Thứ Năm, 26 tháng 5, 2016

Tuần trăng mật của Washington ở Cam Ranh

Lê Anh Hùng dịch | 



Sự hung hăng của Trung Quốc ở Biển Đông đã đưa Hoa Kỳ trở lại một hải cảng chiến lược và gây ra cho các cựu thù đủ cảm giác khổ sở khi phải bắt tay với nhau.

“Đồng bệnh tương lân”, gã hề Trinculo đã tuyên bố như vậy trong vở bi hài kịch nổi tiếng của William Shakespeare mang tên Bão tố. Bị dạt vào một hòn đảo huyền bí trong tình cảnh thời tiết xấu bủa vây, Trinculo đã náu mình bên dưới tấm áo choàng của gã nô lệ nửa người nửa thú Caliban “cho đến khi những đợt gió cuối cùng của cơn bão biến mất”. Trinculo làm vậy bất chấp người Caliban tanh như cá – và thậm chí anh ta có thể là nửa người nửa cá: “Người hay cá? Còn sống hay đã chết? Một con cá; anh ta tanh như cá; một thứ mùi rất xa xưa và giống cá.” Tóm lại, đó là một người đồng hành rất khó chịu để cùng chống chọi với cơn bão.
Sân chơi chính trị của các cường quốc cũng chẳng khác những gì diễn ra trong một tuyệt tác văn chương là mấy. Xin chuyển thể bài học về tấm áo choàng của Caliban sang nền chính trị thế giới: những đối thủ mà bình thường mới nhìn thấy nhau là đã chối đến tận cổ lại có thể gạt qua một bên sự khác biệt rõ ràng để cùng ngăn chặn mối đe doạ chung. Việc hai quốc gia dân chủ Mỹ, Anh từng bắt tay với một Liên Xô toàn trị để đánh bại phe trục trong Thế chiến II là một ví dụ. Tuy nhiên, những liên minh như thế lại rất mong manh – chúng hiếm khi còn tồn tại sau khi bão tố qua đi. Trinculo đã quẳng tấm áo choàng của Caliban ngay khi cơn bão vừa lắng xuống. Liên minh giữa ba cường quốc kể trên cũng hầu như chấm dứt ngay khi Thế chiến II kết thúc.
Nền chính trị Châu Á mới được chứng kiến ít ỏi trường hợp mang nhiều tính chất “đồng sàng dị mộng” hơn cặp đôi Việt Nam và Hoa Kỳ. Trở lại với câu chuyện của Trinculo, sự hung hăng của Trung Quốc trên các vùng biển tranh chấp ở Biển Đông đã gây ra cho các cựu thù đủ cảm giác khổ sở khi phải bắt tay nhau để bảo vệ vùng biển và vùng trời của Việt Nam. Trong chuyến công du Việt Nam nhằm thắt chặt quan hệ kinh tế và quốc phòng vừa qua, Tổng thống Mỹ Barack Obama đã dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí vốn tồn tại từ lâu với Việt Nam. Tuy cả hai bên đều hy vọng là đối tác sẽ đáp ứng những đòi hỏi về thương mại hay nhân quyền, song chi tiết của thoả thuận vẫn chưa được loan báo. Mặc dù Tổng thống Obama phủ nhận quyết định đó liên quan đến Trung Quốc, nhưng ít ai tin rằng ông ta lại có thể không đếm xỉa gì đến nhân tố Trung Quốc trong mối quan hệ Mỹ - Việt. Người ta còn phải chờ xem là liệu Hà Nội và Washington có thể đi ngược lại logic Shakespeare – xây dựng mối quan hệ đối tác bền vững ngay cả khi hiểm hoạ đã qua đi – hay không.
Dù vậy, điều khiến bất kỳ thuỷ thủ Hoa Kỳ nào cũng quan tâm nhất lại là thông tin Hà Nội có thể mở cửa trở lại cảng nước sâu Cam Ranh cho tàu chiến Mỹ như một phần của món quà để đổi lấy việc dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí. Nếu thế thì ban lãnh đạo Việt Nam (trong vai Trinculo) đã mời Hoa Kỳ (trong vai Caliban) mở rộng tấm áo choàng – để giúp chống lại cơn bão mang tên Trung Quốc. Quả là những đồng minh lạ lùng.
Tuỳ vào các điều khoản của thoả thuận, điều đó có thể cho phép hải quân Mỹ thiết lập sự hiện diện thường trực ở phía tây Biển Đông. Đây là một động thái bắt buộc nếu Hoa Kỳ muốn khẳng định tự do hàng hải trên vùng biển rộng tới 1,4 triệu dặm vuông này. Trung Quốc đã thách thức cả thông lệ lẫn Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển – cả hai đều khẳng định biển không thuộc về ai – khi tuyên bố “chủ quyền không thể tranh cãi” trên một vùng biển và vùng trời rộng lớn ở Đông Nam Á, kể cả những vùng được phân cho Việt Nam theo luật biển. Washington đáp lại thách thức của Bắc Kinh bằng cách phớt lờ.
Việc điều tàu thuyền Mỹ qua các vùng biển tranh chấp và cho phi cơ bay qua vùng trời bên trên – tốt hơn hết là cùng với các nước đồng minh và bạn bè – đồng nghĩa với lời tuyên bố: cộng đồng quốc tế không chấp nhận việc Bắc Kinh nỗ lực xâm phạm vùng biển và vùng trời của các quốc gia láng giềng hoặc vượt quá đặc quyền mà luật biển quy định. Đó là tuyên bố mà các quốc gia hàng hải phải đưa ra, lặp đi lặp lại, để bảo vệ quyền tự do hàng hải vốn đạt được một cách khó khăn trong quá khứ. Có một nguyên tắc bất thành văn theo kiểu không-dùng-thì-mất trong luật quốc tế: Các công ước quốc tế chẳng giá trị hơn những tấm da lừa bao nhiêu. Chúng có thể mất hiệu lực theo thời gian nếu các chính phủ phớt lờ một phần hay toàn bộ công ước. Nếu các thành viên trong một trật tự pháp lý sao nhãng việc phản đối một tuyên bố phi pháp thì cùng với thời gian, tuyên bố đó sẽ tìm thấy đường để trở thành thông lệ quốc tế.
Vì vậy, việc tiếp tục tiến hành các cuộc khảo sát đại dương, các chuyến bay giám sát, các hoạt động hàng không và những hoạt động khác mà Công ước LHQ về Luật Biển cho phép trên khắp vùng biển ngoài khơi và các khu vực đặc quyền kinh tế ở Đông Nam Á là rất cần thiết. Không sử dụng thì mất. Tuy nhiên, để duy trì sự hiện diện ngoài khơi đều đặn vốn cần thiết như thế thì tàu thuyền hải quân và tuần tra lại cần sự hỗ trợ hậu cần gần đó. Tàu thuyền không thể ở lâu ngoài khơi mà không nạp thêm nhiên liệu, tái trang bị vũ khí, hay nhập hàng mới.
Hãy ghé vào vịnh Cam Ranh. Cam Ranh trở thành một căn cứ hải quân quan trọng kể từ khi Pháp xâm lược Đông Dương cuối thế kỷ 19. Và nó đã đóng vai trò nổi bật trong những sự kiện quan trọng của lịch sử thế giới. Chẳng hạn, đô đốc Zinovy Rozhestvensky của Nga từng đưa hạm đội Baltic yểu mệnh của mình vào đây năm 1905. Tại đó, nó nhập than và hàng hoá trước khi tiếp tục tiến về phía bắc để nhận lấy kết cục nghiệt ngã mà hạm đội của đô đốc Nhật Bản Heihachiro Togo dành cho trong trận hải chiến mang tên “Eo biển Tsushima”.
