Thứ Năm, 18 tháng 4, 2013

LÀM THẾ NÀO ĐỂ (KHÔNG) TRỞ THÀNH MỘT ĐẠI SỨ MỸ?

Greg Rushford
Người dịch: Lê Thiên Hà


Có hai cách mà các đại sứ Mỹ nhiều tham vọng vẫn tiến hành hòng thuyết phục tổng thống Mỹ bổ nhiệm mình vào vị trí đầy vinh dự đó. Đầu tiên là cách cổ điển, dựa trên tài năng, qua đó các quan chức ngoại giao cao cấp của Mỹ với lý lịch ngoại giao nổi bật được thẩm tra thầm lặng và cẩn thận trong nhóm chóp bu của Bộ Ngoại giao. Những ai vượt qua sự soi xét của các đồng nghiệp sẽ lọt vào danh sách chuyển sang Nhà Trắng để tổng thống phê chuẩn chính thức, thường chỉ mang tính chất thủ tục. Cách thứ hai, mang tính chất chính trị, được (đôi khi diễn ra đầy tai tiếng) dành cho những nhân vật nổi tiếng, các chiến hữu của tổng thống, và các nhà tài trợ lớn cho chiến dịch tranh cử đã bỏ tiền cho chiếc ghế đại sứ. Song bây giờ lại xuất hiện thêm nhân vật Tổng Lãnh sự Mỹ tại Tp HCM, quan chức ngoại giao người Mỹ gốc Việt tên là Lê Thành Ân, với phương thức thứ ba đầy mới mẻ: một phương thức rất-Á-Châu.
Lê Thành Ân muốn trở thành đại sứ kế tiếp của Mỹ tại Việt Nam. Để phục vụ cho mục đích đó, vị tổng lãnh sự vẫn đang làm việc sau hậu trường ít nhất là từ tháng Bảy năm ngoái với một mạng lưới đồng minh người Mỹ gốc Việt, một số trong đó có các mối quan hệ chính trị và kinh tế ở cả Washington lẫn Hà Nội. Mặc dù Lê Thành Ân đã hối thúc những người ủng hộ tìm kiếm sự hậu thuẫn của Quốc hội, song mục tiêu chính của chiến dịch vận động vẫn là người đề cử: Tổng thống Barack Obama.
Để đạt được mục đích ấy, Lê Thành Ân cùng các đồng minh của mình đã thể hiện sự táo bạo theo kiểu Châu Á. Một trong những người ủng hộ chủ chốt của Lê Thành Ân trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt là David Duong, nhà quyên góp của Obama từ khu vực Vịnh San Francisco. Theo Trung tâm Phản hồi Chính trị (Center for Responsive Politics) thì Duong đã đóng góp hơn 150.000USD cho Obama và Đảng Dân chủ kể từ năm 2008.  Qua nội dung các bức thư điện tử trao đổi giữa Lê Thành Ân và Duong mà nhà báo này đã nhìn thấy, Duong từng kể lại rằng ông ta đã trực tiếp tiếp cận Obama để nhấn mạnh những điều kiện trở thành đại sứ của Lê Thành Ân tại một sự kiện gây quỹ của Đảng Dân chủ ở California hồi đầu tháng này.
Nhà Trắng thông báo, Obama có mặt ở miền bắc California để tham gia gây quỹ vào ngày 3 và 4 tháng Tư. Doanh nhân Duong thông báo cho Lê Thành Ân trong một email rằng ông ta đã trao cho Tổng thống một bức thư, cùng với danh sách những người ủng hộ ứng viên Lê Thành Ân, tại một buổi gây quỹ diễn ra vào tối 3/4.
Danh sách những người ủng hộ Lê Thành Ân – được in lại dưới bài này để phục vụ công chúng – có trên 70 cái tên. Nổi bật ngay vị trí đầu tiên là cựu giám đốc nhân sự của Obama, Rahm Emanuel, người hiện là thị trưởng thành phố Chicago. Ngày 4/4, Duong thông báo cho Lê Thành Ân trong một email rằng ông ta đã hối thúc Obama lần thứ hai. “Sáng nay, tôi đã dự bữa ăn gần trưa với Tổng thống cùng 27 người khác và đã nói chuyện về anh cũng như bức thư mà tôi đã trao cho ông ta tối qua.”
Duong cho viên tổng lãnh sự biết là ông ta đã nhận được phản ứng thân thiện từ phía Obama: “Chúng ta cần làm việc và có vài hạ nghị sỹ và/hoặc thượng nghị sỹ Mỹ khuyến nghị anh. Điều này sẽ đảm bảo rằng anh sẽ lọt vào danh sách.”
Các email này cho thấy, trong khi ông ta tìm cách thúc đẩy điều mà Lê Thành Ân liên tục nhắc đến như là “tư cách ứng viên” của mình, vị tổng lãnh sự lại không chỉ đơn thuần là một người quan sát thụ động. Lê Thành Ân đã tham gia vào việc soạn thảo và biên tập nhiều bức thư ủng hộ và giới thiệu. Trước khi doanh nhân Duong đến từ bang California trao bức thư cho Obama ngày 3/4, Lê Thành Ân đã nhắc đồng minh của mình sửa một lỗi in ấn. Ngay sau khi được Dương thông báo là bức thư đã được trao cho Obama, Lê Thành Ân đã bày tỏ sự biết ơn của mình trong một email khác. Từ chiếc iPad của mình, viên tổng lãnh sự đã thuật lại cái cách mà “tôi đánh giá cao” nỗ lực của “những người bạn” tốt như thế “trong việc thúc đẩy tư cách ứng viên của mình”.
Duong và Lê Thành Ân đã không phản hồi một số email đề nghị bình luận về vụ việc. Một nỗ lực đề nghị Nhà Trắng bình luận cũng không thu được kết quả. Một cuộc gọi đến văn phòng báo chí của Emanuel nhận được gợi ý là nhà báo hãy gửi email đề nghị thị trưởng phản hồi – mà sau đó đã không được trả lời.
Duong, người đặt chân đến Mỹ không một xu dính túi sau khi phe cộng sản giành chiến thắng trong cuộc chiến tranh Việt Nam, là một câu chuyện thành công của một người nhập cư Mỹ điển hình: một doanh nhân mà công ty quản lý rác thải của mình, California Waste Solutions, hiện có những hợp đồng nhiều triệu dollar với các cơ quan chính phủ ở cả Mỹ lẫn Việt Nam (ở Việt Nam thì đã thông qua một công ty con triển khai một khu chôn lấp chất thải rắn trị giá 400 triệu USD, theo website của công ty và các bản báo tiếng Việt).
Ngoài hoạt động kinh doanh, năm 2010 Duong còn được Tổng thống Obama bổ nhiệm vào Quỹ Giáo dục Việt Nam (VEF), tổ chức nhận tài trợ của chính phủ Mỹ để cấp học bổng giáo dục bậc cao cho sinh viên Việt Nam. Doanh nhân người Mỹ gốc Việt này được giới thiệu cho Nhà Trắng thông qua Hạ nghị sỹ Barbara Lee, đảng viên Đảng Dân chủ bang California và là người mà Duong đã đóng góp vào quỹ tranh cử. Duong đã ca ngợi “sự ủng hộ đầy đủ” mà ông ta nhận được nhờ hoạt động từ thiện của mình từ các cấp lãnh đạo trong chính phủ Việt Nam, kể cả Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
Duong không phải là người Việt tha hương duy nhất trong mạng lưới những người ủng hộ Lê Thành Ân và là người biết khai thác mối quan hệ với chính quyền Việt Nam hiện nay, thể chế mà ông ta đã trốn chạy từ khi còn là một đứa trẻ. Một người ủng hộ chủ chốt khác dường như là Bùi Duy Tâm, một bác sỹ từng giúp giới thiệu vị tổng lãnh sự với những người bạn Mỹ gốc Việt ở Bắc California.
Bác sỹ Tâm lại là một công chuyện thành công khác của người nhập cư. Là một người đang ở độ bát tuần, ông nổi tiếng trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt nhờ các hoạt động y tế nhân đạo trên quê hương mình, trong đó có chiến dịch hỗ trợ Việt Nam chống bệnh gan. Phó Thủ tướng Trương Vĩnh Trọng từng đến thăm gia đình bác sỹ Tâm ở San Francisco năm 2010. Đài Tiếng nói Việt Nam, phát thanh bằng Tiếng Việt và 11 thứ tiếng khác, tường thuật: “PTT nêu bật những đóng góp to lớn của bác sỹ Tâm cho cộng đồng người Việt ở Mỹ và Tổ quốc. Bác sỹ Tâm nói là ông rất xúc động.”
Ngày 28/7/2012, Tổng Lãnh sự Lê Thành Ân gửi cho bác sỹ Tâm một email cá nhân qua dịch vụ Hotmail (có lẽ là để tránh những hạn chế trên toàn quốc giống như những quy định trong đạo luật Hatch – ngăn cấm viên chức chính phủ sử dụng máy tính và thời gian làm việc chính thức của chính phủ để tham gia hoạt động chính trị). “Cám ơn sự hào hiệp của ngài qua bản phác thảo bức thư giới thiệu”, vị tổng lãnh sự nói với bác sỹ. “Xin cho tôi vài ngày để xem xét và chuẩn bị một bản tái phác thảo của bức thư, bởi đây là một vấn đề rất nhạy cảm”, Lê Thành Ân tỏ ra cẩn trọng.
Vài tuần sau khi họ trao đổi qua email, Lê Thành Ân đi nghỉ phép ở California. Phần lớn thời gian nghỉ phép chính thức tại bang rồi sẽ được sử dụng hòng thúc đẩy “tư cách ứng viên” của vị tổng lãnh sự “trong vai trò đại sứ kế tiếp tại Việt Nam”, ông nói trong một email như vậy.
Việc tiết lộ tư cách ứng viên như thế có thể gây tranh cãi trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt. Nhiều người Mỹ gốc Việt từng trốn chạy khỏi chế độ cộng sản đã bắt đầu chấp nhận việc bình thường hoá quan hệ ngoại giao và thương mại với Hà Nội. Tuy nhiên, trong khi tồn tại những quan điểm khác biệt tự nhiên về chính trị, ở đây vẫn còn lằn ranh đỏ rõ ràng cho những người Việt lưu vong nào đã trở thành công dân Mỹ yêu nước mà sẽ luôn yêu Tổ quốc mình. Một trong những lằn ranh rõ ràng đó – có lẽ là rõ ràng nhất – liên quan đến một thực tế là việc các công dân Việt Nam tụ tập ôn hoà để ủng hộ quyền bầu cử dân chủ vẫn là một tội. Công dân Việt Namvẫn bị bỏ tù vì bày tỏ những quan điểm như vậy.
