì không sống được với Trung Quốc. Nhật Bản cũng (tồn tại) bằng con đường này.
Nhật Bản vẫn đang làm vậy: Bắt tay với Đông Nam Á, bắt tay với Ấn Độ, bắt tay với Mỹ, bắt tay với Châu Âu, kể cả bắt tay với nước Nga… thế thì mới kiềm chế được Trung Quốc. Cho nên Trung Quốc trở thành đối tượng… Nếu để cho Trung Quốc chi phối thì cả cuộc sống của thế giới nhân loại này bị huỷ diệt. 


Ông Đặng Quốc Bảo đồng chủ trì Hội nghị xin ý kiến các cựu bí thư TW Đoànvào văn kiện Đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ X ngày 10/3/2012

Chúng ta phải trí thức hoá đất nước, không để như hiện nay, lấy lao động trí tuệ làm cơ sở… Nếu để như tình hình hiện nay thì không được. Quá trình trí thức hoá đất nước là tất yếu. Nhân loại cũng vậy… Việt Nam cũng thế thôi. Tất cả lớp trẻ phải (sống) bằng tri thức. Không phải giai cấp công nhân quyết định, quá trình trí thức hoá đất nước mới là quyết định; sự thống nhất với thế giới mới là điều quyết định về lực lượng, quyết định sự tồn tại của chúng ta, phải sáng tạo… 
Còn Việt Nam phải tiến lên một cách không tuyên bố như là minh chủ của Đông Nam Á. Trên cơ sở minh chủ, nắm lấy Đông Nam Á, thì mới bắt tay với Nhật Bản, bắt tay với Ấn Độ, bắt tay với Châu Âu, bắt tay với Mỹ, kiềm chế Trung Quốc. [Chúng ta] không chống Trung Quốc, chúng ta cũng phải bắt tay với Trung Quốc, nhưng chúng ta không để cho Trung Quốc xưng bá thì mới sống được, trong tình hình rất phức tạp. Tất nhiên, chúng ta cũng phải bắt tay với nước Nga, nhưng bản thân nước Nga cũng phải bắt tay với Trung Quốc. Chiến lược của nước Nga là bắt tay với Trung Quốc, không dám công khai chống Trung Quốc đâu. Nhưng mà nước Nga cũng rất sợ Trung Quốc tràn sang. Cho nên Trung Quốc trở thành đối tượng của nhân loại trong tương lai, trở thành nhân vật gây rối trong tương lai. 
Nhưng không thể không thừa nhận vai trò của Trung Quốc. Dân số Trung Quốc hiện nay, cả ở hải ngoại với trên 300 triệu người, là khoảng 1,6 tỷ người. Từ nay cho đến giữa thế kỷ, dân số TQ sẽ vượt 2 tỷ người. Thế nên giải quyết vấn đề Trung Quốc là vấn đề số 1 của Việt Nam và của thế giới. Muốn như vậy thì chúng ta không phải công nghiệp hoá mà là trí thức hoá đất nước, phải lao động bằng trí tuệ, phải thay đổi bộ mặt đất nước, và phải liên kết với thế giới thì mới giải quyết được vấn đề Trung Quốc này. 
Không phải nước Mỹ đe doạ chúng ta đâu, không phải nước Nhật đe doạ chúng ta đâu. Quan điểm của chúng tay hiện nay lấy chủ nghĩa cộng sản đối lập với chủ nghĩa tư bản là sai. Bản thân CNTB cũng phải thay đổi, không phải là CNTB kiểu cũ nữa. CNTB không có gì đe doạ chúng ta bằng Trung Quốc. Nhưng than ôi, những người lãnh đạo lại không thấy vấn đề, lấy CNTB làm đối tượng. Sai lầm, vì bản thân CNTB nó phải thay đổi cơ mà. Nhật Bản phải thay đổi, Mỹ phải thay đổi, Châu Âu phải thay đổi. Quá trình thay đổi đó diễn ra theo mấy hướng: (i) nó phải “nhân dân hoá”, tức là nó không phải để cho trùm tư bản chi phối, mà lấy lợi ích của nhân dân, lấy lợi ích của toàn cục… Nếu nó không lấy lợi ích của nhân dân, lấy lợi ích của toàn cục thì nó không tồn tại được; (ii) chuyển từ nền văn minh sáng tạo sang nền văn minh sáng tạo bằng trí tuệ, bằng năng lực sáng tạo của trí tuệ để sáng tạo…
Trung tướng Đặng Quốc Bảo và tác giả
(Ảnh chụp tự động tại nhà riêng của ông ngày 20.1.2013)
…Mỹ phải chuyển trọng tâm sang Châu Á – Thái Bình Dương để kiềm chế Trung Quốc; Mỹ cũng phải liên kết; Mỹ đánh giá rất cao vai trò của Đông Nam Á. Trong bối cảnh đó, nếu chúng ta coi Mỹ là kẻ thù, Trung Quốc là bạn thì rất nguy hiểm…
Có thể có “chủ nghĩa xã hội” nhưng nội hàm của nó không còn như cũ; cái CNXH đó ở Việt Nam [cần] có nội hàm như sau: (i) vì lợi ích của quảng đại nhân dân, (ii) sự đoàn kết với các lực lượng tiến bộ trên thế giới để kiềm chế các âm mưu, thủ đoạn của Trung Quốc, (iii) lực lượng giải phóng của chúng ta là lao động trí tuệ, phải chuyển toàn bộ đất nước sang lao động trí tuệ thì mới cứu được đất nước, lao động chân tay chỉ là phụ, hỗ trợ thôi, và (iv) chúng ta phải coi trọng việc xây dựng Đông Nam Á thành Tổ quốc thứ hai của mình. 
Chúng ta phải nắm quyền chủ động khi chơi với Trung Quốc. Nhưng xây dựng Đông Nam Á không phải dễ vì Trung Quốc chọc phá; nó mua được Campuchia rồi, mua được một số nước rồi… TQ định mua cả Lào, tất nhiên chưa thành công lắm nhưng cái việc nó muốn mua cả Lào là một nguy cơ. Miến Điện đang thoát khỏi gọng kìm này, nhưng không biết có thoát nổi không, vì Miến Điện gần Trung Quốc. Trung Quốc đã bắt đâu chơi lá bài Thái Lan… Thế cho nên cái chuyện nắm lấy ASEAN trong vai trò chống Trung Quốc là không dễ dàng đâu. Campuchia là tay sai của TQ…
…Chúng ta không đi theo CNTB kiểu cũ, nhưng chúng ta cũng không đi theo CNXH kiểu cũ, mà với nội hàm khác: vì lợi ích đích thực của nhân dân, đoàn kết với các lực lượng (tiến bộ) để kiềm chế Trung Quốc, để tạo ra động lực mới cho sự sáng tạo. Đấy là xu hướng cơ bản.
…Nếu cứ để tình hình như hiện nay, nền kinh tế hiện nay là một nền kinh tế què quặt… Cho nên chúng ta phải trí thức hoá… Không phải dựa vào giai cấp công nhân đâu, mà phải dựa vào lao động trí tuệ thì mới đưa đất nước tiến lên được.
…Theo tôi, sang cuối thế kỷ này, Việt Namphải ra nước ngoài ít nhất là 50 triệu người. Đất nước Việt Nam không chứa nổi 150 triệu người đâu, chỉ chứa nhiều nhất được 120 triệu người, mà chúng ta sẽ vượt mức dân số 150 triệu vào cuối thế kỷ. Chúng ta phải tìm lối ra… Tôi cũng nói với giới lãnh đạo Nga là nếu anh không… thì Trung Quốc cứ thấm vào. Nếu anh cài người VN sang khoảng vài triệu người thì đó [sẽ] là tiềm lực của nước Nga… Chúng ta phải sang Châu Phi để giúp các nước Châu Phi làm nông nghiệp và công nghiệp nhẹ… Chúng ta phải có một bộ phận đi sang Trung Cận Đông, vì Trung Cận Đông cần chúng ta, cần nhân lực của chúng ta… Chúng ta phải có một bộ phận đi sang Châu Mỹ Latin. Chúng ta phải có một bộ phận sang Mỹ. Hiện nay người VN ở Mỹ mới vào khoảng 2 triệu người. Chắc chắn chúng ta phải đưa dân số VN ở đây lên 10 triệu người. Tức là chúng ta phải đưa ít nhân 1/3 người VN ra nước ngoài vào cuối thế kỷ này, vì trong nước không đủ chứa.
…Trong vòng 50 năm tới, VN phải vươn lên đứng đầu Đông Nam Á, với tố chất của chúng ta. Chúng ta phải trí thức hoá đất nước, mà không trí thức hoá thì không sống nổi… Phải trí thức hoá, hiện đại hoá đất nước. Và phải nắm lấy [ASEAN], Việt Nam cùng với ASEAN là một… Đồng thời VN phải mở rộng tay ra với các nước xung quanh; bắt tay với Ấn Độ, bắt tay với Nhật Bản, kể cả bắt tay với Mỹ, bắt tay với các nước xung quanh mình thì mới kiềm chế được TQ. Chúng ta không gây chiến với TQ, mà chúng ta phải kiềm chế tham vọng của TQ. Tất nhiên, lãnh đạo hiện nay lại không nghĩ như thế, mà không nghĩ như thế là sai lầm lớn về chiến lược… 
Tất cả những chuyện này tôi đã nói với lãnh đạo, là nếu các anh thông minh thì các anh làm theo cái hướng như thế. Còn nếu các anh muốn giết tôi thì dễ thôi vì tôi tự giết tôi. Tôi không còn sống được bao lâu nữa. Các anh không giết tôi thì rồi tôi cũng chết thôi. Đây là tấm lòng của tôi đối với đất nước, và đây là vấn đề chiến lược. Nếu các anh không hiện thực hoá chiến lược này thì có tội…/.

