Thứ Ba, 19 tháng 2, 2013

TẬP HỢP CÁC BÀI VIẾT VỀ VỤ LÊ ANH HÙNG BỊ BẮT ĐƯA VÀO TRẠI TÂM THẦN


Hà Nội, 19/2/2013
Lê Anh Hùng




Sau khi tôi bị công an đến tận nơi làm việc bắt đưa vào trại tâm thần từ ngày 24/1 -  5/2/2013, rất nhiều báo đài trong và ngoài nước đã lên tiếng về vụ bắt giữ trái pháp luật này. Để quý vị dễ hình dung ra toàn cảnh vụ việc, tôi đã tập hợp các bài viết, dù chưa đầy đủ, theo trình tự thời gian.

Ngày 24/1/2013:
(1)         Thông báo khẩn cấp tình trạng blogger Lê Anh Hùng – Blog Bùi Thị Minh Hằng
(2)         Lê Anh Hùng bị bắt? – Blog Nguyễn Tường Thuỵ
(3)         SOS: Blogger Lê Anh Hùng bị bắt vào trại tâm thần – Blog Xuân Việt Nam
(4)         Lê Anh Hùng bị đưa vào trại tâm thần – Đàn Chim Việt
Ngày 25/1/2013:
(5)         Nguyễn Tường Thuỵ: Thông tin tiếp theo về Lê Anh Hùng – Blog Nguyễn Tường Thuỵ
(7)         Tin mới nhất ngày 25/1/2013 về vụ trả thù Lê Anh Hùng – Blog Nguyễn Tường Thuỵ
(8)         Nguyễn Quang Lập: Trò gì vậy ta – Quê Choa
(9)         Tin Thứ Sáu 25/1/2013 – Anh Ba Sàm (với nhiều bình luận về vụ bắt giữ)

Ngày 26/1/2013:
(11)     Nguyễn Đình Ấm: Tôi không tin Lê Anh Hùng có vấn đề về tâm thần – Bauxite Việt Nam
(12)     Bài viết của blogger Lê Dũng về chuyện Lê Anh Hùng – blog Bùi Thị Minh Hằng
(14)     Tin Thứ Bảy 26/1/2013 – Anh Ba Sàm (với nhiều bình luận về vụ bắt giữ)
(16)     Nguyễn Tường Thuỵ: Nếu Lê Anh Hùng tâm thần thì Nguyễn Tường Thuỵ tâm thần nặng hơn – blog Nguyễn Tường Thuỵ

Ngày 27/1/2013:
(17)     Tin Chủ Nhật 27/1/2013 – Anh Ba Sàm
(18)     Phương Bích: Bỗng dưng tâm thần – blog Phương Bích
(19)     Nguyễn Văn Thiện: Tất cả chúng ta đều là những bệnh nhân tâm thần dự khuyết – blog Nguyễn Văn Thiện

Ngày 28/1/2013:
(20)     Tin Thứ Hai 28/1/2013 – Anh Ba Sàm (với nhiều bình luận về vụ bắt giữ)
(22)     Phương Bích: Cái này gọi là “bình mới rượu cũ” – blog Phương Bích
(23)     Bùi Thị Minh Hằng: Nhật ký chuyện Lê Anh Hùng – blog Bùi Thị Minh Hằng
(24)     Bùi Thị Minh Hằng: Nhật ký chuyện Lê Anh Hùng: Hành trình tìm bạn – blog Bùi Thị Minh Hằng

Ngày 30/1/2013:
(27)     Bùi Thị Minh Hằng: Những chi tiết hé mở đầu tiên của vụ Lê Anh Hùng – blog Bùi Thị Minh Hằng

Ngày 31/1/2013:
(28)     Tin Thứ Năm 31/1/2013 – Anh Ba Sàm (với nhiều bình luận về vụ bắt giữ)
(29)     Bùi Thị Minh Hằng: Mẹ Lê Anh Hùng viết đơn đòi con – Bauxite Việt Nam
(31)     Bắc Phong: Câu chuyện bệnh tâm thần – Dân Luận

Ngày 1/2/2013:
(34)     Tin Thứ Sáu 1/2/2013 – Anh Ba Sàm (với nhiều bình luận về vụ bắt giữ)

Ngày 2/2/2013:

Ngày 4/2/2013:

Ngày 5/2/2013:
(38)     Tin Thứ Ba 5/2/2013 – Anh Ba Sàm (với nhiều bình luận về vụ bắt giữ)
(39)     Nguyễn Xuân Diện: Tin vui: Blogger Lê Anh Hùng ra khỏi trại tâm thần Hà Nội – blog Nguyễn Xuân Diện

Ngày 6/2/2013:
(44)     Mặc Lâm: Công an Hà Nội thả blogger Lê Anh Hùng – RFA
(45)     Nguyễn Tường Thuỵ: Vài dòng nhân chuyện Lê Anh Hùng được thả - blog Nguyễn Tường Thuỵ)
(46)     Trần Quang Thành: Blogger Lê Anh Hùng đã về nhà – Dân Làm Báo
(47)     Bùi Thị Minh Hằng: Nhật ký chuyện Lê Anh Hùng – Phần kết có hậu – blog Bùi Thị Minh Hằng
(48)     Tin Thứ Tư 6/2/2013 – Anh Ba Sàm (với nhiều bình luận về vụ bắt giữ)

Ngày 8/2/2013:
(50)     Nguyễn Đình Ấm: Ngành Công an đừng xúc phạm thiên hạ nữa – blog Nguyễn Tường Thuỵ

Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2013

NHẬT KÝ CHUYỆN LÊ ANH HÙNG - PHẦN KẾT CÓ 'HẬU'

Bùi Thị Minh Hằng

PHN KT CÓ "HU"
Lê Anh Hùng đã ra khỏi Trung tâm Bảo trợ Xã hội II vào lúc hơn 10 giờ sáng 5-2-2013 

Ngày 25-1-2013, sau khi tiếp xúc cùng mẹ Lê Anh Hùng xong tất cả anh chị em đi đến quyết định sẽ chờ một vài ngày xem mẹ Hùng sẽ phản ứng ra sao. Vì dù gì mọi người cũng đã làm hết những điều  có thể theo đúng phận sự của mình. Và chúng tôi cũng đã để lại số liên lạc với lời đề nghị có gì cần thiết thì Mẹ  Hùng cứ liên lạc.