Tôi hỏi bác sỹ Tâm và David Duong là liệu họ có tin rằng việc cổ suý dân chủ nên bị ngăn cấm về mặt pháp lý trên quê hương mình hay không. Không ai trả lời câu hỏi này. Thực tế theo đó những người tha hương xuất chúng sẵn sàng nhìn sang chỗ khác và ngậm miệng trước những vấn đề nhân quyền cốt lõi – có lẽ là nếu làm khác sẽ bất tiện cho việc duy trì những thương vụ hiện hành với chính quyền cộng sản Việt Nam – sẽ bị nhiều người coi là chướng tai gai mắt. Và quay trở lại quê hương, người ta có thể hình dung ra mức độ phản ứng khi thông tin ấy đến tai những công dân Việt Nam đang chống chọi trong nhà tù vì họ đã đủ dũng cảm để ủng hộ quyền bầu cử.
Thành viên duy nhất trong mạng lưới những người ủng hộ Lê Thành Ân hồi âm đề nghị bình luận về bài viết này là Trương Ngọc Phương, giám đốc điều hành của Trung âm Dịch vụ Quốc tế (International Service Center) trụ sở ở Harrisburg, bang Pennsylvania. Trung tâm này ra đời năm 1976, nhằm hỗ trợ những người tị nạn Việt Nam trốn chạy khỏi cuộc tiếp quản của phe cộng sản một năm trước đó. Hiện nay nó cũng hỗ trợ những đối tượng khó khăn khác, kể cả nạn nhân của thảm hoạ bão Katrina ở bang Louisiana.
Trương từ chối trả lời phỏng vấn về công việc giữa ông ta với Lê Thành Ân liên quan đến vị trí đại sứ (đồng thời cũng từ chối bày tỏ quan điểm về các luật lệ bài dân chủ của chính phủ Việt Nam). Dù vậy, nhân viên công tác xã hội của bang Pennsylvania này vẫn sẵn sàng lý giải sự ủng hộ mà ông dành cho chiến dịch vận động của Lê Thành Ân nói chung.
Trương nói với tôi trong một email: “Chúng tôi chỉ là một nhóm nhỏ những người đại diện cho cộng đồng và doanh giới tình cờ biết được những hành động tuyệt vời mà ông Lê Thành Ân đã có khả năng hoàn thành trên cương vị Tổng Lãnh sự tại Tp HCM ba năm qua. Xuất phát từ sự ngưỡng mộ ông Lê Thành Ân, và xuất phát từ sự tôn trọng dành cho Đại sứ đương nhiệm của Mỹ tại Việt Nam, David Shear, chúng tôi quyết định tổ chức một chiến dịch thận trọng nhằm huy động sự hỗ trợ bổ sung cho tư cách ứng viên của ông Lê Thành Ân.” (Viên tổng lãnh sự cũng được gửi bản copy của email.)
Trong một thông điệp mà Trương gửi cho những người ủng hộ tiềm năng của vị tổng lãnh sự, ông lập luận rằng Lê Thành Ân là người Việt Nam tương đương với Gary Locke, đại sứ đương nhiệm của Mỹ ở Trung Quốc và là cựu bộ trưởng thương mại. Trương viết: “Việc bổ nhiệm Gary Locke làm Đại sứ Mỹ tại Trung Quốc đã tạo ra một tiền lệ xứng đáng được lặp lại. Sự phụng sự mẫu mực của Đại sứ Locke nhờ nhiều vào bản sắc một người Mỹ gốc Hoa của ông. Những phẩm chất của ông cho phép ông tìm ra những lĩnh vực hợp tác hiệu quả giữa hai nền văn hoá và hai quốc gia.”
Thật là một điều rất bất thường – có lẽ là chưa có tiền lệ – khi một thành viên tích cực của ngành ngoại giao Mỹ lại tiến hành một chiến dịch gây áp lực chính trị bí mật để Nhà Trắng đề cử vào cương vị đại sứ tới một quốc gia quan trọng.
Một cái nhìn sơ qua về bối cảnh của những gì mà những người mong muốn trở thành đại sứ thường làm sẽ minh hoạ cho mức độ bất thường đó. Hai cách đầu tiên để trở thành đại sứ là những cách bình thường. Đại sứ đương nhiệm của Mỹ tại Việt Nam, David Shear, xuất thân từ hàng ngũ tinh hoa của ngành ngoại giao Mỹ. Shear có bằng thạc sỹ của Học viện Quan hệ Quốc tế thuộc Đại học John Hopkins (John Hopkins School of Advanced International Service), thành thạo tiếng Nhật và tiếng Trung, và từng là phó trợ lý ngoại trưởng phụ trách Châu Á trước khi được Bộ Ngoại giao thẩm tra và bổ nhiệm làm đại sứ ở Hà Nội năm 2011. Phương thức truyền thống này chiếm khoảng 2/3 tổng số đại sứ của Mỹ. Các đại sứ Mỹ tại Việt Nam trước đây đều xuất thân từ hàng ngũ tinh hoa: những quan chức ngoại giao với nhiều kinh nghiệm về an ninh quốc gia như Michael Michalak, Michael Marine và Raymond Burghardt.
Đại sứ đầu tiên của Mỹ tại Việt Nam, Douglas “Pete” Peterson, người phục vụ từ năm 1997 – 2001, là một vụ bổ nhiệm mang màu sắc chính trị. Song Peterson lại được xem là một sự lựa chọn xuất sắc. Ông là cựu thành viên đáng kính của Quốc hội Mỹ và là cựu tù binh trong trong chiến tranh Việt Nam.
Đối với phương thức chính trị nói chung, hãy hình dung Caroline Kennedy, người được cho là sẽ sớm thay thế đại sứ Mỹ tại Nhật Bản, John Roos, một luật sư vùng Silicon Valley với kinh nghiệm ngoại giao đến từ việc bỏ ra hơn 500.000USD để ủng hộ chiến dịch tranh cử tổng thống năm 2008 của Obama. Phải chăng Roos đã mua chiếc ghế đại sứ? Tất nhiên. Song nhờ hệ thống tài trợ chiến dịch tranh cử của Mỹ mà luật chống hối lộ không bao giờ nhảy vào cuộc chơi chừng nào có nháy-và-gật khi cuộc giao dịch diễn ra, và không có sự đổi chác – điều “không bao giờ” diễn ra.
Chắc chắn, những giới thâm trầm trong bộ phận hoạch định chính sách ngoại giao Mỹ có lý do chính đáng để e dè trước những vụ bổ nhiệm mang màu sắc chính trị như thế. Rốt cuộc, vị trí đại sứ – hoặc bất kỳ vị trí chính quyền nào – không bao giờ nên bán chác. Có lẽ điều đáng ngạc nhiên là hệ thống này lại thường cho ra kết quả tốt, khi mà một số chiến hữu của tổng thống hoá ra lại là những nhà ngoại giao lành nghề, đại diện cho quốc gia của mình một cách đáng khâm phục. Pamela Harriman, người được Bill Clinton cử sang Paris, là một dẫn chứng tức thời. Bên cạnh đó là cựu ngôi sao phim trẻ em Shirley Temple Black, người từng đóng vai trò đại sứ Mỹ tại cả Ghana lẫn Czechoslovakia những năm 1970 và 1980 một cách đáng ngưỡng mộ. Và khi mà vị đại sứ với nhiều mối quan hệ chính trị lại là một nhân vật ít được ngưỡng mộ, mọi đại sứ quán Mỹ dường như đều có một vị phó đại sứ thượng thặng nhằm đảm bảo những lợi ích ngoại giao quan trọng của Mỹ không bị ảnh hưởng. Giống như các đại sứ chuyên nghiệp, các phó đại sứ cũng xuất thân từ hàng ngũ tinh hoa của ngành ngoại giao và có thể được tin cậy trong việc quản lý hoạt động ngoại giao đích thực.
Lê Thành Ân không đến từ hàng ngũ tinh hoa đó. Ông ta là một cựu viên chức dân sự trong Hải quân Mỹ, sau 15 năm phục vụ trong quân ngũ đã tham gia ngành ngoại giao vào năm 1991. Bản sơ yếu lý lịch chính thức trong Bộ Ngoại giao của Lê Thành Ân được đăng trên website của lãnh sự quán cho biết, một cách dễ nhầm lẫn, rằng ông ta “sinh ra và lớn lên” ở Việt Nam, điều sau đó lại mâu thuẫn với lời khẳng định ông ta là “một người bản địa bang Virginia”. Kết quả tìm kiếm những thông tin công khai sẵn có gợi lên rằng Lê Thành Ân trên thực tế ra đời đâu đó ở Việt Nam, mặc dù chính xác thời gian và địa điểm ra đời, cũng như thời điểm ông ta rời quê hương, thì vẫn chưa rõ.
Theo bản sơ yếu lý lịch của Lê Thành Ân thì ông ta giành được bằng thạc sỹ chuyên ngành quản trị kỹ thuật (engineering administration) của Đại học George Washington năm 1978. Lê Thành Ân trở thành thành viên cao cấp ngành ngoại giao Mỹ từ năm 2001. Song công việc trong Bộ Ngoại giao của ông ta dường như lại tập trung vào khía cạnh quản lý của ngành ngoại giao, liên quan đến những chủ đề như các toà nhà và công việc hành chính, chứ ít dính dáng đến những vụ việc về an ninh quốc gia.
Lê Thành Ân là người vinh dự được trao giải thưởng quản lý hàng đầu của Bộ Ngoại giao năm 2006, “Luther I. Replogle Award for Management Improvement”. Bất kể phần thưởng ấy đáng ca ngợi đến đâu – và đó thực sự là một vinh dự đáng kể – những thành tích như thế lại gợi lên rằng tình trạng thiếu kinh nghiệm ngoại giao cấp cao của ông ta thậm chí có thể còn không đủ điều kiện để trở thành một phó đại sứ ở đại sứ quán Mỹ tại Hà Nội, chứ chưa nói gì đến đại sứ.
Vị tổng lãnh sự tại Tp HCM mà Lê Thành Ân thay thế, Kenneth Fairfax, nay là đại sứ Mỹ tại Kazakhstan. Song Fairfax lại là một trong những ngôi sao của ngành ngoại giao, công việc trước đây của ông ở những vị trí nhạy cảm bao gồm một nhiệm kỳ làm quan chức cấp cao trong Hội đồng An ninh Quốc gia, nơi ông phụ trách vấn đề vũ khí hạt nhân. Trong thời gian này, các nhà ngoại giao ở đại sứ quán Mỹ tại Hà Nội phải giải quyết những vấn đề ngoại giao nhạy cảm, còn lãnh sự quán tại Tp HCM do Lê Thành Ân đứng đầu lại thường được coi là một trung tâm chuyên xử lý visa.
Một phỏng đoán dựa theo kinh nghiệm ở đây là Tổng Lãnh sự Lê Thành Ân sẽ không được trao chiếc ghế đại sứ mà ông ta đang tìm kiếm. Hãy thử hình dung phản ứng từ ngành ngoại giao Mỹ nếu Lê Thành Ân thành công trong việc được Nhà Trắng đề cử bằng cách buộc một mục đích chính trị phải chạy quanh quy trình thẩm tra thông thường của Bộ Ngoại giao, trong đó có việc tiếp cận trực tiếp tổng thống – và tại một sự kiện gây quỹ xem.