Vai trò của vịnh Cam Ranh trong lịch sử cũng không phải “một phút huy hoàng rồi chợt tắt”. Nhật Bản chiếm Cam Ranh trong cuộc tập kích vào “Vùng tài nguyên phương Nam” – tức Đông Nam Á – từ năm 1941 đến 1942, và vị trí chiến lược này trở thành một căn cứ lý tưởng để tấn công Malaysia và Singapore. Từ giữa thập niên 1960, hải quân và lục quân Hoa Kỳ đã phát triển hạ tầng cảng biển trong khu vực vịnh để giúp tiến hành cuộc chiến tranh Việt Nam. Liên Xô mở rộng cảng sau khi Việt Nam Cộng Hoà sụp đổ năm 1975; các kỹ sư Nga lại khôi phục nó trong mấy năm gần đây. Hạ tầng để đón tiếp tàu thuyền Mỹ và các nước khác hiện đã sẵn sàng. Những gì còn thiếu là một quyết định của Hà Nội cho phép hải quân Hoa Kỳ trở lại nơi từng một thời là căn cứ của nó.
Hy vọng cả Hà Nội và Washington đều nín nhịn để hoàn tất thoả thuận đem đến cơ hội tiếp cận đó. Hạm trưởng Alfred Thayer Mahan, người có lẽ là nhân vật ủng hộ quyền lực biển nổi bật nhất trong lịch sử, đã giải thích vì sao những địa điểm như vịnh Cam Ranh lại quan trọng đến thế. Theo Mahan, giá trị chiến lược của bất kỳ hải cảng nào cũng dựa trên ba đặc điểm: (i) vị trí địa lý; (ii) sức mạnh, tức là khả năng đề kháng tự nhiên hoặc khả năng bố phòng trước các cuộc tấn công; và (iii) nguồn lực, tức là khả năng của cảng trong việc thoả mãn nhu cầu của nó cũng như của các hạm đội ghé thăm.
Hãy áp tiêu chuẩn Mahan cho vịnh Cam Ranh. Nó dư sức thoả mãn cả ba đặc điểm nêu trên. Cam Ranh nằm cạnh các tuyến đường biển phía đông dẫn tới eo biển Malacca, cho phép các tàu thuyền trong vịnh gây ảnh hưởng đến hoạt động vận chuyển hàng hải qua tuyến đường biển tối quan trọng này. Nó gần Hoàng Sa hơn so với căn cứ hải quân gần nhất của Trung Quốc tại thành phố Tam Á trên đảo Hải Nam về phía bắc. Và ngoài ưu thế hơn Trung Quốc, Cam Ranh còn sẵn lối ra vùng biển nước sâu: đáy biển tụt thẳng xuống bên ngoài cảng – cho phép tàu ngầm chìm, rồi biến mất, chỉ một thoáng sau khi rời khỏi cảng. Không có gì phải ngạc nhiên khi hơn 8 nămqua, Hà Nội đã đầu tư một hạm đội tàu ngầm diesel - điện do Nga sản xuất để chống lại Trung Quốc.
Hải cảng này mạnh thế nào? Không một căn cứ quân sự nào, kể cả Cam Ranh, thoát khỏi các cuộc tấn công bằng tên lửa trong kỷ nguyên của vũ khí chính xác tầm xa hiện nay. Tuy nhiên, Cam Ranh lại tốt hơn nhiều mục tiêu tiềm tàng khác. Diện tích cùng hình dạng trải rộng của cảng cho phép các hạm đội đóng tại đây thoải mái phân tán đội hình khắp các cầu cảng và những chỗ neo đậu xung quanh khu vực ngoại vi. Điều này sẽ góp phần làm nản nỗ lực của các chuyên gia tên lửa Trung Quốc khi nhắm vào tàu thuyền Mỹ và Việt Nam. Và các biện pháp “cứng hoá” kiểu cũ – nhà cửa và cơ sở hạ tầng được xây dựng một cách chắc chắn trên cảng dưới sự bảo vệ của những tên lửa chống hạm và tên lửa đất đối không – sẽ đem đến cho cảng khả năng hoạt động dẻo dai. Bất kỳ thoả thuận Mỹ - Việt nào liên quan cũng cần bao hàm việc nâng cấp như thế.
Và cuối cùng, cảng Cam Ranh được thiên nhiên hào phóng ban tặng rất nhiều nguồn lực. Nó vừa toạ lạc kế bên các tuyến hàng hải huyết mạch, vừa nằm ở khu vực miền nam với bạt ngàn cây cối của Việt Nam, cách không xa thủ phủ quan trọng Sài Gòn. Nguồn thực phẩm cung cấp cho cảng và tàu thuyền rất sẵn. Nhiên liệu cũng không đặt ra vấn đề gì đáng kể: dự trữ dầu thô của Việt Nam chỉ đứng sauTrung Quốc trong khu vực. Trong khi đó, nếu Hà Nội nhất trí với sự hiện diện lâu dài của hải quân Mỹ, các nguồn dự trữ và phụ tùng thay thế ở Cam Ranh sẽ không gặp phải khó khăn nào: Hải quân Hoa Kỳ đã bố trí tàu thuyền tại các hải cảng ngoại quốc như Yokosuka, Bahrain và Naples trong nhiều thập niên. Họ có thể lặp lại những dàn xếp tương tự ở vùng biển Việt Nam.
Một số điều cần dõi theo khi cuộc phiêu lưu tuyệt vời của Tổng thống Obama được tiết lộ: Thứ nhất, vấn đề hệ trọng là ban lãnh đạo cộng sản Việt Nam có quyết định cho phép hải quân Mỹ quay lại hay không? Thứ hai, việc cho phép đó kèm theo những điều kiện nào? Hà Nội sẽ chỉ chấp nhận một sự “hiện diện luân phiên”, theo đó tàu thuyền trú tại Cam Ranh trong những quãng thời gian dài nhưng sau đó phải quay về nước? Hay họ sẵn sàng đồng ý với những điều khoản thoáng hơn, chẳng hạn như việc thiết lập một hải cảng lâu dài cho một đội tàu? Thứ ba, Hà Nội sẽ cho phép quy mô hiện diện như thế nào? Bao nhiêu tàu được phép cập cảng, và những loại tàu nào?
Đối với Washington, một hạm đội với các chiến hạm lớn như khu trục hạm hay tuần dương hạm – tàu được trang bị thiết bị cảm biến cùng vũ khí đủ loại – là một công cụ chính sách hoàn toàn khác so với một đội tàu bao gồm những tàu chiến trang bị nhẹquanh quẩn ven bờ. Đồng thời nó cũng chuyển tải một thông điệp hoàn toàn khác tới Bắc Kinh về năng lực và quyết tâm của Hoa Kỳ và Việt Nam.
Và cuối cùng, Hà Nội sẽ cho phép tàu thuyền Hoa Kỳ được làm gì khi chúng đồn trú tại Cam Ranh? Chào đón một cựu thù quay lại lãnh thổ Việt Nam không phải là một động thái nhỏ nhặt, ngay cả khi điều đó xẩy ra sau cuộc chiến tranh Việt Nam bốn thập niên. Liệu hai lực lượng hải quân có tiến hành hoạt động tuần tra chung trên vùng biển tranh chấp hay không? Hay Hà Nội sẽ cho phép các tư lệnh Hoa Kỳ tự do thực hiện các yêu cầu của Washington?
Hãy thử hình dung, vì Trinculo núp dưới tấm áo choàng của Caliban xuất phát từ sự thuận tiện thiết thân, nên các nhà lãnh đạo Việt Nam sẽ thể hiện quan điểm chặt chẽ đối với các hoạt động hàng hải của Mỹ. Điều đó sẽ cho phép Hà Nội cởi bỏ tấm áo choàng bảo vệ khi (và nếu) cơn bão qua đi. Họ sẽ trao cho hải quân Hoa Kỳ quyền tiếp cận vịnh Cam Ranh trong khi vẫn bảo lưu quyền từ chối quyền tiếp cận đó vì bất kỳ lý do gì – hoặc không vì lý do nào cả. Và đối với hai cựu thù đang hợp tác với nhau vì lợi ích chung, điều đó là phù hợp.