Ngày 26-1-2013 chúng tôi không ai liên lạc gì thêm. Nhưng về phía bạn bè, đồng đội, anh chị em thì vô cùng nóng ruột. Việc để Hùng trong trại thêm giờ phút nào là chắc chắn chúng tôi không thể yên lòng ngày đó. Như hôm đi vào trại cũng vậy. Để phòng xa mọi khả năng có thể bị gây khó dễ sẽ không thể lấy được bất cứ thông tin gì về Hùng, tôi đã âm thầm chuẩn bị một chiếc loa tay. Tôi đã trù tính trong đầu. Nếu trường hợp họ xua đuổi không tiếp hay không cho gặp mặt như kiểu với tôi khi trên Thanh Hà thì khi đó tôi sẽ PHÁT LOA với nội dung vừa chuyển thông tin về Lê Anh Hùng bị đưa vào trại do trả thù của chính quyền để những cán bộ trong trung tâm "buộc" phải nghe, buộc phải biết. Vì tôi hiểu  chắc gì họ đã biết về trường hợp này. Mặt khác việc PHÁT LOA sẽ làm cho Hùng nghe được tiếng chúng tôi mà biết rằng bạn bè đã biết thông tin, đã tìm đến. Việc này rất quan trọng cho những anh chị em trong hoàn cảnh bị mất tự do bên trong, khi biết có bạn bè đồng đội thì họ sẽ lên tinh thần rất nhiều.
Trong cái xã hội này họ không cần làm việc theo hiến pháp và pháp luật như họ thường rao giảng mà chính họ đều thú nhận - thừa nhận "Họ làm việc theo chỉ đạo của cấp trên".
Chính vì điều đó nên một chủ tịch có quyền chỉ thị cho công an bắt người không qua trình tự pháp luật và vụ kiện của tôi với Nguyễn Thế Thảo chủ tịch Hà Nội đến giờ vẫn chưa toà nào dám thụ lý. Cả một hệ thống pháp lý nằm trong tay những kẻ có quyền hành nhưng vô học thức và thừa ngu dốt tàn ác thì thử hỏi dân tộc này đi về đâu? Nhân Dân chịu cùng khổ bất công đến mức độ nào?
Gần 9 giờ sáng 26-1 nghe điện thoại mẹ Hùng gọi. Tôi cũng chỉ dặn dò, động viên cô hãy bình tĩnh và cẩn trọng mỗi khi có ai tiếp xúc hay gọi điện thăm hỏi.
Sang ngày 27-1-2013 một nhóm anh chị em muốn ghé thăm mẹ Hùng, trong đó có anh JB Nguyễn Hữu Vinh. Anh Vinh cũng là người cùng quê với Lê Anh Hùng
Cuộc viếng thăm lần này mọi người đều sững sờ bởi thấy cô Niêm thay đổi 180 độ... Rất may là trong cuộc tiếp xúc ngày 25 chúng tôi đã ghi âm lại tất cả những gì đã trao đổi cùng cô. Trong lần trao đổi này mọi người đều dễ dàng nhận ra cô đã bị kích động rất mạnh về chuyện mâu thuẫn mẹ chồng - con dâu với vợ của Lê Anh Hùng. Đồng thời cô cũng muốn thể hiện cái uy quyền của một người mẹ trong việc cô thừa nhận có đề nghị đưa Hùng đi chữa bệnh. Song trong khi nói chuyện cô cũng để hở ra những tình tiết như việc an ninh Quảng Trị và Hà Nội liên tục làm phiền, điều tra doạ  nạt chuyện sẽ bắt Hùng vào tù và liên tục "gợi ý" cô nên viết đơn cho Hùng đi chữa bệnh "miễn phí" thì sẽ thoát.
Cô tỏ ra rất "cương" trong việc mọi người muốn cô giải cứu cho Lê Anh Hùng ra khỏi cái trung tâm "mượn tay giết người" ấy. Lúc này anh chị em đều thấy thất vọng, song  không một ai tuyệt vọng. Bởi không cách  này thì cách khác mọi người đều hạ quyết tâm phải "bảo vệ" Lê Anh Hùng.
Có một điều cần phải nói rõ và mong mọi người lưu tâm. Chính tôi đã bị rất nhiều người lớn tuổi có kinh nghiệm phê phán ngay sau khi audio ghi âm ngày 25-1 được đưa lên. Mọi người đều phản đối việc tôi nói nhiều trong buổi gặp mẹ Lê Anh Hùng lần đầu... Nhưng như tôi đã giải thích trong bài viết trước tôi không biết sẽ phải nói sao cho cô hiểu về sự an nguy của chính con mình. Trái lại thì chẳng ai biết để góp ý hay phê phán việc nhiều người đã gọi điện đến mắng chửi té tát, thậm chí rủa xả cô Niêm là người mẹ nhẫn tâm, tàn ác đã nghe an ninh, công an để giết con mình.
Là một người đàn bà từng trải qua nhiều biến cố bất hạnh trong đời. Lại cũng là người không tiếp xúc nhiều với thông tin xã hội nên chuyện an ninh họ lừa gạt, làm trò để cô tin rằng việc cô làm là đang "cứu con mình" - là chuyện chúng ta phải hiểu và thông cảm.
Trong hoàn cảnh này chỉ có những người thân tín, những người trực diện qua việc làm để mắt thấy tai nghe mới có thể  tạo lòng tin cũng như sự so sánh để người trong cuộc nhận ra sự thật của vụ việc. Sự kiện gọi đến rồi phẫn nộ không phải lối dễ gây phản tác dụng. Vì khi cương lên họ muốn thể hiện quyền hành. Cộng với bọn an ninh cứ thường trực áp sát những lúc như thế chúng dễ xuyên tạc mà gây chia rẽ thêm về những người đấu tranh
Lần gặp thứ 2 kết thúc thật buồn. Anh chị em chúng tôi ra về. Ghé quán cafe ngồi hàng giờ và quyết định sẽ không gặp mẹ Hùng thêm nữa, trừ khi cô Niêm cần đến sự trợ giúp của chúng tôi.
Đành để một vài ngày rồi tiếp tục tính cách cứu Lê Anh Hùng. Lê Dũng thì cho biết đã có đầy đủ thông tin về ông GĐ trung tâm, có thể tiến hành tiếp cận, tấn công từ phía đó để gây sức ép. Mọi người đều chuẩn bị sẵn tinh thần cho một cuộc đòi người quy mô rầm rộ với sự hỗ trợ của truyền thông khắp nơi, bởi xem ra chuyện nhà cầm quyền hay đám công an, an ninh Quảng Trị kết hợp nhóm Hà Nội này thật quá lộ liễu và ẩu tả
Nó còn tệ hơn chuyện chúng bắt cóc tôi vào ngày 27-11-2011 và sau đó đưa vào cơ sở giáo dục Thanh Hà.
Mấy ngày liên tiếp sau tôi chạy ngược chạy xuôi khắp các nơi. Cứ Sơn Tây - Hà Nội - Hưng Yên, rồi lại khắp nội ngoại thành Hà Nội. Công việc bù đầu mà còn bao việc chưa xong, trong khi tôi sắp phải trở về nhà mình trong Vũng Tàu để lo Tết nhất và đón con trong trại về.
Sáng sớm 29-1-2013, vừa định đi công chuyện cùng bà con Dân Oan thì tôi nghe điện thoại Mẹ Lê Anh Hùng gọi báo tin "Cô muốn con về để nói chuyện làm đơn xin Hùng về". Tôi vui đến bắn người lên, nhưng vẫn cố giữ thật bình tĩnh. Tôi và Bùi Thanh Hiếu chạy xe xuống nhà cô tận chùa Lủ.
Khi xe 2 chị em vừa đến đầu ngõ rẽ vào nhà mẹ Hùng thì tôi nhìn thấy chiếc xe 7 chỗ biển số xanh đậu bên ngoài. Linh tính mách bảo tôi nói ngay với Hiếu rằng: Chắc an ninh đang ở  trong nhà Hùng đấy. Hiếu nói: Có càng vui.
Và quả nhiên khi 2 chị em vừa ngoặt vào ngõ nhà Hùng thì đã thấy giày dép để đầy cửa. Khi chúng tôi bước vào thì họ vội vã cáo lui. Ba người đều tỏ ra luống cuống và luôn luôn né mặt. Hình như họ nghĩ chúng tôi quay chụp và họ rút lui ra khỏi nhà rất nhanh, vừa lùi ra cửa đi giày họ vừa quay mặt né ngang như tránh phải trực diện với chúng tôi. Rõ là chẳng có gì đàng hoàng của cái  gọi là "NGƯỜI NHÀ NƯỚC".
Vào trao đổi với cô Niêm, cô cho biết đã làm đơn xin cho Hùng ra khỏi Trung tâm, vì xét thấy chỗ đó không phù hợp với yêu cầu ban đầu của cô. Rồi cô đưa lá đơn viết nháp để mình và Hiếu đi đánh máy. Quay trở lại đưa đơn cho cô ký, mình cầm một bản về còn lại đưa cô giữ và hẹn hôm sau ngày 30-1-2013 sẽ đến đưa cô đi nộp đơn. Trong lúc đi đường, cô thì thào như sợ ai nghe và cô cho biết là suốt từ ngày qua họ cứ đến nhà hoài, họ ngồi đến hơn 11 giờ đêm để vận động, thuyết phục cô. Thậm chí có cả doạ nạt. Họ nói cô không nên để Hùng về... Họ nói đủ thứ. Song có lẽ họ không biết rằng chính việc họ quan tâm thái quá đã khiến cô nghi ngờ và đương nhiên bằng trực giác của một người mẹ, một người  từng thăng trầm trong đời, cô đã nhận ra sự an nguy cho tính mạng đứa con trai mình nếu để  giao vào tay những kẻ bất lương, lừa gạt và đầy dối trá như cái đám suốt ngày đeo bám nhà cô đó.