***

Lưu ý: Dưới đây là danh sách “Những người bạn và người ủng hộ Tổng Lãnh sự tại Tp HCM Lê Thành Ân”, do doanh nhân bang California David Duong trao cho Tổng thống Obama tại một buổi gây quỹ của Đảng Dân chủ trong chuyến công cán của Tổng thống đến khu vực Vịnh San Francisco hai ngày 3-4/4/2013. Bức thư mà vị tổng lãnh sự đã thông qua, theo cuộc trao đổi email mà nhà báo này được chứng kiến, chưa được biên tập. (Chữ [F] tham chiếu sau tên của một số người ủng hộ chẳng hạn như cựu đại sứ Mỹ tại Pháp Craig Stapleton, bản thân là một người được bổ nhiệm với mục đích chính trị rõ ràng là đề cập đến vị trí “cựu” [former]. Lê Thành Ân từng phục vụ tại đại sứ quán Mỹ ở Paris trong nhiệm kỳ của Stapleton.)

LIST OF ENDORSERS OF MR. AN LE’S CANDIDACY


Title
First Name
Last N.
Position
Business/Organization
City
St.
Zip
T.H.
Rahm
Emanuel
Mayor
City of Chicago
Chicago
IL
60602
Mr.
David
Duong
President
California Waste Solutions
Oakland
CA
94607
Mr.
Pedro (Sonny)
Ada
President
Ada’s Trust and Investment, Inc.
Hagatna
GU
96932
Mrs.
Jennifer M.A.
Ada
Ambass-at-Large
Governor of Guam’s Trade Mission to VN
Hagatna
GU
96932
Mrs.
Stephanie
Au
Behavioral Cons.
Spencer, Shenk, Capers & Associates
Irvine
CA
92618
Mr.
Charles R.
Bailey
Representative (F)
Ford Foundation/Vietnam
Chestnut Ridge
NY
10977
Mr.
Mark
Baldyga
President/Owner
Baldyga Group, LLC
Tumon
GU
96913
Mr.
David C.
Ball
Owner
DesignBalls Studio
Grapevine
TX
76051
Mr.
Greg J.
Baroni
President/CEO
Attain, LLC
Vienna
VA
22182
Mr.
Elvin Y.
Chiang
Senior Advisor
Ernst & Young, LLP
Tamuning
GU
96913
Dr.
Hung Manh
Chu
Professor/Dean
West Chester University
West Chester
PA
19382
Ms.
Sandy
Dang
Principal
11plus Philanthropic Consulting, LLC
Washington
DC
20015
Mr.
Huy
Do
Chair/President
Strategic Alliance VN Ventures Internl.
Brisbane
CA
94005
Mr.
Duc
Do
Editor
Thoi Luan Newspaper
Westminster
CA
92684
Mr.
Thien-Chuong
Duong,Esq
Patent Attorney
AD Intellectual Property Consulting
Palo Alto
CA
94306
Dr.
Huan
Giap,M.D
Director
Scripps Proton Therapy Center
San Diego
CA
92121
Mrs.
Lourdes Leon
Guerrero
President/CEO
Bank of Guam
Hagatna
GU
96910
Mr.
Loc
Hoang
IT Director
University of Maryland
College Park
MD
20742
Mrs.
Diane
Hsiung
Prog. Associate
American University
Washington
DC
20016
Ms.
Kim-Yen
Huynh
Founder/President
Asian-American Business Women Assn.
Huntington Beach
CA
92647
Dr.
Johannes
Kratz
Physician
Massachusetts General Hospital
Boston
MA
02115
Mr.
Larry Trung
La
President
Meiwah Group
Washington
DC
20036
Mrs.
Jennifer L.
Lawless
Professor
American University
Washington
DC
20008
Dr.
Tommy
Le, PE
Vice Chair
County Board of Electrical Examiners
Silver Spring
MD
20906
Mr.
Anh-Tuan, P.E
Le
Managing Cons.
Green Orange
Fountain Valley
CA
92708
Mr.
Marc
Levin
Managing Partner
Levin Capital Management
Chicago
IL
60611
Mr.
David
Lublin
Professor
American University
Washington
DC
20016
Dr.
David
Mai, M.D
President
MediZen Advanced Imaging, Inc.
Fountain Valley
CA
92708
Mr.
Nolan
Metzger
Financ. Advisor
Oppenheimer
Houston
TX
77022
T.H.
Constance A.
Morella
Congressman (F)
U.S. House of Representatives
Bethesda
MD
20817
Mr.
Steve A.
Nagel
Council Member
City of Fountain Valley
Fountain Valley
CA
92708
Dr.
Chau Thanh
Nguyen
M.D.
Private Practice
San Jose
CA
95116
Ms.
Diem H. Helen
Nguyen
Mrktg Executive
Caesars Entertainment Corporation
Las Vegas
NE
89109
Dr.
Chau
Nguyen
Physician
Chau Nguyen Osthreopathic Center
Westminster
CA
92683
Ms.
Ginna Claire
Nguyen
Design./Professor
Ginna Claire Studio & Pasadena College
Pasadena
CA
91105
Mr.
John Wynn
Nguyen
President
Imperial Investment & Development Inc.
Milpitas
CA
95035
Dr.
Duc Tien
Nguyen
Vice-President
International Liver Foundation for Vietnam
West Covina
CA
91790
Dr.
Thuan Hoa
Nguyen
Physician
Kaiser Permanente
Silver Spring
MD
20902
Ms.
Hoa
Nguyen
Tec. Bus.Analyst
METRO/Public Transportation
Houston
TX
77002
Dr.
Ai
Nguyen
Owner
Pain Clinic of Westminster
Santa Ana
CA
92706
Ms.
Ai Van
Nguyen
Singer
Performing Artist
Cupertino
CA
95014
Mr.
Chris
Nguyen
Co-Chair
Stanford U. Vietnamese Student Assn.
Arcadia
CA
91007
Mr.
Dzuong Ky
Nguyen
Professor
Stanford University
Stanford
CA
94305
Ms.
Anna
Nguyen
Chief Fin.Officer
Strategic Intl. Medical Business Alliance
Rancho St. Fe
CA
92067
Dr.
Thu-Huong
Nguyen-Vo
Professor
University of California at Los Angeles
Los Angeles
CA
90095
Mr.
Dean
Nguyen
President
USA Home Realty
Falls Church
VA
22042
Dr.
Ngai
Nguyen
Medical Doctor
Viet Heritage Foundation
San Jose
CA
95112
Ms.
Hong Thuy
Nguyen
Author/Board
Vietnam Literary & Artistic Association
Annandale
VA
22003
Dr.
Quan H.
Nguyen
President (F)
Vietnamese Physicians Assn. of South CA
Fountain Valley
CA
92708
Mrs.
Kim D.
Nguyen
Vice-President
Wells Fargo Bank
San Francisco
CA
94105
Mr.
David
O’Brien
Vice President
University of Guam
Mangilao
GU
96923
Ms.
Allyson
Perleoni
Grad. Assistant
Women & Politics Institute
Washington
DC
20008
Dr.
Christina
Pham
Clinical Fellow
Harvard Medical School, Cambridge H.A
Cambridge
MA
02139
Ms.
Geneva
Pham
Manager
Management Sciences for Health
Washington
DC
20036
Mr
Son Michael
Pham
Principal
U.S – Asia Gateway
Bellevue
WA
98009
Mr.
Trong
Pham
President
Washington Vietnamese-American C of C
Seattle
WA
98111
Mrs.
Susan W.
Preator
Exec. Chairman
Imagine Learning, Inc.
Provo
UT
84604
Mrs.
Thanh-Lo
Sananikone
ManagingDirector
TAF International, Inc.
Honolulu
HI
96816
T.H.
Craig
Stapleton
Ambassador (F)
Stapleton Management
Greenwich
CT
06830
Mr.
Steve
Stewart
Chairman
Gulf Winds International
Houston
TX
77061
Ms.
Cheryl
Sturm
Vice President
R. Crusoe & Son
Chicago
IL
60661
Mr.
Steven
Taylor
Asso.Professor
American University
Washington
DC
20910
Dr.
Michelle
Thai
Medical Doctor
St. Jude Medical Center
Westminster
CA
92683
Ms.
Diem Lan
Ton Nu
Senior Vice Pres
Children’s Hospital, Los Angeles
Los Angeles
CA
91007
Mr.
Brian
Ton, Esq.
President
Satori Law Group, Inc.
Fountain Valley
CA
92708
Mr.
Nhan
Tran
Managing Partner
Advent Pacific Technologies, LLC.
Tamuning
GU
96913
Dr.
Thanh Nga
Tran
Physician
Massachusetts General Hospital
Boston
MA
02114
Ms.
Jenny
Truong
President/CEO
Apollo Manufacturing Services
San Diego
CA
92121
Dr.
Joseph M.
Vo, PsyD
President
International Epic Solutions, Inc.
Riverside
CA
92506
Mr.
Loc Van
Vu
Exec. Director
Immigrant Resettlement & Cultural Center
San Jose
CA
95112
Mrs.
Rosine T.
Vu
Branch Chief (F)
National Security Agency
Silver Spring
MD
20902
Ms.
Linda
Vuong
Attorney
International Service Center
Denver
CO
80219
Ms.
Quyen
Vuong
Exec. Director
International Children Assistance Network
Milpitas
CA
95035
Ms.
Diep
Vuong
President
Pacific Links Foundation
Santa Clara
CA
95054
Mrs.
Margaret A.
Weekes
Associate Dean
School of Public Affairs (American Univ.)
Washington
DC
20016
Ms.
Jackie Bong
Wright
President/CEO
Vietnamese-American Voters Association
Dulles
VA
20189
Mr.
Antoine
Yoshinaka
Assis.Professor
American University
Washington
DC
20016
Mrs.
Gamze
Zeytinci
Dean
School of Arts&Sciences (American U.)
Rockville
MD
20852


Nguồn: Defend the Defenders/The Rushford Report

Thứ Ba, 16 tháng 4, 2013

LẠI THÊM MỘT CUỘC “THÍ NGHIỆM” NỮA CỦA ĐẢNG?

