Chủ Nhật, 17 tháng 6, 2012

ĐƠN TỐ GIÁC BĂNG ĐẢNG MA TUÝ CỦA ÔNG HOÀNG TRUNG HẢI

Lê Anh Hùng



Kính gửi:     

  • Bộ Chính trị, Ban Bí thư Trung ương ĐCSVN
  • Quốc hội nước CHXHCNVN
  • Uỷ ban Trung ương MTTQVN
  • Uỷ ban Kiểm tra Trung ương ĐCSVN
  • Ban Bảo vệ Chính trị Nội bộ (Ban Tổ chức TW)
  • Bộ Công an
  • Các vị lão thành cách mạng
  • Hội Cựu Chiến Binh các cấp
  • Hội Người Cao Tuổi các cấp
  • Các cơ quan thông tấn báo chí

Tháng 3/2005, vợ tôi (Lê Thị Phương Anh, sinh ngày 11/11/1984; CMND số 013720063 do Công an Hà Nội cấp ngày 9/7/2004) bắt đầu đi làm nhân viên bán hàng tại một cửa hàng của Cty May Việt Tiến (nay là Tổng Cty May Việt Tiến) trên phố Chùa Bộc. Sau 3 ngày, Trọng - Trưởng phòng Marketing của Chi nhánh Cty May Việt Tiến tại Hà Nội - điều vợ tôi về làm nhân viên tại quầy hàng Việt Tiến ở Tràng Tiền Plaza, do Loan, sinh năm 1978, làm tổ trưởng.

Ba tuần sau, Loan bị Trọng điều đi làm tổ trưởng quầy hàng Việt Tiến tại siêu thị Metro (đường Phạm Văn Đồng). Vợ tôi được Trọng giao làm tổ trưởng Việt Tiến ở Tràng Tiền Plazatrước thái độ kèn cựa và ghen tị của Loan và Thuỷ (sinh năm 1985, nhân viên Việt Tiến tại Tràng Tiền Plaza). Tuy nhiên, sau đó Thuỷ lại cảm phục và kết nghĩa chị em với vợ tôi, còn Loan thì vẫn ngấm ngầm ghen tức với cô ấy.
Thời gian làm tổ trưởng ở Tràng Tiền Plaza, vợ tôi cũng được Trọng tin tưởng nhờ giúp một số việc thuộc lĩnh vực của Trọng như ký kết hợp đồng với các đại lý, giao hàng... do Trọng còn bận rộn buôn bán ma tuý.  Dần dà, vợ tôi bị Trọng lừa và lôi kéo tham gia vào đường dây ma tuý của anh ta. Người tổ chức và điều hành băng đảng ma tuý này là ông Hoàng Trung Hải, lúc bấy giờ là Bộ trưởng Công nghiệp. Một số kho hàng tại các cửa hàng của Cty May Việt Tiến ở Hà Nội được bọn họ sử dụng để cất giấu ma tuý, trong đó có quầy hàng ở siêu thị Tràng Tiền Plaza. Băng nhóm này cũng lợi dụng xe chở hàng của Cty Việt Tiến để vận chuyển ma tuý.
Vợ tôi kể một lần cô ấy xách hai valy ma tuý đi giao hàng cho Trọng, vừa ra khỏi toà nhà Tràng Tiền Plazathì bị công an ập tới bắt giữ. Tuy nhiên chỉ chưa đầy 2 tiếng sau cô ấy lại được thả ra. Sau này Trọng cho vợ tôi biết là lần ấy chính ông Hải đã can thiệp để cứu vợ tôi và việc cô ấy bị bắt là do Loan báo cho công an. Vào tháng 4/2007, sau khi nghe vợ tôi tố cáo chuyện ông HT Hải buôn bán ma tuý, ông Nguyễn Khánh Toàn (Thứ trưởng TT Bộ Công an) đã định vào Đông Hà rồi cùng tôi vào Quy Nhơn để điều tra – điều này cũng đồng nghĩa với việc ít nhất là Bộ Công an cũng đã nghi vấn về cái chết của tay trợ lý thân cận của ông HT Hải từ lâu.
Vợ tôi cũng cho tôi biết là băng nhóm ma tuý Hải-Trọng từng có quan hệ với bà trùm ma tuý Nguyễn Thị Thơm, người đã bị bắt và bị kết án tử hình vào năm 2007.
Thời gian từ cuối năm 2005 cho đến đầu năm 2007, khi Trọng và Thuỷ được ông Hải bố trí trốn sang Trung Quốc để tránh sự truy lùng của công an, cặp bài trùng Hải-Trọng vẫn tiếp tục hoạt động buôn bán ma tuý cùng nhau.
Trong thời gian tham gia băng đảng ma tuý của ông HT Hải, vợ tôi đã biết nhiều vụ giết người (chủ yếu là nhằm bịt đầu mối) do băng nhóm này thực hiện, dĩ nhiên là dưới sự chỉ đạo của ông HT Hải. Sau đây là 5 trong số những nạn nhân của bọn họ:
1)    Viên trợ lý người Quy Nhơn, Bình Định của ông HT Hải (vụ này do chính ông HT Hải “sám hối” và kể với vợ tôi);
2)      Loan (vụ này do Thuỷ cho vợ tôi biết sau khi vợ tôi từ Anh trở về Việt Nam vào đầu năm 2008);
3)    Vợ đầu tiên và là vợ chính thức của Trọng (vụ này do Thuỷ cho vợ tôi biết sau khi vợ tôi từ Anh trở về vào đầu năm 2008);
4)    Một cháu gái 8-9 tháng tuổi, con của Trọng và Thuỷ, bị ông HT Hải bắt cóc vào giữa tháng 11/2007 và gây ra cái chết cho cháu vào ngày 4/2/2008;
5)    Thuỷ, vợ thứ hai và là vợ không chính thức của Trọng (bị ông HT Hải thuê Trinh - bạn của Trọng - thủ tiêu, một thời gian ngắn sau khi Trọng chết dưới bàn tay của ông ta vào đầu năm 2008);
6)     Nhung, nhân viên bán hàng của Cty May Việt Tiến, bị thủ tiêu vào đầu năm 2008. Ngoài ra, vợ tôi cũng cho tôi biết là không chỉ Nhung mà hầu như tất cả những cô gái khác tham gia vào đường dây ma tuý của ông HT Hải đều bị giết chết để bịt đầu mối, vợ tôi có lẽ là trường hợp duy nhất còn sống sót.
Dưới đây là chi tiết tội trạng của vợ tôi như chính cô ấy thú tội với tôi vào ngày 13/3/2008 tại khách sạn Hải Yến, 282 Nguyễn Trãi, Hà Nội:
Thời gian vợ tôi nằm trong đường dây ma tuý của ông HT Hải (năm 2005), quầy hàng của Công ty May Việt Tiến (nay là Tổng Cty May Việt Tiến) ở Tràng Tiền Plaza là một nơi cất dấu ma tuý. Một lần, có khách hàng đến hỏi mua quần áo, cô nhân viên mới tên là Liên chạy vào kho lấy kích cỡ theo yêu cầu của khách, và do vợ tôi sơ suất nên Liên đã phát hiện ra một lượng ma tuý lớn đang cất giấu ở trong kho. Vợ tôi báo cho Trọng và Trọng đã đe doạ vợ tôi, ép buộc cô ấy phải nghe lời hắn để thủ tiêu Liên, nếu không anh ta sẽ cho tôi biết việc vợ tôi tham gia vào đường dây ma tuý và thậm chí sẽ giết tôi. Do quá sợ hãi và non nớt (vợ tôi lúc đó mới 20 tuổi và vừa chân ướt chân ráo từ quê ra Hà Nội) nên cô ấy đã phải nghe theo lời Trọng. Theo âm mưu của Trọng, vợ tôi sẽ rủ Liên đi taxi đến thuê một phòng khách sạn để đánh bài (nói dối là cùng với một số nhân viên khác đến sau). Sau khi hai người đến trước, vợ tôi đã lén bỏ thuốc ngủ vào cốc nước của cô gái. Liên không biết gì, uống cốc nước và lăn ra ngủ. Lúc này, vợ tôi lấy kim tiêm đã pha sẵn ma tuý do Trọng đưa cho và tiêm vào người Liên, khiến cho nạn nhân bị sốc ma tuý rồi chết. Sau đó, vợ tôi rời phòng xuống sảnh khách sạn gặp Trọng đang đứng đợi ở đó và Trọng chở vợ tôi về. Tất nhiên, vụ việc được phía công an kết luận đơn giản là nạn nhân chết do sốc ma tuý. Đây là cách thủ tiêu quen thuộc trong băng nhóm ma tuý của ông HT Hải. Toàn bộ cảnh giết người đã bị Trọng bí mật bố trí máy quay phim để ghi lại và sau này hắn đã dùng đó làm bảo bối để khống chế vợ tôi.
Một số thông tin khác liên quan về băng đảng ma tuý của ông HT Hải:
1)    Trong băng nhóm này, có một người tên là Đức, lái xe cho một tổ chức phi chính phủ ở Quảng Trị. Hiện nay gia đình anh ta đã ra nước ngoài định cư. Năm 2009, anh ta đã hợp tác với Ban Chuyên án bí mật của Bộ Chính trị, tố cáo tội giết người của ông HT Hải. Đức cũng có mối quan hệ cá nhân với ông Nguyễn Khánh Toàn (nguyên Thứ trưởng TT Bộ Công an).
2)    Một lần, vào khoảng tháng 5/2006, khi vợ tôi đang mang thai được 4-5 tháng, ông HT Hải bảo vợ tôi bắt xe từ Đông Hà vào Huế để nhận hàng cho ông ta. Ông ta còn nói, "Thằng Hùng đã biết gì chưa, nếu chưa thì cho nó biết luôn." Vợ tôi về kể với tôi và định bụng đi nhưng tôi nói, "Ai làm gì thì làm nhưng mình tuyệt đối không được dính vào ma tuý, đấy là tội ác vô lương, đẩy người ta vào chỗ chết." Vợ tôi nghe lời tôi, nói lại với ông Hải và không đi nữa.
3)    Tôi không biết ông Lê Quốc Ân (nguyên Chủ tịch HĐQT Vinatex) và ông Nguyễn Đình Trường (nguyên TGĐ Cty May Việt Tiến) có buôn ma tuý hay không, vì vợ tôi không nói gì về họ. Nhưng có một lãnh đạo trong Cty May Việt Tiến từng buôn thuốc lắc là viên Kế toán trưởng Cty, tên là Thành, người mà tôi đã nhắc tới trong câu chuyện (tay này đã từng cho vợ tôi xem một va ly chứa đầy thuốc lắc của anh ta).
4)    Đầu tháng 1/2006, Vinatex tổ chức hội nghị ở Đà Nẵng, ông Nguyễn Khánh Toàn đã đưa vợ tôi từ Đông Hà vào Đà Nẵng, ngủ lại một đêm và cùng dự Hội nghị này (để đảm bảo an toàn cho cô ấy trong thời gian bọn XHĐ vẫn đang truy tìm). Người chở vợ tôi và ông Toàn là Đức, cùng nằm trong băng nhóm ma tuý của ông HT Hải. Vợ tôi và Đức cũng đã lợi dụng dịp này để vận chuyển ma tuý trên chính chiếc xe chở ông NK Toàn. Đầu năm 2006, ông NK Toàn đã từng giúp Trọng vận chuyển ma tuý từ Đồ Sơn về Hà Nội (ông muốn lấy lòng vợ tôi để moi thông tin). Khi ông NK Toàn doạ bắt vợ tôi vào cuối tháng 4/2007, vợ tôi đã doạ lại ông ta: “Nếu chú mà bắt con và đưa con ra toà thì con cũng sẽ khai rằng chú từng giúp Trọng vận chuyển ma tuý từ Đồ Sơn về Hà Nội. Ngoài ra trong dịp Vinatex tổ chức hội nghị ở Đà Nẵng, khi đưa con từ Đà Nẵng về Đông Hà con có mang theo một bánh ma tuý trên xe chú.”
5)    Cuối tháng 3/2006, ông Nguyễn Tấn Dũng nhờ ông Bùi Đại Thắng, Giám đốc Cty Công trình Đô thị Quảng Trị, vào Quy Nhơn (Bình Định) để tìm hiểu về vụ ông HT Hải giết tay trợ lý. Tại nhà bố mẹ người trợ lý của ông HT Hải, ông Thắng đã thu thập được rất nhiều tài liệu, chứng cớ chứng minh tội ác của ông Hải. Taytrợ lý láu cá này còn ghi âm được những cuộc mật đàm có mặt những người như ông Đỗ Mười…