ĐI ĐƯA ĐƠN "ĐÒI CON" NGÀY 30-1-2013

Đi làm thủ tục mới thấy hết nỗi bực mình. Vào thì chúng chỉ cần "gọi đi tìm hiểu vấn đề tạm trú, tạm vắng xong lấy cớ bắt con người ta rinh đi. Nhưng giờ nói đến trả thì chúng gây ra đủ thủ tục rườm rà, phiền toái. Hết chỗ này chỉ đi chỗ kia. Chắc chắn là chúng câu giờ và "ném bóng".
Cả ngày 30-1 trôi đi trong bực bội, đành phải để sang tuần. Mình thì phải trở về Vũng Tàu vào ngày 31-1 ...Thôi thì nóng lòng mà ngóng tin từ xa.
Sáng thứ Năm nghe anh em Hà Nội thông báo bọn chính quyền giở giọng cù nhầy thông báo: người giải quyết đơn nghỉ do nhà có đám tang. Mình điên người vì đã đoán trước sẽ có chuyện, bởi mình đã quen với cách làm việc vô chính phủ, vô luật pháp trong cái xã hội này rồi... Không biết kiểu này liệu Hùng có bị chúng giữ qua Tết hay không?
Thực tình về nhà mình rồi mà tôi không sao ăn ngon ngủ yên về chuyện của Hùng. Tôi là người lên tiếng sớm nhất mà rồi tôi không thể cùng mọi người  ngoài đó lo cho đến khi đón được Hùng ra... Một đôi ngày tôi lại gọi điện cho cô Niêm. Cho đến chiều qua khi đang đi bác sĩ , không mang theo máy thì cô lại gọi. Thấy cuộc gọi nhỡ tôi vội gọi lại ngay xem cô nói chuyện gì. Thật vui mừng, cô báo tin rằng: "Mọi thủ tục đơn từ đã xong xuôi, ngày mai 5-2-2013 cô sẽ đi đón em Hùng". Vào facebook của mấy anh chị em Hà Nội thấy tất cả đều đã hân hoan cho cuộc trùng phùng sáng hôm nay (5-2-2013).
Tôi mất ngủ cả đêm, hồi hộp mong cho trời nhanh sáng... Ngồi trên máy tính đến hơn 2 giờ mà 5 giờ tôi không thể nằm tiếp lại ngồi dậy. Mặc dù mọi người hẹn gần 8 giờ mới đón mẹ Lê Anh Hùng, nhưng mới hơn 7 giờ tôi gọi thì tất cả đã trên xe. Tôi gọi mà không nghe cô trả lời. Song cô đã bấm nút nghe nên tôi cứ ngồi theo dõi cuộc nói chuyện rôm rả trên cả chặng đường đi đón Hùng.
Một mình nơi xa này, tôi nín thở chờ đợi tin vui và chỉ đến khi những hình ảnh đầu tiên về Hùng được truyền đi tôi mới thật sự thấm mệt và yên lòng ru mình vào giấc ngủ.
Hùng đã về nhà. Chắc chắn còn nhiều điều cần phải kể lại. Tôi "nhường lời" để Lê Anh Hùng viết tiếp những gì mà độc giả đang còn hồi hộp trông đợi về CÂU CHUYỆN BẮT CÓC ĐƯA NGƯỜI VÀO TRẠI TÂM THẦN này!