Lê Anh Hùng


“Văn hoá thí nghiệm”, "văn hoá thí điểm" dường như là đặc điểm thâm căn cố đế của Đảng CSVN, từ vấn đề vô cùng hệ trọng đối với một quốc gia dân tộc như cuộc thí nghiệm áp đặt chủ thuyết Marx-Lenin suốt hơn nửa thế kỷ qua rồi hô hào cả nước “tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc” lên “chủ nghĩa xã hội” – một thực thể mà chưa một ai trên trái đất này may mắn nhìn thấy hay thậm chí là đủ sức mường tượng ra hình hài của nó – cho đến "sáng kiến" thí điểm phân làn đường ở Hà Nội thời gian gần đây.
Tấn thảm kịch tang thương bậc nhất trong lịch sử dân tộc mang tên “Cải cách Ruộng đất” trên toàn miền Bắc những năm 1953-1956 bắt đầu bằng đợt “thí điểm” ở Thái Nguyên, Thanh Hoá, Nghệ An và Hà Tĩnh.
Một trong những thủ phạm chính của tình trạng lạm phát và đình đốn của nền kinh tế liên tục mấy năm qua là chủ trương “thí điểm” thành lập các tập đoàn kinh tế nhà nước kinh doanh đa ngành, đa lĩnh vực.
Nền giáo dục đang lâm vào khủng hoảng trầm trọng hiện nay ở Việt Nam chính là “thành quả” của các cuộc “thí điểm” cải cách giáo dục trong mấy chục năm qua, v.v.
Người ta có thể kể ra hàng loạt bài học xương máu khác bắt nguồn từ “văn hoá thí điểm” của Đảng CSVN. Tuy nhiên, những kinh nghiệm vô cùng đắt giá đó dường như lại chẳng có chút xi-nhê gì đối với những người vẫn đang chịu trách nhiệm chèo lái con thuyền đất nước “đi ra biển lớn” hiện nay cả.
Ngày 10/4 vừa qua, Bộ Nội vụ đã tổ chức hội thảo góp ý hoàn thiện dự thảo “Đề án thí điểm mô hình tổ chức chính quyền đô thị” và dự thảo “Báo cáo tổng kết bước hai thực hiện thí điểmkhông tổ chức HĐND huyện, quận, phường”. Nhân dịp này, Bộ Nội vụ cũng chính thức đề nghịkhông tổ chức HĐND huyện, quận, phường trong cả nước sau thời gian thực hiện thí điểm “thành công” ở 10 tỉnh, thành.
Một cơ sở mà TS Dương Quang Tung, thành viên tham gia hội thảo, nêu lên cho đề xuất nói trên là “vai trò của HĐND cấp quận, huyện, phường không thác nào không có việc để làm. Vì họ không được quyết định gì cả nên hiệu quả không cao”.
Mặc dù theo Luật Tổ chức HĐND và UBND hiện hành (do Quốc hội khoá XI thông qua tại kỳ họp thứ 4 ngày 26/11/2003), HĐND quận, huyện, phường được trao rất nhiều nhiệm vụ và quyền hạn,[i]đóng vai trò là những thiết chế dân chủ ở địa phương, đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân, giám sát bộ máy hành pháp cùng cấp, song nhận xét trên lại hoàn toàn phản ánh đúng những gì vẫn diễn ra trong thực tế.
Như chúng ta đều biết, không phải các vị “đại biểu” HĐND “không có việc để làm” mà thực chất là họ đã bị vô hiệu hoá bởi sự thao túng của các ban thường vụ cấp uỷ đối với HĐND các cấp xuất phát từ cơ chế “đảng cử, dân bầu” suốt hàng chục năm nay: hầu hết đại biểu HĐND các cấp đều là đảng viên nên họ phải tuân theo sự chỉ đạo của “cấp uỷ”, để lọt qua các vòng “hiệp thương”, để được bầu, để được tái cử, để được bố trí vào những vị trí “béo bở” hơn trong bộ máy khi không còn tham gia HĐND, v.v. Trước mỗi kỳ họp HĐND, thường vụ đảng ủy cùng cấp đã họp và phân công UBND chuẩn bị nội dung trình HĐND, rồi biểu quyết thông qua. Kết quả là hầu hết các vị đại biểu HĐND đều trở thành những “nghị gật”, chỉ biết giơ tay và vỗ tay, còn HĐND thì trở thành những thực thể “hữu danh vô thực”.

ĐB HĐND tỉnh Đồng Nai trong phiên họp ngày 6.12.2012. Ảnh ĐCSVN
Và để khắc phục khiếm khuyết cố hữu nói trên của hệ thống, thay vì cải cách thể chế triệt để, hoặc chí ít là phải ban hành một đạo luật về sự “lãnh đạo” của đảng, người ta lại chọn một giải pháp tuy chưa mấy ai dám chắc là phù hợp với lợi ích của nhân dân song lại hoàn toàn phù hợp với lợi ích cũng như “văn hoá thí điểm” của đảng: “thí điểm” bỏ HĐND quận huyện phường trên 10 tỉnh, thành và tiến tới xoá bỏ các thiết chế dân chủ đại diện cấp địa phương này trên phạm vi cả nước, bởi theo Bộ Nội vụ thì điều này “phù hợp với hệ thống chính trị một đảng cầm quyền ở nước ta, bảo đảm sự lãnh đạo toàn diện của Đảng đối với chính quyền các cấp” (!).
Mong bà con chớ vội lo, nếu có gì không ổn chắc chắn “đảng ta” sẽ "xoá bài làm lại", tiếp tục “thí điểm” nữa cho mà xem!



