Chương trình Từ Cánh Đồng Mây (Hoa Kỳ) phỏng vấn Lê Anh Hùng ngày 31/8/2012:
Thứ Ba, 4 tháng 9, 2012
Thứ Bảy, 1 tháng 9, 2012
Diễn đàn Paltalk Hội luận Phỏng vấn Hiện tình VN phỏng vấn Lê Anh Hùng
Diễn đàn Hội luận Phỏng vấn Hiện tình Việt Nam trên mạng Paltalk toàn cầu phỏng vấn Lê Anh Hùng ngày 22/8/2012:
Thứ Năm, 30 tháng 8, 2012
ÔNG NGUYỄN PHÚ TRỌNG MUỐN BIẾN CÁC ĐỒNG CHÍ CỦA MÌNH THÀNH NHỮNG CÁI MÁY?
Lê Anh Hùng
Hà Nội, 31/8/2012
Ngày 20/8/2012 vừa qua, tại Hội nghị Toàn quốc về Đổi mới Công tác Cán bộ diễn ra ở Tp HCM, TBT Nguyễn Phú Trọng đã phát biểu chỉ đạo:
…Phải xây dựng quy hoạch cán bộ. Nhưng mà chỉ xin nhấn với các đồng chí là đường lối nào thì cán bộ ấy. Đường lối cán bộ phải phục vụ cho đường lối chính trị, phải đáp ứng yêu cầu thực hiện nhiệm vụ của đường lối chính trị. Trước hết dùng cán bộ phải dùng cán bộ nào? Có theo đường lối chính trị, có theo quan điểm đường lối hay không, hay là cứ nói trái, làm trái? Anh đã thông qua cương lĩnh, thông qua đường lối này rồi mà anh cứ nói khác, làm khác thế mà dùng anh vào đây thì nguy hiểm vô cùng, nhất là ở cấp cao. Đây là vấn đề cực kỳ hệ trọng, phải rất tỉnh táo. Nếu lựa chọn sai, bố trí sai thì thưa các đồng chí, “sai một ly đi một dặm đấy”![i]
Kể từ đầu nhiệm kỳ BCHTW Đảng khoá XI (2011 - 2016) đến nay, ông Nguyễn Phú Trọng đã nhiều lần đưa Cương lĩnh của Đảng, “lá bùa hộ mạng” cho sự nghiệp chính trị của mình, ra hù doạ thiên hạ theo kiểu như thế. Với học hàm học vị GS-TS như một trí thức chính hiệu, hẳn nhiên ông thừa hiểu rằng nhận thức là cả một quá trình, những gì hôm qua còn được coi là chân lý thì hôm nay lại có thể không còn đúng nữa; ngược lại, những gì mà hôm nay còn bị coi là sai trái, lố bịch thì ngày mai lại có thể trở thành chân lý, được tung hô.
Triết gia chính trị và nhà kinh tế học người Anh John Stuart Mill (1806-1873), nhà tư tưởng hàng đầu về tự do ở thế kỷ 19, đã viết trong tác phẩm bất hủ Bàn về tự do (On Liberty): “Tư tưởng thời đại giờ đây không còn là một cái gì đó ‘bất khả sai lầm’ so với ý kiến cá nhân nữa – mỗi thời đại đều có nhiều quan điểm mà những thời đại sau lại nhìn nhận không chỉ là sai lầm mà còn ngớ ngẩn; chắc chắn là nhiều quan điểm hiện đang phổ biến sẽ bị những thời đại sau bác bỏ, tương tự như nhiều quan điểm từng phổ biến thì nay đang bị bác bỏ.”[ii]
Triết gia chính trị và nhà kinh tế học người Anh John Stuart Mill (1806-1873), nhà tư tưởng hàng đầu về tự do ở thế kỷ 19, đã viết trong tác phẩm bất hủ Bàn về tự do (On Liberty): “Tư tưởng thời đại giờ đây không còn là một cái gì đó ‘bất khả sai lầm’ so với ý kiến cá nhân nữa – mỗi thời đại đều có nhiều quan điểm mà những thời đại sau lại nhìn nhận không chỉ là sai lầm mà còn ngớ ngẩn; chắc chắn là nhiều quan điểm hiện đang phổ biến sẽ bị những thời đại sau bác bỏ, tương tự như nhiều quan điểm từng phổ biến thì nay đang bị bác bỏ.”[ii]
Giữa lúc Việt Nam đang đứng trước bao thử thách cam go cả bên trong lẫn bên ngoài, cả chính trị - kinh tế - xã hội lẫn an ninh - quốc phòng, trong bối cảnh tình hình khu vực và thế giới biến động nhanh chóng và khó lường, đất nước thực sự cần những con người dám nghĩ, dám làm chứ không phải những cái máy chỉ biết nhất nhất làm theo “cương lĩnh” hay “đường lối”.