Thứ Bảy, 16 tháng 3, 2013

CÁC TỔ CHỨC NHÂN QUYỀN KÊU GỌI LHQ HỖ TRỢ BLOGGER BỊ GIAM LÊ QUỐC QUÂN

EVA GALPERIN (The Electronic Frontier Foundation - EFF)
Lê Anh Hùng dch



Ngày 27/12/2012, nhà hoạt động kiêm blogger nổi tiếng Lê Quốc Quân bị nhà cầm quyền Việt Nam bắt giam tuỳ tiện khi ông đang đưa con gái đến trường. Vụ bắt giữ này là diễn biến cực điểm sau nhiều năm liên tục ông bị theo dõi và sách nhiễu vì những bài viết sâu rộng về nhân quyền, đa nguyên chính trị và tự do tôn giáo mà ông dành cho BBC, các tờ báo mạng, hay đăng trên blog của mình.
Với tư cách một luật sư, Lê Quốc Quân từng đại diện cho nhiều nạn nhân bị vi phạm nhân quyền, song ông đã bị đuổi ra khỏi luật sư đoàn năm 2007 do bị nghi ngờ tham gia vào các “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền”. Bất chấp những đe doạ đó, ông vẫn tiếp tục các hoạt động bảo vệ nhân quyền và kết quả là ông đã bị bắt một số lần kể từ đấy. Tháng 8/2012, ông phải nhập viện sau khi bị một số tên côn đồ giấu mặt đánh đập dã man ngay gần nhà mình – vụ tấn công mà nhà chức trách Việt Nam đã không điều tra.
Sau lần bị bắt mới nhất, Lê Quốc Quân bị giam giữ trong tình trạng cách ly với bên ngoài tại Trại giam Số 1 (trại giam Hoả Lò), quận Hoàn Kiếm, Hà Nội, và mới chỉ được gặp luật sư 2 lần. Vụ xét xử vẫn chưa được ấn định ngày, và những báo cáo về vụ tuyệt thực kéo dài 15 ngày, vốn khiến ông bị suy yếu, đã làm dấy lên những quan ngại về tình hình sức khoẻ của ông.
Vụ bắt giữ Lê Quốc Quân là một phần trong chiến dịch trấn áp đang diễn ra mà chính phủ CSVN nhằm vào các nhà hoạt động, các nhà bất đồng chính kiến và các blogger. Hàng chục nhân vật nổi bật đã bị bắt giam kể từ cuối năm 2011 đến nay. Tháng 1/2013, trong một vụ việc với quy mô lớn chưa từng thấy, 17 blogger bị đưa ra xét xử cùng lúc; họ bị truy tố theo Điều 79 (“các hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”) của Bộ Luật Hình sự nước CHXHCN Việt Nam. Các cáo buộc bao gồm: tham gia các cuộc hội thảo về an ninh mạng; viết và liên quan đến các bài viết phê phán chính phủ CSVN; kêu gọi phản đối ôn hoà và đa nguyên chính trị; và cấu kết với Đảng Việt Tân. Sau hai ngày xét xử, một toà án ở Vinh đã kết tội cả 14 bị cáo. 13 nhà hoạt động và blogger bị tuyên án tù từ 3 đến 13 năm. Một bị cáo (Nguyễn Đặng Vĩnh Phúc) bị tuyên phạt 3 năm tù treo có điều kiện, điều khiến anh dễ bị bắt lại. Ba nhà hoạt động bị truy tố – Nguyễn Xuân Kim, Thái Văn Tự và Lê Sỹ Sáng – đã đào thoát ra nước ngoài trước khi vụ xét xử diễn ra và Bộ Công an đã phát lệnh truy nã.
Lệnh bắt giam Lê Quốc Quân lưu ý ông bị tạm giam theo Điều 161 của Bộ Luật Hình sự năm 1999, liên quan đến tội trốn thuế. Những cáo buộc như “trốn thuế” và “gian lận thuế” thường được chính quyền Việt Nam sử dụng hòng bịt miệng những người chỉ trích. Một trong những thành viên sáng lập của CLB Nhà báo Tự do ở Việt Nam, Nguyễn Văn Hải (còn gọi là Điếu Cày), bị bắt năm 2008 và bị truy tố về tội gian lận thuế, được nhìn nhận rộng rãi như là một cái cớ thiếu cơ sở nhằm trừng phạt ông vì đã đăng lên blog những bài viết phê phán chính sách thoả hiệp của Việt Nam với người láng giềng phương Bắc, Trung Quốc, cũng như các hoạt động chính trị của ông. Ông hoàn tất án tù vào tháng 10/2010 song ngay lập tức bị bắt lại với các cáo buộc “tuyên truyền chống phá nhà nước”.
Tổ chức Electronic Frontier Foundation (Quỹ Mặt trận Điện tử – EFF) gia nhập liên minh đa thành phần của các tổ chức nhân quyền (trong đó có The Media Legal Defence Initiative, Reporters Without Borders, và Article 19) nhằm yêu cầu Báo cáo viên Đặc biệt của Liên Hợp Quốc chuyên trách về tự do ngôn luận, các nhà bảo về nhân quyền và tự do lập hội tiến hành can thiệp khẩn cấp với nhà cầm quyền Việt Nam về trường hợp Lê Quốc Quốc. Trong bản kiến nghị chi tiết, chúng tôi khẳng định rằng (i) Lê Quốc Quân đang bị truy bức vì những hoạt động hợp pháp của mình là viết blog và cổ suý cho nhân quyền, điều này vi phạm quyền tự do ngôn luận và quyền tự do lập hội, và (ii) Việt Nam đã vi phạm trắng trợn các nguyên tắc trong Tuyên ngôn LHQ về Người Bảo vệ Nhân quyền (UN Declaration on Human Rights Defenders).
Ngoài ra, chúng tôi còn gửi một bản kiến nghị song song tới Nhóm Đặc trách về Giam giữ Tuỳ tiện của LHQ (UN Working Group on Arbitrary Detention), yêu cầu cơ quan này chính thức tuyên bố vụ bắt giữ Lê Quốc Quân là tuỳ tiện và đòi trả tự do ngay lập tức cho ông.
Trong một bức thư viết một thời gian ngắn trước khi bị bắt, Lê Quốc Quân thổ lộ:
Tôi tin tưởng sâu sc rng cái ngày mà chúng ta được sng trong mt xã hi t do và thc s dân ch s đến. Mt ngày mà mi người dân Vit Namđu được công khai th hin quan đim ca mình, vi quyn mưu cu hnh phúc và thành công trên T quc Vit Nam thân yêu này.
Đây không phải là những ý kiến khiến người ta cần phải bắt bất kỳ ai đó vào tù. Chúng tôi hy vọng rằng Báo cáo viên Đặc biệt của LHQ và Nhóm Đặc trách về Giam giữ Tuỳ tiện của LHQ sẽ hành động nhanh chóng nhằm góp tiếng nói vào dàn đồng ca lên án sự bất công này và kêu gọi trả tự do cho Lê Quốc Quân.

Ngun: Defend the Defenders 16.3.2013

Thứ Năm, 14 tháng 3, 2013

VIỆT NAM BỊ CHỈ TRÍCH TẠI HỘI ĐỒNG NHÂN QUYỀN LIÊN HỢP QUỐC


LTS.