Ghi chú:
[i] Nhiệm vụ, quyền hạn của HĐND cấp huyện
Điều 19
Trong lĩnh vực kinh tế, Hội đồng nhân dân huyện thực hiện những nhiệm vụ, quyền hạn sau đây:
1. Quyết định kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội hàng năm; chủ trương, biện pháp về xây dựng và phát triển kinh tế hợp tác xã và kinh tế hộ gia đình ở địa phương;
2. Quyết định biện pháp bảo đảm thực hiện chương trình khuyến nông, khuyến lâm, khuyến ngư, khuyến công và biện pháp phát huy mọi tiềm năng của các thành phần kinh tế ở địa phương, bảo đảm quyền tự chủ sản xuất, kinh doanh của các cơ sở kinh tế theo quy định của pháp luật;
3. Quyết định dự toán thu ngân sách nhà nước trên địa bàn; dự toán thu, chi ngân sách địa phương và phân bổ dự toán ngân sách cấp mình; phê chuẩn quyết toán ngân sách địa phương; quyết định các chủ trương, biện pháp triển khai thực hiện ngân sách; điều chỉnh dự toán ngân sách địa phương trong trường hợp cần thiết; giám sát việc thực hiện ngân sách đã được Hội đồng nhân dân quyết định;
4. Quyết định quy hoạch, kế hoạch phát triển mạng lưới giao thông, thuỷ lợi và biện pháp bảo vệ đê điều, công trình thuỷ lợi, bảo vệ rừng theo quy định của pháp luật;
5. Quyết định biện pháp thực hành tiết kiệm, chống lãng phí, chống tham nhũng, chống buôn lậu và gian lận thương mại.
Điều 20
Trong lĩnh vực giáo dục, y tế, văn hoá, thông tin, thể dục thể thao, xã hội và đời sống, Hội đồng nhân dân huyện thực hiện những nhiệm vụ, quyền hạn sau đây:
1. Quyết định các biện pháp và điều kiện cần thiết để xây dựng và phát triển mạng lưới giáo dục mầm non, giáo dục phổ thông trên địa bàn theo quy hoạch chung;
2. Quyết định biện pháp bảo đảm cơ sở vật chất, điều kiện để phát triển sự nghiệp văn hoá, thông tin, thể dục thể thao tại địa phương;
3. Quyết định biện pháp giữ gìn, bảo quản, trùng tu và phát huy giá trị các công trình văn hoá, nghệ thuật, di tích lịch sử - văn hoá và danh lam thắng cảnh theo phân cấp;
4. Quyết định biện pháp phòng, chống tệ nạn xã hội ở địa phương;
5. Quyết định biện pháp bảo vệ, chăm sóc sức khoẻ nhân dân, phòng, chống dịch bệnh; chăm sóc người già, người tàn tật, trẻ mồ côi không nơi nương tựa; bảo vệ, chăm sóc bà mẹ, trẻ em; thực hiện chính sách dân số và kế hoạch hoá gia đình;
6. Quyết định biện pháp thực hiện chính sách ưu đãi đối với thương binh, bệnh binh, gia đình liệt sĩ, những người và gia đình có công với nước; biện pháp thực hiện chính sách bảo hộ lao động, bảo hiểm xã hội, cứu trợ xã hội, xoá đói, giảm nghèo.
Điều 21
Trong lĩnh vực khoa học, công nghệ, tài nguyên và môi trường, Hội đồng nhân dân huyện thực hiện những nhiệm vụ, quyền hạn sau đây:
1. Quyết định biện pháp ứng dụng tiến bộ khoa học, công nghệ, phát huy sáng kiến cải tiến kỹ thuật để phát triển sản xuất, kinh doanh và đời sống của nhân dân ở địa phương;
2. Quyết định biện pháp quản lý và sử dụng đất đai, rừng núi, sông hồ, nguồn nước, tài nguyên trong lòng đất, nguồn lợi ở vùng biển tại địa phương theo quy định của pháp luật;
3. Quyết định biện pháp bảo vệ và cải thiện môi trường; phòng, chống và khắc phục hậu quả thiên tai, bão lụt ở địa phương;
4. Quyết định biện pháp thực hiện các quy định của pháp luật về tiêu chuẩn đo lường và chất lượng sản phẩm, ngăn chặn việc sản xuất và lưu hành hàng giả, hàng kém chất lượng tại địa phương, bảo vệ lợi ích của người tiêu dùng.
Điều 22
Trong lĩnh vực quốc phòng, an ninh, trật tự, an toàn xã hội, Hội đồng nhân dân huyện thực hiện những nhiệm vụ, quyền hạn sau đây:
1. Quyết định biện pháp thực hiện nhiệm vụ xây dựng lực lượng vũ trang nhân dân và quốc phòng toàn dân; bảo đảm thực hiện chế độ nghĩa vụ quân sự, xây dựng lực lượng dự bị động viên, thực hiện nhiệm vụ hậu cần tại chỗ, chính sách hậu phương quân đội và chính sách đối với các lực lượng vũ trang nhân dân ở địa phương; biện pháp kết hợp quốc phòng, an ninh với kinh tế, kinh tế với quốc phòng, an ninh;
2. Quyết định biện pháp thực hiện nhiệm vụ giữ gìn an ninh, trật tự, an toàn xã hội; biện pháp đấu tranh phòng ngừa, chống tội phạm và các hành vi vi phạm pháp luật khác ở địa phương.
Điều 23
Trong việc thực hiện chính sách dân tộc và chính sách tôn giáo, Hội đồng nhân dân huyện có những nhiệm vụ, quyền hạn sau đây:
1. Quyết định các nhiệm vụ thực hiện chương trình, dự án phát triển kinh tế - xã hội của tỉnh đối với vùng đồng bào dân tộc thiểu số, vùng sâu, vùng xa và vùng còn nhiều khó khăn;
2. Quyết định biện pháp bảo đảm việc thực hiện chính sách dân tộc, chính sách tôn giáo theo quy định của pháp luật.
Điều 24
Trong lĩnh vực thi hành pháp luật, Hội đồng nhân dân huyện thực hiện những nhiệm vụ, quyền hạn sau đây:
1. Quyết định biện pháp bảo đảm việc thi hành Hiến pháp, luật, các văn bản của cơ quan nhà nước cấp trên và nghị quyết của mình ở địa phương;
2. Quyết định biện pháp bảo hộ tính mạng, tự do, danh dự, nhân phẩm, các quyền và lợi ích hợp pháp khác của công dân;
3. Quyết định biện pháp bảo vệ tài sản, lợi ích của Nhà nước; bảo hộ tài sản của cơ quan, tổ chức, cá nhân ở địa phương;
4. Quyết định biện pháp bảo đảm việc giải quyết khiếu nại, tố cáo của công dân theo quy định của pháp luật.
Điều 25
Trong lĩnh vực xây dựng chính quyền địa phương và quản lý địa giới hành chính, Hội đồng nhân dân huyện thực hiện những nhiệm vụ, quyền hạn sau đây:
1. Bầu, miễn nhiệm, bãi nhiệm Chủ tịch, Phó Chủ tịch, Uỷ viên thường trực Hội đồng nhân dân, Chủ tịch, Phó Chủ tịch và các thành viên khác của Uỷ ban nhân dân, Trưởng Ban và các thành viên khác của các Ban của Hội đồng nhân dân, Hội thẩm nhân dân của Toà án nhân dân cùng cấp; bãi nhiệm đại biểu Hội đồng nhân dân và chấp nhận việc đại biểu Hội đồng nhân dân xin thôi làm nhiệm vụ đại biểu theo quy định của pháp luật;
2. Bỏ phiếu tín nhiệm đối với người giữ chức vụ do Hội đồng nhân dânbầu;
3. Bãi bỏ một phần hoặc toàn bộ quyết định, chỉ thị trái pháp luật của Uỷ ban nhân dân cùng cấp, nghị quyết trái pháp luật của Hội đồng nhân dân cấp xã;
4. Giải tán Hội đồng nhân dân cấp xã trong trường hợp Hội đồng nhân dân đó làm thiệt hại nghiêm trọng đến lợi ích của nhân dân, trình Hội đồng nhân dân cấp tỉnh phê chuẩn trước khi thi hành;
5. Thông qua đề án thành lập mới, nhập, chia và điều chỉnh địa giới hành chính ở địa phương để đề nghị cấp trên xem xét, quyết định.
Điều 26
Hội đồng nhân dân quận thực hiện những nhiệm vụ, quyền hạn quy định tại các điều 19, 20, 21, 22, 23, 24 và 25 của Luật này và thực hiện những nhiệm vụ, quyền hạn sau đây:
1. Quyết định các biện pháp bảo đảm thực hiện thống nhất kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội và quy hoạch đô thị của thành phố;
2. Quyết định biện pháp bảo đảm trật tự công cộng, giao thông; phòng, chống cháy, nổ vàbảo vệ môi trường, cảnh quan đô thị;
3. Quyết định biện pháp quản lý dân cư đô thị và tổ chức đời sống nhân dân trên địa bàn.

Thứ Năm, 11 tháng 4, 2013

Các nhà lập pháp hối thúc chính quyền Obama tỏ lập trường cứng rắn với Việt Nam trước cuộc đối thoại nhân quyền

Julian Pecquet
Người dịch: Lê Anh Hùng


Hôm thứ Tư, trước thềm cuộc đối thoại nhân quyền vào thứ Sáu tới đây, các nhà lập pháp đã kêu gọi Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ liệt Việt Nam như một quốc gia vi phạm nhân quyền trắng trợn.
Chủ tịch Tiểu ban Nhân quyền Hạ viện nói, Bộ Ngoại giao cần đưa quốc gia cộng sản này vào danh sách “quốc gia cần quan tâm đặc biệt” chiểu theo Đạo luật Tự do Tôn giáo Quốc tế (International Religious Freedom Act) năm 1998. Lời kêu gọi được đưa ra chỉ ít ngày trước cuộc đối thoại nhân quyền thường niên dự kiến sẽ diễn ra tại Hà Nội sau khi bị huỷ bỏ vào năm ngoái.
Năm 2006, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã đưa Việt Nam ra khỏi danh sách nói trên – danh sách các quốc gia bị chỉ trích và có thể chịu trừng phạt – trong bối cảnh Việt Nam được báo cáo là đã tiến bộ về nhân quyền. Kể từ đấy, theo Hạ nghị sỹ Đảng Cộng hoà Chris Smith (bang New Jersey), tình trạng truy bức tôn giáo bắt đầu diễn ra tồi tệ.
Smith phát biểu trong một cuộc họp báo với các nhà lãnh đạo tôn giáo: “Chúng tôi tha thiết kêu gọi chính quyền Obama đưa Việt Nam vào danh sách quốc gia cần quan tâm đặc biệt. Chính phủ Việt Nam đã đàn áp những người có tín ngưỡng, tín đồ Tin lành, người Mông, tín đồ Công giáo và những người theo tín ngưỡng khác.”
Smith cũng nói, ông sẽ trình lại Đạo luật Nhân quyền Việt Nam(Vietnam Human Rights Act) trong một hai ngày tới. Dự luật này sẽ đặt ra những chuẩn mực mà Việt Nam phải đáp ứng nếu muốn nhận được sự hỗ trợ từ phía Hoa Kỳ; nó đã được Hạ viện thông qua vào tháng Chín năm ngoái, song không được Thượng viện phê chuẩn.
Hạ nghị sỹ Đảng Cộng hoà Frank Wolf (bang Virginia), tác giả của Đạo luật Tự do Tôn giáo Quốc tế năm 1998, kêu gọi chính phủ giữ lập trường cứng rắn trong cuộc gặp tới đây ở Hà Nội. Ông cũng lặp lại lời kêu gọi Tổng thống Obama bổ nhiệm một người Mỹ gốc Việt làm đại sứ tiếp theo ở Việt Nam.
Wolf phát biểu: “Trong cuộc Đối thoại Nhân quyền Mỹ - Việt sắp tới, chính phủ Mỹ có một nghĩa vụ – một nghĩa vụ đạo đức và pháp lý – là thúc đẩy mạnh mẽ… việc phóng thích ngay lập tức và vô điều kiện tất cả các tù nhân lương tâm. Đây phải là điểm mấu chốt – phóng thích ngay lập tức tất cả các tù nhân lương tâm.”
Tham gia cùng hai hạ nghị sỹ tại cuộc họp báo còn có cựu Hạ nghị sỹ Đảng Cộng hoà Cao Ánh, người Mỹ gốc Việt duy nhất được bầu vào Quốc hội cho đến nay, cũng như đại diện của các nhóm Công giáo, Phật giáo và các nhóm tôn giáo người Việt khác. Thứ Năm, ông Cao Ánh cùng các nhà vận động khác sẽ triều trần trước Tiểu ban Nhân quyền thuộc Uỷ ban Đối ngoại Hạ viện của Hạ nghị sỹ Chris Smith.
Smith nói: “Cuộc điều trần này sẽ xem xét các vụ lạm dụng nhân quyền mà Chính phủ Việt Nam vẫn đang gây ra cho công dân của họ, đặc biệt là các vụ vi phạm gây quan ngại sâu sắc về các quyền tín ngưỡng và sắc tộc (religious and ethnic rights), cũng như sự dính líu thường xuyên của chính quyền vào nạn buôn người. Sự chứng thực bởi các nhân chứng nổi bật của chúng tôi sẽ cung cấp những bằng chứng thuyết phục mà Bộ Ngoại giao cần dứt khoát nêu ra trong cuộc Đối thoại Nhân quyền Mỹ - Việt dự kiến diễn ra vào ngày hôm sau. Tiểu ban Nhân quyền cũng sẽ xem xét có tính phê phán việc Việt Nam tuyên bố ứng cử vào Hội đồng Nhân quyền LHQ nhiệm kỳ 2014-2016.”