Thứ Năm, 19 tháng 5, 2016

“GIẤY TRIỆU TẬP” PHI PHÁP LẦN THỨ 2 CỦA CÔNG AN HÀ NỘI

Lê Anh Hùng | 19.5.2016 | 



Tối hôm qua, ngày 18.5.2016, viên cảnh sát khu vực Nguyễn Trung Kiên lại đến nhà chuyển cho tôi giấy triệu tập (lần 2) của Cơ quan An ninh Điều tra - Công an Hà Nội.
Tôi ghi rõ ở phần ký nhận: "Tôi phản đối giấy triệu tập này và yêu cầu Công an Hà Nội trả lời về vụ tố cáo của tôi."


Không còn nghi ngờ gì, thái thú Hoàng Trung Hải, Bí thư Thành uỷ Hà Nội, đang tìm mọi cách khủng bố và vô hiệu hoá tiếng nói vạch những trần tội ác tày trời của ông ta.

Rất mong mọi người quan tâm và lên tiếng, yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam nói chung và Công an Hà Nội riêng phải tôn trọng pháp luật và bảo vệ người tố cáo.


Xem thêm bài về "giấy triệu tập" lần thứ nhất ngày 16.5 ở đây: http://www.leanhhung.com/2016/05/thong-bao-ve-giay-trieu-tap-cua-cong-ha.html.
ĐẢ ĐẢO HÁN TẶC HOÀNG TRUNG HẢI, TÊN GIÁN ĐIỆP ÂM MƯU THÔN TÍNH VIỆT NAM QUA DỰ ÁN FORMOSA HÀ TĨNH CÙNG HÀNG LOẠT DỰ ÁN TÀU KHÁC!!!
  • Bài liên quan:
  1. Tâm Huyết Thư của các cán bộ đảng viên tố cáo lý lịch người Hán của PTT Hoàng Trung Hải (blog Lê Anh Hùng);
  2. Một phó thủ tướng gốc Hoa khai man lý lịch, buôn bán ma tuý (Dân Làm Báo)
  3. Phó Thủ tướng gốc Tàu Hoàng Trung Hải mở đường cho giặc tràn vào Việt Nam (Dân Làm Báo)
  4. Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải và ngành khai khoáng của Việt Nam (VOA)
  5. Báo động: Người Trung Quốc lại sắp lập căn cứ ở Quảng Trị (VOA)
  6. Hiểm họa Trung Quốc và bài học từ Tiệp Khắc, Ukraina (VOA)
  7. Lào Cai: ‘Tử huyệt’ của phòng tuyến biên giới phía bắc? (VOA)
  8. Trục đường cửa ngõ chiến lược Móng Cái - Hạ Long sẽ rơi vào vòng kiểm soát của Trung Quốc? (VOA)
  9. PTT Hoàng Trung Hải - hiểm họa đằng sau những trò mịdân (VOA)
  10. Formosa Hà Tĩnh đã trở thành đặc khu của Trung Quốc? (VOA)
  11. Bauxite Việt Nam đã công khai lên tiếng về vụ PTT Tàu Hoàng Trung Hải (Bauxite Việt Nam)
  12. Thực trạng Việt Nam: Vấn đề và Giải pháp (VOA)
  13. Chính phủ Việt Nam đang ‘dâng’ nền kinh tế nước nhà cho Trung Quốc? (VOA)
  14. Trung Nam Hải đang toan tính gì với con bài Nguyễn Tấn Dũng?
  15. Vì sao TQ cấm làm đường gần biên giới, còn VN lại mở toang cửa ngõ biên giới với TQ? (VOA)
  16. Trung tâm Nhiệt điện Vĩnh Tân và hiểm họa mất nước (VOA)
  17. Khu nghỉ dưỡng Bãi Chuối: Mưu đồ thâm độc của Trung Quốc? (VOA)
  18. Ai đã ‘rước’ một Cty Trung Quốc trá hình vào cắm chốt những vị trí hiểm yếu ở Đà Nẵng? (VOA)
  19. Vì sao Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vẫn ‘quyết liệt’ ủng hộ Formosa Hà Tĩnh? (VOA)
  20. Hà Tĩnh trước làn sóng ‘Hán hoá’ mới (VOA)
  21. Lực lượng an ninh đã cố bắt Lê Anh Hùng như thế nào? (VOA)
  22. Hiểm hoạ Trung Quốc ở Bình Định (VOA)
  23. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chống Trung Quốc quyết liệt như thế nào? (VOA)
  24. Thư ngỏ gửi ĐBQH Dương Trung Quốc về vụ tố cáo Bí thư Thành uỷ Hà Nội Hoàng Trung Hải (VOA)
  25. Báo động: Trung tâm Nhiệt điện Duyên Hải sắp trở thành căn cứ của Trung Quốc (VOA)
  26. Chuyện chỉ có ở VN: Dự án nhiệt điện hàng tỷ USD được giao cho một công ty chuyên doanh…mực in!!! (VOA)
  27. Trung Quốc lại sắp lập căn cứ ở Trung tâm Nhiệt điện Sông Hậu? (VOA)
  28. Thêm một vụ bắt cóc và cưỡng chế làm việc với công an: luật pháp thời đại HCM
  29. Tập hợp các tư liệu liên quan đến băng đảng Hán tặc Hoàng Trung Hải (Blog Lê Anh Hùng)
  30. Tài liệu tố cáo Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang bán nước (Blog Lê Anh Hùng)
  31. Thư tố cáo lãnh đạo Đảng và Nhà nước lần thứ 75 (Blog Lê Anh Hùng)

Thứ Ba, 17 tháng 5, 2016

THÔNG BÁO: VỀ “GIẤY TRIỆU TẬP” CỦA CÔNG AN HÀ NỘI

Lê Anh Hùng | 17.5.2016 | 


Chiều tối hôm qua, viên cảnh sát khu vực Nguyễn Trung Kiên đã đến nhà gửi cho tôi tờ giấy triệu tập, yêu cầu tôi đúng 8h30 ngày 18/5/2016 phải có mặt tại Cơ quan An ninh Điều tra - Công an Tp Hà Nội để “làm việc về các bài viết đăng tải trên mạng Internet”. (Tôi không ở nhà nên họ đã chuyển giấy cho mẹ tôi.)