Thời gian tôi bị bắt vào trại tâm thần một cách trái phép, Uỷ ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam (VCHR) do ông Võ Văn Ái làm Chủ tịch đã lên tiếng kịp thời và mạnh mẽ trước hành động bất chấp pháp luật và đạo lý của nhà cầm quyền Việt Nam. VCHR đã chuẩn bị đầy đủ hồ sơ về vụ bắt giữ tôi để đệ nạp lên Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc (UNHRC). Đặc biệt, đích thân ông Võ Văn Ái đã bay từ Paris sang Geneve để chuẩn bị một cuộc họp báo quốc tế về vụ bắt giữ trái phép đó, sự kiện cuối cùng đã không diễn ra vì nhà cầm quyền Việt Nam buộc phải sớm thả tự do cho tôi sau 12 ngày giam giữ vào ngày 5/2/2013.

Trong khoá họp thứ 22 của UNHCR, diễn ra từ ngày 25/2 ÷ 23/3/2013, nhân danh hai tổ chức Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam và Liên Đoàn Quốc tế về Nhân quyền (International Federation of Human Rights), ông Võ Văn Ái đã chính thức lên tiếng về vụ bắt giữ tôi. Dưới đây là bài viết đăng trên trang mạng của Đài Á Châu Tự Do ngày 12/3/2013.
Lê Anh Hùng

 Khóa họp lần thứ 22 của Hội đồng Nhân quyền LHQ tại Genève hôm khai mạc 25-02-2013

Khóa họp lần thứ 22 của Hội đồng Nhân quyền LHQ tại Genève, sẽ kết thúc vào ngày 22.3 này, hiện đang diễn ra sôi nổi với tình hình vi phạm nhân quyền khắp nơi trên thế giới do các tổ chức phi chính phủ tố cáo.

Không có nhân quyền tại Việt Nam

Đặc biệt tình hình nhân quyền Việt Nam được ba tổ chức Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam, Liên Đoàn Quốc tế Nhân quyền và Hành động Chung Cho Nhân quyền đưa ra chiều thứ sáu vừa qua, tập trung vào vấn đề không có tự do ngôn luận tại Việt Nam và đàn áp các bloggers cùng công dân mạng tại Việt Nam ba năm qua.
Liền sau các phát biểu trên đây, Phái đoàn Hà Nội dùng quyền phản bác trả lời rằng:
“Phái đoàn chúng tôi lấy làm tiếc phải sử dụng quyền trả lời để quả quyết bác bỏ những vu khống và bóp méo thông tin chiều nay về tự do ngôn luận và ý kiến đối với nước tôi.”
Rồi ông  nói tiếp:
“Hiện đang có 32 bloggers và công dân mạng bị cầm tù tại Việt Nam, một số khác đang chờ đưa ra xét xử với án tù lên tới 16 năm tù giam.
Ông Võ Văn Ái”

“Giống như nhiều quốc gia khác, luật pháp tại Việt Namđược  bảo vệ và hành xử mà chẳng có biệt lệ nào. Nhân quyền và các tự do cơ bản được luật pháp bảo đảm, nhưng mọi sự lạm quyền hay tìm cách phá bỏ hoặc vi phạm luật pháp, đặc biệt nhằm gây rối xã hội, kích động phân biệt chủng tộc, tôn giáo, căm thù và bạo động, đều bị ngăn ngừa và trừng phạt.”
Phái đoàn Hà Nội nhấn mạnh trong phần kết luận:
“Phái đoàn chúng tôi xin nhắc nhở Hội đồng Nhân quyền LHQ đừng để cho Hội đồng bị lợi dụng, đừng để cho cuộc trao đổi chung của Hội đồng bị lợi dụng, làm mất thì giờ qúy báu và mất luôn sự tín nhiệm vào Hội đồng Nhân quyền LHQ.”

Yêu cầu LHQ áp lực Việt Nam

Mở đầu cho cuộc đối chất trên đây, ông Võ Văn Ái nhân danh hai tổ chức Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam và Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền phát biểu rằng:
Ông Võ Văn Ái phát biểu tại kỳ họp lần thứ 22 của Hội đồng Nhân quyền LHQ tại Genève hôm 08-03-2013. (Photo courtesy of Quê Mẹ.)
hân quyền LHQ tại Genève hôm 08-03-2
 “Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam và Liên Đoàn Quốc tế Nhân quyền mong cầu Hội đồng Nhân quyền LHQ quan tâm trước chiến dịch đàn áp khủng khiếp tự do ngôn luận tại Việt Nam, vi phạm điều 19 trong Công ước Quốc tế về Các quyền dân sự và chính trị. Chiến dịch đàn áp này của nhà cầm quyền Việt Nam hoàn toàn trái chống với Nghị quyết của Hội đồng Nhân quyền LHQ về ‘Thăng tiến, bảo vệ  và thụ hưởng nhân quyền trên Internet’ ban hành năm 2012, đồng thời bất chấp những khuyến nghị của các quốc gia thành viên LHQ mà Việt Nam chấp nhận tại cuộc Kiểm điểm Thường kỳ Toàn diện (UPR) năm 2009.
Như chúng tôi đã tiết lộ trong bản Phúc trình ‘Bloggers và Công dân mạng sau chấn song nhà tù – Các hạn chế tự do trên Mạng tại Việt Nam’ mà chúng tôi đệ trình Hội đồng Nhân quyền LHQ, những ai sử dụng Internet đều bị sách nhiễu, hăm dọa, hành hung và bắt cầm tù. Hiện đang có 32 bloggers và công dân mạng bị cầm tù tại Việt Nam, một số khác đang chờ đưa ra xét xử với án tù lên tới 16 năm tù giam.
Những cuộc đàn áp như thế chẳng phục vụ cho ‘an ninh quốc gia’ như nhà cầm quyền Việt Nam tuyên bố, mà mục tiêu là bóp họng những tiếng nói của các xã hội dân sự cất lên tố cáo các nạn tham những, nhà nước lạm quyền, cưỡng chế đất đai của nông dân, hay đòi hỏi nhân quyền và cải cách dân chủ.
“Chúng tôi kêu gọi Hội đồng Nhân quyền LHQ áp lực VN chấm dứt cuộc đàn áp, bãi bỏ Pháp lệnh 44 cùng những điều luật trái với luật quốc tế để bảo đảm quyền tự do ngôn luận.
Ông Võ Văn Ái”
Trắng trợn hơn cả, nhà cầm quyền cũng đàn áp những ai góp ý theo lời kêu gọi của nhà nước về việc sửa đổi bản Hiến pháp 1992. Tuần trước, nhà báo Nguyễn Đắc Kiên bị đuổi khỏi tòa báo Gia đình và Xã hội, 24 tiếng đồng hồ sau khi ông phê phán lời phát biểu của Tổng bí thư Đảng.
Pháp lệnh 44 cho phép bắt giam những ai bị nghi vi phạm ‘an ninh quốc gia’ mà chẳng cần thông qua tòa án, đã được sử dụng để bắt gam các bloggers, đặc biệt đưa vào nhà thương điên, trường hợp đã xẩy ra với các ông Nguyễn Trung Lĩnh, Lê Anh Hùng.
Dự thảo Nghị định Internet mới, khiến chúng tôi vô cùng quan ngại. Nếu được thông qua như bản văn dự thảo, thì Nghị định này sẽ hợp thức hóa toàn bộ hệ thống xâm nhập thông tin, kiểm duyệt và xử phạt những điều hết sức mơ hồ khi định nghĩa về ‘các hành vi bị cấm’. Đồng thời bó buộc các Công ty Internet và cơ quan cung cấp dịch vụ, kể cả các Công ty ngoại quốc, phải cộng tác với chính quyền để theo dõi hay truy lùng công dân mạng.
Chúng tôi kêu gọi Hội đồng Nhân quyền LHQ áp lực Việt Nam chấm dứt cuộc đàn áp, bãi bỏ Pháp lệnh 44 cùng những điều luật trái với luật quốc tế để bảo đảm quyền tự do ngôn luận, và mời Báo cáo viên LHQ về tự do ngôn luận đến điều tra Việt Nam.”
Trong khi ấy, tổ chức Hành động Chung Cho Nhân quyền thì tố cáo Hà Nội tấn công tự do ngôn luận, sách nhiễu, bắt bớ tùy tiện các bloggers và đưa ra các trường hợp cụ thể như Điếu Cày, Nguyễn Hoàng Vi, Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ.
Cuối cùng, Tổ chức Hành Động Chung Cho Nhân Quyền kêu gọi:
“Việt Nam bãi bỏ những luật pháp quốc gia không phù hợp với điều 19, trả tự do cho tất cả những ai bị giam giữ vì ôn hòa hành xử quyền tự do ngôn luận trực tuyến hay ngoài luồng, và mời Báo cáo viên LHQ đặc trách tự do ngôn luận, Báo cáo viên LHQ đặc nhiệm các người đấu tranh bảo vệ nhân quyền đến điều tra Việt Nam. Đây là điều không thể từ khước, nhất là năm nay Việt Namđăng ký xin làm ứng viên Hội đồng nhân quyền LHQ năm 2014.”
Ỷ Lan, Phóng viên Đài Á châu Tự do tại LHQ Genève.
Nguồn: RFAngày 12.3.2013

Thứ Ba, 12 tháng 3, 2013

BỐN DẤU HIỆU CHO THẤY CHÍNH PHỦ VIỆT NAM ĐANG ĐÀN ÁP CUỘC ‘CÁCH MẠNG TRUYỀN THÔNG XÃ HỘI’

DANA WAGNER
(chuyên viên tư vấn chính sách di dân tại Hà Nội)
Lê Anh Hùng dịch





Đảng CS đã phản ứng trước sự phát triển của cộng đồng blog chống nhà nước bằng một chiến dịch đàn áp đáng lo ngại.