Thứ Tư, 10 tháng 4, 2013

NHÂN ĐỌC 'BÊN THẮNG CUỘC', LẠI BÀN VỀ SỰ HOANG TƯỞNG CỦA QUYỀN LỰC

Lê Anh Hùng


Bên Thắng Cuộc của Huy Đức ra đời đã khá lâu nhưng mãi gần đây tôi mới có điều kiện nghiền ngẫm. Và công trình khảo cứu công phu này đã thực sự cuốn hút tôi, xứng đáng với vô số lời ca tụng mà độc giả khắp trong và ngoài nước đã dành cho nó.
Một trong những điều mà tôi tâm đắc về tác phẩm là nó đã dựng lên những bức chân dung sát thực, cả những mảng màu tươi sáng lẫn tối thui, của nhiều nhà lãnh đạo cộng sản Việt Nam, những người mà trên thực tế đã nắm giữ vận mệnh dân tộc suốt hơn nửa thế kỷ qua.
Trước đây, khi viết bài “Sự hoang tưởng của quyền lực”, tôi không có nhiều tư liệu về các lãnh tụ cộng sản ở Việt Nam để minh hoạ cho ý tưởng của bài viết. Vậy nên dịp này, tôi muốn trích một số câu phát ngôn “để đời” của các nhà lãnh đạo Việt Nam (đã được tác giả Huy Đức dẫn trong tác phẩm) khi họ ở đỉnh cao quyền lực để nêu bật cái “chân lý” mà tôi đã “đúc kết” trong bài viết trước – “Quyền lực dẫn tới hoang tưởng, quyền lực tuyệt đối thì hoang tưởng tuyệt đối”:

…Tại Hội nghị Trung ương 5, họp từ ngày 14 đến 23-11-1953, Hồ Chí Minh quán triệt: “Vấn đề mấu chốt là cải cách ruộng đất”. Mở đầu bài phát biểu trước Hội nghị này, Hồ Chí Minh cho rằng: “Phe ta ngày càng mạnh, phe địch ngày càng yếu. Liên Xô, thành trì cách mạng thế giới, đang tiến mạnh từ chủ nghĩa xã hội sang chủ nghĩa cộng sản… Với sự giúp đỡ tận tâm của Liên Xô, các nước dân chủ nhân dân ở Đông Âu đang ra sức xây dựng chủ nghĩa xã hội. Trung Quốc đã thắng lợi to trong cuộc chống Mỹ, giúp Triều, trong việc xây dựng nǎm đầu của kế hoạch năm nǎm, và đang thắng lợi trong công cuộc củng cố và phát triển dân chủ mới”.
…Ngày 13-3-1977, tại trường Nguyễn Ái Quốc, Tổng Bí thư Lê Duẩn nói: “Loài người cho đến nay đã có ba phát minh vĩ đại có ý nghĩa bước ngoặt của lịch sử. Thứ nhất là tìm ra lửa. Thứ hai là tìm ra cách sử dụng kim khí. Thứ ba là làm chủ tập thể”[1].
…Năm 1979, nền kinh tế Việt Nam đang ở mức khốn cùng nhưng Tố Hữu vẫn yêu cầu các nhà văn phải “nhận ra nhịp đi của lịch sử” để thấy: “Dân tộc ta đang ở khúc chóp đỉnh, chỏm nón của thời đại”.
…(Trong bài phát biểu chào đón TT Mỹ Bill Clinton chiều ngày 18/11/2000,) ông Lê Khả Phiêu nói tiếp: “Bà bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ trong một lần gặp tôi có hỏi: chủ nghĩa xã hội có tồn tại được không? Tôi nói: không những tồn tại mà chủ nghĩa xã hội sẽ tiếp tục phát triển thắng lợi…”
Người ta có thể dễ dàng nhận ra âm hưởng của những lời lẽ trên đây qua các bài phát biểu hùng hồn của “đồng chí” Kim Jong-un trước 25 triệu đồng bào của mình, những người đang may mắn được sống trong  thiên đường cộng sản trên mặt đất chứ không đến nỗi bất hạnh như những người anh em phương Nam của họ. Và có lẽ chẳng mấy ai am hiểu lại tỏ chút ngạc nhiên nếu một nhà lãnh đạo Việt Nam nào đó khoát tay quả quyết rằng tuyệt đại đa số nhân dân “nhất trí, đồng tình” với bản Dự thảo Sửa đổi Hiến pháp 1992 mà Đảng CSVN đang kêu gọi nhân dân “góp ý”. Đơn giản là cái “quy luật” mà tác giả đã “đúc kết” trong bài viết trước – “Quyền lực dẫn tới hoang tưởng, quyền lực tuyệt đối thì hoang tưởng tuyệt đối” – đã lại “ứng nghiệm” ở đây./.

Trước khi bị sát hại bởi đám chiến binh cuồng nộ, Muammar Gaddafi, người từng nắm quyền lực tuyệt đối suốt 42 năm tại Lybia, vẫn quyết không chịu từ bỏ quyền lực vì một mực cho rằng người dân Lybia vẫn còn yêu quý mình lắm!!!



[1]“Làm chủ tập thể” là “phát minh vĩ đại” của “bộ óc 200 ngọn nến” Lê Duẩn.

Thứ Sáu, 5 tháng 4, 2013

Vietnamese Authorities’ Violations of Our Family’s Civil Liberties and Human Rights

Quang Nam, 31 April 2013
Huỳnh Trọng Hiếu
Translated by Lê Anh Hùng (Defend the Defenders)

Writer Huynh Ngoc Tuan's family: Huynh Ngoc Tuan, Thuc Vy, Trong Hieu, Khanh Vy 

I am Huynh Trong Hieu, aged 24, currently living in Tam Ky city, Quang Nam province; my home phone number is 05103858736. I shall present here those harassments that the Vietnamese authorities have inflicted upon our my family so far.
On 27 October 1992, my father, Huynh Ngoc Tuan, was arrested. All of his documents and literary manuscripts were confiscated. On 2 April 1993, the authorities brought him to Quang Nam-Da Nang Provincial Court, sentencing him to 10 years in prison plus 4 years under probation for “propagandizing against the State” as stipulated in Article 88 of the Criminal Code.

Exactly ten years later, my father was released from prison, but he was still under administrative probation for four years in the locality, repeatedly having to “work” with Quang Nam provincial security force. During the time in prison, my father was suffered from multidrug-resistant pulmonary tuberculosis (due to mistreatment) and diabetes, so he is in very poor health now. In spite of that, after his release from prison, he is repeatedly “invited” to work with security force.
On 8 November 2011, dozens of policemen rush to our house, seizing all of our communication gadgets (confiscated possessions being written down in the decision on the confiscation of exhibits and means of the violation of the law).
On 2 December 2011, the authorities issued three administrative decisions, imposing a fine of 100 million VND on my father, a fine of 85 million VND on my sister Huynh Thuc Vyand another fine of 85 million on me (Huynh Trong Hieu) for “violating administrative rules in the field of information technology”, because my father used the Internet to post those articles that they claimed as “against the Party and the State of Vietnam.” In addition to handing these penalty decisions to us, a group up to 100 policemen, including traffic police, blocked all roads leading to my aunt’s home, where my father and my two sister and I live with her, rush to the house to hit and insult my paternal grandmother, my two aunts, my father, my two sisters and I in the presence of our neighbours. They even took 3,000USD of my aunt away without being noticed; only after they retreated we discovered that.

The authorities is confiscating our computers at my home
Additionally, they issued an enforcement decision dated 21 March 2012 on the implementation of the above penalty decisions, despite the fact that my father, together with my sister and I, had submitted a letter of appeal on these  unjust decisions. With this enforcement decision, they can suddenly rush to our house to seize our possessions to deduct from the fines. But because we live in my aunt’s house and have no assets so they had confiscated nothing except seizing our laptops repeatedly.
My father and my sister Huynh Thuc Vy were awarded Hellman/Hammett grants by Human Rights Watch (HRW) for our struggle to demand the Vietnamese government respect human rights and civil rights as stipulated in the Constitution of the Socialist Republic of Vietnam,  the International Covenant on Civil and Political Rights, and the Universal Declaration of Human Rights.
On 16 December 2012, on behalf of my father and my sister Huynh Thuc Vy, I was to go to New York to receive the awards granted by HRW.
About 20h the same day, I was escorted by Tan Son Nhat Airportcustoms officers and Sai Gon security officers to an isolated room to meet a group of Quang Namprovincial security officers. The Quang Nam provincial security officers went to the Tan Son Nhat Airport to notify me of a decision prohibiting me from leaving the country on account that I, Huynh Trong Hieu, had not paid the fine of 85 million VND as imposed by the decision of penalty for “violating administrative rules in the field of information technology” which was signed by Mr Le Phuoc Thanh, Chairman of the Quang Nam Provincial People’s Committee, on 2 December 2011. That night, the Quang Nam security officers also seized my passport, which they have not returned to me yet.
This was a severe violation of Vietnamese laws as well as international conventions on human rights and civil rights – depriving citizens of the freedom of immigration for working and of the chance to study abroad. It was so unjust for an honest man who adores freedom.
After prohibiting me from leaving the country and seizing my passport, the authorities continue to harass our family. They order security officers in civilian clothes, together with many people who cooperate with them in my neighbourhood, to keep an eye on where we live and where we go, both day and night. Our family is always in the sight of the security force and informers. Sometimes, these informers conduct the work so openly and rudely that it makes our life uncomfortable, difficult and insecure.
My sisters Huynh Thuc Vy and Huynh Khanh Vy, who usually have to live as lodgers for the purpose of study or work, both have security force pressure house masters to make difficulties and dismiss them, despite the fact that they have rental contracts and even when the house master still owe Khanh Vy 3 million VND. Counting on the shield of the security force, the house master not only didn’t repay the money but also threatened to hit and kill both Khanh Vy and her husband.
They even threw poisonous snakes into our house in order to wreak disaster upon us. They did this intentionally and in a flagrantly open way so as to send us the message of their punishment. When we went to a police station to work with them, accusing them of throwing poisonous snakes into our house, they said: “What you do makes your neighbours hate you so much that they want to kill you.” These were the words coming from the mouth of the security officer named Huynh Ngoc Truyen of Quang Namprovince.
Another case of human rights and civil rights abuse recently happened to my sister Huynh Khanh Vy when she prepared a dossier to apply for a scholarship from the Australian government for the school years of 2013-2015. According to the class head teacher of Huynh Khanh Vy, the Da Nang Municipal Public Security questioned her and sent an official letter to Duy Tan University (where Khanh Vy studied), asking them not to use the school’s stamp in the letter recommending student Huynh Khanh Vy as a candidate for scholarship. This was the explanation given by Huynh Khanh Vy’s class head teacher Tran Thi Thu for her withdrawal of writing the letter recommending Huynh Khanh Vy as a candidate for the Australian government’s scholarship, although she had nicely promised to help.
After that, the Da Nang security force instructed the police of Thuan Phuoc ward, Da Nang, to check temporary residence status of Huynh Khanh Vy and her husband, Do Minh Duc, who were living as lodgers at 17 Mai Lao Bang street, Thuan Phuoc ward, Hai Chau district. They pressured the house master to dismiss Huynh Khanh Vy while she had just given birth to a child for 15 days and the child got infected and was in Hoan My hospital (Da Nang) for treatment.
Recently, on 27 March 2013, a group named Viet Thuc Brotherhood in USAsent us a box of medicine for the treatment of ordinary diseases. The unusual thing was that the Vietnam Post didn’t deliver the gift directly to us but to one of our neighbours and he brought it to us.
Opening the box, we were extremely surprised and angry because someone had opened it. The bottles and boxes inside were all opened and in a state as if the medicine was already in use.
This was not the first time we were treated like this, it happens whenever we receive gifts, only with different degrees of damage. We went to the Post Office to complaint but they just kept ignoring, even didn’t bother to reply us.
Although the opened medicine was still in full, we resigned ourselves to giving it up: we have no confidence to use it.
At present, though we live in our country but still we are surrounded, sanctioned and harassed in all forms, losing all rights as a citizen, from the freedom of residence to the right to travel abroad (even when we only go for the purpose of study or receiving international awards) to the right to seek a better life; our assets and life security are not respected.
Most alarmingly, the police has tacitly instructed leaders of public hospitals to harass us if we go there for diagnosis and treatment. To single out one of many cases that we have not fully informed: In 2011 and 2012, my sister Huynh Thuc Vyhad to go to hospital for emergency treatment once for erosive gastritis and once for intestinal infectious disease. Quang Nam Provincial Hospital did nothing for her, they just left her in pain. Finally, we decided to take her to Hoan My hospital (Da Nang) that night.
For security and health reasons, we no longer dare to go to state-run hospitals for diagnosis and treatment. In case of emergency treatment, we can only go to the private hospital Hoan My in Da Nang while facing financial and vehicle difficulties to cover the length of 80km from Quang Namto Da Nang.
Our space and conditions for existence have been narrowed by the authorities systematically; our security is under threat.
We hereby appeal for the interest and help from the international community; human rights organizations and governments of liberal and democratic nations should voice their concern over our basic rights, including the right to life without discrimination, threat or attempted assassination.
We demand that the Vietnamese authorities respect our family’s rights to life and the pursuit of happiness, return my passport so that I can exercise my rights without any limitation by anyone, put an end to every kinds of harassment and threat, treat us fairly according to the spirit of the law, and let us enjoy every civil rights without any kind of permission. Most important are inviolable rights to health and security for each member of my family.