Về việc này, quan điểm của tôi như sau:
1) Theo quy định của pháp luật Việt Nam hiện hành, công an chỉ được “mời” chứ không được phép “triệu tập” tôi, và ngay cả “giấy mời” cũng không tạo ra nghĩa vụ tôi phải đến để thoã mãn ý chí tuỳ tiện, vô pháp luật của họ. (Xem bài “Giấy triệu tập và giấy mời” của luật sư Tô Hồng Thế ở đây: http://luatsuto.com/giay-trieu-tap-va-giay-moi/.)

2) Các bài viết đăng tải trên mạng Internet mà Cơ quan An ninh Điều tra – CAHN đề cập liên quan đến vụ tố cáo của tôi nhằm vào các ông Hoàng Trung Hải, Nguyễn Tấn Dũng và Nông Đức Mạnh kể từ tháng 4/2008 đến nay.
3) Liên quan đến vụ tố cáo này, tôi đã làm việc với Cơ quan An ninh Điều tra – CAHN 2 lần vào ngày 2/7/2012ngày 6/7/2012. Tôi đã mấy lần đốc thúc họ trả lời về vụ việc nhưng đã gần 4 năm trôi qua mà Công an Hà Nội vẫn im lặng về vụ việc đặc biệt nghiêm trọng đó.
Ngoài ra, ngày 16/9/2013, tôi cũng đã trực tiếp gửi đơn thư tố cáo cho Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc, và ông cho tôi biết là đã chuyển đơn thư cho Bộ Công an. Mặc dù tôi đã nhiều lần đốc thúc nhưng ĐBQH Dương Trung Quốc vẫn chưa trả lời tôi về vụ việc, lý do là vì nhà chức trách chưa trả lời ông. (Xem bài “Thư ngỏ gửi ĐBQH Dương Trung Quốc về vụ tố cáo Bí thư Thành uỷ Hà Nội Hoàng Trung Hải” do VOA đăng tải ngày 28/3/2016.)
Như vậy, trách nhiệm của Công an Hà Nội là phải trả lời tôi về vụ tố cáo kia, chứ không có quyền triệu tập tôi một cách phách lối như trên. Vì những lý do nêu trên, tôi từ chối chấp hành "giấy triệu tập" của Cơ quan ANĐT - Công an Hà Nội.
Việc Công an Hà Nội gần đây thường xuyên khủng bố, sách nhiễu tôi sau 4 năm phớt lờ vụ tố cáo đặc biệt nghiêm trọng kia rõ ràng là liên quan đến việc sau Đại hội XII vừa qua ngài Phó Thủ tướng Hán tặc Hoàng Trung Hải, kẻ bị tôi tố cáo những tội ác khủng khiếp suốt 8 năm qua, đã ngồi chễm chệ trong ban lãnh đạo tối cao của Đảng CSVN và trở thành Bí thư Thành uỷ Hà Nội.

ĐẢ ĐẢO HÁN TẶC HOÀNG TRUNG HẢI, KẺ ÂM MƯU TIÊU DIỆT NÒI GIỐNG VIỆT QUA DỰ ÁN FORMOSA HÀ TĨNH CÙNG HÀNG LOẠT DỰ ÁN TÀU KHÁC!!!

*Bài liên quan: 
  1. Tâm Huyết Thư của các cán bộ đảng viên tố cáo lý lịch người Hán của PTT Hoàng Trung Hải (blog Lê Anh Hùng);
  2. Một phó thủ tướng gốc Hoa khai man lý lịch, buôn bán ma tuý (Dân Làm Báo)
  3. Phó Thủ tướng gốc Tàu Hoàng Trung Hải mở đường cho giặc tràn vào Việt Nam (Dân Làm Báo)
  4. Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải và ngành khai khoáng của Việt Nam (VOA)
  5. Báo động: Người Trung Quốc lại sắp lập căn cứ ở Quảng Trị (VOA)
  6. Hiểm họa Trung Quốc và bài học từ Tiệp Khắc, Ukraina (VOA)
  7. Lào Cai: ‘Tử huyệt’ của phòng tuyến biên giới phía bắc? (VOA)
  8. Trục đường cửa ngõ chiến lược Móng Cái - Hạ Long sẽ rơi vào vòng kiểm soát của Trung Quốc? (VOA)
  9. PTT Hoàng Trung Hải - hiểm họa đằng sau những trò mị dân (VOA)
  10. Formosa Hà Tĩnh đã trở thành đặc khu của Trung Quốc? (VOA)
  11. Bauxite Việt Nam đã công khai lên tiếng về vụ PTT Tàu Hoàng Trung Hải (Bauxite Việt Nam)
  12. Thực trạng Việt Nam: Vấn đề và Giải pháp (VOA)
  13. Chính phủ Việt Nam đang ‘dâng’ nền kinh tế nước nhà cho Trung Quốc? (VOA)
  14. Trung Nam Hải đang toan tính gì với con bài Nguyễn Tấn Dũng?
  15. Vì sao TQ cấm làm đường gần biên giới, còn VN lại mở toang cửa ngõ biên giới với TQ? (VOA)
  16. Trung tâm Nhiệt điện Vĩnh Tân và hiểm họa mất nước (VOA)
  17. Khu nghỉ dưỡng Bãi Chuối: Mưu đồ thâm độc của Trung Quốc? (VOA)
  18. Ai đã ‘rước’ một Cty Trung Quốc trá hình vào cắm chốt những vị trí hiểm yếu ở Đà Nẵng? (VOA)
  19. Vì sao Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vẫn ‘quyết liệt’ ủng hộ Formosa Hà Tĩnh? (VOA)
  20. Hà Tĩnh trước làn sóng ‘Hán hoá’ mới (VOA)
  21. Lực lượng an ninh đã cố bắt Lê Anh Hùng như thế nào? (VOA)
  22. Hiểm hoạ Trung Quốc ở Bình Định (VOA)
  23. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chống Trung Quốc quyết liệt như thế nào? (VOA)
  24. Thư ngỏ gửi ĐBQH Dương Trung Quốc về vụ tố cáo Bí thư Thành uỷ Hà Nội Hoàng Trung Hải (VOA)
  25. Báo động: Trung tâm Nhiệt điện Duyên Hải sắp trở thành căn cứ của Trung Quốc (VOA)
  26. Chuyện chỉ có ở VN: Dự án nhiệt điện hàng tỷ USD được giao cho một công ty chuyên doanh…mực in!!! (VOA)
  27. Trung Quốc lại sắp lập căn cứ ở Trung tâm Nhiệt điện Sông Hậu? (VOA)
  28. Thêm một vụ bắt cóc và cưỡng chế làm việc với công an: luật pháp thời đại HCM (VOA)
  29. Tập hợp các tư liệu liên quan đến băng đảng Hán tặc Hoàng Trung Hải (Blog Lê Anh Hùng)
  30. Tài liệu tố cáo Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang bán nước (Blog Lê Anh Hùng)
  31. Thư tố cáo lãnh đạo Đảng và Nhà nước lần thứ 75 (Blog Lê Anh Hùng)