÷

Tối 12/5/2012, khi Diễn đàn Hội luận Phỏng vấn Hiện tình Việt Nam phỏng vấn tôi (lần thứ 2) về vụ tố cáo của tôi, người thực hiện cuộc phỏng vấn hỏi tôi là có biết gì về tin ông Hoàng Trung Hải là người của Cục Tình báo Hoa Nam (Trung Quốc) hay không? Tôi trả lời: “Trong câu chuyện tố cáo của tôi không có thông tin đó. Tuy nhiên, mấy ngày gần đây, một số vị lão thành cách mạng ở Hà Nội cho tôi biết rằng bố ông HT Hải là người Hán, và lý lịch ông ta có vấn đề.” Người phỏng vấn cũng cho tôi biết đó là tin từ nguồn tin quốc nội của họ.
Vì thông tin đó liên quan mật thiết đến vụ việc tố cáo của tôi nên ngày 14/5/2012, tôi đã công bố bản chụp bức TÂM HUYẾT THƯ đề ngày 7/5/2007 của một số cán bộ, đảng viên tâm huyết với Đảng đã và đang công tác tại Uỷ ban Kiểm tra TW và Ban Tổ chức TW gửi Bộ Chính trị, Ban Bí thư và các Bí thư Tỉnh uỷ/Thành uỷ, Bí thư BCS Đảng các bô về sự gian lận trong lý lịch của ông HT Hải (bố ông ta thực chất là người Hán). Bức TÂM HUYẾT THƯ này tôi nhận được từ một số vị lão thành cách mạng, những người đã tiếp cận tôi về thư tố cáo của tôi. Tuy nhiên, hiện tôi chưa tiện cung cấp danh tính và địa chỉ của họ. Tôi đã gửi bức Tâm Huyết Thư đó tới hàng ngàn địa chỉ email trong và ngoài nước, trong đó có đầy đủ các cơ quan hữu quan ở Việt Nam. Một số trang mạng ở nước ngoài đã đăng tải bức thư này.
Nếu nội dung trong bức TÂM HUYẾT THƯ này là sự thật thì việc giải quyết vụ việc do tôi tố cáo lại càng trở nên vô cùng cấp bách vì sự hưng vong của nước nhà.
Thời gian qua, dư luận đã nhiều lần lên tiếng về việc các dự án hạ tầng quan trọng cứ lần lượt rơi vào tay nhà thầu Trung Quốc (90% gói thầu EPC thuộc về các công ty Trung Quốc - http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2011-06-17-khi-hau-het-cac-goi-thau-epc-vao-tay-trung-quoc), điều này tiềm ẩn nhiều nguy cơ rất lớn về kinh tế - xã hội và đặc biết là về an ninh - quốc phòng. Với bức TÂM HUYẾT THƯ này, quý vị đã có thể hình dung ra căn nguyên của vấn đề.
Thông tin ông HT Hải là người Hán thực ra đã có từ lâu, nhưng ít người biết, và chỉ sau khi tôi công bố bức Tâm Huyết Thư trên thì nó mới phổ biến trên mạng Internet. Lâu nay chúng ta vẫn biết là tình báo Trung Quốc, cụ thể là Cục Tình báo Hoa Nam, luôn tìm cách móc nối với các đối tượng trong nước, đặc biệt là người Việt gốc Hán, để làm việc cho họ. Vì thế, việc họ móc nối với ông HT Hải và biến ông ta thành một “siêu điệp viên” là khả năng hoàn toàn có thể xẩy ra. Điều này cũng hoàn toàn hợp logic với lời tố cáo của tôi là ông HT Hải từng bán tài liệu liên quan đến an ninh quốc gia cho nước ngoài. Với một kẻ đã từng buôn bán ma tuý, từng sát hại nhiều người như ông HT Hải thì rõ ràng là không có việc gì mà ông ta không dám làm cả.
Quý vị có thể hình dung ra phần nào vai trò ảnh hưởng của ông Hoàng Trung Hải đến đời sống KT-XH cũng như an ninh – quốc phòng của đất nước qua những thông tin sau:
1.      Theo Quyết định số 1476/QĐ-TTg ngày 25/8/2011 của Thủ tướng Chính phủ thì PTT Hoàng Trung Hải được giao những nhiệm vụ:
a)      Giúp Thủ tướng Chính phủ trực tiếp theo dõi, chỉ đạo các lĩnh vực công tác trong khối kinh tế ngành và phát triển sản xuất bao gồm: nông, lâm, ngư nghiệp, công nghiệp, thương mại - xuất nhập khẩu, xây dựng, giao thông vận tải, tài nguyên và môi trường.
-        Chỉ đạo bảo đảm năng lượng và tiết kiệm năng lượng.
-        Các dự án đầu tư trọng điểm quốc gia và các dự án nhóm A có nguồn vốn đầu tư từ ngân sách nhà nước.
-        Các khu kinh tế, khu công nghiệp, khu chế xuất.
-        Phát triển các loại hình doanh nghiệp và kinh tế hợp tác, hợp tác xã.
-        Đầu tư trực tiếp của nước ngoài (FDI) và đầu tư ODA.
-        Công tác phòng, chống lụt bão, tìm kiếm cứu nạn.
b)     Giúp Thủ tướng Chính phủ theo dõi và chỉ đạo: Bộ Công Thương; Bộ Xây dựng; Bộ GTVT; Bộ NN và PTNT; Bộ Tài nguyên và Môi trường.
c)     Làm nhiệm vụ Chủ tịch Hội đồng quốc gia về tài nguyên nước; Trưởng Ban Chỉ đạo Nhà nước các Dự án trọng điểm về dầu khí; Trưởng Ban Chỉ đạo Tổ chức điều phối phát triển các Vùng kinh tế trọng điểm; Trưởng Ban Chỉ đạo Chương trình mục tiêu quốc gia ứng phó với biến đổi khí hậu; Trưởng Ban Chỉ đạo Trung ương về chính sách nhà ở và thị trường bất động sản; Chủ tịch Hội đồng quốc gia, Trưởng các Ban Chỉ đạo khác theo các lĩnh vực có liên quan.
d)     Các công việc khác theo sự phân công, ủy nhiệm của Thủ tướng.
2.     Ngày 25/3/2008, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký Quyết định số 320/QĐ-TTg bổ nhiệm PTT Hoàng Trung Hải làm Trưởng ban Ban Chỉ đạo Quy hoạch và Đầu tư Xây dựng Vùng Thủ đô Hà Nội; ngày 12/9/2008, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký quyết định số 1250/QĐ-TTg về việc thành lập Ban Chỉ đạo Nhà nước các công trình, dự án trọng điểm ngành Giao thông vận tải, Trưởng ban là Phó TT Hoàng Trung Hải; ngày 4/5/2010, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký Quyết định số 580/QĐ-TTg về việc thành lập Ban Chỉ đạo Nhà nước Dự án Điện Hạt nhân Ninh Thuận, Trưởng ban là PTT Hoàng Trung Hải; ngày 15/4/2011, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký Quyết định số 546/QĐ-TTg, bổ nhiệm PTT Hoàng Trung Hải làm Chủ tịch Uỷ ban An ninh Hàng không Dân dụng Quốc gia. Ngoài ra PTT Hoàng Trung Hải còn là Trưởng ban Ban chỉ đạo Nhà nước Dự án Thuỷ điện Sơn La; Trưởng ban Ban Chỉ đạo Nhà nước Xây dựng Bảo tàng Lịch sử Quốc gia; Trưởng ban Ban Chỉ đạo Xây dựng Nhà Quốc hội; Trưởng ban Ban Chỉ đạo Nhà nước về điều tra cơ bản tài nguyên - môi trường biển; Trưởng ban Ban Chỉ đạo Nhà nước về Quy hoạch điện VI, v.v.
Đề nghị quý vị tham khảo thêm chi tiết câu chuyện trong file CAU CHUYEN TO CAO.doc mà tôi đã công bố để nắm được toàn bộ câu chuyện.  Tôi xin chịu trách nhiệm trước pháp luật về những thông tin trên đây (cũng như toàn bộ vụ việc do tôi tố cáo).
Hà Nội, ngày 17/6/2012
NGƯỜI TỐ GIÁC
Lê Anh Hùng
(CMND số 012191640 do CA Hà Nội cấp ngày 15/7/2004; điện thoại: 01243210177)


Phụ lục:          Ảnh một cô gái nằm trong băng đảng ma tuý của PTT Hoàng Trung Hải cùng với vợ tôi, đã bị băng nhóm này thủ tiêu




Ghi chú:         Vợ tôi là người mặc áo phông; Nhung, tên cô gái kia, đã bị băng nhóm ma tuý do ông HT Hải cầm đầu thủ tiêu để bịt đầu mối. Ảnh chụp vào mùa hè năm 2005, trong một chuyến “công tác” Hải Phòng của hai người.

Thứ Sáu, 15 tháng 6, 2012

VỀ MỘT NỀN VĂN HOÁ BỊ CƯỠNG BỨC

Lê Anh Hùng



Thật sai lầm khi lại mường tượng rằng quá trình tiến hoá
biểu thị một xu hướng liên tục nhằm tới sự hoàn hảo. Quá trình
đó chắc chắn là liên quan đến sự thay hình đổi dạng liên tục của sinh vật
nhằm thích ứng với điều kiện mới, song tuỳ thuộc vào bản chất của
những điều kiện như thế mà chiều hướng của những đổi thay
này sẽ đi lên hay đi xuống.
T. H. Huxley, The Struggle for Existence in Human Society, 1888


Dù đã hơn một năm trôi qua song hẳn không ít người vẫn chưa hết băn khoăn, ngờ vực trước thông tin UBND Tp Hà Nội đề ra mục tiêu xây dựng tiêu chí “người Hà Nội thanh lịch, văn minh” hầu “nâng cao đời sống văn hoá, tinh thần cho người dân Thủ đô”. [i]

Văn hoá là một khái niệm rộng và có rất rất nhiều định nghĩa khác nhau. Ngay từ năm 1952, Alfred Kroeber và Clyde Kluckhohn đã tập hợp được 164 định nghĩa về văn hoátrong cuốn Culture: A Critical Review of Concepts and Definitions. Năm 2002, UNESCO đã đưa ra định nghĩa về văn hoá (tạm dịch): “Văn hoá cần được coi như một tập hợp bao gồm những đặc trưng về tinh thần, vật chất, tri thức và cảm xúc của một xã hội hay một nhóm xã hội, mà bên cạnh văn học và nghệ thuật, nó còn bao hàm lối sống, phương thức chung sống, hệ thống giá trị, truyền thống và niềm tin."[ii]
Như vậy, những gì được coi là “thanh lịch, văn minh” nói trên chính là một phần của văn hoá. Vấn đề đặt ra ở đây là liệu việc áp đặt những tiêu chí đánh giá con người như vậy có khiến cho văn hoá phát triển theo chiều hướng lành mạnh hay nâng cao được “đời sống văn hoá, tinh thần” cho người dân như kỳ vọng hay không? Và một nền văn hoá chịu sự áp đặt duy ý chí như thế sẽ “phát triển” hay “tiến hoá” ra sao?