Các sinh viên Việt Nam đang lướt mạng tại một tiệm café ở Hà Nội ngày 18/3/2004 (Reuters)


Sau hơn 1 năm tạm giam, 5 blogger độc lập cùng các nhà hoạt động khác xuất hiện trong một phiên toà kéo dài 2 ngày ở Việt Nam để nghe toà phán quyết là họ phải chịu án tù thêm 13 năm nữa. Họ gia nhập số blogger bị tống giam đang không ngừng gia tăng vì “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”, “phá hoại sự thống nhất quốc gia” và “tuyên truyền chống phá nhà nước CHXHCN Việt Nam.”
Giới blogger Việt Nam đã nếm trải tự do internet trong suốt thập niên qua khi khả năng truy cập trực tuyến tăng lên, song truyền thông xã hội lại không phải là kẻ thay đổi cuộc chơi trong một đất nước đầy nghi kỵ. Với sự pha trộn giữa trạng thái bất an và sức mạnh, Đảng CS đang bịt miệng bất đồng chính kiến ở Việt Nam bằng một chiến lược bao gồm việc thúc đẩy biện pháp “tự kiểm duyệt”, bôi nhọ vị thế ngày càng tăng của các nhà bất đồng chính kiến bị giam cầm, triển khai các dư luận viên ẩn danh ủng hộ Đảng và thực hiện các cuộc thanh trừng lấy le giữa lúc nền kinh tế đang đình đốn.

Khi mà án tù có thể được ban ra từ một ý thích ngẫu hứng thì chỉ những ai với sức mạnh và sự liều lĩnh hiếm có mới dám công khai chỉ trích nhà nước.

Ở đất nước Việt Nam độc đảng, tốc độ và độ rộng của kết nối Internet thật đáng kinh ngạc. Số người sử dụng Internet ở đây đứng thứ 18 trên thế giới và Việt Nam là quốc gia có số người dùng Facebook tăng nhanh nhất trên thế giới, theo số liệu của nhà nghiên cứu thị trường We Are Social.
Mức độ thâm nhập chung của Internet là khoảng 34% trong tổng số 90 triệu dân Việt Nam. Mặc dù con số trung bình ở khu vực Đông Nam Á gần với mốc 40% hơn, song tốc độ thay đổi ở Việt Nam lại gây ấn tượng. Số người sử dụng Internet năm 2011 tăng hơn 20% so với năm 2010, và mới đây chính phủ đã loan báo một kế hoạch hạ tầng băng rộng hướng đến mục tiêu bao phủ 85% dân số vào năm 2015. Tốc độ tăng trưởng của Việt Namvề công nghệ thông tin và truyền thông (ICTs), như mô tả trong chỉ số phát triển công nghệ thông tin và truyền thông (ICT Development Index), thuộc hàng cao nhất trên thế giới. Trong một báo cáo quốc gia, Liên minh Viễn thông Quốc tế (International Telocommunications Union) cho biết sự phổ biến của điện thoại di động có khả năng truy cập internet chính là động lực tăng trưởng. Mức độ thâm nhập của băng thông rộng di động tăng từ gần 0% năm 2008 lên 13% thuê bao năm 2010.
Một hệ quả của sự phát triển Internet ở Việt Nam là sự lớn mạnh của cộng đồng blog. Theo một số liệu ước tính, số blog độc lập là 2 triệu, với một nhóm nhỏ, song khá đáng kể, hướng vào những chủ đề chính trị - xã hội nhạy cảm. Sự mới lạ của việc dễ dàng tiếp cận với những quan điểm trái chiều trong một đất nước mà ở đó nhà nước kiểm soát toàn bộ các ấn phẩm đã biến hàng chục blogger độc lập thành những nhà chỉ trích nổi tiếng. Một số người ẩn danh, chẳng hạn như những người đóng góp bài viết cho trang Dân Làm Báo, một blog đạt tới 500.000 page view vào tháng 9/2012. Số khác lại nổi tiếng bởi bút danh của mình, chẳng hạn như Nguyễn Văn Hải, tức Điếu Cày, thành viên sáng lập của Câu lạc bộ Nhà báo Tự do mà nhà nước cấm hoạt động.
Các blogger “mắn tay” tìm kiếm độc giả bằng cách tường thuật những sự kiện và chủ đề mà các cơ quan kiểm duyệt nhà nước ngăn chặn. Điếu Cày, chẳng hạn, nổi tiếng nhờ tường thuật các cuộc phản đối tranh chấp ở Biển Đông. Cựu sỹ quan công an Tạ Phong Tần thì thu hút độc giả nhờ những bài tố cáo tham nhũng, đặc biệt là những bài chống lại công an. Những chủ đề nóng khác bao gồm dân chủ, thu hồi đất đai, nhân quyền và đình công trái phép. Một số blogger, có lẽ gây chú ý hơn, lại thể hiện quan điểm của mình trước hệ thống chính trị lỗi thời. Lê Văn Sơn từng tiên đoán về sự sụp đổ đang đến của chế độ, còn Lê Quốc Quân lại chỉ trích vai trò trung tâm của ĐCS trong nền chính trị Việt Nam.
Thật dễ chấp nhận suy nghĩ rằng Việt Nam đang mở cửa trước áp lực từ cái mà tạp chí Time gọi là “văn hoá phản đối” đang đạt đến độ chín. Tạp chí Economist thậm chí còn gợi ý rằng Đảng CSVN đang đứng trước nguy cơ đánh mất quyền lực đạo đức (moral authority) vốn là nền tảng quyền lực của nó và cảnh báo như một điềm gở rằng sự thất vọng của công chúng đang gia tăng, “dù chưa đến mức độ của một cuộc cách mạng”.
Sau khi các cuộc phản đối trong phong trào Mùa Xuân Ả Rập làm rung chuyển Trung Đông và Bắc Phi, những kịch bản thay đổi chóng mặt đã được dự báo cho Iran của cộng đồng Twitter, Trung Quốc của cộng đồng Weibo, và nước Nga của cộng đồng blog. Phong trào phản đối cuộc bầu cử 2009 ở Iranđược gọi là cuộc Cách mạng Twitter. Đây là trật tự xã hội mới chăng? Christophe Deloire, thành viên của tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới (RWB), gọi đó là “kỷ nguyên khủng bố” với sự theo dõi rộng khắp của nhà nước và sự truy bức khốc liệt kể từ khi các cuộc phản đối bắt đầu nổ ra. Ở tất cả các quốc gia này, cũng như ở Việt Nam, các cuộc trấn áp người bất đồng chính kiến bằng cách sử dụng hình luật, cùng sự gia tăng kiểm duyệt và giám sát của nhà nước, là những hình thức kiểm soát khắc nghiệt hòng đối phó với một kịch bản gây choáng váng của cuộc cách mạng.
Hà Nội đã thức tỉnh trước sự gia tăng các quan điểm trên không gian mạng trong nước, và phản ứng trước các nhà bất đồng chính kiến đang thể nghiệm là nhanh chóng và quá khắc nghiệt, ngay cả đối với Đảng CS. Dưới đây là bốn dấu hiệu cho thấy xung lực thuộc về ĐCS và cuộc trấn áp bất đồng chính kiến vẫn tiếp tục, tuy xấu xí nhưng lại hữu hiệu.