Thứ Năm, 12 tháng 5, 2016

Thêm một vụ bắt cóc và cưỡng chế làm việc với công an: luật pháp thời đại Hồ Chí Minh

Lê Anh Hùng | VOA| 11.5.2016 | 



Thời gian gần đây, tôi liên tục bị công an Hà Nội khủng bố và sách nhiễu. Từ chiều ngày 9/5, nhà tôi lại bị công an quận Hoàng Mai và phường Đại Kim, cả thảy khoảng chục cảnh sát và an ninh, bao vây vòng trong vòng ngoài.
Khoảng 7h30 sáng 10/5, tôi ra ngoài ăn sáng thì thấy cách nhà độ vài chục mét, bọn họ đã sắp cả dãy ghế để ngồi canh chừng mình. Tôi ra đến gần chỗ ăn sáng thì gặp một toán khác, trong đó có thiếu tá Nguyễn Thế Thanh, cán bộ Phòng PA92 Công an Hà Nội, người từng làm việc với tôi 2 lần vào ngày 2/7/2012ngày 6/7/2012 và cũng đã gặp tôi hôm 1/5/2016, khi tôi là người biểu tình duy nhất bị Công an Hà Nội bắt cóc đưa về Phòng Cảnh sát Hình sự. Anh ta bảo tôi là hôm nay họ sẽ làm việc với tôi. Tôi nói muốn làm việc thì làm việc nhưng phải có giấy mời đàng hoàng. Anh ta nói lát sẽ đưa giấy mời cho tôi.

Thiếu tá Thanh cùng một nhân viên an ninh khác đi vào tận chỗ tôi ăn sáng. Sau đó, anh ta đi ra, còn tay kia thì ngồi sau lưng giám sát tôi.

Thiếu tá Nguyễn Thế Thanh (bên trái) cùng 2 nhân viên an ninh khác canh chừng tôi
bên ngoài nơi tôi ăn sáng

Ba trong số những kẻ bao vây nhà tôi từ chiều 9/5 đến sáng 10/5
Khoảng gần 8h, tôi ăn sáng xong và đi ra thì gặp Thanh cùng 7-8 nhân viên an ninh nữa đón sẵn. Họ dứt khoát “mời” tôi đi theo họ để “làm việc”. Tôi yêu cầu họ phải đưa giấy mời trước và phải để tôi về nhà thay quần áo nhưng họ không cho. Biết không thể nào cưỡng lại được cả đám côn đồ mang những bộ mặt lạnh lùng kia, tôi buộc phải lên xe ô tô theo họ về trụ sở Công an Hà Nội tại 87 Trần Hưng Đạo.
Đến nơi, tôi phải đợi một lúc để họ dọn một phòng mới nhằm phục vụ cho cuộc “làm việc”. Sau khi vào phòng làm việc, thiếu tá Thanh mới đưa giấy triệu tập cho tôi xem. Giấy triệu tập do anh ta ký, đề ngày 9/5, mời tôi (Lê Anh Hùng) đúng 8h30 ngày 10/5 có mặt tại trụ sở Công an Tp Hà Nội, 87 Trần Hưng Đạo, để làm việc về một số bài viết trên mạng.
Tôi chất vấn anh ta là tại sao không phải là giấy mời mà là giấy triệu tập? Tôi không phải tội phạm và vụ án chưa được khởi tố nên không có lý do gì tôi lại bị “triệu tập” thay vì “mời” cả. Chưa hết, tại sao giấy triệu tập đề ngày 9/5 mà hôm nay ngày 10/5 anh ta mới cho tôi xem? Anh ta cứ giải thích vòng vo, lấp liếm. (Tôi chỉ được xem giấy triệu tập rồi họ lấy lại ngay, chứ không chịu giao cho tôi.)
Tôi nói: “Tôi phản đối cuộc làm việc hôm nay, vì tôi không được đưa giấy mời từ trước và vì tôi đã bị bắt cóc và cưỡng chế đến đây, chứ không phải là ‘mời’. Giấy mời phải được giao cho tôi trước 24 giờ để tôi thu xếp; nếu nội dung cuộc làm việc là cần thiết và tôi thu xếp được thời gian thì tôi sẽ hợp tác.”
Thiếu tá Thanh cho tôi biết là ngày 29/4/2016, Sở Thông tin Truyền thông Hà Nội đã gửi công văn cho Công an Hà Nội về việc phát hiện trên mạng Internet một số bài viết của tôi liên quan đến một số lãnh đạo Đảng và Nhà nước và đề nghị Công an Hà Nội làm rõ. Công văn do Phó Giám đốc Sở Thông tin Truyền thông Nguyễn Minh Khánh ký.
Trên cơ sở công văn của Sở Thông tin Truyền thông, ngày 6/5/2016, Thiếu tướng Bạch Thành Định, Phó Giám đốc kiêm Thủ trưởng Cơ quan An ninh Điều tra Công an Tp Hà Nội, đã quyết định phân công 4 người, do một phó thủ trưởng cơ quan an ninh điều tra đứng đầu, để làm rõ về vụ việc. Thiếu tá Nguyễn Thế Thanh là 1 trong 4 người đó.
Mặc dù công văn của Sở TT-TT gửi Công an Hà Nội chỉ mới cách đây mấy ngày, nhưng trong danh sách 11 bài viết mà họ in ra và gửi kèm lại toàn những bài cũ, và tuyệt nhiên không có bài nào được đăng trên website của Đài Tiếng nói Hoa Kỳ, nơi tôi vẫn đều đặn đăng hàng chục bài viết từ 3 năm nay, kể cả bức “Thư ngỏ gửi ĐBQH Dương Trung Quốc về vụ tố cáo Bí thư Thành uỷ Hà Nội Hoàng Trung Hải” đặc biệt “nhạy cảm” mà tôi mới công bố hôm 28/3 rồi gửi đến hàng loạt cơ quan chức năng và báo chí chính thống trong nước. Phải chăng là họ sợ rắc rối khi kéo VOA vào cuộc?
Vụ tố cáo của tôi đối với các ông Hoàng Trung Hải, Nguyễn Tấn Dũng và Nông Đức Mạnh từ năm 2008 đến nay là công khai và đúng pháp luật. Hơn 6 năm qua, nhà chức trách Việt Nam vẫn chưa giải quyết vụ việc vô cùng nghiêm trọng này một cách rốt ráo và trên hết là đúng pháp luật. Đơn thư gần nhất của tôi đã được chuyển cho Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc từ ngày 16/9/2013 và ông cho tôi biết là đã chuyển cho Bộ Công an. Gần 3 năm đã trôi qua mà ông Dương Trung Quốc vẫn chưa hồi âm cho tôi về vụ việc, dù tôi đã bao lần thúc giục, đơn giản là vì nhà chức trách vẫn chưa trả lời ông.
Công an Hà Nội đã làm việc với tôi 2 lần về vụ tố cáo vào ngày 2/7/2012ngày 6/7/2012, tại sao họ không giải quyết vụ việc dù tôi đã mấy lần gọi điện hỏi, mà giờ lại đòi “làm việc” với tôi qua cái “công văn” mờ ám của Sở Thông tin Truyền thông Hà Nội? Tại sao họ muốn làm việc với tôi mà lại không gửi giấy mời đàng hoàng từ trước cho tôi, mà lại bắt cóc và cưỡng chế tôi “làm việc” với họ?
Ngày 8/5 vừa qua, Công an quận Hoàng Mai và phường Đại Kim huy động cả chục người đến nhà “mời” (thực ra là cưỡng bức) tôi đi làm việc với họ về vụ biểu tình hôm 1/5. Họ đưa giấy mời cho tôi, nhưng sau đó lại giở trò lưu manh quen thuộc để lấy lại, mà mục đích là không muốn tôi công bố cái giấy mời phi pháp kia.
Công an Hà Nội giải quyết vụ tố cáo Bí thư Thành uỷ Hà Nội thì làm sao bảo đảm được sự công tâm và khách quan ở đây?
Việc công an Hà Nội phong toả nhà tôi từ chiều 9/5 rồi bắt cóc tôi vào sáng 10/5 còn nhằm một mục đích quan trọng hơn là ngăn không cho tôi gặp ông Tom Malinowski, Trợ lý Ngoại trưởng đặc trách Dân Chủ, Nhân quyền và Lao động của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ. Ông Malinowski muốn dành riêng cho Hội Nhà báo Độc lập một cuộc phỏng vấn trong khoảng 1 giờ, bắt đầu từ 13h45 tại 170 Ngọc Khánh, Hà Nội. Tôi là một thành viên Hội Nhà báo Độc lập và đã có tên trong danh sách tham dự cuộc gặp này. (Việc tôi mãi đến 4h chiều mới được trả tự do, dù ngay trong buổi sáng tôi đã từ chối làm việc với họ, càng cho thấy rõ điều đó.)
<> 
Bất kỳ một giải pháp nào cho tương lai của Việt Nam trước hết đều phải đưa ra “lời giải” cho “bài toán Hoàng Trung Hải”, một người Hán trá hình đã khống chế và thao túng cả bộ máy chóp bu của Việt Nam kể từ năm 2006 đến nay và, nếu không có gì thay đổi, sẽ còn trực tiếp kiểm soát ban lãnh đạo tối cao của Việt Nam trong ít nhất 10 năm tới.
Hy vọng, lời giải cho bài toán hóc búa này kịp đến trước khi Việt Nam trở thành một Tân Cương hay Tây Tạng mới thông qua “con ngựa thành Troy” Hoàng Trung Hải. Vụ đàn áp đẫm máu nhằm vào những người biểu tình ôn hoà ở Hà Nội và Sài Gòn hôm 8/5 vừa qua, cũng như cách thức mà nhà cầm quyền Việt Nam xử lý thảm hoạ môi trường ở Miền Trung hơn một tháng nay, là lời cảnh tỉnh dành cho những ai vẫn chưa nhận ra vị thế “ông vua không ngai” của tân Bí thư Thành uỷ Hà Nội, “cha đẻ” của hiểm hoạ quân sự - kinh tế - môi trường mang tên Formosa Hà Tĩnh.