NHẬT KÝ CHUYỆN LÊ ANH HÙNG - PIII

Bùi Thị Minh Hằng


KỲ III: HÉ MỞ NHỮNG TÌNH TIẾT VỤ VIỆC
Từ Trung tâm Bảo trợ Xã hội II trở về, tất cả chúng tôi quyết định ghé nhà mẹ của Lê Anh Hùng.
Hỏi thăm mấy người bạn của Hùng thì đều nói không ai biết nhà,  chỉ có một người cho cái số điện thoại. Gọi và liên lạc được với Mẹ Hùng khi cô còn đang trên đường đi trong chỗ Hùng về và xin cô cái hẹn xong mấy bác cháu anh chị em lại ngồi cafe vạ vật ngoài đường để chờ.
Gần trưa mới liên hệ được và tất cả cùng kéo đến nhà riêng cô.
Vì chưa bao giờ biết nhau nên thật khó để mở đầu câu chuyện. Thôi thì đành "huỵch toẹt" tất cả những suy nghĩ thông qua chính câu chuyện của mình.
Quá sốt ruột và lo lắng cho Lê Anh Hùng nên mình đã nói nhiều quá. Chỉ sợ mẹ Hùng không thể hiểu được những nguy hiểm đang trực chờ con mình khi bà lại "tiếp tay" bằng việc viết đơn đưa con vào đó.
Nhưng rõ ràng những phán đoán của mọi người không hề sai và câu chuyện được chính mẹ Lê Anh Hùng kể lại như sau:



Như thế là đã rõ, an ninh đã không những luôn ép buộc gia đình, người thân mà họ còn luôn khai thác tối đa mâu thuẫn gia đình của những người đấu tranh. Họ cũng không phải những kẻ có đầu óc thông minh để "sáng tạo " ra những kịch bản bắt người nào mới lạ khiến cho mọi người không phát hiện ra trò bất chính của họ, mà trái lại việc họ làm sai cứ lồ lộ như tố cáo, như thách thức với người dân chúng ta . 



Họ tưởng rằng họ đã thành công "mỹ mãn" với trò đấu tố Bùi Thị Minh Hằng trên truyền hình để  rồi họ bất chấp lương tâm, đạo đức người viết báo mà viết những bài bôi nhọ công dân như kiểu viết của "nhóm phóng viên xã hội" trước đây.
Họ cũng tưởng rằng với cái kiểu khủng bố quen thuộc bằng cách cứ trơ trẽn đến nhà, vừa dọa nạt, vừa ép uổng đối với bà mẹ già hơn 70 tuổi của Lê Anh Hùng - một phụ nữ với nhiều bất hạnh vất vả trong cuộc đời.
Một phụ nữ với cuộc sống khép kín, muốn an phận bên bàn thờ Phật mà tụng niệm cho quên bớt quá khứ đau thương, vất vả một đoạn đời vì sự phản bội của người chồng đầu (cha Hùng) và cái chết thương tâm của người chồng sau.
Họ đã áp dụng triệt để và xử dụng tối đa những "mưu hèn kế bẩn" miễn sao có lợi cho hành vi BỊT MIỆNG của họ. Tôi cho rằng đây là một bài học để chúng ta rút ra từ những gia đình có người đấu tranh. Trong cuộc sống làm gì có gia đình nào không có mâu thuẫn... Rất có thể những mâu thuẫn đó âm ỉ cả đời. Có những nỗi đau mà người ta phải cắn vào trong lòng "sống để dạ, chết mang theo".
Rất có thể nó sẽ bùng phát ra bên ngoài để ai cũng nhìn thấy như kiểu mẹ và các chị em tôi.
Song tựu chung, chúng ta nhận ra là nhà cầm quyền họ vô cùng có "kinh nghiệm" trong chuyện này. Kể từ thời chiến tranh, thời thực dân phong kiến. Họ luôn tìm cách ly gián - ly khai để bẻ gãy bất cứ sự liên hệ nào. Họ không ngại ngần khi tổ chức những cuộc đấu tố man di, mọi rợ và bất chấp luân thường đạo lý kiểu “con tố cha, vợ tố chồng”... Họ đánh vào mâu thuẫn từ những sợi dây liên hệ máu mủ ruột thịt để rồi những ai mắc vào rồi thì khó lòng có thể nhìn mặt nhau,  khó lòng có thể nguôi ngoai và dễ mang nỗi "Hận" suốt một cuộc đời. Nhưng lại không ai nhận ra rằng cái trò bỉ ổi chia rẽ, gây hận thù này lại xuất phát từ những chủ trương của những kẻ luôn hô khẩu hiệu "trung với đảng" gây ra...
Tôi chưa có cơ hội gặp lại những người bị họ lợi dụng trong gia đình tôi. Song qua câu chuyện của mẹ Lê Anh Hùng tôi thấy rằng  an ninh mật vụ trong chế độ cộng sản chính là những kẻ vô luân, bất lương mà không thể nào một con người có lương tri có thể làm. Họ hầu như là những kẻ VÔ NHÂN TÍNH.
Nói đến đây tôi nhớ lại câu chuyện mà bạn bè tôi kể lại sau khi tôi ra khỏi trại tù trá hình Thanh Hà: Trong khi gặp gỡ, làm việc với một số người bạn, người anh em từng đi biểu tình chung với tôi, họ luôn tận dụng thời gian để tìm cách bêu xấu tôi, lặp đi lặp lại những điều họ khai thác - hoặc bắt ép - những người thân quen của tôi nói ra, rồi họ vin vào đó mà cố tình tô vẽ, xoáy sâu vào coi như một "chiến lợi phẩm" về đề tài bôi nhọ, hay biến thành NGƯỜI TÂM THẦN của họ. Cách này họ nhằm VÔ HIỆU HÓA những tiếng nói đấu tranh và "đắc thắng" khi dùng người ruột thịt "đánh" người ruột thịt.
Họ làm việc này một cách vô cùng độc ác và thú tính. Khi tôi bị bắt vào công an Hoàn Kiếm cùng 9 người biểu tình khác con an ninh cái Vũ Thị Bích Ngọc đã nói về tôi nào là "Cái loại mà mẹ từ- con từ ...." nào là "Cái loại đập mả bố" v.v. và v.v. 
Khi tôi bị đưa lên trại Thanh Hà cũng chính con Vũ Thị Bích Ngọc này cùng bọn công an Hoàn Kiếm lại "thích thú" khi thốt ra những câu nói hả hê rằng: " Mày là con mặt L. cả mày và con mày đều bị tù rồi đấy...". Tôi đã ghê tởm nhổ nước bọt vào mặt những con thú vật vô nhân tính ấy mà gào không thể thành tiếng trong khi tay tôi bị chúng nó còng và hàng gần chục tên an ninh, mật vụ <hầu như là bọn người của Hoàn Kiếm> vây quanh.
Có ai đã rơi vào hoàn cảnh như tôi để mà hiểu được những uất ức. Những căm giận đến không thể nào chấp nhận nổi của bọn người bất lương gây ra cho những người dân vô tội, trong đó có tôi và gia đình tôi. 
Họ làm công an - an ninh sao họ không đi điều tra rõ ràng sự việc mà họ đưa lên như chuyện tôi ĐẬP MẢ BỐ, như việc tôi là người mẹ "không ra gì" với con cái mình để mà xử lý tôi theo đúng quy định pháp luật? Nếu bây giờ tôi khởi kiện tất cả những điều vu khống ấy thì ai sẽ xử lý? Xử lý ai? Đương nhiên họ sẽ tìm cách đổ vấy rằng: "Người trong gia đình tôi nói ra". Và như thế sẽ tiếp tục một cuộc NỘI CHIẾN TƯƠNG TÀN không bao giờ hết ĐAU và HẬN...
Một đất nước luôn tự hào do "SỰ LÃNH ĐẠO TÀI TÌNH CỦA ĐẢNG CS" mà lại luôn đem luật rừng cùng mọi sự vô liêm sỉ ra để hành xử với người dân như những gì chúng ta đã thấy, như bao nhiêu khổ đau, căm thù, uất hận chất chứa trong hình ảnh của biết bao Dân Oan, của những người tù nhân lương tâm và cả gia đình dòng họ của những người công chính dám cất lên tiếng nói.
Một đất nước luôn tự hào ưỡn ngực đặt vai trò của "đảng" lên trên tất cả Dân Tộc và Nhân Dân nhưng cuối cùng chỉ "khoe" ra những hành xử vô cùng bẩn thỉu, mọi rợ bất chấp luật pháp, hiến pháp và trơ trẽn, mặt dày trước tất cả sự lên án, phê phán của dư luận quốc tế và sự phẫn nộ của loài người.
Đã đến lúc chúng ta không thể sống chung với những kẻ THÚ TÍNH.
Đã đến lúc chúng ta không thể chấp nhận những hành xử ngang ngược của nhà cầm quyền để họ muốn đàn áp, bóp nghẹt người dân kiểu gì cùng được.
Đã đến lúc chúng ta cần nhất tề vạch mặt chỉ tên từng hành động sai trái và tất cả mọi âm mưu, trò hèn đê tiện, bất nhân của họ.
Đã đến lúc người dân đều phải hiểu rằng chúng ta không thể còn con đường sống dưới bàn tay bạo ngược cường quyền như hiện nay.
Bất cứ một ai còn lương tri của một con người chúng ta hãy lên tiếng trong vụ việc Lê Anh Hùng, bởi nếu chúng ta không lên tiếng thì bất cứ lúc nào ngay chính chúng ta sẽ trở thành nạn nhân cay đắng nhất của nhà cầm quyền này và nhiều khi chúng ta phải trả giá cho sự vô cảm, hèn nhát của chính mình bằng cả cuộc đời hay một hệ lụy hơn nữa đến đời con, đời cháu chúng ta.
XIN HÃY CÙNG NHỮNG NGƯỜI OAN KHUẤT CHÚNG TÔI LÊN TIẾNG!