1. Đảng thay đổi luật lệ
Bất đồng chính kiến lâu nay vẫn bị coi là bất hợp pháp ở Việt Nam, nơi mà chính trị đa đảng cũng trái pháp luật. Rõ ràng, điều này lan sang cả các diễn đàn truyền thông thông tin. Tháng 9/2012, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phê chuẩn công văn số 7169, chỉ thị cho các quan chức không khoan nhượng với các blog bất hợp pháp mà người ta định nghĩa mù mờ. Trước đó, một văn bản khác vạch ra hình phạt cho nhà báo in và báo mạng nào không tuân thủ những đòi hỏi mơ hồ như “cung cấp tin tức trong nước và quốc tế một cách trung thực, phù hợp với lợi ích của đất nước và nhân dân”. Luật cũng cho phép quyền điều tra rộng khắp, tạo ra một lực lượng thanh tra mới của nhà nước. Quyền điều tra những “tuyên truyền viên” khả nghi không còn được giao cho Bộ Thông tin – Truyền thông nữa, mà cho tất cả các tầng nấc của hệ thống uỷ ban nhân dân và lực lượng công an, chưa kể các cơ quan khác.
Những luật lệ mới cho thấy nỗi ám ảnh ngày càng tăng trong giới lãnh đạo chóp bu của Đảng rằng blog là một phương tiện mới và mạnh mẽ để thể hiện bất đồng chính kiến. Nỗi lo sợ đó đặc biệt cho thấy rõ qua số vụ bắt giữ ngày càng tăng với cáo buộc “âm mưu lật đổ chính quyền”, như Bộ Ngoại giao Mỹ đã chỉ ra trong bản đánh giá tình hình nhân quyền năm 2011.
Tội tuyên truyền chống phá nhà nước có mức án phạt tối đa là 20 năm tù. Bên cạnh hình phạt khắc nghiệt, những quy định mơ hồ về những gì cấu thành nên một tội thậm chí còn đáng báo động hơn. Một phần trong phương thức của chính phủ là nhằm khiến cho các công dân phải luôn phỏng đoán: một chiến lược thông minh để thúc đẩy hình thức tự kiểm duyệt vốn đã được sử dụng hàng thập kỷ. Trong suốt cuộc thanh trừng tham nhũng cuối thập niên 1990, nhà quan sát Việt Nam Martin Gainsborough đã ghi nhận thái độ nghi hoặc của công chúng trước sự thất sủng dường như ngẫu nhiên (của các quan chức), cũng như quan niệm chung rằng những người vi phạm “chẳng làm điều gì khác với bất kỳ ai khác”.
Khi mà án tù có thể được ban ra từ một ý thích ngẫu hứng thì chỉ những ai với sức mạnh và sự liều lĩnh hiếm có mới dám công khai chỉ trích nhà nước.

2. Các phiên toà trình diễn chưa phản tác dụng
Khi các công dân của mình tiếp cận internet, Việt Nam rơi vào nhóm 10 nước bị xếp hạng cuối bảng trong Chỉ số Tự do Báo chí Thế giới 2012 (2012 World Press Freedom Index). Việt Nam là một vệt đen xuyên Đông Nam Á trong chỉ số do tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới tổng hợp, đáng chú ý là do việc Đảng đàn áp những blogger cổ suý cho dân chủ.
Trong suốt năm qua Đảng CS, thông qua bộ máy tư pháp được kiểm soát chặt chẽ, đã tổ chức một loạt phiên toà trình diễn dành cho những người suy nghĩ chưa hợp thời. Trong những phòng xử án được so sánh với kỷ nguyên Soviet, bầu không khí thù nghịch được dành cho các blogger và phóng viên độc lập. Án tù chung thân có thể được đưa ra trong một vụ xét xử kéo dài 2 ngày, và các quan toà dễ dàng trao độc quyền kiểm soát bằng chứng cho nhà nước.
Chiến dịch trấn áp đang dành được xung lực lớn đến mức mà Việt Namdường như đã cầm chắc vị trí đội sổ trong Chỉ số Tự do Báo chí 2013. Hai tháng vừa qua, 5 blogger độc lập đã bị kết án với các cáo buộc liên quan đến an ninh quốc gia, một người khác bị bắt đưa đến trại tâm thần và 22 nhà hoạt động bị tống giam vì tội lật đổ và bị kết án từ 10 năm đến chung thân. Những ngày cuối cùng của năm 2012, luật sư nhân quyền và blogger nổi tiếng Lê Quốc Quân bị bắt và bị truy tố về tội trốn thuế. Tháng 9/2012, ba blogger độc lập và là thành viên sáng lập Câu lạc bộ Nhà báo Tự do bị kết án 12, 10 và 4 năm tù, bất chấp một thực tế là sau khi các vụ bắt giữ diễn ra, cộng đồng quốc tế, kể cả chính phủ Mỹ, đã lên án nhà cầm quyền Việt Nam.
Theo Uỷ ban Bảo vệ Nhà báo (Committee to Protect Journalists), Việt Namđang gia tăng số nhà báo bị bỏ tù trong vài năm qua; năm 2012, nó bị xếp hạng thấp thứ 6 do việc cầm tù báo chí. Uỷ ban này lưu ý rằng trong số nhà báo bị tù chỉ có một người không viết cho blog hay báo mạng.
Các vụ bắt giữ và phán quyết khắc nghiệt dành cho các nhà báo, kể các các công dân blogger, không phải là những sự kiện tách biệt mà chúng cho thấy sự thay đổi rõ ràng trong chiến lược của chính phủ. Đáng chú ý là sự thay đổi ấy lại diễn ra mà không kéo theo phản ứng của công chúng, điều mà người ta có thể chờ đợi.
Những sự kiện lớn đã xuất hiện, chẳng hạn như vụ tự thiêu của bà mẹ một nhà báo bị tù vào tháng 7/2012 và vụ các bạn học của một sinh viên bị tạm giam gửi thư phản đối tới  chủ tịch nước. Cả hai sự kiện đều khiến công luận trên mạng chỉ trích chính phủ kịch liệt, nhưng rồi đều rơi vào sự im lặng đáng chú ý. Năm 2011, sau vụ bắt giữ Hoàng Khương, một nhà báo đã phơi bày nạn tham nhũng cò con trong lực lượng công an, công chúng ngay lập tức tỏ ra bức xúc nhưng rồi nỗi niềm cũng tan biến nhanh chóng như thế.
Tại sao những tia lửa này lại không tiếp tục cháy?
Dường như lường trước được sự đồng cảm của công chung và ý thức được quyền lực thiếu vững chắc của mình, chính phủ Việt nam đã bôi nhọ những người bị xét xử một cách có hệ thống. Một phương thức ở đây là sử dụng những cáo buộc lố bịch, chẳng hạn như những cáo buộc nhằm vào Nguyễn Phương Uyên, một sinh viên 20 tuổi lần đầu bị bắt với tội tuyền truyền chống phá nhà nước và hiện đang bị điều tra tội khủng bố. Theo các bạn học của cô, tội lỗi thực của cô là phân phát truyền đơn phản đối chính sách đối ngoại của Trung Quốc.
Phương thức thứ hai là tước đoạt tư cách của người dân. Sau khi bị bắt, Lê Quốc Quân được giới thiệu với độc giả Wall Street Journal như là “một trong những nhà bất đồng chính kiến nổi tiếng nhất ở Việt Nam”, tác giả của một blog nổi tiếng, luật sư nhân quyền và nhà tư vấn pháp lý, đồng thời là người từng được chính phủ Mỹ trao học bổng sau đại học tại Washington. Trên báo chí nhà nước, Lê Quốc Quân lại trở nên kém nổi bật với vai trò “giám đốc Cty Giải pháp Việt Nam”.

3. Đảng có thể giành được công luận
Một nhân tố lớn trong việc xoa dịu sự giận dữ của công luận là chiến lược truyền thông trực tuyến của Đảng.
Tình trạng ẩn danh trên mạng vừa là mối đe doạ vừa là cơ hội của các chế độ, bất kể đó là chế độ toàn trị hay dân chủ. Thử hỏi, chính đảng nào chưa giao nhiệm vụ cho những người ủng hộ theo dõi các bình luận chống đối trên các bài báo mạng và, trong tình trạng ẩn danh, công kích lại với đường lối của đảng? Nếu không bằng những chỉ thị trực tiếp thì những người ủng hộ cũng nhận được sự tán đồng không nói ra.
Việc sử dụng các dư luận viên của chính phủ đã giành được sự chú ý trong một cuộc hội thảo năm 2011 về truyền thông xã hội trong việc giải quyết xung đột do Viện Hoà bình (Institute of Peace) của Mỹ tổ chức. Các diễn giả trầm ngâm trước sự khó khăn ngày càng tăng khi phân biệt giữa một người ủng hộ đảng phái độc lập và một dư luận viên của chính phủ. Được trang bị bằng vũ khí nặc danh và từng bước nâng cao ngôn ngữ truyền thông xã hội (một hỗn hợp gồm tiếng lóng và phong cách), các bình luận viên của chính phủ đang hoà nhập vào cuộc chơi.

Các vụ bắt giữ và phán quyết khắc nghiệt dành cho các nhà báo, kể các các blogger công dân, không phải là những sự kiện tách biệt, và lại diễn ra mà không kéo theo phản ứng của công chúng.