* Blog của Lê Anh Hùng là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ. 


Lê Anh Hùng là một blogger/dịch giả/nhà báo độc lập ở Hà Nội và là người đấu tranh vì tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam từ nhiều năm nay.




Nguồn: VOA

Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2016

Hạ Long: Nén bạc đâm toạc di sản

Lê Anh Hùng | VOA| 5.5.2016 | 


Dù được khoác bộ y phục mỹ miều là “nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa có sự quản lý của nhà nước”, nhưng cũng như Trung Quốc, quốc gia láng giềng cùng chung ý thức hệ cộng sản, Việt Nam lại đang trải qua giai đoạn phát triển mạnh mẽ của một hình thái tư bản chủ nghĩa rừng rú.
Đặc trưng cơ bản của thứ chủ nghĩa tư bản “mang màu sắc xã hội chủ nghĩa” này là đám tham quan nhũng lại đội lốt “đầy tớ nhân dân” cấu kết với đám mafia kinh tế khoác áo “doanh nhân” mặc sức cướp đoạt đất đai của nhân dân, tài sản của nhà nước, tài nguyên của quốc gia… thông qua các dự án kinh tế siêu lợi nhuận, bất chấp những hệ luỵ nghiêm trọng như tầng lớp nông dân bị bần cùng hoá, môi trường bị huỷ diệt, hay cảnh quan thiên nhiên bị tàn hại, v.v.

Mới đây, trong một dịp ghé thăm Hạ Long, chúng tôi lại được “mục sở thị” thực trạng đáng báo động đó ngay trên địa danh hai lần được UNESCO công nhận là di sản thiên nhiên thế giới – lần thứ nhất năm 1994 về giá trị thẩm mỹ và lần thứ hai năm 2000 về giá trị địa chất, địa mạo. Hàng trăm ha mặt biển thuộc vùng đệm của di sản, vốn bị cấm xâm phạm theo hồ sơ di sản cũng như quy định của UNESCO, đang bị san lấp ồ ạt.

Các khu vực thuộc vùng đệm di sản thiên nhiên Vịnh Hạ Long mà Sun Group và Vingroup đang ồ ạt san lấp (nằm bên trong 2 đường màu đỏ). Lưu ý: (i) phần lớn đường Hạ Long trước kia nằm sát bờ biển; (ii) hình ảnh trên Google Map trễ một thời gian so với trên thực địa.

Hàng chục xe tải hạng nặng cùng các thiết bị thi công cơ giới đang ngày đêm cấp tập đổ hàng triệu m3 đất đá xuống vùng đệm của di sản Vịnh Hạ Long. Ảnh chụp ngày 21/4/2016 trước bến tàu du lịch cũ trên đường Hạ Long, tuyến đường chính chạy ven biển của khu du lịch Bãi Cháy.

Cầu tàu của bến tàu du lịch cũ và cả vùng biển xung quanh đã bị chìm trong lớp lớp đất đá.

Đảo Rều, nơi toạ lạc của khu nghỉ dưỡng Vinpearl Hạ Long (bên phải), giờ chỉ còn cách “đất liền” mấy chục mét, so với mấy km như trước kia.

Đại công trường của dự án “Công viên Đại dương” do tập đoàn Sun Group làm chủ đầu tư.

Tuyến đường chính Hạ Long ven biển trở thành ruộng bùn.

Bảo vệ của Sun Group ngăn cản, đe doạ, không cho chúng tôi chụp hình.

Vùng biển ngay dưới chân núi Bài Thơ đang được tập đoàn Vingroup cấp tập san lấp và công khai rao bán nền biệt thự.

Những toà tháp trên Vạn Lý Trường Thành của Trung Quốc được tái hiện tại Hạ Long? Ảnh chụp Vòng Xoay Mặt Trời của Sun Group ở đầu cầu Bãi Cháy.
Mahatma Gandhi từng nói: “Trái đất có thể đáp ứng mọi nhu cầu của con người nhưng không thể đáp ứng được lòng tham của mỗi người.” Khi pháp luật và các chuẩn mực đạo đức của xã hội, những công cụ tiết chế lòng tham của con người, bị vô hiệu hay băng hoại, sớm muộn gì môi trường sống của chúng ta cũng bị huỷ diệt, mà vụ Formosa Hà Tĩnh xả thải đầu độc cả vùng biển Bắc Trung Bộ mới đây là một minh chức điển hình.
*Ảnh trong bài: Lê Anh Hùng

* Blog của Lê Anh Hùng là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ. 