Thử hỏi, kể từ khi ra đời năm 1930 cho đến nay, Đảng CSVN đã bao lần phạm phải sai lầm do nhận thức ấu trĩ, duy ý chí và lệch lạc của nó, để rồi bắt cả dân tộc phải trả giá đắt (như cuộc “cải cách ruộng đất” ở miền Bắc từ năm 1953-1956 hay cuộc “cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh” ở miền Bắc sau năm 1954 và ở miền Nam sau năm 1975)?
Nếu mọi “cương lĩnh”, “đường lối” của Đảng đều sáng suốt và đúng đắn thì tại sao Đảng lại phải tiến hành “đổi mới” từ Đại hội VI năm 1986 trong bối cảnh đất nước lâm vào khủng khoảng kinh tế - xã hội trầm trọng; và nếu không có những người “cứ nói trái, làm trái” ở cả miễn Bắc lẫn miền Nam trong những năm đầu thập niên 1980 như lời hù doạ trên đây của ngài TBT thì liệu có cái gọi là “đổi mới” ấy hay không?
Trước kia, Đảng từng hô hào “Trí-phú-địa-hào/Đào tận gốc, trốc tận rễ”, coi giới tư sản như “kẻ thù không đội trời chung”, nay lại sẵn sàng đưa các ông chủ vào đứng trong hàng ngũ của mình. Đấy chẳng phải là sự thay đổi hoàn toàn về nhận thức hay sao?
Thử hỏi, kể từ khi ra đời năm 1930 cho đến nay, Đảng CSVN đã bao lần phạm phải sai lầm do nhận thức ấu trĩ, duy ý chí và lệch lạc của nó, để rồi bắt cả dân tộc phải trả giá đắt (như cuộc “cải cách ruộng đất” ở miền Bắc từ năm 1953-1956 hay cuộc “cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh” ở miền Bắc sau năm 1954 và ở miền Nam sau năm 1975)?
Nếu mọi “cương lĩnh”, “đường lối” của Đảng đều sáng suốt và đúng đắn thì tại sao Đảng lại phải tiến hành “đổi mới” từ Đại hội VI năm 1986 trong bối cảnh đất nước lâm vào khủng khoảng kinh tế - xã hội trầm trọng; và nếu không có những người “cứ nói trái, làm trái” ở cả miễn Bắc lẫn miền Nam trong những năm đầu thập niên 1980 như lời hù doạ trên đây của ngài TBT thì liệu có cái gọi là “đổi mới” ấy hay không?
Trước kia, Đảng từng hô hào “Trí-phú-địa-hào/Đào tận gốc, trốc tận rễ”, coi giới tư sản như “kẻ thù không đội trời chung”, nay lại sẵn sàng đưa các ông chủ vào đứng trong hàng ngũ của mình. Đấy chẳng phải là sự thay đổi hoàn toàn về nhận thức hay sao?
Thực tiễn là tiêu chuẩn kiểm nghiệm chân lý. Liệu ai dám khẳng định “Cương lĩnh 2011” của Đảng là tuyệt đối đúng đắn, và nó sẽ không phải sửa đổi, bổ sung hay thậm chí bị nhân dân vứt vào sọt rác, nhất là khi mà ngay cả bản thân ngài TBT, người một thời từng đứng đầu cái gọi là “Hội đồng Lý luận Trung ương”, vẫn còn chưa mường tượng ra nổi hình hài của “chủ nghĩa cộng sản”, hay thậm chí “chủ nghĩa xã hội”, ở Việt Nam trong tương lai sẽ như thế nào?