Dù định nghĩa thế nào thì văn hoá cũng là sản phẩm của con người xã hội: con người của sự tổng hoà các mối quan hệ xã hội. Vì vậy, chính các quy tắc giúp điều chỉnh mối quan hệ giữa người với người, hay nói rộng ra là giữa các chủ thể khác nhau trong xã hội mới là nhân tố quyết định xác định nên văn hoá của một cộng đồng hay một xã hội.
Những quy tắc này ra đời trong xã hội theo những cách khác nhau, chúng ràng buộc cách thức ứng xử vốn dĩ mang tính tuỳ ý và cơ hội chủ nghĩa của con người. Người ta phân biệt hai loại quy tắc (hay thể chế) dựa trên nguồn gốc của chúng:
  • Các quy tắc bên trong (thể chế bên trong) tiến hoá từ kinh nghiệm của con người và bao gồm những giải pháp có xu hướng phụng sự con người tốt nhất trong quá khứ. Ví dụ ở đây là các tập quán (customs), quy chuẩn đạo đức (ethical norms), quy ước thương mại (conventions in trade), cũng như luật tự nhiên (natural law[iii]) trong xã hội Anlo-Saxon. Việc vi phạm quy tắc bên trong thường bị trừng phạt phi chính thức, chẳng hạn là bởi những người khác trong cộng đồng, khi những người có thói hư tật xấu nhận ra rằng họ không còn được chào đón nữa.
  • Các quy tắc bên ngoài (thể chế bên ngoài) chịu sự áp đặt và chế tài từ trên xuống, sau khi được thiết kế và thiết lập bởi những người đại diện, vốn được uỷ quyền thông qua một quy trình chính trị. Một ví dụ ở đây là pháp luật. Các quy tắc bên ngoài đi kèm với những chế tài rõ ràng, đây là những hình phạt được áp đặt chính thức và có thể được áp đặt bằng cách sử dụng quyền lực hợp pháp (chẳng hạn như lực lượng cảnh sát).[iv]
Các quy tắc bên trong tự hình thành trong lòng xã hội và tiến hoá từ kinh nghiệm của con người nên nó tuỳ thuộc vào thiên hướng tự nhiên của một dân tộc, một cộng đồng hay một xã hội, chúng nằm ngoài ý chí của một người hay một nhóm thiểu số. Ngược lại, các quy tắc bên ngoài được thiết kế và áp đặt bởi những người đại diện chính trị, thông qua một quy trình chính trị, nên sự ra đời và áp đặt chúng lại tuỳ thuộc vào ý chí của một số ít cá nhân trong cộng đồng hay xã hội đó. Vấn đề sẽ nẩy sinh bất cứ khi nào mà ý chí của số ít cá nhân đó đi ngược lại ý chí và lợi ích chung của số đông. Trong các xã hội dân chủ, cơ chế vận hành dân chủ của hệ thống chính trị sẽ cho phép người dân giám sát hữu hiệu những người đại diện chính trị của mình và khi cần thì loại bỏ những người đại diện ích kỷ và cơ hội chủ nghĩa. Trong một chính thể độc tài thì lại khác, quyền lực nhà nước không thuộc về nhân dân thông qua các lá phiếu bầu cử dân chủ, mà thuộc về một nhóm người vẫn đang thao túng quy trình bầu cử, khống chế các quyền lực xã hội như báo chí hay xã hội dân sự và lũng đoạn bộ máy nhà nước. Sự ra đời và áp đặt các quy tắc bên ngoài không phục vụ cho lợi ích của quảng đại quần chúng nhân dân, mà chủ yếu là nhằm phục vụ cho lợi ích của một nhóm người nhỏ bé đang nắm quyền lực. Mối quan hệ giữa người với người hay giữa các chủ thể khác nhau trong xã hội vì vậy mà trở nên méo mó và lệch lạc. Hậu quả đương nhiên ở đây là một nền văn hoá với những “sản phẩm” ngày càng xuống cấp, suy đồi.
Tham vọng xây dựng tiêu chí “người Hà Nội thanh lịch, văn minh” trên đây của chính quyền Tp Hà Nội không khỏi khiến người ta rùng mình nhớ lại một giai đoạn đầy bi thương khi mà hàng loạt công trình đền chùa, miếu mạo, nhà thờ… bị phá bỏ không thương tiếc; khi mà những di sản văn hoá truyền thống của dân tộc như ca trù, hát xẩm… bị lên án mạnh mẽ và không còn đất sống bởi những “chỉ đạo” và “chỉ thị” của Đảng CSVN. “Sáng kiến” đó có lẽ bắt nguồn từ sự lố bịch và dị hợm của cuộc vận động “học tập và làm theo” cái gọi là “tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” mà Đảng CSVN vẫn đang hô hào thực hiện suốt mấy năm nay, dĩ nhiên là bằng những đồng tiền thuế xương máu của nhân dân, hầu mong “xây dựng nền tảng văn hoá Việt Nam”, “xây dựng nền tảng đạo đức cho xã hội”(!?).[v]
Rõ ràng, một chủ thuyết phản tiến bộ kèm theo một thể chế chính trị lệch lạc, “bà đỡ” cho một rừng luật lệ tréo ngoe, phi nhân và bất công, cho những “chỉ đạo”, “chỉ thị” ngẫu hứng và duy ý chí nói trên, đã góp phần quyết định trong việc phá vỡ những nét đẹp văn hoá truyền thống của dân tộc, đồng thời nhào nặn nên một nền “văn hoá” mới – “nền văn hoá đậm đà bản sắc chính trị” với những dối trá, bịp bợm và suy đồi, một thực tế mà chúng ta vẫn đang phải chứng kiến hàng ngày ở hầu khắp mọi nơi: “văn hoá giao thông” với phương châm thực dụng “mạnh ai nấy chạy”; “văn hoá phong bì” với sự thống trị lạnh lùng, vô cảm của đồng tiền; “văn hoá tu bổ” với phong trào “bê tông hoá” các di tích văn hoá - lịch sử; “văn hoá cưỡng chế” với những “điển hình” như vụ “khoả thân giữ đất” ở Cần Thơ: “văn hoá chụp giật” với đủ hình thức “chặt chém” ở các khu du lịch, lễ hội, v.v. và v.v.

Tại buổi họp báo về cuộc hội thảo khoa học “Mối quan hệ giữa tăng trưởng kinh tế với phát triển văn hóa, văn học nghệ thuật trong thời kỳ CNH, HĐH” do Hội đồng Lý luận, Phê bình Văn học Nghệ thuật TW tiến hành gần đây, PGS-TS Nguyễn Hồng Vinh, Chủ tịch Hội đồng, đã đưa ra nhận định: “Trong những năm qua tăng trưởng kinh tế của nước ta đã cải thiện đáng kể bộ mặt xã hội, nhưng bên cạnh đó đã và đang nảy sinh một thực tế đáng lo ngại là sự xuống cấp nghiêm trọng về văn hóa, về đạo đức xã hội; nhiều chuẩn mực bị đảo lộn; những giá trị tốt đẹp về truyền thống văn hóa của dân tộc đang bị xâm hại nghiêm trọng; các hành vi phi nhân tính của con người bộc lộ ngày càng tăng cả số lượng lẫn tính chất; khoảng cách giàu nghèo và sự chênh lệch trong hưởng thụ văn hóa giữa các vùng miền ngày càng lớn..., tiềm ẩn nguy cơ bùng nổ xã hội."[vi] Bên cạnh đó là vô số tiếng kêu của những người có lương tri trước tình trạng xuống cấp về văn hoá trong các lĩnh vực khác nhau của xã hội.[vii]Một cách ứng xử tuy không mới nhưng gần đây đã trở thành một nét “văn hoá” tiêu biểu cho “thời đại Hồ Chí Minh” – đó là “văn hoá phủi bỏ trách nhiệm” với những biểu hiện “điển hình” như “tôi không ra quyết định nào sai”, “dân bất bình nên phá nhà ông Vươn”, “vụ viêc ở Văn Giang là do các thế lực thù địch dàn dựng”, hay “việc bổ nhiệm ông Dương Chí Dũng là đúng quy trình”, v.v.

Điều đáng nói hơn nữa là quá trình “tiến hoá” về mặt văn hoá mà chúng ta đề cập trên đây vẫn đang diễn ra trong xã hội Việt Nam theo chiều hướng ngày càng suy đồi và đáng báo động, như cái quy luật mà nhà sinh học người Anh Thomas Henry Huxley (1825-1895) đã chỉ ra trong tác phẩm The Struggle for Existence in Human Society (Cuộc đấu tranh sinh tồn trong xã hội loài người, 1888) cách nay hơn một thế kỷ.

Khi người ta nặn ra những “danh hiệu” như “Gia đình văn hóa”, “Thôn văn hóa”, “Làng văn hóa”, “Ấp văn hóa”, “Bản văn hóa”, “Tổ dân phố văn hóa” và đặt việc “phong tặng” chúng vào trong tay chính quyền, người ta đã phó mặc số phận của những gì cấu thành nên khái niệm văn hoá cho sự thất thường và tuỳ tiện của quyền lực độc đoán.[viii] 

Văn hoá là sản phẩm của con người, nhưng với những thứ “văn hoá” như chúng ta đã nêu ra trong bài viết này thì đấy là những “đứa con” mà không một người mẹ có tiết hạnh và phẩm giá nào muốn thừa nhận, bởi chúng là kết quả của sự cưỡng bức quá ư thô bạo do những kẻ vừa bất lương vừa hoang tưởng thực hiện. 
Hãy cứu lấy nền văn hoá Việt Nam!



Lê Anh Hùng
Hà Nội, ngày 3/6/2012

____________
Ghi chú:

[i] Báo Hà Nội Mới ngày 29/12/2010: Sẽ xây dựng tiêu chí “Người Hà Nội thanh lịch, văn minh” (http://hanoimoi.com.vn/newsdetail/1000_nam_thang_long/419199/se-xay-dung-tieu-chi-nguoi-ha-noi-thanh-lich-van-minh.htm).
[iii] Luật tự nhiên (natural law) dựa trên sự khẳng định rằng con người có một số quyền bất khả xâm phạm nhất định. Theo Aristotle, mọi người ai cũng có một số quyền tối quan trọng và bất khả xâm phạm nào đó, bất kể nơi họ sống cũng như những quy ước và luật lệ mà cộng đồng của họ tuân theo. Luật tự nhiên thừa nhận, tất cả mọi người đều bình đẳng trên một số phương diện cơ bản nào đó. Trong kỷ nguyên hiện đại, khái niệm luật tự nhiên với tư cách một nguyên lý pháp lý cấp cao tiếp tục được thừa nhận sau những gì từng xẩy ra với các chế độ toàn trị. Ngày nay nó được thừa nhận rộng rãi như là nguồn gốc của một số quyền tự do thụ động cơ bản (tình trạng thoát khỏi sự can thiệp của các cơ quan quyền lực và những người khác).