(còn tiếp)

Nguồn: Blog Bùi Thị Minh Hằng

NHẬT KÝ CHUYỆN LÊ ANH HÙNG - PII

Bùi Thị Minh Hằng


KỲ II: HÀNH TRÌNH TÌM BẠN
Ngày 25 tháng 1 năm 2013
3h sáng tôi chui ra khỏi giường và 4h quyết định lên đường về Hà Nội để cùng mọi người tìm đến nơi bọn bất lương đang giam giữ Lê Anh Hùng bằng một âm mưu khốn nạn.
Trong đầu tôi từ đêm qua chỉ ngổn ngang những hình ảnh của 5 tháng trong hang sói và tôi luôn miệng lầm rầm đọc kinh cầu nguyện cho đứa em đáng thương đang nằm trong tay lũ ác quỷ mất hết tính người kia.
Lại một chuyến xe đêm với những con người lam lũ nghèo khổ. Có người còn nhận ra tôi vì hôm trước đi Văn Giang tôi cũng đi chuyến xe sớm thế này.
Xuống bến xe khách trời còn chưa sáng. Gọi mọi người lúc này thì ngại quá, vì đã hẹn 7 giờ mà vì mình lo lắng không ngủ được nên đi sớm quá.
Đành đứng tại bến xe mà chờ vậy. Trời lạnh tê tái, lại còn mưa phùn lâm thâm nên hàng quán đóng cửa hết. Chỉ vài người xe ôm đón khách chuyến sớm . Họ mời mãi vì chẳng có khách khứa gì, nhưng mình có đi đâu đâu, thấy thương họ quá.
Chờ đến hơn 6 giờ mới dám nhá máy cho một em . Lúc này nó mới dậy nên phải chờ thêm cả nửa tiếng sau nó mới ra đón.
Mình không dám thúc giục mọi người, nhưng trong thâm tâm mình bồn chồn lo lắng và chỉ mong mọi người đi thật nhanh vào chỗ Lê Anh Hùng. Càng sớm chừng nào sẽ càng hay chừng đó.
Phải cho những người giam giữ Lê Anh Hùng biết rằng họ không được hại cậu ta theo âm mưu của những kẻ tội đồ vô nhân tính kia.
Lòng vòng đi đón từng người, rút cục cũng gần 8 giờ sáng mới rời Hà Nội sau khi ghé ăn sáng và mua một túi quà mang cho em.
Để mấy bác cháu anh em ngồi ăn phở, mình đi tìm cửa hàng tạp hóa mua đồ ngay gần khu "Làng Sinh Viên" . Cứ theo kinh nghiệm lúc mình trong trại mà lựa chọn những thứ đồ mà mình cho là phù hợp hoàn cảnh ở TÙ.
Xe lăn bánh rời Hà Nội đi về hướng Trúc Sơn- Ba Thá. Chưa ai biết đường đi, nên cứ theo địa chỉ đã thông báo của công an mọi người đăng lên mà vừa đi vừa hỏi.
Vào đến thị trấn Chúc Sơn thì loanh quanh "lạc đường". Lúc này gọi điện cho Lê Dũng vì cậu ấy "thổ dân " vùng này. Lê Dũng một mình một xe đã ngồi chờ sẵn ngay đầu thị trấn Chúc Sơn và thật may khi xe của anh chị em vừa đi qua Lê Dũng đã phát hiện nên cũng gọi ngay cho cả đoàn quay lại để hợp nhau lại.
Thống nhất nhanh ý kiến xong, cả 2 xe lên đường. Lê Dũng đúng là "tác phong chuyên nghiệp". Mặc dù vừa đám cưới xong và "bỏ" cô vợ ốm nằm nhà một mình, cậu chàng rất vui vẻ và nhanh nhẹn trước tình thế của anh em đồng đội.
Vào càng sâu đến chỗ họ giữ Lê Anh Hùng thì luôn cả Lê Dũng cũng không còn làm tốt vai trò "thổ dân " nữa... Bắt đầu lạc nhau. Rồi lạc cả đường... Loanh quanh cứ đi rồi lại quay đầu, cuối cùng cũng phải hỏi đến nơi. Hóa ra nó nằm ngay cái chỗ đã đi qua rồi mà không biết.
Mọi người bảo nhau chưa vào vội mà chạy vòng vòng bên ngoài quan sát.
Phải công nhận rằng từ ngày bị chính quyền coi là PHẢN ĐỘNG và "những thế lực thù địch" thì anh chị em ai cũng "trưởng thành" để có thể thích nghi với tên gọi và yêu cầu.
Xe chưa dừng,  mình phát hiện ra ngay những khuôn mặt rất đặc thù... và rất nhanh cả hai bên đều như "phát hiện đối thủ" - chuyện này quen quá rồi chứ có gì đâu.
Xe mình đậu bên ngoài cùng vài người. Còn xe Lê Dũng - Lã Việt Dũng cùng bác Việt Anh vào trong trại trước hỏi thăm.
Tranh thủ đi loanh quanh khu trại bảo trợ để quan sát và ghi nhận "địa hình", vừa tranh thủ "tác nghiệp" vòng ngoài...
Lúc này các âm binh của đảng bắt đầu kéo nhau đến quanh khu vực con đường dẫn vào trong trại.
Thật nực cười... Trên cái đất nước dở điên dở dại này có bao nhiêu cái trại kiểu này? Có ở đâu mà phải cắt cử công an xã và an ninh canh chừng từ ngoài vào trong thế này không? Khi chúng tôi đứng tận bên ngoài đường quốc lộ, cách cổng trại vài trăm mét thì đã thấy liên tục những kẻ mặc quần áo dân phòng cầm dùi cui chạy ngược lên, rồi xuôi xuống nghe chừng tấp nập, khẩn trương lắm. Với kinh nghiệm của gần một năm qua liên tục bị đeo bám tôi chẳng khó khăn gì mà "phách vị" lực lượng không phải của Nhân Dân.
Chừng 20 phút thì đoàn vào trước gọi điện ra. Lúc này tôi và mọi người còn lại mới vào.
Vẫn để cho nhóm "người cao tuổi" nói chuyện với giám đốc và phó giám đốc trung tâm. Tôi ngồi ngoài sân lẫn vào bên cạnh những người bệnh tật và quan sát họ. Ở đây họ gọi bằng cái tên TRUNG TÂM BẢO TRỢ XÃ HỘI 2.
Nơi đây họ nuôi dưỡng những người bị bệnh tâm thần nhẹ, những người lơ ngơ mà chủ yếu là neo đơn, không nơi nương tựa… Chẳng ai trong số họ giống như Lê Anh Hùng.