Lê Anh Hùng là một blogger/dịch giả/nhà báo độc lập ở Hà Nội và là người đấu tranh vì tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam từ nhiều năm nay.





Nguồn: VOA

Thứ Ba, 3 tháng 5, 2016

Một cuộc vượt thoát công an ngoạn mục

Lê Anh Hùng | VOA| 2.5.2016 | 



Như bao người khác không chỉ đang khắc khoải, lo lắng cho số phận của dân tộc mà còn sẵn sàng dấn thân với những hành động thiết thực, sáng 1/5 tôi dự định sẽ tham gia cuộc biểu tình tại Hà Nội nhằm phản đối thảm hoạ môi trường ở Bắc Miền Trung thời gian qua mà thủ phạm là tập đoàn Formosa của Trung Quốc.
Tôi thức dậy từ sớm, tắm rửa rồi đi ăn sáng. Ra khỏi nhà thì không thấy kẻ nào canh chừng mình. Tuy nhiên, trong bụng còn chưa hết mừng thì khi quay về tôi đã thấy lố nhố mấy vị khách “không mời mà đến”: 1 tay an ninh phòng PA67 – CA Hà Nội, tay trưởng công an phường Đại Kim (quận Hoàng Mai), 1 viên cảnh sát khu vực, 1 viên cảnh sát trật tự và ông tổ trưởng dân phố.

Tôi vừa buồn vừa bực, bụng bảo dạ: “Phen này thì hết đường biểu tình rồi.” Và tự trách mình là sao lại chủ quan đến thế, lẽ ra là phải đi luôn từ sáng sớm, đằng này lại cứ đủng đỉnh để rồi bị bao vây. (Thực ra, vì tối hôm trước tôi bay chuyến bay muộn từ Sài Gòn ra Hà Nội, về đến nhà đã 1h sáng, nên cũng có phần chủ quan là họ chưa biết mình ở đâu.)
Tay trưởng công an phường giải thích với tôi là họ muốn mời tôi về trụ sở công an phường để làm “đăng ký tạm trú”, do hộ khẩu của tôi nằm ở quận Thanh Xuân. Một ngày nghỉ lễ trên cả nước mà nhà chức trách lại huy động một lực lượng đông đảo đến nhà một công dân chỉ để mời anh ta đi đăng ký tạm trú thì đó quả là một nhà nước “của dân, do dân và vì dân” như họ vẫn ra rả tuyên truyền rồi còn gì.
Tôi biết là nếu không đi đến đó thì mình cũng không thể nào rời khỏi nhà được, bởi với ngần ấy người thì làm sao mà thoát cho nổi. Vì thế chỉ còn cách là vờ ngoan ngoãn đi theo họ để tìm cơ hội thoát thân thôi.
Sau khi đăng thông báo trên trang Facebook cá nhân về việc tôi bị “mời” về công an phường để “khai báo tạm trú”, tôi bắt đầu tỏ ra nhũn nhặn với họ, lấy xe máy ra và đi theo họ, không quên thủ sẵn máy ảnh và biểu ngữ trong người. Tay trưởng công an phường nhanh chóng nhảy lên xe tôi ngồi để dễ bề kiểm soát đối tượng, sau lưng tôi là 2 xe máy của tay an ninh PA67 và tay cảnh sát khu vực.
Đến khu vực trụ sở công an phường, vì đã có ý tìm cơ hội đào thoát nên khi đưa xe máy vào bãi xong, tôi không cởi mũ bảo hiểm. Tay trưởng công an phường liền nhắc tôi là hãy cất mũ bảo hiểm chỗ xe máy (bãi để xe nằm ngoài khuôn viên trụ sở). Tôi bèn quay lại xe, tra chìa khoá vào ổ, mở ngăn chứa đồ để bỏ mũ bảo hiểm vào đó (dù thực ra không cần thiết phải cẩn thận như vậy vì đây là lãnh địa của công an), đồng thời tranh thủ thời cơ quay đầu xe ra ngoài một chút.
Tôi cố ý “câu giờ” để chờ cho mấy kẻ hộ tống mình tiến về phía cổng trụ sở công an phường. Trong tích tắc, khi phát hiện bọn chúng lơ là mục tiêu, tôi liền rồ ga phóng xe chạy. Mấy tay cảnh sát hốt hoảng chạy theo: “Ơ này, chạy đi đâu thế?”
Đến Bờ Hồ, tôi gửi xe vào phố Lý Thường Kiệt rồi bắt taxi đi về phía Nhà hát Lớn, nơi cuộc biểu tình dự kiến xuất phát, nhưng không thấy bóng “biểu tình viên” nào ở đấy. Tôi tưởng cuộc biểu tình đã không thể diễn ra, nhưng vẫn bảo taxi đi về hướng Tràng Tiền rồi rẽ sang Đinh Tiên Hoàng xem tình hình thế nào. Đi qua chỗ tượng đài Lý Thái Tổ cũng chẳng thấy dấu hiệu nào của một cuộc biểu tình, ngoại trừ rất đông dân chúng đang tập thể dục và nhảy nhót cùng nhiều cảnh sát áo xanh, áo vàng ở đó. (Đây là một địa điểm mà các cuộc biểu tình ở Hà Nội thường lấy làm điểm xuất phát hoặc ghé vào trong khi tuần hành, vì thế nhà chức trách thường huy động lực lượng “quần chúng” chiếm hết không gian công cộng.)
Nhìn sang phố Lê Thái Tổ phía bên kia Hồ Hoàn Kiếm, thấy một đám đông khá dài, tay lái xe taxi nói hình như đang có biểu tình ở đó. Tôi liền bảo taxi chạy sang đó và gia nhập đoàn biểu tình ở đoạn ngay trước mặt nhà hàng Thuỷ Toạ phố Lê Thái Tổ. Lúc này khoảng 9h30.
Tôi giương cao tấm biểu ngữ “HÁN TẶC HOÀNG TRUNG HẢI, ‘CHA ĐẺ’ CỦA FORMOSA HÀ TĨNH, HÃY CÚT KHỎI VIỆT NAM” gần như suốt cuộc biểu tình, đặc biệt là luôn cố trưng cho lực lượng cảnh sát, an ninh và dân phòng để họ được thấy, ngõ hầu khai mở cho họ về thực trạng thối nát của bộ máy cũng như những hiểm hoạ của đất nước. Chốc chốc tôi lại hô vang “ĐẢ ĐẢO FORMOSA!”, rồi “ĐẢ ĐẢO HÁN TẶC HOÀNG TRUNG HẢI!”. Đoàn người biểu tình cứ thế hô theo “ĐẢ ĐẢO! ĐẢ ĐẢO!” Rất nhiều người dân chụp ảnh tấm biểu ngữ và bày tỏ sự ủng hộ.