[iv] Wolfgang Kasper & Manfred E. Streit: Kinh tế học thể chế: Trật tự xã hội và chính sách công (Institutional Economics: Social Order and Public Policy), trang 42 (http://ethongluan.org/index.php?option=com_docman&task=cat_view&gid=59&Itemid=)
[v] Báo Quân Đội Nhân Dân ngày 7/2/2009: Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh: Cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” có ý nghĩa chính trị sâu sắc (http://www.qdnd.vn/qdndsite/en-us/75/47403/print/Default.aspx).
[vi] Báo Thanh Niên ngày 9/12/2011: Kinh tế phát triển nhưng văn hoá xuống cấp (http://www.thanhnien.com.vn/pages/20111209/kinh-te-phat-trien-nhung-van-hoa-xuong-cap.aspx).
[vii] Thử gõ cụm từ “sự xuống cấp văn hoá” trên Google, chúng ta sẽ nhận được vô số bài viết liên quan đến chủ đề này ở Việt Nam hiện nay: “Sự xuống cấp văn hoá của làng thể thao Việt Nam”; “Nghèo chất xám hay sự xuống cấp về văn hoá”; “Văn hoá bóng đá xuống cấp: Nhà dột từ… nóc”; “Văn hoá đọc xuống cấp: mối lo không của riêng ai”, v.v.
[viii] Theo Bộ VH-TT-DL, đến hết năm 2011, cả nước có trên 12,7 triệu/17,3 triệu gia đình (73,4%) được công nhận danh hiệu “Gia đình văn hóa” (http://www.tdtt.gov.vn/tabid/57/ArticleID/13279/Default.aspx). Dĩ nhiên, thể theo “văn hoá thành tích” ở Việt Nam tỷ lệ này vẫn không ngừng gia tăng qua các năm. Ai dám khẳng định là xã hội Việt Nam đang xuống cấp về văn hoá?!

Bài đã đăng trên Bauxite Việt Nam và bán nguyệt san Tổ Quốc ngày 15/6/2012 (http://to-quoc.blogspot.com/2012/06/le-anh-hung.html#more).

Thứ Hai, 21 tháng 5, 2012

THƯ TỐ CÁO LẦN THỨ 65

Kính thưa quý vị,
Kể từ ngày 21/4/2008, đây là LẦN THỨ SÁU MƯƠI LĂM (65) tôi gửi thư tố cáo này đến các cơ quan hữu quan ở Việt Nam qua đường Internet.
Ngày 16/11/2011, tôi cũng đã trực tiếp đến gửi thư tố cáo tại Phòng Thanh tra, Công an Quảng Trị. Ngày 23/3/2012, ngày 11/4/2012 và ngày 16/4/2012 vừa qua, tôi cũng chủ động đến gặp họ để làm việc thêm với họ về đơn thư tố cáo, đồng thời để thúc đẩy họ sớm trả lời đơn thư của tôi.
Ngày 14/5/2012, tôi lại công bố bức Tâm Huyết Thư đề ngày 7/5/2007 của một số cán bộ, đảng viên thuộc Ban Tổ chức TW, Ban Kiểm tra TW, tố cáo lý lịch rất mờ ám của ông Hoàng Trung Hải (bố ông ta là người Hán, tên thật là Sì Sối). Bức thư này do một số vị lão thành cách mạng cung cấp cho tôi. Việc giải quyết vụ tố cáo của tôi vì thế lại càng trở nên hết sức cấp thiết vì sự hưng vong của nước nhà.
Tuy nhiên, cho đến nay, phía nhà chức trách vẫn chưa có một động thái chính thức nào để giải quyết vụ việc do tôi tố cáo. Sáng 21/5/2012, tôi đã gọi điện gặp Thanh tra Công an Quảng Trị để hỏi về đơn thư tố cáo của tôi. Tuy nhiên, người ta cứ trả lời tôi quanh co, yêu cầu tôi phải cung cấp giấy tờ nọ, giấy tờ kia (không theo quy định nào của pháp luật) thì họ mới chịu “thụ l ý” vụ việc. Họ không thèm xem lại bản kết luận điều tra trước đây của tôi, đồng thời coi Bản Cam Đoan của vợ tôi như tờ giấy lộn. Tôi đã ghi âm cuộc điện thoại này (file: DT voi Cong an QT 21.5.2012.wav) và đính kèm theo đây để giúp quý vị hình dung đầy đủ hơn về vụ việc.
Rõ ràng, qua thái độ của các cơ quan chức năng, quý vị đã có đủ cơ sở để rút ra kết luận rằng người ta đã mặc nhiên thừa nhận nội dung tố cáo của tôi, cũng như nội dung bức tâm huyết thư ngày 7/5/2007 kia, là sự thật. Và những kẻ đã và đang ủng hộ, bao che cho ông Hoàng Trung Hải đích thực là những tên Việt gian bán nước.
Hệ thống chính trị ở Việt Nam hiện đang nằm tay TÊN TRÙM MA TUÝ, TÊN TRÙM XÃ HỘI ĐEN, TÊN GIẾT NGƯỜI HÀNG LOẠT, TÊN ĐIỆP VIÊN NGƯỜI HÁN NHAM HIỂM Hoàng Trung Hải. Con quỷ này, cùng đồng bọn của hắn, đã và đang khống chế, thao túng và lũng đoạn tất cả. Ông Hoàng Trung Hải còn là "hạt nhân" trong liên minh ma quỷ Nguyễn Phú Trọng – Nguyễn Tấn Dũng – Nguyễn Sinh Hùng – Lê Hồng Anh – Hoàng Trung Hải (những người dính líu đến vụ việc do tôi tố cáo – một “bầy sâu” như lời của ông Trương Tấn Sang). Riêng ông Nguyễn Tấn Dũng, người dính líu đến ít nhất là hai vụ giết người với ông Hoàng Trung Hải, thì vẫn đang bị ông Hải và băng đảng xã hội đen của ông ta khống chế, thao túng: Một cô trinh nữ bị ông HT Hải và đàn em dàn cảnh cho ông NT Dũng hãm hiếp; bọn họ đã ghi lại toàn cảnh và dùng thứ đó làm “bảo bối” để khống chế ông ta. Sau đó, ông HT Hải và đàn em, với sự đồng loã của ông NT Dũng, đã thủ tiêu cô gái để bịt đầu mối tội ác của ông NT Dũng. Trong file CAU CHUYEN TO CAO.doc (phần Nhật ký Bổ sung III, trang 175-176) tôi có gửi kèm ảnh của một cô gái nằm trong băng đảng ma tuý của PTT Hoàng Trung Hải cùng với vợ tôi, đã bị ông Hải và đàn em thủ tiêu để bịt đầu mối. Nói tóm lại, Thủ tướng + Trưởng Ban Chỉ đạo Phòng chống Tham nhũng Nguyễn Tấn Dũng = TÊN VIỆT GIAN BÁN NƯỚC + THẰNG HIẾP DÂM + TÊN GIẾT NGƯỜI + TÊN TAY SAI CỦA XÃ HỘI ĐEN.
Dù vậy, nhờ tài phù phép của ngài GS.TS chuyên ngành “xây dựng Đảng” Nguyễn Phú Trọng (Tổng Bí thư khoá XI, Chủ tịch QH khoá XII, Chủ tịch Hội đồng Bầu cử Trung ương khoá XIII) mà con quỷ đội lốt người Hoàng Trung Hải vẫn trở thành Đại biểu Quốc hội để “đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân”.
Vụ việc này không còn là chuyện riêng của chúng tôi nữa, và một mình tôi thì chắc chắn là chẳng thể xoay chuyển được gì. Vì vậy, tôi khẩn thiết đề nghị quý vị gửi bức thư tố cáo này đến những người có trách nhiệm, những người có tiếng nói trong xã hội, các bậc lão thành cách mạng, Hội Cựu Chiến binh các cấp, Hội Người Cao Tuổi các cấp v.v. để họ lên tiếng yêu cầu nhà chức trách phải giải trình về vụ việc. Đồng thời, đề nghị quý vị hãy phổ biến rộng rãi bức thư này để nhà chức trách không thể phớt lờ việc giải quyết vụ việc do tôi tố cáo. (Tôi đã tóm tắt câu chuyện liên quan đến thư tố cáo trong 9 trang – file TOM TAT CAU CHUYEN TO CAO.doc – để quý vị tiện nắm bắt toàn bộ vụ việc.)
Trân trọng cám ơn quý vị.
Hà Nội, 21/5/2012
Lê Anh Hùng
(CMND số 012191640 do Công an Hà Nội cấp ngày 15/7/2004; điện thoại: 01243210177; trang Facebook cá nhân: www.facebook.com/lehunglpa.)

GHI CHÚ:
1. Đây là một số trang mạng đăng tải thư tố cáo của tôi:
2. Tôi có đính kèm theo 2 file ghi âm cuộc trao đổi điện thoại giữa vợ chồng tôi vào ngày 29/2/2012 (Ghi aam006.amr) và ngày 28/4/2012 (DT voi vo 28.4.12.amr) vừa qua, đủ để chứng tỏ sự liên can cũng như vai trò của vợ tôi trong câu chuyện. Còn file DT voi Cong an QT 21.5.2012.wav là file ghi âm cuộc điện thoại giữa tôi và Phòng Thanh tra Công an Quảng Trị vào sáng ngày 21/5/2012.
3. Bức Tâm Huyết Thư đề ngày 7/5/2007 của một số cán bộ, đảng viên đã và đang công tác tại Ban Tổ chức TW, Ban Kiểm tra TW, tố cáo lý lịch mờ ám của ông Hoàng Trung Hải (bố ông ta là người Hán, tên thật là Sì Sối), đã được đăng trên mạng:
4. Hai tác phẩm do tôi dịch đã được công bố trên mạng:
Kinh tế học thể chế: Trật tự xã hội và chính sách công (Institutional Economics: Social Order & Public Policy)
Friedrich Hayek: Cuộc đời và tư tưởng (Friedrich Hayek - a Biography)
http://ethongluan.org/index.php?option=com_docman&task=cat_view&gid=59&Itemid=
5.    Một số bài báo của tôi (mới nhất => cũ nhất):
1)         Thân phận “cử tri” và “Đại biểu Nhân dân” ở Việt Nam
2)         Sửa hiến pháp: Trí thức phải lên tiếng
3)         Từ hiện tượng Viettel nghĩ về sự hoang phí của một hệ thống
4)         Kiêu binh trong thời đại Hồ Chí Minh
5)         Vì sao ông Nguyễn Phú Trọng không lên tiếng về vụ việc ở Tiên Lãng
6)         Hiểm hoạ phương Bắc và lựa chọn của Việt Nam
         http://www.boxitvn.net/bai/33394  
7)         Vụ Đoàn Văn Vươn: Nguy cơ tội phạm thao túng quan chức chính quyền
8)         Tham nhũng trong các DNNN ngành xây dựng – giao thông
9)         Lãnh đạo và đất nước
10)     Bã quyền lực
http://boxitvn.blogspot.com/2012/01/ba-quyen-luc.html   
11)     Cạnh tranh thể chế và thách thức với Việt Nam
12)     Đảng “coi trọng đội ngũ doanh nhân” như thế nào?
13)     Hiến pháp và một sự ngộ nhận về dân chủ
14)     “Tái cấu trúc” là thế này đây!
15)     Tình trạng vô pháp luật ở Việt Namhiện nay: căn nguyên và thách thức cho bản Hiến pháp mới
16)     Cơn cuồng nộ của công lý:
http://danluan.org/node/10708  
17)     Tái cấu trúc: Ai tái cấu trúc ai?
http://danluan.org/node/10533
18)     Sự bất lực của Trung ương, sự vô hiệu của các thiết chế dân chủ ở địa phương và hệ luỵ
http://danluan.org/node/10456
19)     Chính phủ và chính sách:
20)     Sự xuống cấp của đạo đức xã hội trong nền KTTT và thủ phạm của nó:
http://www.talawas.org/?p=13383
21)     Từ chuyện ý thức của người tham gia giao thông đến thực trạng nhà nước pháp quyền XHCN ở VN hiện nay:
http://www.talawas.org/?p=12105
22)     Sự thao túng từ Trung ương:


Các tài liệu đính kèm theo THƯ TỐ CÁO lần thứ 65:
1)            Bản chụp Thư Tố Cáo có chữ ký và điểm chỉ của Lê Anh Hùng và Lê Thị Phương Anh;
2)            CAU CHUYEN TO CAO.doc;
3)            TOM TAT CAU CHUYEN TO CAO.doc;
4)            Băng ghi âm 2 cuộc điện thoại với vợ ngày 29/2/2012 và ngày 28/4/2012;
5)            Băng ghi âm cuộc điện thoại với Công an Quảng Trị ngày 21/5/2012.