Tháng Giêng 2013, người đứng đầu bộ máy tuyên truyền và giáo dục của Đảng tiết lộ rằng các blogger ủng hộ Đảng đã được triển khai qua 400 tài khoản online và 20 blog nhằm ca ngợi Đảng và chống lại sự chỉ trích. Số lượng blogger chính thức chưa được biết nhưng ước tính khoảng gần 1.000 người. Không hề tỏ ra xấu hổ hay thận trọng, Hồ Quang Lợi cho BBC biết về thành công của chính sách trong việc chấm dứt những đồn đoán tiêu cực về các chủ đề nhạy cảm và thực sự ngăn được những nỗ lực trực tuyến nhằm tổ chức các cuộc gặp gỡ đại chúng.
Sự thao túng dư luận quả là hữu hiệu và chắc sẽ còn tiếp diễn khi mà Đảng sử dụng không phải công nghệ tinh vi hơn, mà là những dư luận viên đáng tin hơn: Những người có khả năng chuyển tải một nhân cách hiện đại và ‘hoà đồng’ phía sau avatar của mình.
Đảng đang sử dụng những công cụ kiểm soát khác tinh vi hơn cho hình ảnh của nó. Các hacker yêu nước thường xuyên đóng cửa các trang mạng với nội dung chỉ trích và, đối với các trang mạng ngoài Việt Nam, sử dụng các cuộc tấn công DDoS (distributed denial of service). Tổ chức Sáng Kiến Mạng Mở (Open Net Initiative) ghi nhận các cuộc tấn công mạng ngày càng bài bản nhằm vào các trang mạng bất đồng và các cây bút độc lập. Trong một cuộc tấn công diễn ra trùng với ngày hành động phản đối việc giam giữ blogger Điếu Cày, từ 10.000 đến 20.000 máy tính, phần lớn ở trong nước, đã bị nhiễm malware. Mặc dù mối liên hệ rõ ràng với Hà Nội là khó xác định song mục tiêu của các cuộc tấn công tinh vi lại có thể tố cáo nhà nước.

4. Nền kinh tế đang đình đốn
Việt Nam giành được vị thế một con hổ Châu Á kể từ khi mở cửa nền kinh tế năm 1986, sau những cải cách (Đổi Mới) mở màn cho 2 thập kỷ tăng trưởng ấn tượng. Giai đoạn 2002–2007, Việt Namluôn đạt tốc độ tăng trưởng hàng năm trên 7%. Tầng lớp trung lưu cũng phát triển, và mặc dù các khu vực đô thị ở Hà Nội và Tp Hồ Chí Minh là những nơi được thụ hưởng nhiều nhất từ các dịch vụ ngày càng mở rộng và từ thị trường việc làm chuyên nghiệp, các thành phố khác vẫn bùng nổ bên ngoài 2 thủ phủ này, đưa một bộ phận người Việt lớn hơn vào nhóm được hưởng lợi.
Sau khi cuộc suy thoái năm 2008 khiến nền kinh tế đình đốn, tốc độ tăng trưởng của Việt Nam đã chững lại, xuống mức khoảng 5% trong năm 2012. Trong khi nhiều nước thu nhập cao sẵn sàng đánh đổi một mức độ độc quyền trong nước để lấy mức tăng trưởng đó thì sự sụt giảm thu nhập gia đình trong số những người Việt Nam không giàu lại gây ra sự tàn phá khủng khiếp. Mức độ lạm phát ngày càng tăng cũng vậy, mức giá cả tiêu dùng tăng bình quân trên 9% mỗi tháng trong năm ngoái.
Tệ hơn dự báo về sự suy thoái kéo dài và mang tính chất chu kỳ, các chuyên gia kinh tế còn nêu bật tác hại dài hạn, tiêu cực hơn. Nguyên nhân của sự suy thoái là nạn tham nhũng tràn lan và sự quản lý yếu kém mang tính chất tội phạm của các đại gia công nghiệp ở Việt Nam – các doanh nghiệp nhà nước. Một loạt vụ gây chấn động dư luận kể từ năm 2011 đã bộc lộ tình trạng quản lý yếu kém trong các DNNN với hàng tỷ USD thất thoát và nợ xấu. Đây là cú đòn nặng nề giáng vào bảng thành tích quản lý kém cỏi của Hà Nội, bởi các DNNN mang lại tới 40% GDP của Việt Nam.
Đáp lại, Hà Nội đã phát động cuộc thanh trừng các ông chủ DNNN bị công luận chỉ trích nặng nề, đáng chú ý là chủ tịch và 4 giám đốc điều hành của hãng vận tải biển lớn nhất Việt Nam, Vinalines, và 9 giám đốc điều hành của hãng chế tạo tàu biển Vinashin. Tất cả đều bị bắt hoặc bị phạt tù trong năm 2012.
Liên quan đến tình trạng hỗn độn của các DNNN là sự sa sút của Việt Nam trong Chỉ số Cảm nhận Tham nhũng(Corruption Perceptions Index), từ vị trí 112 năm 2011 xuống vị trí 123 năm 2012. Thứ hạng thấp có thể là dấu hiệu cho thấy các quan chức chính phủ đang ngày càng thực thi pháp luật một cách tuỳ tiện và tư lợi, hoặc đơn giản là người dân hiện đã ý thức hơn về nạn tham nhũng tràn lan ở Việt Nam.
Đảng CS hiểu rằng các chế độ ổn định bên ngoài có thể sụp đổ khi phải đối mặt với một nền kinh tế trì trệ, và nó sẽ không trao cơ hội nào cho quyền lực thiếu chắc chắn của truyền thông xã hội để khuấy động bất đồng chính kiến. Suy cho cùng, đây là lần suy thoái kinh tế đầu tiên của Việt Nambị cộng đồng mạng săm soi.
Trước nền móng lỏng lẻo của quyền lực đạo đức và “danh tiếng” quản lý kinh tế của mình, Hà Nội sẽ tiếp tục cảnh giác cao độ với sự chỉ trích nhằm vào chính sách kinh tế của nhà nước hay giới doanh nghiệp tinh hoa. Trong trận chiến giành giật công luận, nó sẽ sử dụng các cuộc thanh trừng hòng trưng diễn quyền kiểm soát.

***

Cuộc trấn áp bất đồng chính kiến ở Việt Namliên quan đến việc kiểm soát một câu chuyện. Đảng CS là người bảo vệ muôn năm và hiện thân cho sự sống còn của quốc gia Việt Nam, một vòng xung quanh Hà Nội sẽ khẳng định điều đó một cách đầy màu sắc. Quá khứ gần đây của Việt Nam chứa đầy sự kiện nổi bật mà những poster kỷ niệm giăng khắp thành phố có thể được thay thế chỉ sau vài tuần.
Bản sắc của Đảng CS, và nói rộng ra là của cả nước, chưa bao giờ miễn nhiễm với chia rẽ, song cuộc chiến giằng co luôn diễn ra ở bên trong, nếu không tính đến mối bất hoà lâu đời với vài sắc dân thiểu số ở Việt Nam. Đảng CS ngày nay phải đối mặt với cuộc chiến nội bộ giữa các thành viên trung thành với thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và những nhân vật ôn hoà như TBT Nguyễn Phú Trọng. Mười năm trước, Đảng là một nhóm thủ cựu, những cựu binh của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, luôn chọc khoáy tầm nhìn của phe cánh Nguyễn Tấn Dũng.
Mối đe doạ mới là bất đồng chính kiến trong công chúng được thúc đẩy nhờ Internet. Điều đó đã được Hà Nội vô hiệu hoá một cách sắc bén trong một động thái trùng hợp với sự suy thoái kinh tế toàn cầu và trở nên khốc liệt sau khi phong trào Mùa Xuân Ả Rập đặt ra những tiền lệ cho sự sụp đổ bất ngờ của chế độ. Thông điệp từ những cuộc nổi dậy như thế là cảnh giác. Nguyễn Tấn Dũng cho thấy bài học đó không bị lãng quên trong chính phủ của mình với một lời cảnh báo nhân dịp năm mới rằng “chúng ta thường xuyên bị thách thức bởi những âm mưu hòng gây bất ổn chính trị - xã hội”.
Nói cách khác, cuộc trấn áp sẽ còn tiếp diễn trong cái chính thể mang đầy nỗi bất an này.

Nguồn: Defend the Defenders 12.3.2013

Thứ Bảy, 9 tháng 3, 2013

VIỆT NAM BỊ LÊN ÁN VÌ ĐÀN ÁP CÁC BLOGGER

AFP
Lê Anh Hùng dịch

Thứ Sáu vừa qua, các nhà vận động đã thúc giục Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc (UN Human Rights Council) khiển trách chính phủ Việt Nam vì đã tống giam hàng chục nhà bất đồng chính kiến trên mạng, khẳng định Hà Nội đã vi phạm luật pháp quốc tế.