Những ai dám “nói khác, làm khác” với “cương lĩnh” và “đường lối” của Đảng thì bị ngài TBT coi là “nguy hiểm vô cùng”, vậy họ gây “nguy hiểm” cho ai, cho Đảng CSVN, cho đất nước này, hay cho cái ghế của ông? Liệu họ có “nguy hiểm” như những người từng mạnh dạn “xé rào” vào đầu thập niên 1980 hay không? Hay họ “nguy hiểm” như vô số đảng viên vẫn âm thầm làm kinh tế tư nhân suốt một thời gian dài cho đến khi Đảng "ngộ" ra và chính thức “cho phép” đảng viên được làm kinh tế tư nhân tại Đại hội X của Đảng năm 2006?
Những ai dám “nói khác, làm khác” với “cương lĩnh” và “đường lối” của Đảng thì bị ngài TBT coi là “nguy hiểm vô cùng”, vậy họ gây “nguy hiểm” cho ai, cho Đảng CSVN, cho đất nước này, hay cho cái ghế của ông? Liệu họ có “nguy hiểm” như những người từng mạnh dạn “xé rào” vào đầu thập niên 1980 hay không? Hay họ “nguy hiểm” như vô số đảng viên vẫn âm thầm làm kinh tế tư nhân suốt một thời gian dài cho đến khi Đảng "ngộ" ra và chính thức “cho phép” đảng viên được làm kinh tế tư nhân tại Đại hội X của Đảng năm 2006?
Nhân đây, thiết tưởng cũng cần nhắc lại một câu chuyện đầy ý vị. Ấy là vào năm 1945, khi quân Tưởng đã kéo vào dày đặc ở miền Bắc và quân Pháp bắt đầu đánh phá ở miền Nam, ông Tố Hữu có dịp gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh và nêu câu hỏi:
- Thưa Cụ, một bên thì Tây, một bên thì Tàu, bên nào đáng lo hơn?
- Tây cũng không đáng sợ, Tàu cũng không đáng sợ… Đáng sợ nhất là các chú!”[iii]
Và như lịch sử hiện đại của Việt Nam đã cho chúng ta thấy, một khi những người chịu trách nhiệm lớn lao trước Tổ quốc và nhân dân mà lại đặt quyền lợi của cá nhân, của phe nhóm, hay của một đảng phái, lên trên lợi ích dân tộc thì quả là còn "ĐÁNG SỢ" hơn cả Tây lẫn Tàu và “NGUY HIỂM VÔ CÙNG” cho đất nước./.
Ghi chú:
[i] Từ 4p15 đến 5p05 của bản tin thời sự VTV 19h ngày 20/8/2012.
[ii] Friedrich Hayek: Cuộc đời và tư tưởng, NXB Tri Thức, 6/2007, trang 14. Độc giả có thể tải tác phẩm này về từ đây.
[iii] Hoài Thanh Toàn Tập, tập 4, trang 857.
Thứ Hai, 27 tháng 8, 2012
TRUNG QUỐC GÂY MẤT ĐIỆN DIỆN RỘNG Ở ẤN ĐỘ VÀ TAI HOẠ ĐANG LƠ LỬNG TRÊN ĐẦU CHÚNG TA
Lê Anh Hùng
Hà Nội, 27/8/2012
Báo Người Lao Động ngày 23/8 vừa qua đã đăng một bài viết nóng sốt – “Tình báo Trung Quốc ‘làm mất điện diện rộng ở Ấn Độ’”:
Giới truyền thông Ấn Độ hôm 22-8 rộ lên thông tin hai lần mất điện trên diện rộng – một nửa lãnh thổ Ấn Độ – hồi cuối tháng 7 vừa qua là do bàn tay của tình báo Trung Quốc.
Sau khi điều tra, cơ quan tình báo Ấn Độ phát hiện ra các linh kiện nhập khẩu từ Trung Quốc lẫn trong hệ thống điện lưới quốc gia đang "có vấn đề" của Ấn Độ. Hiện tại, các cơ quan chức năng Ấn Độ đang điều tra 2 công ty Ấn Độ đã nhập những linh kiện này từ Trung Quốc.