Huynh Trong Hieu


NHÀ CẦM QUYỀN CSVN VI PHẠM CÁC QUYỀN TỰ DO CÔNG DÂN VÀ NHÂN QUYỀN ĐỐI VỚI GIA ĐÌNH CHÚNG TÔI.

Tôi là Huỳnh Trọng Hiếu sinh năm 1989, hiện thường trú tại Thành phố Tam Kỳ- Quảng Nam. Số điện thoại nhà 05103 858736. Tôi xin nêu ra đây những sách nhiễu cụ thể của Nhà cầm quyền VN đã áp đặt lên gia đình tôi bấy lâu nay.
Ngày 27 tháng 10 năm 1992, ba tôi là Huỳnh Ngọc Tuấn bị bắt. Họ tịch thu tất cả những giấy tờ và bản thảo của các tác phẩm văn chương của ba tôi Ngày 2 tháng 4 năm 1993, họ đưa ba tôi ra Tòa án Quảng Nam-Đà Nẵng, và kết án ông 10 năm tù giam và 4 năm quản chế, tội “tuyên truyền chống nhà nước” ở Điều 88 BLHS.
Đúng mười năm sau, ba tôi được thả khỏi tù nhưng vẫn tiếp tục bị quản chế bốn năm tại địa phương, phải thường xuyên "làm việc" với an ninh tỉnh Quảng Nam. Thời gian ở trong tù, ba tôi bị bệnh lao phổi đa kháng (do điều trị không đúng liệu pháp) và tiểu đường nên hiện giờ sức khỏe ba tôi rất tệ. Thế nhưng ba tôi vẫn bị "mời" đi làm việc thường xuyên sau khi ra tù.
Ngày 8 tháng 11 năm 2011, hàng chục công an xông vào nhà chúng tôi tịch thu tất cả mọi phương tiện truyền thông của cha con tôi, mà số tài sản bị tịch thu họ đã ghi rõ trong Quyết định tịch thu tang vật, phương tiện vi phạm 
Ngày 2 tháng 12 năm 2011, họ ra ba Quyết định hành chính, xử phạt ba tôi 100 triệu đồng, phạt tôi Huỳnh Trọng Hiếu 85 triều đồng, và phạt chị tôi Huỳnh Thục Vy 85 triệu đồng vì "vi phạm hành chính trong lĩnh vực Công nghệ thông tin" do ba tôi sử dụng internet làm phương tiện để đăng tải các bài viết mà họ cho là "chống Đảng, chống Nhà nước VN". Cùng với việc đưa Quyết định xử phạt cho chúng tôi, cả trăm công an bao gồm công an giao thông chặn các ngả đường vào nhà cô tôi, xông vào nhà (cha con chúng tôi ở cùng cô tôi) đánh đập và sỉ nhục bà nội, hai cô tôi và mấy cha con chúng tôi trước mặt hàng xóm. Họ còn lấy đi của cô tôi 3000 đô la Mỹ mà không ai hay biết, khi họ rút về chúng tôi mới phát hiện ra.
Họ lại ra một Quyết định Cưỡng chế thi hành Quyết định xử phạt nói trên vào ngày 21 tháng 3 năm 2012, mặc dù ba tôi, cùng với tôi và chị gái đã làm một đơn Khiếu nại ba Quyết định xử phạt bất công của họ ngày 2 tháng 12 năm 2011 dành cho cả ba cha con tôi. Với Quyết định Cưỡng chế này, họ có thể bất ngờ xông vào nhà tôi tịch thu tài sản của ba tôi để khấu trừ vào số tiền phạt nói trên. Nhưng vì cha con tôi ở chung nhà của cô tôi và không có tài sản gì nên họ chưa tịch thu được ngoài những lần liên tiếp tịch thu máy laptop  computer của anh em tôi.
Ba tôi và chị gái tôi là Huỳnh Thục Vy được Tổ chức bảo vệ nhân quyền HRW trao giải nhân quyền năm 2012 vì đã lên tiếng đấu tranh đòi hỏi nhà cầm quyền Việt Nam tôn trọng và thực thi những giá trị nhân quyền và quyền công dân được ghi nhận trong Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, Công ước quốc tế về những quyền Dân sự và Chính trị và Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền của Liên hiệp quốc.
Ngày 16 tháng 12 năm 1012, tôi thay mặt cha tôi và chị là Huỳnh Thục Vy đi New York – Hoa Kỳ để nhận giải thưởng vinh danh mà tổ chức nhân quyền HRW trao tặng.
Khoảng hơn 20h cùng ngày, tôi đã bị hải quan sân bay, an ninh Sài Gòn áp giải đến một phòng riêng biệt để gặp một nhóm an ninh Quảng Nam. An ninh Quảng Nam vào tận sân bay Tân Sơn Nhất để tống đạt quyết định cấm xuất cảnh cho tôi với lý do là: tôi- Huỳnh Trọng Hiếu vẫn chưa đóng số tiền phạt 85 triệu đồng VN chiếu theo quyết định xử phạt “Vi phạm hành chính về lãnh vực Công nghệ thông tin” do ông Lê Phước Thanh, chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam ký ngày 2 tháng 12 năm 2012. Ngay đêm hôm đó, an ninh Quảng Nam đã thu giữ Hộ chiếu của tôi và đến nay vẫn không trả lại.
Việc làm này là vi phạm nghiêm trọng luật pháp Việt Nam và các Công ước quốc tế về nhân quyền và quyền công dân. Tước bỏ của công dân quyền tự do di trú để làm việc và cơ hội học tập ở nước ngoài. Đây là việc làm bất công thái quá đối với một người lương thiện và yêu tự do.
 Tiếp theo việc tôi bị cấm xuất cảnh và bị tịch thu Hộ chiếu, Nhà cầm quyền lại tiếp tục sách nhiễu gia đình chúng tôi. Họ chỉ đạo cho những nhân viên an ninh mặc thường phục cùng với nhiều nhân sự cộng tác với họ trong khu vực hàng xóm nhà tôi theo dõi nơi chúng tôi ở và những nơi chúng tôi có mặt cả ngày lẫn đêm. Gia đình chúng tôi luôn luôn ở trong tầm nhìn của An ninh và chỉ điểm. Đôi lúc những người chỉ điểm thực hiện việc theo dõi này một cách công khai và thô lỗ làm cho cuộc sống chúng tôi khó chịu, nặng nề và bất an.
Các chị tôi Huỳnh Thục Vy và Huỳnh Khánh Vy vì chuyện học hành hay công việc phải ở trọ, đều bị an ninh áp lực chủ nhà gây khó dễ và đuổi đi không cho trọ nữa, dù có hợp đồng thuê nhà hẳn hoi và ngay cả khi chủ trọ còn đang nợ 3 triệu tiền trọ của chị Khánh Vy. Chủ trọ dựa thế có an ninh bao che, đã không những không trả tiền mà còn dọa đánh, dọa giết hai vợ chồng chị Khánh Vy.
Họ còn ném cả rắn độc vào nhà chúng tôi hòng gây tai họa. Họ làm việc này với sự cố ý và công khai trắng trợn để chúng tôi biết thông điệp của sự trừng phạt từ nơi họ. Khi chúng tôi lên đồn công an làm việc với họ, tố cáo họ bỏ rắn độc vào nhà chúng tôi, thì họ nói rằng : “Các người làm gì để hàng xóm phải thù ghét mà muốn giết các người đó thôi”. Đó là lời của một nhân viên an ninh tỉnh Quảng Namtên là Huỳnh Ngọc Truyền.