Một người đàn ông đang đọc tin tức trên mạng với chiếc laptop
của mình tại một tiệm cà phê ở trung tâm Hà Nội ngày 15/1/2013.

Thay mặt các nhà vận động Việt Nam và Liên đoàn Quốc tế về Nhân quyền (International Federation of Human Rights), ông Võ Văn Ái phát biểu: “Chúng tôi kêu gọi Hội đồng Nhân quyền LHQ gây áp lực buộc chính phủ Việt Nam phải chấm dứt sự đàn áp này.”

Trong bài phát biểu trước cơ quan nhân quyền của LHQ – tổ chức đang tiến hành phiên họp kéo dài 1 tháng nhằm giải quyết một loạt quan ngại về nhân quyền trên phạm vi toàn cầu – ông cho biết là tổng cộng 32 blogger và các nhà bất đồng chính kiến trên mạng đang bị giam giữ ở Việt Nam, đã bị kết án hoặc đang chờ xét xử.
Họ phải đối mặt với mức án lên tới 16 năm tù, ông nói thêm.
Ông nói: “Kiểu đàn áp như thế không phục vụ cho việc bảo vệ an ninh quốc gia, như giới chức Việt Nam vẫn khẳng định, mà nhằm bịt tiếng nói của một xã hội dân sự đang ngày càng lớn mạnh trước nạn tham nhũng, tình trạng lạm dụng quyền lực, nỗi thống khổ của người nông dân bị tước đoạt ruộng đất, nhân quyền và những cải cách dân chủ.”
Ông lên án việc Việt Nam sử dụng Pháp lệnh 44, một pháp lệnh ra đời năm 2002 nhằm cho phép việc bắt giữ các nghi phạm liên quan đến an ninh quốc gia mà không cần xét đến quy trình chuẩn mực của pháp luật.
Ông cho biết: Pháp lệnh này đang ngày càng được sử dụng để đàn áp các blogger, đôi khi tống họ vào bệnh viện tâm thần.
Ông nói: “Việt Nam phải huỷ bỏ Pháp lệnh 44 cũng như tất cả những luật lệ khác không phù hợp với luật pháp quốc tế về nhân quyền.”
Nhà vận động Penelope Faulker, với nhóm Work Together for Human Rights có trụ sở ở Paris, lưu ý rằng sau khi bị Liên Hợp Quốc kiểm điểm năm 2009, Hà Nội đã cam kết ủng hộ tự do thông tin.
Phát biểu trước Hội đồng Nhân quyền LHQ, ông nói: “Tuy nhiên, chỉ tính riêng trong năm qua, hàng loạt blogger, nhà báo mạng và các nhà bảo vệ nhân quyền ở Việt Nam đã bị sách nhiễu, đe doạ, bị cảnh sát lạm dụng, hay phải chịu những án tù hết sức khắc nghiệt chỉ vì  bày tỏ quan điểm ôn hoà của mình trên Internet.”
Việt Nam hiện không nằm trong số 47 quốc gia thành viên của Hội đồng Nhân quyền LHQ.
Quốc gia Đông Nam Á này từng bị Tổ chức Phóng viên Không biên giới (RWB - tổ chức giám sát quyền tự do ngôn luận) gọi là “kẻ thù của Internet”.

Nguồn: Defend  the Defenders 9.3.2013 – Việt Nam bị lên án vì đàn áp các blogger

Thứ Bảy, 2 tháng 3, 2013

THƯ KHẨN GỬI ĐẠI BIỂU QUỐC HỘI DƯƠNG TRUNG QUỐC


LTS.
Bức thư này đã được gửi đến hàng loạt cơ quan hữu quan, cơ quan báo chí cùng một số vị ĐBQH, cũng như các nhân sỹ, trí thức tiêu biểu trong nước qua đường Internet vào hồi 20h33 ngày 1/3/2013.[i]Ngay tối hôm qua, blog Nguyễn Tường Thuỵ đã đăng tải nội dung bức thư tại đây (một vài trang mạng hải ngoại cũng đã đăng). Sáng hôm nay, ĐBQH Dương Trung Quốc đã hồi âm cho tôi: “Tôi đã nhận được nội dung thư anh gửi cho tôi để nắm được sự việc. Như tôi đã trao đổi, anh sớm chuyển văn bản cho tôi để thứ Hai này tôi sẽ chuyển cho những người có trách nhiệm.” Trong buổi sáng, tôi đã tu chỉnh để cả hai vợ chồng cùng ký và gửi văn bản cho ông qua đường bưu điện, vì tôi đang ở Khe Sanh nên không về kịp.
Khe Sanh, 2/3/2013
Lê Anh Hùng
Kính gửi:        ĐBQH Dương Trung Quốc
Chiều tối 27/2/2013, khi nhận được tin vợ tôi (Lê Thị Phương Anh) bị bắt và đang được đưa ra Hà Nội, tôi đã gọi điện thông báo ngay cho ông. Ông đề nghị là nếu có chuyện gì thì hãy gửi văn bản hoặc email cho ông, chứ nói qua điện thoại không thích hợp.
Sáng hôm sau, ngày 28/2/2013, tôi gặp vợ tôi ở Hà Nội và tìm hiểu cặn kẽ nguồn cơn. Vợ tôi cho biết là cô ấy cùng con trai thứ hai (Lê Quảng Hà, tên thường gọi ở nhà là Cu Tý) bị 9 người bắt cóc lên một chiếc xe ô tô vào khoảng gần 5h chiều hôm trước khi đang đi chợ ở thị trấn Khe Sanh, Quảng Trị (nơi vợ tôi có một quán nhậu nhỏ làm sinh kế). Trên đường đi từ Khe Sanh về Đông Hà, bọn họ đã gí súng và dao vào người vợ tôi để đe doạ, ép buộc cô ấy ký vào một tờ giấy với nội dung phủ nhận đơn thư tố cáo của tôi và hứa cho 1 tỷ VNĐ, nhưng cô ấy đã cự tuyệt không ký. Họ kiểm soát điện thoại của vợ tôi, thậm chí một người trong bọn họ còn đánh cô ấy chảy máu mồm, máu mũi.
Khi về đến Đông Hà, bọn họ yêu cầu vợ tôi chỉ đường về nhà bà ngoại vợ tôi, rồi thả con trai xuống để nó tự chạy về nhà. Sau đó, xe tiếp tục chạy ra thị trấn Gio Linh thì dừng lại và 4 người áp giải vợ tôi lên một chiếc xe khách có giường nằm để ra Hà Nội. Khoảng 5h sáng ngày 28/2/2013, họ thả vợ tôi xuống bến xe Giáp Bát. Vợ tôi liên lạc với tôi và từ nơi làm việc của mình ở Khu CN Tân Quang (Văn Lâm, Hưng Yên), tôi đã sang Hà Nội đón vợ.
Sau đó, vợ chồng tôi đã đến nhà nhà văn Nguyễn Tường Thuỵ, người đã theo rất sát vụ  tôi bị bắt đưa vào trại tâm thần một cách trái pháp luật từ ngày 24/1 – 5/2/2013 và cũng đã tiếp xúc với vợ tôi, để trình bày về sự việc. Buổi chiều cùng ngày, tôi đã đưa vợ về lại Khe Sanh, Quảng Trị.
Đây chỉ là một trong rất nhiều lần vợ tôi bị đe doạ và khống chế; thậm chí những lần khác, mức độ nghiêm trọng còn lớn hơn nhiều. Rõ ràng, vụ bắt cóc và khủng bố này liên quan trực tiếp đến chuyện chúng tôi tố cáo các ông Nông Đức Mạnh – Nguyễn Tấn Dũng – Hoàng Trung Hải mà tôi đã gửi đơn thư trực tiếp cho ông ngày 6/6/2012 và ông đã trực tiếp chuyển cho Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng ngày 19/6/2012. Ngày 18/2/2013 vừa qua, cả tôi và vợ, nhân chứng sống của vụ tố cáo, người đã viết Bản Cam Đoan khẳng định tôi không bị tâm thần cũng như xác nhận vai trò của cô ấy trong câu chuyện, đã gặp ông tại văn phòng làm việc của ông ở 216 Trần Quang Khải, Hà Nội.
Vì vậy, tôi khẩn thiết đề nghị ông yêu cầu nhà chức trách phải ĐẢM BẢO AN TOÀN về TÍNH MẠNG và THÂN THỂ cho chúng tôi trong khi họ đang “xem xét” vụ tố cáo (như lời của ông Chủ tịch Quốc hội nói với ông ngày 25/10/2012 và ông đã cho tôi biết trong cuộc trao đổi giữa tôi với ông ngày 26/10/2012).
Kính chúc ông dồi dào sức khoẻ và hoàn thành tốt trọng trách mà cử tri và nhân dân đã giao phó.
Xin trân trọng cám ơn ông!
Khe Sanh, ngày 1/3/2013
Lê Anh Hùng

TB: Mời ông xem bài viết ngày 1/3/2013 của nhà văn Nguyễn Tường Thuỵ, “Phương Anh (vợ Lê Anh Hùng) bị bắt cóc 12 giờ”, trong đó có video clip vợ tôi thuật lại vụ bắt cóc.