…Cơ quan tình báo Ấn Độ cáo buộc tình báo Trung Quốc đang lợi dụng các thiết bị phần cứng máy tính và linh kiện bán cho nước này để thu thập các tin tức tình báo, đẩy mạnh các hoạt động tấn công Ấn Độ.
…“Đến năm 2017, Trung Quốc sẽ trở thành chuyên gia phá hoại bí mật. Việc tình báo Trung Quốc phá hoại hệ thống điện lực của Ấn Độ sẽ làm chậm tốc độ phát triển kinh tế nước này, cản trở triển vọng tăng trưởng của New Delhi ”, cơ quan tình báo Ấn Độ nhận định.
Trước đó, ngày 16/7/2012, tờ Vietnamnetđã đăng bài “Trung Quốc theo dõi tới 80% liên lạc của thế giới?”:
Chính phủ Trung Quốc có thể truy cập trên diện rộng đối với 80% liên lạc của thế giới, trao cho họ khả năng tiến hành hoạt động gián điệp công nghiệp từ xa và thậm chí phá hoại về mặt điện tử các cơ sở hạ tầng trọng yếu ở Mỹ và các nước công nghiệp khác.
Các chuyên gia viễn thông nói với trang WND.com rằng Chính phủ Trung Quốc và Quân Giải phóng Nhân dân (PLA) sở dĩ có khả năng này là nhờ hai công ty Huawei Technologies và ZTE Corporation.
Các nguồn tin do ông Michael Maloof, từng là nhà phân tích chính sách bảo mật tại Văn phòng Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ dẫn lời nói rằng với khả năng này, người Trung Quốc đang tìm xâm nhập tiếp đối với 20% hoạt động liên lạc còn lại, nhờ những chương trình “cửa sau” được cho là Chính phủ Trung Quốc ra lệnh cho Huawei và ZTE cài đặt trong các thiết bị của họ ở trên 140 quốc gia. Hai công ty này phục vụ 45 trong số 50 nhà điều hành viễn thông lớn nhất thế giới… Hệ quả là, bất cứ thông tin nào đi qua “bất cứ” mạng lưới nào do Huawei trang bị đều không an toàn trừ khi nó được mã hóa bởi quân đội.
Còn báo Thanh Niên ngày 22/7/2012 thì đăng bài “Mối lo ngại từ Huawei”: Một số nước và vùng lãnh thổ đang quan ngại sâu sắc về vấn đề an ninh đối với Huawei (Hoa Vi), nhà cung cấp thiết bị viễn thông lớn nhất Trung Quốc. Trong khi đó, hầu hết các nhà mạng đang hoạt động tại VN đều sử dụng thiết bị của Huawei. Bài báo còn cho biết là trong khi những đối thủ chủ yếu của Trung Quốc là Đài Loan, Mỹ và Ấn Độ đều hoặc là cấm hoặc là ngăn chặn các thiết bị mạng của Huawei và ZTE (Trung Quốc) thì các nhà mạng tại Việt Nam (cụ thể ở đây là Mobifone) lại điềm nhiên xem như không có vấn đề gì. Tuy nhiên, bài báo cũng dẫn ý kiến của một chuyên gia viễn thông tại Tp HCM là vấn đề an ninh thông tin mạng cần phải được xem xét nghiêm túc dưới sự chỉ đạo của Chính phủ (như ở Đài Loan, Mỹ hay Ấn Độ), bởi bản thân mỗi nhà mạng chỉ lo hoạt động kinh doanh và đôi khi giá cả lại quyết định việc chọn nhà cung cấp mà không nghĩ đến các vấn đề xa hơn.
Điều mỉa mai ở đây là vị chuyên gia viễn thông kia có lẽ không biết được rằng những người lãnh đạo Chính phủ hiện hành không chỉ đã và đang dâng ngành điện của Việt Nam cho Trung Quốc mà thậm chí còn đẩy nền kinh tế Việt Nam chui đầu ngày càng sâu vào cái vòng thòng lọng của người láng giềng phương Bắc “4 tốt 16 chữ vàng” này.
Những thông tin trên đây hẳn sẽ khiến cho tất cả những ai quan tâm đến vận mệnh nước nhà không khỏi giật mình thon thót. Xem ra cái vòng kim cô mà “bạn” đã “thân ái” đặt lên đầu chúng ta đang siết chặt dần. Liệu “Bắc thuộc” có phải là thực tế không thể tránh khỏi của dân tộc này không?