Trao đổi điện thoại 21/5/2012: LAH - Công an Quảng Trị

Thứ Hai, 14 tháng 5, 2012

Tâm Huyết Thư tố cáo lý lịch mờ ám của PTT Tàu Hoàng Trung Hải

Lời Giới Thiệu
Đây là bức Tâm Huyết Thư đề ngày 7.5.2007 của một số cán bộ, đảng viên đã và đang công tác tại Ban Tổ chức TW, Ủy ban KTTW, Ban Bảo vệ Chính trị Nội bộ TW và một số cơ quan trọng yếu cơ mật khác của Đảng, Nhà nước.
Bức Tâm Huyết Thư này được gửi cho Bộ Chính trị, Ban Bí thư, bí thư tỉnh/thành uỷ và bí thư BCS Đảng các bộ để tố cáo lý lịch mờ ám của ông Hoàng Trung Hải, lúc bấy giờ là Bộ trưởng Công nghiệp và hiện là Phó Thủ tướng “phụ trách kinh tế”: Bố đẻ ông ta tên là Sì Sói, sinh quán tại Long Khê, Chương Châu, Phúc Kiến, Trung Quốc.
Ngày 13.5.2012, một số vị lão thành cách mạng đã trao bức thư cho tôi (người bắt đầu tố cáo những tội ác khủng khiếp của bè lũ cướp nước và bán nước do Phó Thủ tướng Hán tặc Hoàng Trung Hải cầm đầu từ năm 2008), và ngay hôm sau, tôi đã công bố bức thư trên mạng.

Lê Anh Hùng

Xin vui lòng xem bản chụp của bức thư ở phía dưới hoặc ở đây; xem trên Facebook ở đây.



Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam
Độc Lập - Tự Do - Hạnh Phúc
_______o0o_______
Hà Nội, ngày 07 tháng 5 năm 2007

TÂM HUYẾT THƯ


Kính gửi:
  • Các đ/c Bộ Chính trị, Ban Bí thư TW khóa X
  • Các đ/c Bí thư tỉnh, thành ủy, Bí thư BCSĐ các bộ

Sau nhiều lần kiến nghị trực tiếp với 1 số đồng chí lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng, Chính phủ mà vẫn không có kết quả. Với tinh thần trách nhiệm bảo vệ Đảng, bảo vệ chế độ, bảo vệ an ninh quốc gia, chống âm mưu diễn biến hòa bình của các thế lực thù địch. Chúng tôi, đã được Đảng, Nhà nước, Quân đội đào tạo, rèn luyện và trưởng thành trong khói lửa, bom đạn ác liệc của các cuộc kháng chiến chống xâm lược, đã và đang công tác tại Ban Tổ chức TW, Ủy ban KTTW, Ban Bảo vệ Chính trị Nội bộ TW và một số cơ quan trọng yếu cơ mật khác của Đảng, Nhà nước, vô cùng bức xúc, băn khoăn, lo lắng trước việc một số đ/c lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng, Chính phủ do lơ là mất cảnh giác, đã và đang bao che, bảo vệ cho một ông Bộ Trưởng có vấn đề về chính trị vi phạm Quy định 57-QD/TW của Bộ Chính trị: vi phạm luật phòng chống tham nhũng, vi phạm tiêu chuẩn đảng viên khai man lý lịch đảng.
Ngày xưa, khi Vua Thục An Dương Vương hỏi tướng quân Cao Lỗ: “Nay con trai Triệu Đà là Trọng Thủy muốn cầu hôn với Mỵ Châu, ông thấy thế nào?” Ông Cao Lỗ trả lời: “Việc ngàn lần không nên”. Vua tức giận: “Ông già rồi, ta cho ông về nghĩ”. Tướng Cao Lỗ điềm tỉnh trả lời: “Việc đúng sai còn có vầng nhật, nguyệt soi sáng. Thần không ân hận khi đã nói điều phải”. Và cuối cùng chỉ vì không chịu nghe tướng quân Cao Lỗ mà vua An Dương Vương đã mắc mưu quân giặc, khiến giang sơn xã tắc phải tan thành mây khói, nhân dân phải lầm than, điêu đứng dưới ách thống trị bạo tàn của quân giặc ngoại xâm suốt 1000 năm Bắc thuộc. Ông Cao Lỗ ngày xưa dám đứng ra can gián Dương thượng mặc dù đã biết rằng: “Khi ý Vua đã quyết, nếu phản đối có thể bị bãi chức. Nếu đồng tình thì vận nước có cơ nguy”. Còn giờ đây, khi Thủ tướng Chính phủ đã quyết đưa ông Hải lên Phó Thủ tướng Chính phủ thì chỉ có tiếng nói của tập thể mới có thể ngăn cản được. Chúng tôi vẫn biết rằng: Nếu phản đối thì bản thân có thể bị kỷ luật hoặc cách chức như tướng quân Cao Lỗ. Nhưng nếu đồng tình thì có tội với Đảng, có tội với nhân dân, có tội với lịch sử, có tội với hàng triệu, hàng triệu đồng đội mình đã hy sinh ngoài mặt trận. Chúng tôi thấy rất buồn và lo ngại vì một bên là một số đ/c lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng, Chính phủ – những người đang bao che, ủng hộ cho người vi phạm điều lệ Đảng, vi phạm tiêu chuẩn chính trị, vi phạm Quy định 57-QĐ/TW của Bộ Chính trị ngày 03/5/2007; còn 1 bên là sự nghiệp cách mạng của Đảng, của dân tộc có nguy cơ bị đe dọa. Qua nhiều đêm trăn trở, suy nghĩ, chúng tôi xét thấy mình cần phải có trách nhiệm nói ra toàn bộ sự thật mong sao tránh được hậu họa cho Đảng. Chúng ta thà hy sinh chứ nhất định không thể để cho sự nghiệp cách mạng của Đảng, của dân tộc phải trả giá chỉ vì sự xao nhãng thiếu tinh thần cảnh giác cách mạng của một vài cá nhân, một vài đồng chí được. Chúng tôi xin gửi bức Huyết Tâm Thư này đến các đồng chí trong Bộ Chính trị, Ban Bí thư Trung ương: các đ/c Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa X, các đ/c trong Ban Thường trực, Thường vụ các tỉnh, thành ủy: các Ban cán sự đảng, đảng đoàn, đảng úy trực thuộc Trung ương, để nói rõ một sự thật mà đã 6 năm nay bị bưng bít, dấu kín. Đó là việc ông Hoàng Trung Hải – Bộ trưởng Công nghiệp, UVTW Đảng vi phạm Điều lệ Đảng, vi phạm luật phòng chống tham nhũng: dùng tiền đút lót, hối lộ cán bộ đoàn thẩm tra để chạy tội; vi phạm tiêu chuẩn đạo đức, tiêu chuẩn đảng viên, khai man lý lịch, khai man về thành phần dân tộc, nguồn gốc, quê quán.
Nghiêm trọng hơn, một người vi phạm tiêu chuẩn chính trị theo Quy định 75-QĐ/TW, Quy định 57-QĐ/TW của Bộ Chính trị, vi phạm luật phòng chống tham nhũng, đút lót hối lộ, chạy chức chạy quyền…như vậy lại đang được một số đ/c Lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng, Chính phủ bảo vệ, che chắn, ủng hộ, quyết liệt. Đây là một việc làm trái nguyên tắc, trái ý Đảng, lòng dân, đi ngược lại lợi ích của Đảng, của dân tộc, vô tình tạo điều kiện thuận lợi cho thế lực thù địch quốc tế thực hiện âm mưu diễn biến hòa bình, cài cắm người vào nội bộ rồi chui sâu, leo cao để phá Đảng, phá chế độ.