Tác giả (Lê Anh Hùng) trong cuộc biểu tình tại Hà Nội sáng 1/5.
Từ đầu đến cuối cuộc biểu tình, tôi luôn bị đám an ninh thay nhau quay phim, chụp ảnh. Một vài người nhắc tôi là không nên hô khẩu hiệu quá mạnh như thế, những người mới tham gia lần đầu họ sẽ ngại, nhưng tôi giải thích với họ rằng Hán tặc Hoàng Trung Hải mới là chính danh thủ phạm, nếu không nhằm thẳng vào hắn thì không thể giải quyết được vụ Formosa Hà Tĩnh cũng như bao hiểm hoạ khác của Việt Nam. Nhiều người đồng tình ủng hộ.
Sau mấy vòng tuần hành, cuộc biểu tình kết thúc vào khoảng lúc 12h tại tượng đài Lý Thái Tổ. Tôi và anh Hoa TDrời khu vực tượng đài đi dọc theo phố Lê Lai rồi rẽ trái sang góc phố Lý Thái Tổ giáp phố Lê Lai, nơi anh gửi xe máy (tôi nhờ anh chở đến chỗ tôi gửi xe máy).
Từ tượng đài Lý Thái Tổ, đi được một đoạn, chúng tôi ngoái lại nhìn thì thấy một toán an ninh chừng 7-8 tên đang bám theo. Đến chỗ anh Hoa TD gửi xe thì cả một đám mặt mũi lạnh lùng bặm trợn đuổi kịp và vây xung quanh chúng tôi. Tôi bảo chúng: “Các anh định làm gì vậy. Chúng tôi không có nhu cầu bảo vệ đâu.” Bất thình lình, một tên an ninh hộ pháp chẳng nói chẳng rằng vòng tay qua cổ và bụng tôi, ép tôi lên chiếc xe SH của đồng bọn chờ sẵn và đưa tôi đi, với mấy chiếc xe khác hộ tống phía sau.
Chúng đưa tôi về trụ sở Phòng Cảnh sát Hình sự Công an Hà Nội, số 7 Thuyền Quang. Tại đây, chúng lục soát người tôi, tước đoạt điện thoại, máy ảnh cùng 2 tấm biểu ngữ có nội dung như trên.
Trước sự hung tợn của đám côn đồ đội lốt “công an nhân dân”, tôi tỏ ra nhũn nhặn rồi dần dần giải thích cho chúng việc mình đang làm. Đám an ninh/cảnh sát cứ xoáy vào tấm biểu ngữ của tôi, rằng tôi lấy tấm biểu ngữ ở đâu, tại sao lại viết nội dung như vậy về một nhà lãnh đạo cao cấp của Đảng và Nhà nước, v.v.
Tôi hỏi lại chúng: “Hoàng Trung Hải có phải là người Hán không?” Một tên nói: “Ông ta là người Hán nhưng đã ở Việt Nam 5 đời rồi.” Tôi nói: “Đó là luận điệu của đám dư luận viên bắt nguồn từ những kẻ bao che cho ông ta. Bố ông ta tên là Sì Sói, sinh ra và lớn lên ở Long Khê, Chương Châu, Phúc Kiến, Trung Quốc. Vậy ông ta không là người Hán thì người gì?”
Tôi lại đặt câu hỏi cho chúng: “Có đúng Hoàng Trung Hải là tác giả của Formosa Hà Tĩnh không? Ông ta là người đã ký hai quyết định quan trọng nhất đưa đến sự ra đời của dự án này.” Tôi tiếp tục: “Tôi không nói vu vơ, mà tôi khẳng định những sự thật trên qua một vụ tố cáo công khai và đúng pháp luật suốt 8 năm nay, mà đến giờ vẫn chưa được giải quyết.” Bọn họ không trả lời được. “Vậy tôi nói đúng hay sai? Tôi có nên nói hay không? Tôi tin là nếu ở vào hoàn cảnh của tôi, các anh cũng hành xử như tôi thôi.”
Tôi nhẹ nhàng khuyên nhủ họ: “Chúng ta không phải là kẻ thù của nhau. Giữa tôi và các anh chẳng có thù oán gì cả. Các anh làm theo pháp luật, theo chỉ đạo của cấp trên. Tôi thì thực hiện quyền biểu tình, một quyền tự do mà hiến pháp quy định. Công dân được quyền làm những gì mà pháp luật không cấm, còn các anh chỉ được làm những gì mà pháp luật cho phép. Tôi chỉ yêu cầu các anh làm đúng pháp luật thôi. Các anh mà cứ nhắm mắt làm bừa theo chỉ đạo mồm của cấp trên thì đến khi chế độ này sụp đổ các anh chạy đi đâu, trong khi với hàng đống dollar chứa đầy các nhà băng ở Thuỵ Sỹ, Hoa Kỳ… sếp của các anh đã ‘cao chạy xa bay’ rồi?”
Đám cảnh sát/an ninh kia không chỉ cứng họng mà dần dần còn tỏ ra đồng cảm và thậm chí nể phục.
Dù tỏ ra nhũn nhặn và luôn tận dụng cơ hội để khai mở cho họ về những vấn đề của đất nước, nhưng tôi kiên quyết không hợp tác với họ khi họ lập đủ thứ biên bản này nọ. Tôi nói: “Việc các anh ‘mời’ tôi về đồn công an như thế là trái pháp luật, vi phạm quyền tự do và quyền bất khả xâm phạm về thân thể của tôi. Tôi đi biểu tình là thực hiện một quyền chính đáng của công dân mà hiến pháp quy định. Tôi không thể hợp tác hay làm việc với những kẻ bắt cóc, những kẻ đang chà đạp lên pháp luật.”
Cuối cùng, sau một thời gian chờ “chỉ đạo của cấp trên”, Phòng Cảnh sát Hình sự đành lập biên bản bàn giao vụ việc cho Công an Q. Hoàn Kiếm, rồi Công an Q. Hoàn Kiếm lại bàn giao cho Công an P. Đại Kim. Hơn 7h tối, tôi rời khỏi trụ sở Phòng CSHS để đi cùng viên Trưởng CA P. Đại Kim và viên cảnh sát khu vực về trụ sở công an phường làm thủ tục đăng ký tạm trú. Mãi tới hơn 11h đêm, tôi mới về tới nhà.
Cuộc biểu tình ở Hà Nội hôm 1/5 vừa qua là cuộc biểu tình kéo dài nhất từ trước tới nay, bắt đầu từ 8h55 và mãi đến gần 12h mới tan, với số người tham gia đông nhất, lúc cao điểm phải trên 2.000 người. Quan trọng hơn, trong thành phần biểu tình có rất nhiều người mới tham gia lần đầu và đặc biệt là đông đảo các bạn trẻ. Đây thực sự là bước chuyển biến rất tích cực và mang nhiều ý nghĩa.
Riêng đối với tôi, sau một ngày mệt nhọc với nhiều cung bậc cảm xúc, tôi cảm thấy rất vui khi lần đầu tiên công khai vạch mặt chỉ tên thủ phạm chính của hiểm hoạ Formosa Hà Tĩnh, và là đầu mối trực tiếp của hầu như mọi vấn nạn liên quan đến Trung Quốc ở Việt Nam suốt nhiều năm qua, trong một cuộc xuống đường rầm rộ của quần chúng.
Cuộc vượt thoát công an sáng 1/5 vì thế lại càng ngoạn mục và ý nghĩa.

* Blog của Lê Anh Hùng là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ. 


Lê Anh Hùng là một blogger/dịch giả/nhà báo độc lập ở Hà Nội và là người đấu tranh vì tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam từ nhiều năm nay.




Nguồn: VOA