[i] Các địa chỉ mà tác giả đã gửi thư qua đường Internet:
Quốc Hội nước CHXHCN Việt Nam <webmaster@qh.gov.vn>; Cổng Thông tin Điện tử Chính phủ <thucongdan@chinhphu.vn>; Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam    <mttqvn@mattran.org.vn>; Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao <htqt@vks.gov.vn>; Toà án Nhân dân Tối cao <tatc@toaan.gov.vn>; Hộp thư Tố giác Tội phạm - Bộ Công An    <togiactoipham@canhsat.vn>; Đài Truyền Hình Việt Nam  <thoisuvtv@vtv.vn>; Đài Tiếng Nói Việt Nam <toasoan@vovnews.vn>; Báo điện tử Đảng Cộng Sản Việt Nam    <dangcongsan@cpv.org.vn>; Báo Nhân Dân <nhandandientu@nhandan.org.vn>; Báo Quân Đội Nhân Dân <dientubqd@gmail.com>; Báo Thanh Tra <thanhtradientu@thanhtra.com.vn>; Tạp chí Tuyên Giáo – Ban Tuyên giáo TW <tctg@tuyengiao.vn>; Ban Thi đua Khen thưởng Trung ương    <thiduakt@thiduakhenthuongvn.org.vn>; Cục Kinh tế - Bộ Quốc phòng <xttm@ckt.gov.vn>; Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam  <tttt@hoilhpn.org.vn>; Liên hiệp các Hội Khoa học & Kỹ thuật Việt Nam <thongtin@vusta.vn>; Hội Nông Dân Việt Nam <tonghophnd@gmail.com>; Hội Nhà báo Việt Nam <hnbvietnam@gmail.com>; Hội Nhà văn Việt Nam <vanvn.net@gmail.com>; Hội Sinh viên Việt Nam <hoisinhvien@hsvvn.vn>; Liên hiệp các Hội UNESCO Việt Nam <vnf-unesco@fpt.vn>; Thành Đoàn Hà Nội  <hanoituoitre@gmail.com>; Ban Thư ký - Thông Tấn Xã Việt Nam    <btk@vnanet.vn>; Báo Bảo Vệ Pháp Luật - Viện KSND Tối cao <baovephapluat_vksndtc@yahoo.com>; Báo Công Lý - Toà án ND Tối cao    <baocongly@fpt.vn>; Báo Công An Nhân Dân  <candonline@gmail.com>; Báo An Ninh Thủ Đô <antdonline@anninhthudo.vn>; Báo Biên Phòng    <banthukybaobp@gmail.com>; Báo Đại Đoàn Kết <toasoan@baodaidoanket.com.vn>; Báo Cựu Chiến Binh Việt Nam    <ccbvietnamdientu@gmail.com>; Báo Hà Nội Mới <webmaster@hanoimoi.com.vn>; Báo Sài Gòn Giải Phóng <sggponline@sggp.org.vn>; Báo Tuổi Trẻ    <toasoan@tuoitre.com.vn>; Báo Tiền Phong <online@tienphong.vn>; Công Báo <info@congbao.vn>; Tạp chí Quản Lý Nhà Nước    <tcquanlynn@yahoo.com.vn>; Tạp chí Nghiên cứu Lập pháp – Văn phòng QH <nclp@qh.gov.vn>; Tạp chí Truyền Hình - Đài THVN    <tapchith@vtv.org.vn>; Tạp chí Nhà Văn <tapchinhavanhnv@gmail.com>; Tạp chí Quốc phòng Toàn dân <quocphongtoandan@viettel.vn>; Tạp chí Thế Giới Phụ Nữ    <admin@thegioiphunu-pnvn.com.vn>; Thời báo Kinh Tế Việt Nam <vneconomy.vn@gmail.com>; Thời báo Kinh Tế Sài Gòn  <sgt@thesaigontimes.vn>; Báo Công Thương <congthuongonline@gmail.com>; Báo Đầu Tư <baodautu.vn@gmail.com>; Báo Diễn Đàn Doanh Nghiệp <baodientu@dddn.com.vn>; Báo Đất Việt <datviet108@gmail.com>; Báo điện tử Vietnamnet    <tuanvietnam@vietnamnet.vn>; Báo điện tử VnExpress    <webmaster@VnExpress.net>; Báo điện tử Dân Trí <info@dantri.com.vn>; Báo Giao Thông Vận Tải <baogiaothong@fpt.vn>; Báo Giáo Dục & Thời Đại    <gdtddientu@gmail.com>; Báo Phụ Nữ Tp HCM <toasoan@baophunu.org.vn>; Báo Du Lịch <baodulichdientu@gmail.com>; Báo Khoa Học & Đời Sống <tkts@bee.net.vn>; Báo Kinh Tế Nông Thôn <hungktnt@gmail.com>; Báo Lao Động <toasoan@laodong.com.vn>; Báo Người Lao Động <online@nld.com.vn>; Báo Nông Nghiệp Việt Nam <baonnvn@hn.vnn.vn>; Báo Nông Thôn Ngày Nay <baodanviet@gmail.com>; Báo Pháp Luật Tp HCM  <baophapluat@phapluattp.vn>; Báo Sài Gòn Tiếp Thị <sgtt@sgtt.com.vn>; Báo Thể Thao & Văn Hoá <ttvhonline@thethaovanhoa.vn>; Báo Thế Giới & Việt Nam    <webmaster@tgvn.com.vn>; Báo Tin Tức <toasoantintuc@gmail.com>; Báo Văn Hoá    <baovanhoa@fpt.vn>; Báo Tài nguyên & Môi trường <baotainguyenmoitruong@gmail.com>; Báo Vietnamnews <vnnews@vnagency.com.vn>; Báo Việt ngữ - Đài BBC    <vietnamese@bbc.co.uk>; Đài Á Châu Tự Do <vietweb@rfa.org>; Nhóm nữ nghị sỹ Việt Nam <nnsvn@qh.gov.vn>; Trang mạng Bauxite Vietnam <bauxitevn@gmail.com>; Blog Nguyễn Tường Thuỵ <tuongthuy52@gmail.com>; Blog Phạm Viết Đào <Thuykhue40@gmail.com>; Thông Luận <info@ethongluan.org>; Blog Anh Ba Sàm <basamvietnam@gmail.com>; VANGANH.INFO <vanganh.contact@gmail.com>; Dân Làm Báo <lienlacdanlambao@gmail.com>; Radio Chân Trời Mới <lienlac@radiochantroimoi.com>; Chương trình Từ Cánh Đồng Mây <theheviet@verizon.net>; Đàn Chim Việt <bbt.danchimviet@gmail.com>; Quan Làm Báo <vualambao@gmail.com>; Báo Người Việt <news@nguoi-viet.com>; ĐBQH - nhà sử học Dương Trung Quốc <quocxuanay@yahoo.com>; Đại biểu QH Trần Hoàng Ngân <ngannh@ueh.edu.vn>; Đại biểu QH Trương Trọng Nghĩa <nghia.truong@ykvn-law.com>; GS Đặng Vũ Minh <gsdangvuminh@yahoo.com.vn>; GS Chu Hảo <haochu2008@gmail.com>; PGS.TS Hồ Uy Liêm <houyliem@vusta.vn>; TS Lê Đăng Doanh <ledangdoanh@gmail.com>; Ông Vũ Quốc Tuấn <tuanvuquoc@gmail.com>; nhà báo Trần Đăng Tuấn <trandangtuanvfc@yahoo.com>; Ông Nguyễn Trung <nguyentrungvt@gmail.com>, Ông Bùi Đức Lại <buiduclai@yahoo.com.vn>; Bà Phạm Chi Lan <phamchilan@gmail.com>; Nhà báo Tống Văn Công <vcongtong@gmail.com>, Thiếu tướng Lê Văn Cương <tuanla295@gmail.com>, GS Tương Lai <tnglai@gmail.com>; nhà văn Phạm Đình Trọng <phamdinhtrong2006@yahoo.com.vn>; GS Đặng Vũ Minh <gsdangvuminh@yahoo.com.vn>