Sáu năm đã trôi qua, sự thật về vụ một người Việt gốc Hoa khai man lý lịch để được kết nạp đảng, được đề bạt, cất nhắc và bổ nhiệm tới chức Bộ trưởng, Ủy viên BCHTWĐCSVN; một đảng viên, cán bộ cao cấp vi phạm Điều lệ Đảng, vi phạm về tiêu chuẩn chính trị theo Quy định 75-QĐ/TW, Quy định 57-QĐ/TW của Bộ Chính trị; vi phạm luật phòng chống tham nhũng, dùng tiền bạc để đút lót, hối lộ cán bộ đoàn thẩm tra nhằm chạy tội, chạy chức, chạy quyền vẫn chưa được đưa ra ánh sáng và xử lý nghiêm khắc. Thậm chí còn ngày càng được sủng ái, quan tâm đặc biệt và quyết tâm đưa lên những chức vụ cao hơn trong bộ máy lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng, Chính phủ.
Năm 2001, qua đơn thư khiếu nại, tố cáo và nguồn tin phản ảnh của một số cán bộ thuộc Thành ủy và Công an Hải phòng, đồng chí Vũ Quốc Hùng-Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung Ương đã đề nghị Bộ Chính trị, Ban Bí thư cho thẩm tra việc khai man lý lịch chính trị bản thân và gia đình của ông Hoàng Trung Hải.
Thay mặt Bộ Chính trị, Ban Bí thư Trung ương, đ/c Trần Đình Hoan-Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng Ban Tổ chức TW đã giao cho Ban Bảo vệ chính trị nội bộ Trung ương tiến hành thẩm tra, xác minh và báo cáo Bộ Chính trị về việc này. Do tính chất phức tạp của vụ việc nên Lãnh đạo Ban BVCTNBTW quyết định thành lập Đoàn thẩm tra do đ/c Nguyễn Bình Giang-Phó Trưởng ban Thường trực Ban BVCTNBTW, Ủy viên Trung ương Đảng các khóa 6,7,8 trực tiếp phụ trách.
Qua làm việc với Lãnh đạo Thành ủy, Công an Hải phòng và Lãnh đạo Tỉnh ủy, Công an tỉnh Thái Bình: Lãnh đạo Cục Cán bộ, Tổng Cục Chính trị quân đội nhân dân Việt Nam và một số cơ quan chức năng, Đoàn Thẩm tra của Ban Bảo vệ chính trị nội bộ Trung ương đã thu thập đầy đủ tài liệu và đi đến kết luận:
“Về thành phần dân tộc, quê quán mà đ/c Hoàng Trung Hải UVTW Đảng, Thứ trưởng Bộ Công nghiệp đã khai trong lý lịch từ ngày vào Đảng đến nay là không đúng sự thật”. Ông Hải đã khai mình là người dân tộc: Kinh quê quán tại Quỳnh Giao, Quỳnh Phụ, Thái Bình mặc dù trên thực tế ông lại là người Việt gốc Hoa: nguyên quán tại Long Khê, Chương Châu, Phúc Kiến, Trung Quốc.
Tháng 4/2002 Ban Bảo vệ nội bộ Trung ương đã có Báo cáo số 03 BC/BVTW báo cáo Bộ Chính trị về kết quả đã thẩm tra, xác minh. Trong đó có ghi rõ: Căn cứ vào tài liệu xác minh ở Thái Bình, Hải Phòng và ở Cục cán bộ, Tổng cục chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam thì vấn đề thành phần dân tộc, quê quán của đ/c Hoàng Trung Hải, Ủy viên Trung ương Đảng, Thứ trưởng Bộ Công nghiệp là hoàn toàn không đúng như đ/c Hải đã tự khai trong các bản lý lịch từ khi vào Đảng (năm 1990) đến nay. Cụ thể là ông và bố đẻ đ/c Hải không phải là người dân tộc Kinh, quê quán không phải ở Quỳnh Giao, Quỳnh Phụ, Thái Bình mà là người Việt gốc Hoa nguyên quán ở Chương Châu, Phúc Kiến, Trung Quốc. Các đ/c Lãnd đạo Ban đã đề nghị Bộ Chính trị, Ban Bí thư xử lý, yêu cầu ông Hải phải khai lại lý lịch. Đồng thời đề suất không bố trí ông Hải làm Bộ trưởng Công nghiệp để đảm bảo sự nghiêm minh của Đảng và bảo vệ An ninh quốc gia, chống tình báo, cơ quan đặc biệt nước ngoài cài cắm vào nội bộ ta.
Đáng tiếc là, một số đ/c Lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng (khóa IX) đặc biệt là đ/c Phan Diễn và 1 vài đ/c lãnh đạo khác đã can thiệp quá mạnh, ép Ban BVCTNBTW phải kết luận lại khác hẳn với kết quả thẩm tra xác minh, khác 180 độ, khác hoàn toàn so với bản chất của sự việc rồi thông báo nội bộ rằng đ/c Hoàng Trung Hải không hề vi phạm Điều lệ Đảng, không hề khai man lý lịch…nên đã đánh lừa được cán bộ, đảng viên trong toàn Đảng về việc vi phạm Điều lệ Đảng và việc khai man lý lịch của ông Hoàng Trung Hải.
Với kết luận như vậy, ông Hải từ chỗ là người đã vi phạm nghiêm trọng Điều lệ Đảng, khai man lý lịch, khai man về thành phần dân tộc, nguồn gốc, quê quán; vi phạm tiêu chuẩn chính trị theo Quy định 75-QĐ/TW của Bộ Chính trị khóa VIII; một người mà trước đó không lâu đã lo sợ, dùng tiền để chạy chọt đút lót, hối lộ cán bộ đoàn thẩm tra nhầm chạy tội; một người mà đáng lẽ cần phải đưa ra khỏi Đảng…bỗng chốc lại trở thành một “cán bộ, đảng viên trung thực”, “được minh oan”, “giải nghi” và con đường chính trị lại trở nên tươi sáng, rộng mở hơn bao giờ hết. Ông Hải và bạn bè, “đồng chí” của ông đã công khai phát biểu rằng: ” Nhờ một số đ/c lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng, Chính phủ đã đứng ra che chắn, bảo vệ nên tôi mới thoát nạn”. Trong lúc ông Hải và bạn bè hân hoan mở dạ tiệc ăn mừng thắng lợi vì “thoát nạn” thì những người cách mạng chân chính, những cán bộ đoàn thẩm tra Ban BVCTNBTW và đa số cán bộ Thành ủy, Công an Hải phòng ; Tỉnh ủy Công an Thái bình và những người biết rõ bản chất sự việc lại bàng hoàng, đau đớn, băn khoăn, lo lắng, thất vọng vì các đ/c lấnh đạo cao cấp nhất của Đảng, Chính phủ đáng lẽ ra phải là những người đi tiên phong trong sự nghiệp bảo vệ đảng, bảo vệ an ninh chính trị, bảo vệ an ninh quốc gia, chống âm mưu diễn biến hòa bình của các thế lực thù địch, thì đằng này lại đứng ra bao che, ủng hộ cho người vi phạm điều lệ Đảng, vi phạm tiêu chuẩn chính trị. Còn buồn hơn khi ông Hải và bạn bè nói thẳng rằng: “Cụ Mạnh ủng hộ tôi và nói đưa vấn đề lịch sử, chính trị, bản thân và gia đình tôi (tức ông Hải) vào két sắt khóa lại vĩnh viễn. Từ nay sẽ chẳng còn một ai “dám”, hoặc “có thể” lật lại được vấn đề này nữa…” Mọi người thấy rất lạ là đ/c Tổng Bí thư chúng ta trăm công ngàn việc làm gì có thời gian và cũng không có chức năng, hoặc bổn phận để mà làm cái việc như ông Hải nói được. Trong buổi lễ mừng sự kiện mua thêm được ngôi nhà trị giá hàng triệu USD và xây lại khang trang theo kiểu lâu đài các Hoàng đế Trung Hoa, ông Hải hồ hởi tuyên bố rằng: “Các Cụ (tức một số đ/c lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng, Chính phủ…) rất ủng hộ và ngày càng quý mến, “quan tâm đặc biệt” tới tôi, nhiều cụ còn hứa hẹn sẽ ủng hộ đưa tôi lên Phó Thủ tướng, Thủ tướng, và thậm chí Tổng Bí thư nữa…” Ông Bộ trưởng còn vui vẻ bấm ngón tay kể ra hàng chục cái tên đáng kính mà ông gọi là “Bố nuôi”, “Người đỡ đầu”…trong số này có cả các đ/c Tổng Bí thư, Thường trực Ban Bí thư và Thủ tướng chính phủ. Ông còn nói như vừa khoe, lại vừa như dãn dạy cấp dưới rằng: “Muốn được lòng các Cụ phải biết cách, có cách và phải dám “đầu tư”…” Nhiều người khi nghe xong đã vô cùng kinh ngạc và băn khoăn thắc mắc là vì sao mà một số đ/c Lãnh đạo Đảng, Chính phủ lại quá mất cảnh giác, quá dễ dãi như vậy? để ông Hải lừa dối, lợi dụng và đem ra đàm tếu chỗ đông người để làm giảm uy tín của Đảng, uy tín của cá nhân các đ/c lãnh đạo như vậy. Có nhiều người thắc mắc là tại sao chỉ mới vài hôm trước ông Hải còn bị nhiều đ/c Lãnh đạo Đảng, Chính phủ phê phán, chỉ trích thậm chí phải đập bàn trong cuộc họp…mà sau đó it hôm lại thấy quý mến, ca ngợi liền??? đã nhiều lần ông Hải và người thân giải thích: “Tiền cả đấy…” Nếu như các đ/c lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng và Chính phủ biết được rằng việc đứng ra bao che, ủng hộ ông Hải là có tội với Đảng, có tội với nhân dân, có tội với hàng ngàn liệt sĩ đã hy sinh trong chiến đấu chống chiến tranh xâm lược biên giới phía Bắc năm 1979, trong bảo vệ quần đảo Trường Sa, Hoàng Sa…; và nếu như các đ/c biết được rằng đằng sau lưng mình ông Hải đã nói gì…chắc rằng các đ/c đã không phải phí sức đứng ra bảo vệ cho một người như vậy. Chẳng hạn: ông Hải đã nói rằng để đổi lại việc đ/c Phan Diễn đứng ra dàn xếp, ép cơ quan chức năng phải kết luận trái hoàn toàn với kết quả thẩm tra, xác minh của Ban BVCTNBTW ông ta đã phải để cho chị Diễm Hồng (là phu nhân của đ/c Phan Diễn) nhiều Hợp đồng tư vấn, môi giới bảo hiểm… trị giá hàng trăm triệu USD. Và để Thủ tướng Phan Văn Khải che chắn bảo vệ, bỏ qua những sai sót, khuyết điểm trong quá trình điều hành Bộ Công nghiệp ông ta đã phải “quan hệ” và làm ăn chung với người thân của Thủ tướng như thế nào…v.v. Có lần ông còn kể: Các cụ giúp đỡ tôi là vì các cụ có quan hệ đặc biệt với Trung Quốc. Chẳng hạn riêng đ/c Phan Diễn đã được phía TQ tặng nhiều quà và kỷ vật lưu niệm. Trong đó các ông: Tăng Khánh Hồng, lúc còn là Trưởng Ban Tổ chức Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc và ông Giang Trạch Dân, lúc còn là Thủ tướng Chính phủ đã tặng riêng cho đ/c Phan Diễn 02 bộ máy vi tính loại đặc biệt và một số quà tặng khác để tỏ lòng hữu hảo giữa 2 dân tộc. Có nhiều việc vài hôm trước còn phải nhờ người này, người nọ dẫn đến nhà các cụ để xin xỏ, nói đỡ thì chỉ vài hôm sau ông Hải đã hãnh diện tuyên bố công khai rằng đ/c này là “Bố nuôi”, đ/c kia là “Người đỡ đầu” và đưa tên tuổi các cụ ra làm bùa hộ mệnh chính trị để đề cao tầm quan trọng của ông và đồng thời hù dọa thiên hạ.
Lại nói chuyện đút lót, hối lộ: Có một lần, sau khi thực hiện việc đút lót, hối lộ một số đồng chí trong Ủy ban Kiểm tra TW, Tiểu Ban Trung ương 6/2 và đ/c Trưởng đoàn thẩm tra của Ban BVCTNBTW mỗi người 5.000.000 đồng (Năm triệu đồng) để thăm dò và cầu xin các đ/c này bỏ qua các sai phạm của bản thân và gia đình nhưng các đ/c này đã từ chối không nhận và nghiêm khắc cảnh cáo bắt ông Hải mang về. Ít hôm sau (Khi đã được một số đ/c lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng, Chính phủ bảo vệ) ông Hải liền cho người gọi điện thoại cho đ/c Trưởng đoàn thẩm tra Ban BVCTNBTW hẹn ra một địa điểm gần khách sạn Đại U, đường Liễu Gia, Hà Nội. Thấy giọng lạ nên đ/c Trưởng đoàn thẩm tra cảnh giác hỏi là ai và ra đấy có việc gì thì từ đầu dây bên kia, người lạ trả lời rằng: “Đ/c cứ ra đấy sẽ biết”. Khi đ/c Trưởng đoàn thẩm tra Ban BVCTNBTW ra địa điểm đã hẹn thì thấy Hoàng Trung Hải vui vẻ, tươi cười cùng một đoàn người Trung Quốc ăn mặc như những nhà ngoại giao nói với nhau bằng tiếng Tàu từ khách sạn Đại U đi ra như ngụ ý công khai thách thức: Ông bảo tôi là người Hoa và bây giờ tôi là người Hoa đấy thì ông làm gì được tôi? khi mà tôi đã được các đ/c lãnh đạo đứng đầu Đảng, Chính phủ bảo vệ???
*** Phải chăng có một thế lực ngầm nào đó của nước ngoài tầm cỡ cấp nhà nước hoặc Chính phủ đã và đang đứng sau ủng hộ, hậu thuẫn để cài cắm và nhằm đưa bằng được ông Bộ trưởng người Việt gốc Hoa này lên chức vụ cao cấp nhất của Đảng, Chính phủ Việt Nam để phục vụ cho mục đích chính trị của họ???… nên ông Hải mới có được sức mạnh, khả năng đánh lừa và tranh thủ được khá nhiều các đ/c lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng, Chính phủ như vậy??? Thật chua xót, cay đắng vì chúng tôi đã nhiều lần trực tiếp can gián, kiến nghị mà một số đ/c lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng, Chính phủ vẫn cố tình bỏ ngoài tai. Chắc có lẽ lời ông Hoàng Trung Hải từng nói rằng: “Ông có mối quan hệ đặc biệt với các cụ và được các cụ yêu quý, che chở coi ông như con cháu trong nhà” là hoàn toàn có thật nên một việc tày đình như vậy: vi phạm Điều lệ Đảng, vi phạm tiêu chuẩn chính trị, vi phạm Quy định 75-QĐ/TW; vi phạm Luật Phòng chống tham nhũng dùng tiền để đút lót, hối lộ nhằm chạy tội… của ông Hải mới được bưng bít, dấu kín khiến cán bộ, đảng viên trong toàn Đảng hoàn toàn bị đánh lừa.
Nhưng sự thật vẫn là sự thật. Chỉ cần các đồng chí điểm qua một số dữ kiện dưới đây là sẽ nhìn ra ngay bản chất của sự việc:
1/ Ông Hoàng Tài là bố đẻ của ông Hoàng Trung Hải, tên Trung Quốc là Sì Sói. Trong hồ sơ lưu giữ tại Cục Cán bộ, Bộ Quốc phòng hiện nay vẫn lưu giữ Bản tự khai của ông bằng giấy trắng mực đen: Trong Lý lịch đảng viên năm 1952 và bản nhận xét học viên cuối khóa 7 (tháng 8/1952) ông Sì Sói đã khai: Dân tộc: Trung Hoa; Trong Lý lịch đảng viên khai tháng 4/1954 ông lại khai: dân tộc: Hoa kiều. Còn trong bản tự chuyện được viết ngày 20/3/1957 thì đột nhiên ông lại khai: Dân tộc: Kinh. Khi cán bộ đoàn thẩm tra Ban BVCTNBTW gọi hỏi vì sao ông lại khai tiền hậu bất nhất như vậy thì ông Sì Sói (tức Hoàng Tài) nói rằng: “Vì ông quá yêu mến Việt Nam và muốn được tiếp tục phục vụ, cống hiến trong quân đội Việt Nam nên đã khai như vậy”.