Quan sát rộng hơn cả hàng ngũ lãnh đạo, nhân viên của  cái trung tâm này thì tôi thấy: Nếu như họ nhốt Lê Anh Hùng vào đây để chữa bệnh "tâm thần" cho Lê Anh Hùng trong khi anh đang làm việc trong một công ty và có những bài viết, bài dịch như mọi người đều biết, thì chắc chắn rằng cái bọn dám "điều trị" cho Lê Anh Hùng phải đem mà xích chân xích tay chúng nó rồi chữa chạy bằng những BIỆT DƯỢC mới mong chúng nó được gọi là "người bình thường".
Trong khi đứng ngoài sân, tôi cũng tranh thủ bấm vài kiểu ghi lại sự "mẫn cán" của một bọn tâm thần có chỉ đạo đang lảng vảng quanh chỗ chúng tôi.
Một lúc thì nghe Lã Dũng lớn tiếng bên trong. Tôi tiến đến gần xem chuyện gì thấy mọi người đang tranh luận gắt gao. 
Tay giám đốc và phó giám đốc cứ bám lấy một luận điệu thật khó mà chấp nhận rằng: Chúng tôi chỉ giữ anh Hùng theo yêu cầu của cấp trên và cả đơn đề nghị của Mẹ anh ấy.
Khi mọi người hỏi rằng: Những thủ tục văn bằng đó đâu thì họ không đưa ra được bất cứ thứ gì.
Mọi người lại hỏi rằng: các anh có hiểu luật pháp không? Mẹ anh Hùng làm sao có quyền làm đơn đề nghị mà các anh dám đưa một người đang làm việc, đang viết sách, không có hành vi gây nguy hiểm cho xã hội và chưa được kết luận giám định vào những nơi này? 
Hầu hết các câu chất vấn họ đều không thể trả lời.
Lã Việt Dũng bắt đầu phát bực hỏi: Thế các anh có nghĩ rằng chính bà mẹ Lê Anh Hùng mới bị tâm thần không? Họ im lặng.
Đứng bên ngoài cũng không thể nào lọt tai với những cái lý sự cùn của họ. Mang danh giám đốc, phó giám đốc một trung tâm, hẳn là nơi này cũng phải thường xuyên tiếp xúc với khách khứa đến thăm hay những đoàn tài trợ hoặc tổ chức này, phái đoàn kia, nhưng xem ra bọn họ đều là những kẻ vô cùng dốt nát đần độn. Họ chỉ biết làm việc theo "chỉ đạo" của cấp trên mà họ không động não để biết rằng cái thứ cấp trên chỉ đạo họ làm sai thì chỉ toàn những cái đầu đặt trên cái ghế hoặc hơn chút là cái gáo dừa được nhồi mạt cưa.
Không kềm nổi bức xúc tôi liền tiến vào. Họ muốn ngăn cản tôi nên mấy lần đều gạt tôi ra. Song tôi quyết phải chen vào mà nói cho tròn vành rõ chữ với cái loại cứ "cò quay cãi cùn".
Tôi nói: Tôi xin lỗi. Tôi là người thân của Lê Anh Hùng. Tôi biết rằng trại các ông chỉ là nơi nhận giữ anh ta...
Nói đến đây tên phó trung tâm vội chộp lấy câu nói như cứu cánh. Ông ta nói lớn giọng: Đúng rồi, ở đây chúng tôi chỉ làm nhiệm vụ giữ theo chỉ đạo của cấp trên, giữ theo quyết định của Sở LĐ-TB-XH và có đơn đề nghị của người nhà.
Tôi nói: Vậy tôi hỏi các anh nhé. Nếu có người đưa quả lựu đạn rút chốt hay mấy bánh heroin các anh cũng giữ à? 
Tay giám đốc giãy nảy lên nói: Chị không thể so sánh thế, ai lại so người với những thứ đó. 
Tôi bảo hắn: Thế các ông làm cán bộ thì đã hiểu luật pháp chưa? Các ông thấy trường hợp Lê Anh Hùng bị đưa vào có đúng và đầy đủ thủ tục chưa? Vậy tại sao các ông dám nhận? Ai chỉ đạo các ông? Bây giờ chỉ đạo ông nằm vào bánh xe tăng ông cũng nằm à? Còn nếu các ông nói đúng Lê Anh Hùng bị tâm thần thì các ông làm kết luận để nếu cậu ấy có GIẾT NGƯỜI thì sẽ không phải chịu trách nhiệm trước pháp luật... Tôi thông báo cho các ông biết rằng tôi sẵn  sàng tài trợ đón bác sĩ ngoại quốc đủ trình độ và uy tín để khám và giám định, sau đó mới kết luận về tình hình sức khỏe của Lê Anh Hùng. Hiện nay các ông đã có kết luận chưa mà dám giữ người? 
Tôi điên tiết làm  một thôi một hồi cho hả giận. Rồi tôi rút trước để các bác kia tiếp tục... Tôi còn kịp quan sát cho đến lúc ấy mặt 2 vị "nãnh đạo" bắt đầu xụ xuống, xám như đổ chàm và đương nhiên chẳng còn cái vẻ "hung hăng " ban đầu. Có lẽ nếu họ không có vấn đề về tâm thần thì họ đủ tỉnh ra mà nhận thấy rằng họ sẽ phải "tránh xa" vụ MƯỢN TAY GIẾT NGƯỜI này.
Phải khẳng định rằng bọn họ đã bị chỉ đạo trong mọi vấn đề mà làm sai nguyên tắc cũng như mất hết tình người. Họ thừa biết điều đó vì trước khi chúng tôi lên trại đã có anh chị em gọi điện hỏi thăm về nội quy thăm gặp thì chính họ đã trả lời CHỈ CẦN CMND. 
Vả lại người bện thì lý gì mà lại không cho thăm gặp? Có phải tội phạm đâu? Bệnh nhân trong trại còn khoe với chúng tôi rằng họ sắp về ăn Tết với gia đình nữa mà...
Có lẽ ông giám đốc nơi đây hoặc là đồng lõa với những kẻ muốn sát hại Lê Anh Hùng, hoặc giả ông ta chưa tỉnh ra để nhận biết ông ta đang bị một thế lực tôi phạm lừa bằng một "chỉ thị từ cấp trên" để rồi mượn bàn tay ông ta GIẾT NGƯỜI BỊT KHẨU.
Và như thế bọn bất lương kia coi như phủi tay vì đã "tiêu diệt" Lê Anh Hùng bằng một trò "giả nhân giả nghĩa" vô cùng tàn độc là "đưa đi chữa bệnh không mất tiền tại trung tâm bảo trợ xã hội" được nhà nước tài trợ lo lắng,  nhưng rõ ràng hoàn toàn do bàn tay tội ác của công an - an ninh hay nói rõ hơn là của tập đoàn tội ác, một liên minh ma quỷ từ trong ra ngoài.