Bài đã đăng trên Bauxite Việt Nam ngày 27.8.2012 - http://boxitvn.blogspot.com/2012/08/tu-chuyen-trung-quoc-gay-mat-ien-o-o.html
Bài đã đăng trên Bauxite Việt Nam ngày 27.8.2012 - http://boxitvn.blogspot.com/2012/08/tu-chuyen-trung-quoc-gay-mat-ien-o-o.html
Chủ Nhật, 26 tháng 8, 2012
VỤ “BẦU KIÊN” RỒI SẼ ĐI ĐẾN ĐÂU?
Lê Anh Hùng
Hà Nội, 26/8/2012
Mấy ngày vừa qua, vụ bắt giữ ông trùm Nguyễn Đức Kiên đang thực sự làm rúng động dư luận trong và ngoài nước. Và với việc blog Quan Làm Báo là nơi đầu tiên công bố thông tin sốt dẻo về vụ bắt giữ, người ta lại càng tin vào những gì mà blog này đã đăng tải kể từ khi nó ra đời vào cuối tháng 5/2012 cho đến nay.
Các bài viết trên Quan Làm Báo phần lớn nhằm mục đích phanh phui những hoạt động mờ ám nhằm thâu tóm ngân hàng và doanh nghiệp, cũng như hành vi lũng đoạn nền kinh tế Việt Nam, do các nhóm mafia chính trị cấu kết với mafia kinh tế thực hiện dưới sự chỉ đạo và bảo kê của một “ông trùm của những ông trùm” mà blog này không ngần ngại chỉ đích danh.
Những ai tỉnh táo và hiểu biết đều nhận ra rằng vụ việc này thực chất là biểu hiện bên ngoài của tình trạng đấu đá, tranh giành quyền lực dai dẳng ở bên trong giới lãnh đạo chóp bu của Việt Nam; gì chứ riêng chuyện tham nhũng trong giới quan chức lớn bé ở Việt Nam hiện nay thì “lòng vả cũng như lòng sung” cả thôi.
Qua những gì mà blog Quan Làm Báo công bố từ cuối tháng 5/2012 đến nay, và với vụ bắt giữ ông trùm Nguyễn Đức Kiên vừa rồi, lực lượng công an Việt Nam, bằng nghiệp vụ của mình, chắc chắn thừa sức phanh phui ra vụ việc, vạch mặt chỉ tên “bố già” thực sự nào đứng đằng sau các nhóm mafia chính trị - kinh tế vẫn đang lũng đoạn và xâu xé nền kinh tế nước nhà suốt mấy năm qua, mà theo như blog này khẳng định thì đó chính là vị Thủ tướng “xuất sắc nhất Châu Á” kiêm Trưởng Ban Chỉ đạo Phòng chống Tham nhũng Nguyễn Tấn Dũng! Nếu đúng như vậy thì đây chính là một thời cơ lớn cho đất nước nói chung và cho Đảng CSVN nói riêng để lột xác và hoà mình vào dòng chảy tự do - dân chủ của nhân loại tiến bộ, ngõ hầu đưa đất nước vượt qua những thách thức cam go cả bên trong lẫn bên ngoài hiện nay, bởi không ai khác mà chính thể chế hiện hành mới sinh ra những “Bầu Kiên”, Trầm Bê hay những kẻ đứng đằng sau họ, đồng thời là căn nguyên của tình trạng tụt hậu, rối ren và bế tắc hiện nay của Việt Nam.
Chính phủ khoá XIII ra mắt Quốc hội ngày 3/8/2011.