Một người mà lúc thì khai là dân tộc: Hoa, rồi Trung Hoa; có lúc tự khai là người Kinh, người Việt thì thật là khó hiểu. Phải chăng việc khai man lý lịch; khai man về nguồn gốc chính trị, thành phần, dân tộc, quê quán…là có sự mờ ám mang động cơ và mục đích chính trị nhằm che dấu lý lịch để mong được đề bạt, bổ nhiệm vào hàng ngũ lãnh đạo cao cấp của Đảng, Nhà nước, Quân đội mà những người làm tình báo, gián điệp được cài vào hàng ngũ đối phương vẫn thường làm???
2/ Theo hồ sơ lưu trữ của Công an Hải phòng thì trong bản Đăng ký hộ khẩu ngày 15/6/1977 và bản khai nhân khẩu ngày 01/3/1979 của ông Hoàng Quốc Anh (tên Trung Quốc là Cọoc Dzếnh) sinh năm 1926 (là bác ruột của ông Hải, tức anh ruột của bố đẻ ông Hải) ghi dân tộc: Hán, quê quán: Long Khê, Chương Châu, Phúc Kiến, Trung Quốc.
Chả lẽ ông Sì Sói tức Hoàng Tài và ông Cọoc Dzếnh là anh em ruột cùng cha, cùng mẹ đẻ ra mà lại có hai nguyên quán khác nhau? hai thành phần dân tộc khác nhau??? một người là dân tộc Hán quê quán ở Long Khê, Chương Châu, Phúc Kiến, Trung Quốc còn một người lại là dân tộc Kinh, quê quán ở Quỳnh Giao, Quỳnh Phụ, Thái Bình???
3/ Trong một phiếu bổ sung 04 yêu cầu về hộ khẩu của ông Hoàng Quốc Khánh sinh năm 1936 là chú ruột ông Hoàng Trung Hải ngày 31/12/1985 cũng ghi rõ dân tộc Hán, quê quán: Long Khê, Phúc Kiến, Trung Quốc.
Như vậy, chúng ta có thể đi đến kết luận rằng: Việc ông Hoàng Trung Hải, cùng bố đẻ và chú ruột khai man lý lịch, khai man về thành phần dân tộc, nguồn gốc quê quán là hoàn toàn có thực. Việc làm này đã vi phạm điều lệ Đảng CSVN. Không những thế việc khai man lý lịch này đã trở thành bản chất và lặp đi lặp lại nhiều lần, ở nhiều người.
Với bản lĩnh chính trị cộng với sự nhạy cảm của những người đã từng trãi trong công tác bảo vệ Đảng, trong đấu tranh phòng, chống tình báo, gián điệp nước ngoài và bảo vệ an ninh quốc gia, chúng tôi hoàn toàn nghi ngờ và xin khẳng định rằng: Đằng sau việc khai man lý lịch của ông Hoàng Trung Hải, bố đẻ và chú ruột ông Hải nhất định có động cơ chính trị và vì mục đích chính trị.
Ngoài ra, gia đình ông Bộ trưởng trẻ tuổi này còn nổi bật về quan hệ phức tạp, có quan điểm tư tưởng sai trái, phát ngôn chống đối Đảng, Nhà nước và nói xấu chế độ:
Trong báo cáo của Công an Hải phòng có đoạn viết: “Đ/c Hải có một người chú ruột tên là Hoàng Quốc Chi công tác tại nhà máy đóng tàu Bạch Đằng. Hoàng Quốc Chi vào Đảng năm 1954; đến 1982 bị xóa tên khỏi đảng CSVN vì lý lịch không trung thực, quan hệ phức tạp, có tư tưởng quan điểm sai trái, phát ngôn vô tổ chức, hay chửi bới, nói xấu chế độ…”.
Trong quá trình thẩm tra xác minh, các cán bộ trong đoàn thẩm tra còn phát hiện ra một hiện tượng không bình thường: Dường như có ai đó hoặc một tổ chức ngầm nào đó đã và đang đi tuyên truyền vận động cho ông Hoàng Trung Hải. Họ tô vẽ, lăng xê quá mức về tài năng, đức độ ảo của ông Hải dẫn tới việc một số đ/c lãnh đạo Đảng, Chính phủ do lơ là mất cảng giác đã lầm tưởng về trình độ, năng lực và khả năng lãnh đạo của ông Hải nên dành cho ông sự quan tâm đặc biệt và quy hoạch, bồi dưỡng đưa vào những vị trí lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng, Chính phủ. Đáng tiếc rằng sự thật lại không phải như vậy. Qua thẩm tra, xác minh suốt quá trình học tập từ bé đến lớn, từ cấp I đến cấp II, cấp III và khi học tại trường Đại Học bách khoa Hà Nội thì kết quả học tập của ông Hải luôn ở mức trung bình và trình độ năng lực hiện nay cũng vậy: quá bình thường.
Về năng lực, trình độ lãnh đạo quản lý với tư cách Bộ trưởng: Nếu nhìn nhận thật khách quan, vô tư thì mặc dù Bộ Công nghiệp thời gian qua tuy đã làm được một số việc nhưng nhiệm vụ chính trị quan trọng nhất của bộ lại chưa được hoàn thành: Chưa quy hoạch được đúng và xây dựng chiến lược phát triển của Công nghiệp Việt Nam thời kỳ công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước được chuẩn xác. Việc xây dựng các cơ chế chính sách nhằm thúc đẩy công nghiệp Việt Nam phát triển còn lúng túng, chưa chính xác, chưa đồng bộ; công tác quản lý ngành còn lỏng lẻo, còn để xảy ra tình trạng khai thác và tiêu thụ khoáng sản trái phép tràn lan gây thất thoát tài nguyên của đất nước. Còn đầu tư sai mục đích, kém hiệu quả nhiều dự án gây lãng phí, thất thoát hàng ngàn tỉ đồng. Ví dụ: việc xây dựng Nhà máy Giấy Kon Tum và xây dựng hàng chục Nhà máy mía đường, nhà máy da giày…rồi đắp chiếu để đấy gây cho hàng triệu bà con nông dân, trong đó có đồng bào dân tộc một số tỉnh Tây Nguyên điêu đứng, khổ sở vì đã chót phá cây lương thực để trồng mía, trồng cây nguyên liệu giấy mà nhà nước lại không mua; việc xây dựng kế hoạch phát triển các khu công nghiệp chưa chuẩn xác để xảy ra tình trạng cho triển khai quá nhiều khu công nghiệp ở các tỉnh rồi bỏ hoang gây lãng phí biết bao nhiêu tiền của Nhà nước; việc làm chậm tiến độ xây dựng nhà máy lọc dầu Dung quất: cản trở và làm chậm tiến độ đầu tư, xây dựng các nhà máy nhiệt điện, thủy điện, đường dây 500KV (Mạch 2); đánh giá sai về tốc độ phát triển của công nghiệp Việt Nam từ đó lúng túng, bị động và hoạch định chiến lược phát triển công nghiệp thiếu chính xác; cắt xén, làm giảm chi tiêu kế hoạch trong chiến lược phát triển của ngành điện tới gần 20% so với nhu cầu thực tế và phương án trong Tổng sơ đồ V của TCTy Điện lực Việt Nam dẫn tới việc thiếu điện năm 2006, 2007 và gây mất ổn định về an ninh năng lượng; cấp giấy phép sản xuất, lắp ráp ô tô tràn lan, sai nguyên tắc, vô tội vạ dẫn tới biến Việt Nam có nguy cơ trở thành bãi rác thải công nghệ của Trung Quốc; tham mưu sai về giá điện và cách tính giá điện khiến Chính phủ phải hủy bỏ quyết định mà Thủ tướng đã ký, làm ảnh hưởng đến uy tín của Chính phủ, ảnh hưởng đến môi trường đầu tư: ngân sách bị thất thu hàng trăm tỉ đồng; kìm hãm, độc quyền, cản trở các doanh nghiệp Việt Nam trong lĩnh vực đầu tư, phát triển đa ngành nghề và cản trở việc xây dựng các nhà máy nhiệt điện, thủy điện gây hậu quả thiếu điện, hàng năm Nhà nước phải bỏ ra hàng trăm triệu USD để mua điện của Trung Quốc…trách nhiệm này thuộc về ông Bộ trưởng. Chúng tôi sẽ trực tiếp báo cáo nhiều sai phạm nghiêm trọng khác chứng tỏ ông Bộ trưởng đã và đang phá hoại sự nghiệp công nghiệp hóa của Việt Nam nếu như đoàn kiểm tra có yêu cầu.
*** Năm 2001 khi biết mình bị thẩm tra, xác minh về việc vi phạm Điều lệ Đảng, khai man lý lịch, khai man về thành phần dân tộc, nguồn gốc, quê quán ông Hải đã lo sợ vội vã dùng tiền để đút lót, hối lộ một số đ/c lãnh đạo các cơ quan chức năng. Trong đó, ông Hải đã trực tiếp đút lót, hối lộ đ/c Nguyễn Bình Giang Trưởng đoàn thẩm tra của Ban BVCTNBTW 5.000.000 đồng (Năm triệu đồng) gồm 05 tờ ngân phiếu mỗi tờ trị giá 1.000.000 đồng và thống thiết cầu xin đ/c này “thông cảm” bỏ qua những sai phạm của Hải. Tuy nhiên, đ/c Trưởng đoàn thẩm tra đã từ chối, nghiêm khắc nhắc nhở và yêu cầu ông Hải cầm lại số tiền mà ông đã đút lót, hối lộ.
Điều quan trọng không phải là ông Hoàng Trung Hải có phải là người Việt gốc Hán, gốc Hoa hay không? mà quan trọng là ở chỗ đ/c Hải đã vi phạm những điều sau đây:
1/ Vi phạm Điều lệ Đảng, không trung thực với Đảng, với tổ chức, dấu giếm, khai man lý lịch, khai man về thành phần dân tộc, nguồn gốc, quê quán của bản thân và gia đình.