Chuyến xe đêm với những con người lao khổ



Con đường đến nơi giam giữ Lê Anh Hùng


Gập ghềnh con đường đấu tranh cho tự do


 Lối vào trại đã có bọn "tâm thần" phục sẵn


Công an xã đi bảo vệ "bệnh nhân tâm thần"

 Phương tiện "đón đoàn"


 Thật khang trang nhưng với Lê Anh Hùng là nhầm địa chỉ nhá!

Nhàn hạ trong tại tâm thần


Bước chân đi tìm đồng đội

Chiếc xe này đưa mẹ Lê Anh Hùng cùng 3-4 an ninh "áp tải" lên Trung tâm hoàn thành thủ tục sau 1 ngày bắt cóc giam giữ Lê Anh Hùng

(còn tiếp)

NHẬT KÝ CHUYỆN LÊ ANH HÙNG

Bùi Thị Minh Hằng


LTS.
Sau khi tôi bị công an đến tận nơi làm việc bắt đưa vào trại tâm thần ngày 24/1/2013, những người đồng đội của tôi ở CLB Bóng đá No-U (No-U FC) đã lên tiếng gần như ngay lập tức. Trong số đó, người đầu tiên và xông xáo nhất chính là chị Bùi Thị Minh Hằng, một người phụ nữ bản lĩnh, can trường mà tôi vô cùng cảm phục. Loạt bài “Nhật ký chuyện Lê Anh Hùng” là một “thiên phóng sự” của chị về những gì mà chị cùng những đồng đội tuyệt vời khác của tôi đã trải qua khi tìm cách “giải cứu” tôi khỏi trại tâm thần trá hình mang tên “Trung tâm Bảo trợ Xã hội II - Hà Nội”. Trước khi kể về những ngày “lưu lạc” vào “thế giới tâm thần”, tôi xin phép lần lượt đăng lại loạt bài của chị để quý vị độc giả tiện hình dung ra toàn cảnh vụ việc.
Hà Nội, 15/2/2013