Một việc vi phạm nhân quyền và quyền công dân khác vừa mới xảy ra cho chị gái tôi là Huỳnh khánh Vy là khi chị tôi làm hồ sơ xin học bổng của Chính phủ Úc niên khóa 2013- 2015. Theo chia sẻ của cô giáo chủ nhiệm của chị Huỳnh Khánh Vy, Công an thành phố Đà Nẵng hạch hỏi cô giáo và gởi công văn yêu cầu trường đại học Duy Tân (nơi chị Khánh Vy đã theo học) không cho dùng con dấu của nhà trường để giới thiệu cho sinh viên Huỳnh Khánh Vy làm hồ sơ xin học bổng. Điều này được cô giáo chủ nhiệm Trần Thị Thư của chị Khánh Vy giải thích  cho việc bà đã rút lại việc viết thư giới thiệu Huỳnh Khánh Vy làm ứng viên học bổng của chính phủ Úc, cho dù trước đó bà đã rất vui vẻ hứa giúp đỡ.
Sau đó, An ninh thành phố Đà Nẵng còn chỉ thị cho Công an phường Thuận Phước thành phố Đà Nẵng kiểm tra tình trạng tạm trú  của vợ chồng chị Huỳnh Khánh Vy – anh Đỗ Minh Đức đang ở trọ tại số 17 Mai Lão Bạng phường Thuận Phước, quận Hải Châu. Họ áp lực với chủ nhà để đuổi chị Huỳnh Khánh Vy ra khỏi chỗ trọ trong lúc chị Huỳnh Khánh Vy vừa mới sinh em bé được 15 ngày và trong tình trạng  em bé bị nhiễm trùng sơ sinh đang nằm ở bệnh viện Hoàn Mỹ- Đà Nẵng để điều trị.
 Mới đây ngày 27/3/2013, Nhóm thân hữu Việt Thức tại Hoa kỳ đã gởi về cho chúng tôi một thùng thuốc để điều trị những bệnh thông thường. Có một điều bất thường là Bưu điện Việt Nam đã không giao hàng tận tay cho chúng tôi mà giao hàng cho một người hàng xóm của chúng tôi để họ chuyển đến .
Khi mở thùng thuốc ra chúng tôi vô cùng kinh ngạc và tức giận vì ai đó đã mở tung thùng quà. Những lọ thuốc, hộp thuốc đều bị khui ra, tất cả đều ở trong tình trạng như thuốc đã bị uống dở dang.
Đây không phải là lần đầu tiên chúng tôi bị đối xử như thế này, cứ mỗi lần gởi quà là một lần bị như vậy và mức độ có khác nhau. Chúng tôi đã đến Bưu điện để khiếu nại nhưng họ vẫn làm ngơ không thèm trả lời.
Số thuốc bị mở nắp tuy còn đầy đủ nhưng chúng tôi đành bỏ đi không dám uống nữa.
 Hiện nay, chúng tôi đang sống trên đất nước của mình nhưng chúng tôi bị bao vây, cấm vận, sách nhiễu đủ mọi hình thức, mất hết mọi quyền lợi của một công dân, từ tự do cư trú đến tự do xuất ngoại (cho dù chỉ đi du học hay đi nhận giải thưởng quốc tế), tự do tìm kiếm một cuộc sống tốt hơn, tài sản và sự an toàn cuộc sống của chúng tôi không được tôn trọng.
Nhưng nghiêm trọng nhất là công an đã chỉ thị ngầm cho lãnh đạo của các bệnh viện công để sách nhiễu chúng tôi nếu chúng tôi đến khám và điều trị bệnh. Xin kể ra đây một trường hợp trong nhiều trường hợp khác mà chúng tôi chưa có dịp thông báo đầy đủ. Năm 2011 và 2012, chị Huỳnh Thục Vy đến bệnh viện cứu cấp vì chứng viêm loét dạ dày và một lần khác là do nhiễm trùng đường ruột. Nhưng bệnh viện tỉnh Quảng Nam đã không giúp gì cho chị Huỳnh Thục Vy, họ bỏ mặc chị đau đớn, cuối cùng chúng tôi quyết định đi bệnh viện Hoàn Mỹ- Đà Nẵng trong đêm.
Vì an toàn và sức khỏe bản thân, chúng tôi không còn dám đến khám và chữa bệnh tại bệnh viện do Nhà nước quản lý nữa. Dù khó khăn về tài chánh và phương tiện đi lại trên quãng đường 80 km từ Quảng Nam đi Đà Nẵng khi cần cứu cấp kịp thời nhưng chúng tôi chỉ có thể khám và điều trị tại bệnh viện tư Hoàn Mỹ- Đà Nẵng.

Không gian và điều kiện sinh tồn của chúng tôi đã bị nhà cầm quyền thu hẹp một cách có kế hoạch, an ninh của chúng tôi đang bị đe dọa.
Chúng tôi kêu gọi sự quan tâm và giúp đỡ của cộng đồng quốc tế, các tổ chức nhân quyền và chính phủ các quốc gia Tự do - Dân chủ xin hãy lên tiếng bảo vệ các quyền căn bản của chúng tôi, trong đó có quyền tự do được sống mà không bị kỳ thị, đe dọa hay mưu sát.
Chúng tôi yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam tôn trọng quyền được sống và quyền mưu cầu hạnh phúc của gia đình chúng tôi, trả lại hộ chiếu cho tôi để tôi được tự do hành xử quyền của mình mà không bị ai hạn chế, chấm dứt mọi sách nhiễu và đe dọa, được đối xử công bằng theo tinh thần pháp luật, được hưởng tất cả mọi quyền lợi của một công dân mà không phải xin cho.Quan trọng hơn tất cả là quyền bất khả xâm phạm về sức khỏe và an toàn của từng thành viên trong gia đình tôi.
Quảng Nam, 31/3/2013
Huỳnh Trọng Hiếu

Thứ Hai, 1 tháng 4, 2013

ĐIỂM NÚT

Lê Anh Hùng



Trong lĩnh vực sân khấu, một vở diễn hấp dẫn thường chứa đựng nhiều kịch tính mà điểm cao trào là khi diễn biến của câu chuyện đưa các nhân vật vào những tình thế mà ở đó họ tự bộc lộ bản chất của mình, điều ít ai ngờ tới hoặc trái ngược với hình ảnh mà họ vẫn (cố) thể hiện trước đó. Điểm cao trào ấy thường được gọi là “điểm nút”.
Được ví như một loại hình sân khấu đặc biệt, các “diễn viên” trên sân khấu chính trị cũng thường đem lại cho khán giả nhiều bất ngờ, dù chẳng mấy khi thú vị, khi những diễn biến nhiều kịch tính trên chính trường đẩy các nhân vật của nó đến những “điểm nút” mà qua đó người ta mới thấy được con người thật của họ.
Hội nghị TW 6 khoá XI (diễn ra từ ngày 1 - 15/10/2012) đã khép lại tấn hài kịch mang tên “chỉnh đốn đảng” với hình ảnh “đ/c X” ung dung cười khẩy trong khi TBT Nguyễn Phú Trọng mếu máo đọc bài diễn văn bế mạc – những hình ảnh “đắt giá” giúp lột tả “phẩm chất” đích thực của 2 nhân vật quan trọng bậc nhất trên sân khấu chính trị ở Việt Nam vài năm gần đây.


Vở tuồng mang tên “Góp ý sửa đổi Hiến pháp 1992” tuy còn lâu mới kết thúc nhưng xem ra cũng đã để lại cho khán giả nhiều bất ngờ, kèm theo cảm giác bi hài lẫn lộn, khi mà các nhân vật chính, bất kể vô tình hay hữu ý, đã tự “lột truồng” trước mắt bàn dân thiên hạ ở những “điểm nút” của vở diễn. Ngày 25/2/2013, tại buổi làm việc với đảng bộ và chính quyền tỉnh Vĩnh Phúc, ngài TBT “hồn nhiên” của chúng ta đã phát biểu “chỉ đạo” như sau: “Vừa rồi đã có các luồng ý kiến cũng có thể quy vào được là suy thoái chính trị, tư tưởng, đạo đức… Xem ai có tư tưởng muốn bỏ Điều 4 Hiến pháp không, phủ nhận vai trò lãnh đạo của đảng không? Muốn đa nguyên đa đảng không? Có tam quyền phân lập không? Có phi chính trị hóa quân đội không? Người ta đang có những quan điểm như thế, đưa cả lên phương tiện thông tin đại chúng đấy. Thì như thế là suy thoái chứ còn gì nữa! Cho nên các đồng chí quan tâm xử lý cái này.” Còn trong buổi làm việc với Tp Hà Nội ngày 28/2/2013, ngài Chủ tịch Quốc hội kiêm Chủ tịch Uỷ ban Sửa đổi Hiến pháp 1992 thì thẳng tưng thế này: “Tp Hà Nội tổng hợp và ghi nhận nhưng cần đánh giá phân tích nắm bắt tình hình đấu tranh, ngăn chặn tuyệt đối việc lợi dụng việc lấy ý kiến, góp ý vào dự thảo Hiến pháp để tuyên truyền vận động nhân dân chống lại Đảng, chống lại chính quyền.”

Những “lời vàng ý ngọc” trên đây của hai trong số bốn vị “tứ trụ triều đình”, đồng thời cũng là những “phát ngôn nhân” uy tín nhất của hệ thống trong dịp sửa đổi Hiến pháp lần này, không đơn thuần chỉ là sự cố sơ sẩy thông thường; ngược lại, chúng hoàn toàn phù hợp với những diễn biến liên quan khác.

Trong chương trình thời sự VTV 19h ngày 23/3 vừa qua, nhiều người hẳn không khỏi bất ngờ trước việc cựu Bộ trưởng Tư pháp Nguyễn Đình Lộc, khi trả lời phỏng vấn của VTV, đã biểu lộ thái độ lúng túng, thiếu nhất quán với hành động liên quan đến Kiến nghị 72 (bản kiến nghị sửa đổi Hiến pháp do 72 vị nhân sỹ, trí thức khởi xướng) trước đó của mình, để rồi sau đó người ta mới vỡ lẽ ra rằng bản thân con cái của ông đã bị chính quyền “thăm hỏi rất dữ và cũng rất lo lắng”. Rõ ràng, người ta đã “quan tâm xử lý” và “đấu tranh, ngăn chặn tuyệt đối” ý kiến đầy tâm huyết của những bậc trí thức “ưu thời mẫn thế” như ông Nguyễn Đình Lộc bằng những chiêu thức bỉ ổi nhất.

Việt Nam đang rơi vào cuộc khủng khoảng chính trị - kinh tế - xã hội trầm trọng nhất kể từ giữa thập niên 1980 đến nay và phải đối mặt với những thử thách vô cùng cam go cả trong đối nội lẫn đối ngoại. Chính trường Việt Nam, bởi vậy, chắc chắn còn hứa hẹn nhiều diễn biến phức tạp và đầy kịch tính trong giai đoạn quyết định hiện nay. Và ở những “điểm nút” vẫn đang xuất hiện với tần suất ngày càng cao như trên, các “diễn viên” trên sân khấu chính trị Việt Nam lại càng có nhiều cơ hội để bộc lộ “phẩm chất” đích thực của mình, qua đó cho thấy bản chất của một chế độ vẫn tự xưng là “của dân, do dân và vì dân” cũng như một chính đảng vẫn tự vỗ ngực “là đạo đức, là văn minh”./.