2/ Vi phạm Quy định số 57-QĐ/TW ngày 03/5/2007 của Bộ Chính trị khóa X. Trong điểm 5 điều 1 của Quy định 57/QĐ-TW đã quy định: ” Những trường hợp không báo cáo trung thực với tổ chức Đảng về lý lịch, đặc điểm chính trị của bản thân…thì sẽ không được kết nạp vào Đảng”. chứ chưa nói đây lại là Bộ trưởng, UVTWĐ.
3/ Vi phạm Luật Phòng chống tham nhũng: dùng tiền để đút lót, hối lộ cán bộ Đoàn Thẩm tra để chạy tội, chạy chức chạy quyền.
4/ Yếu kém về năng lực, trình độ quản lý; tham mưu cho Đảng và Chính phủ nhiều chủ trương, chính sách thiếu chuẩn xác về phát triển công nghiệp. Cản trở sự phát triển của công nghiệp Việt Nam, đặc biệt là một số ngành công nghiệp quan trọng như: Than và khoáng sản; cơ khí, sản xuất lắp ráp ô tô; điện; giấy, thép,…và một số ngành khác dẫn tới có nguy cơ thiếu điện, mất an ninh về năng lượng; thất thoát, lãng phí về khoáng sản do xuất khẩu quặng thô. Kéo dài và làm chậm tiến độ xây dựng, đưa vào xử dụng một số dự án trọng điểm của Chính phủ. Gây thiệt hại cho công nghiệp Việt Nam và làm lợi cho Trung Quốc.
*** Ngoài ra, có một điểm vô cùng quan trọng khác mà chúng ta phải đặc biệt quan tâm, chú ý, đó là: việc đe dọa đến An ninh chính trị, An ninh quốc gia khi để cho một người Việt gốc Hoa, gốc Hán có nguồn gốc lý lịch phức tạp, không trung thực đứng vào trong hàng ngũ Lãnh đạo cao cấp của Đảng, Chính phủ thì tất cả mọi chủ trương, đường lối, quyết sách, chiến lược được coi là Bí mật, Tối mật, Tuyệt mật của Đảng và Nhà nước sẽ không còn bí mật nữa.
Chúng tôi rất biết rằng có một số đ/c lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng, Chính phủ do có một mối quan hệ cá nhân rất sâu sắc nên đã dành cho đ/c Hoàng Trung Hải sự quan tâm đặc biệt. Muốn bỏ qua những sai phạm của đ/c Hải và dự định đưa lên những vị trí rất quan trọng của Đảng và Chính phủ. Tuy nhiên có 5 điều cần phải cân nhắc:
1/ Việc vi phạm điều lệ Đảng; vi phạm luật phòng chống tham nhũng; vi phạm về tieu chuẩn đảng viên: Thiếu trung thực khai man lý lịch Đảng là một sự vi phạm hết sức nghiêm trọng Điều lệ Đảng không thể tha thứ được.
2/ Việc đề bạt bổ nhiệm, đặc biệt là cán bộ chủ chốt của Đảng, Chính phủ phải căn cứ vào tiêu chuẩn chính trị: trình độ, năng lực lãnh đạo quản lý vĩ mô; phẩm chất đạo đức, lối sống; quá trình đóng góp, cống hiến và tinh thần trách nhiệm đối với công việc, đối với Tổ quốc của cán bộ, đảng viên và làm sao phải thực sự xứng đáng, tiêu biểu chứ không phải chỉ vì sự thân quen cá nhân vì sự nghiệp cách mạng là của Đảng, của nhân dân chứ không phải của riêng một đ/c nào mà thích cho ai là được.
3/ Nếu cố tình bổ nhiệm một người Việt gốc Hoa có vấn đề về chính trị; vi phạm điều lệ đảng, vi phạm luật phòng chống tham nhũng; không trung thực khai man lý lịch bản thân và gia đình sẽ gây mất an ninh chính trị, mất an ninh quốc gia, đe dọa sự tồn vong của Đảng, của chế độ.
4/ Trong số những cán bộ, đảng viên của ta có rất nhiều đ/c con liệt sĩ, gia đình cách mạng, gia đình có nhiều hy sinh đóng góp, cống hiến trong suốt hai cuộc kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ, thậm chí cả chống Tàu (1979) bản thân được đào tạo bài bản, có năng lực, trình độ lãnh đạo quản lý vĩ mô; có kiến thức cả về lý luận và thực tiễn, có cả một bề dày hy sinh đóng góp, cống hiến rất xứng đáng nhưng lại không được đề bạt, bổ nhiệm mà lại phải chịu sự vô lý, bất công: làm việc dưới sự chỉ huy của một người kém cỏi, và vi phạm điều lệ đảng, vi phạm luật phòng chống tham nhũng như ông Hoàng Trung Hải thì thật là một lỗi nhục muôn đời không rửa được.
5/ Nếu cố tình bổ nhiệm những người đã vi phạm về tiêu chuẩn chính trị nghiêm trọng như ông Hải lên chức vụ chủ chốt của đảng, chính phủ thì nội bộ Đảng ta sẽ phân hóa. Niềm tin của cán bộ, đảng viên và quần chúng nhân dân đối với đảng và cá nhân các đ/c sẽ giảm sút. Kẻ địch sẽ lợi dụng cơ hội này để thực hiện chiến lược diễn biến hòa bình tiến tới lật đổ Đảng Cộng sản, lật đổ nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và kết thúc việc chuyển hóa chế độ chính trị ở Việt Nam.
Với tất cả những sai phạm và nguy cơ đe dọa nghiêm trọng, ảnh hưởng đến sự sống còn của Đảng của chế độ, đe dọa đến an ninh chính trị, an ninh quốc gia kể trên, chúng tôi khẳng định rằng: việc tiếp tục để một người Việt gốc Hoa, gốc Hán vi phạm Quy định 75/QĐ-TW của Bộ Chính trị khóa X; vi phạm điều lệ đảng, thiếu trung thực, khai man lý lịch; vi phạm luật phòng chống tham nhũng, dùng tiền để đút lót, hối lộ nhằm chạy tội, chạy chức chạy quyền; một người không đủ trình độ năng lực lãnh đạo, quản lý tiếp tục làm Bộ trưởng Bộ Công nghiệp là một sai lầm lớn, một sai lầm nghiêm trọng, một tai họa khủng khiếp đe dọa sự tồn vong của Đảng, của chế độ và sự nghiệp Công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước; làm ảnh hưởng đến lòng tin của cán bộ, đảng viên và toàn thể nhân dân đối với Đảng, Chính phủ.
Một lần nữa kính đề nghị các đ/c trong Bộ Chính trị, Ban Bí thư, các đ/c trong Ban Chấp hành Trung ương và đặc biệt là một số đ/c Lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng, Chính phủ. Những người đang dành sự ủng hộ và quan tâm đặc biệt cho ông Hoàng Trung Hải cần thận trọng cân nhắc, xem xét thật kỹ để tránh gây hậu họa cho Đảng. Trong lịch sử dân tộc Việt Nam ta đã từng có một thời kỳ rất đen tối chỉ vì một ông vua lơ là mất cảnh giác, không chịu nghe lời can gián của trung thần mà vô tình dâng giang sơn, đất nước mình cho giặc và trở thành một ông vua có tội với lịch sử.
Kính mong các đ/c hãy sáng suốt đặt lợi ích của Đảng, của Dân tộc, của chế độ lên trên những quan hệ và lợi ích cá nhân để tránh những sai lầm như Vua An Dương Vương đã mắc trong lịch sử. Xin đề nghị các đ/c hãy khẩn trương làm rõ và xử lý nghiêm khắc để tránh gây hậu họa cho Đảng, cho chế độ và giữ được niềm tin của cán bộ, đảng viên và nhân dân đối với Đảng, Chính phủ.
Xin thành thực xin lỗi các đ/c Lãnh đạo Đảng, Chính phủ. Những người đã và đang có quan điểm bao che, ủng hộ đ/c Hoàng Trung Hải vì chúng tôi không muốn để sự nghiệp cách mạng của Đảng, của dân tộc phải tan vỡ như sự nghiệp cơ đồ của đất nước dưới thời vua An Dương Vương ngày xưa.
Để bảo toàn tính mạng và tránh bị trù dập, trả thù, thậm chí còn bị các cơ quan đặc biệt của Trung Quốc thủ tiêu, ám sát nên chúng tôi chưa thể ký tên mình vào bức Huyết tâm thư này được mà xin phép được gặp và báo cáo trực tiếp với đ/c Chủ nhiệm Uỷ Ban Kiểm tra Trung ương, đ/c Trưởng ban Tổ chức TW hoặc bất cứ đ/c nào ngoại trừ các đ/c đã và đang bao che, ủng hộ ông Hải.
Có điều gì chưa rõ, xin đề nghị các đ/c liên hệ hỏi trực tiếp đ/c Nguyễn Bình Giang UVTWĐ các khóa 6, 7, 8, nguyên Phó Trưởng ban Thường trực Ban BVCTNBTW; số ĐT: 080448482 * ĐTDĐ: 0913217717.
Xin trân trọng cám ơn và kính chúc sức khỏe các đồng chí!
TM CÁC CÁN BỘ, ĐẢNG VIÊN TÂM HUYẾT VỚI ĐẢNG
KÍNH THƯ
Nơi nhận:
  • Các đ/c Bộ Chính trị, Ban Bí thư Trung ương
  • Bí thư tỉnh, thành ủy, Bí thư Ban CSĐ các bộ
  • Các đ/c cán bộ lão thành CLB Thăng Long
  • Trung ương Hội Cựu chiến binh Việt Nam


Thứ Ba, 8 tháng 5, 2012

Lê Anh Hùng tố cáo các ông NĐ Mạnh, NT Dũng, HT Hải trên diễn đàn Paltalk toàn cầu

Lê Anh Hùng tố cáo một số vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước Việt Nam trên Diễn đàn Paltalk Hội luận Phỏng vấn Hiện tình Việt Nam ngày 8/5/2012.