KỲ I
Ngày 24 tháng 1 năm 2013
Đang về quê trên Sơn Tây. Dự định ở lại vài ngày thu xếp chuyện gia đình, vì mình ra Hà Nội đã hơn 2 tháng rồi mà chưa ở cùng gia đình được một ngày trọn vẹn ngày nào. Cứ chớp chớp nhoáng nhoáng lại đi ngay. Mỗi lần xách  giỏ ra đi là cậu mợ và các em lại tần ngần hỏi: “Bao giờ lại về?”
Hôm nay nghĩ sẽ ở nhà vài ngày nên ngủ nướng cho bù lại những ngày "ngủ một mắt" vì quá bận rộn. Thức giấc đã gần 11 giờ trưa. Định bụng hôm nay sẽ nấu cho cậu mợ và các em một bữa ăn ngon, song tất nhiên là phải mở facebook đầu tiên đã.
Một cái nick không phải "thân thiết" nhắn tin cho mình: "Chị Hằng ơi! Anh Lê Anh Hùng bị công an bắt đi rồi."
Mình thoáng "giật mình" theo phản xạ. Nhưng ngay sau đó mình bình tĩnh lại để xác minh thông tin
Người đầu tiên mình liên lạc là Từ Anh Tú... Thế là đã có thông tin chính thức.
Nhưng lạ một nỗi mình chẳng thấy ai và chẳng thấy trang nào đăng tin lên. Liền gọi cho một vài người thì cũng chưa ai biết gì cả.
Sau khi hỏi cho kỹ một số thông tin về sự kiện bắt Hùng thế nào và trao đổi với một vài người quen biết gần gũi với Lê Anh Hùng, tôi chính thức đưa thông tin đầu tiên dựa vào tin tức những người quen biết Lê Anh Hùng gửi đến vào hồi 12h 40 phút trưa. 
Rõ ràng câu chuyện vô lý đến mức ai đọc thông báo cũng phải "nhảy chồm" lên và chẳng ai cần phải phán đoán rông dài nếu như đã từng biết và đọc những thông tin về Lê Anh Hùng.
Mọi người đều chung một nhận định: MỘT SỰ TRẢ THÙ HÈN HẠ VÀ TÀN ÁC
Thông báo S.O.S tôi đưa lên đã có 79 lượt chia xẻ trên trang facebook cá nhân của nhiều người bạn ở khắp nơi. Và không ai nói với ai, tất cả đều đồng loạt lên tiếng dù nhiều hay ít.
Từ lúc đó cho đến hết đêm thứ năm này tôi không sao ngủ hay làm bất cứ điều gì.
Tôi liên tưởng đến chuyện họ bắt cóc tôi và bây giờ cũng là bắt cóc Lê Anh Hùng một cách hèn hạ và mờ ám. Tại sao lại phải lừa cậu ta rằng đi lên trụ sở làm việc liên quan đến tạm trú , tạm vắng?
Một người được cho là "tâm thần" mà lại được công an, an ninh ở cả quê vợ là Quảng Trị cho đến Bộ Công an tại Hà Nội và cả Công an Hưng Yên, nơi công ty Hùng đóng trụ sở làm việc phải vào cuộc? (Chính mẹ của Lê Anh Hùng đã nói rằng: Công an cứ đến điều tra làm bà vô cùng mệt mỏi, nên thôi làm sao để cả hai bên "cùng có lợi" ...)
Một người "tâm thần" mà lại biết viết lách rất thu hút độc giả? Biết dịch sách cho nhà xuất bản và quan trọng hơn đây chính là tác giả của 70 lần gửi đơn tố cáo đích danh những tên tuổi thuộc hàng "nguyên thủ quốc gia".
Một người "tâm thần" mà lại biết thể hiện lòng yêu nước? Biết lao động trong công ty và luôn được mọi người tin tưởng yêu quý và trân trọng bởi tài năng hơn người?
Một người bị nhà nước cho là "tâm thần" và bị bắt đi khi anh ta đang lao động làm ra thành quả nuôi sống chính mình và còn đóng góp phần nuôi những kẻ vô lại đến bắt anh ta... Ha...ha...ha… Thật không còn gì để nói hay chỉ có thể hiểu rằng: THẾ THÌ CÁI XÃ HỘI NÀY TÂM THẦN HẾT MẸ NÓ RỒI!
Và một điều rất khó chấp nhận nữa: Hiện nay đơn từ của anh ta vẫn chưa được bất cứ cơ quan nào phúc đáp ĐÚNG- SAI.
Rõ ràng việc cố tình đẩy Lê Anh Hùng vào trại tâm thần với danh nghĩa "đưa đi chữa bệnh" là một việc làm quá thô thiển, phô diễn một âm mưu tàn độc theo kiểu GIẾT NGƯỜI BỊT KHẨU mà lại giết người theo kiểu MƯỢN TAY.
Càng suy nghĩ càng thấy thương và lo lắng cho Lê Anh Hùng và càng thấy căm giận một xã hội bất chấp mọi thứ.
Không thể ngồi yên để nhìn họ ra tay giết người.
Không thể ngồi yên để họ làm những trò phi pháp và vô nhân tính.
Không thể ngồi yên nhìn một con người tài, đức bị bọn bất nhân vùi dập.
Trăn trở lo lắng cùng sự căm giận khôn cùng khiến tôi không sao ngủ được. Bàn với các anh chị em No-U và những người bạn từng đi biểu tình chống Trung Quốc với Hùng chúng tôi quyết định:
BẰNG MỌI GIÁ VÀ SẼ LÀM TẤT CẢ NHỮNG GÌ CÓ THỂ ĐỂ HỌ PHẢI DỪNG BÀN TAY TỘI ÁC VỚI LÊ ANH HÙNG

Tác giả và Lê Anh Hùng trong cuộc biểu tình chống Trung Quốc ngày 9/12/2012

Hẳn nhiên bên cạnh những bạn bè gần gũi, những đồng đội trong đội bóng và cả những người bạn sát cánh cùng nhau trong những lần xuống đường biểu tình chống Trung Quốc xâm lược thì sự kiện Lê Anh Hùng thật sự đã gây nên cơn chấn động trong dư luận xã hội bởi việc làm bất chấp trình tự căn cứ pháp lý của những người thừa hành.
Vì thế nó không còn là chuyện riêng trong một gia đình. Cũng không còn là chuyện cho số phận của Lê Anh Hùng nữa mà nó đã trở thành một "cơn địa chấn" trong cái xã hội vốn đã vô cùng nhiễu nhương bất ổn và cũng là cơn uất giận dâng trào trút xuống cái đám sai nha ngu dốt, đần độn nhưng lại quá bội thực sự tàn ác này.
(còn nữa)
Nguồn: Blog Bùi Thị Minh Hằng