Ấy vậy nhưng, qua những động thái của giới lãnh đạo xung quanh thời điểm xẩy ra vụ bắt giữ “Bầu Kiên” vừa rồi, xem ra những ai vừa mới kịp nhen lên đôi chút hy vọng thì gần như lại ngay lập tức cảm thấy thất vọng tràn trề. Đầu tiên là phát biểu của TBT Nguyễn Phú Trọng tại Hội nghị Toàn quốc về Đổi mới Công tác Cán bộ diễn ra ngày 20/8/2012 ở Tp HCM:
…Phải xây dựng quy hoạch cán bộ. Nhưng mà chỉ xin nhấn với các đồng chí là đường lối nào thì cán bộ ấy. Đường lối cán bộ phải phục vụ cho đường lối chính trị, phải đáp ứng yêu cầu thực hiện nhiệm vụ của đường lối chính trị. Trước hết dùng cán bộ phải dùng cán bộ nào? Có theo đường lối chính trị, có theo quan điểm đường lối hay không, hay là cứ nói trái, làm trái? Anh đã thông qua cương lĩnh, thông qua đường lối này rồi mà anh cứ nói khác, làm khác thế mà dùng anh vào đây thì nguy hiểm vô cùng, nhất là ở cấp cao. Đây là vấn đề cực kỳ hệ trọng, phải rất tỉnh táo. Nếu lựa chọn sai, bố trí sai thì thưa các đồng chí, “sai một ly đi một dặm đấy”!
Tiếp theo đó là bài viết sáo mòn của CTN Trương Tấn Sang ngày 22/8/2012. Và cuối cùng là “sô diễn” của “danh hài chính trị” Nguyễn Tấn Dũng trong cuộc họp Ban Chỉ đạo Phòng chống Tham nhũng ngày 22/8/2012:
…Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Trưởng Ban Chỉ đạo TW Phòng chống Tham nhũng, cũng đánh giá cao Tổng cục Cảnh sát, Bộ Công an đã nghiêm túc chấp hành sự chỉ đạo của Thủ tướng CP, khởi tố, điều tra để đấu tranh ngăn chặn các hành vi vi phạm pháp luật nhằm thâu tóm ngân hàng, gây mất ổn định hoạt động ngân hàng. Thủ tướng CP yêu cầu Bộ Công an chỉ đạo khẩn trương điều tra làm rõ và xử lý nghiêm minh theo pháp luật tất cả những người, bất cứ ai, có hành vi vi phạm pháp luật, công khai minh bạch, đảm bảo an ninh, an toàn hoạt động của hệ thống ngân hàng trong cả nước.[1]
TT Nguyễn Tấn Dũng chủ trì cuộc họp BCĐ TW về Phòng chống TN ngày 22/8/2012
Xem ra chính tâm lý “trâu buộc ghét trâu ăn” hơn là ý thức về trọng trách trước Tổ quốc và nhân dân mới là động lực chính của những nhân vật chủ chốt đứng đằng sau vụ bắt giữ “Bầu Kiên”. Và rồi khi vở tuồng mang tên “chỉnh đốn Đảng” hạ màn, cả guồng máy chính trị rệu rã hậu “chỉnh đốn” sẽ lại tiếp tục lao vào một vòng xoáy mới, nguy hiểm hơn, để nền kinh tế lại nhanh chóng cho ra đời những Vinashin, Vinalines hay những “Bầu Kiên”, Trầm Bê mới; để “kép chính” trên sân khấu hài chính trị Nguyễn Tấn Dũng lại tiếp tục trình diễn những “sô diễn để đời”; để ngài Chủ tịch nước cứ mỗi dịp Quốc khánh 2/9 lại bâng khuâng tự vấn: "Những gương mặt mà ta đã gặp, những ngôi nhà, góc phố, hàng cây, mỗi ngôi làng, hay thậm chí một tiếng chuông chùa trong đêm, sẽ như thế nào, sẽ ra sao, nếu như không có Ngày Ðộc Lập ấy"; và để đội quân hùng hậu mang tên “đầy tớ của nhân dân” tiếp tục vung vãi những nguồn lực quốc gia vốn đã eo hẹp cho mục tiêu cao cả là biến “Cương lĩnh” hoang đường của ngài GS.TS chuyên ngành "xây dựng Đảng" thành hiện thực./.
[1] Ngay cả trang RFI Tiếng Việt ngày 24/8 cũng đăng bài “Chứng khoán Việt Nam mất hơn 5 tỉ đô la, hệ thống ngân hàng bị đe dọa”, trong đó có đoạn: Ông Nguyễn Đức Kiên, một trong những người giàu nhất Việt Nam và thân cận với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, có thể đã tham gia vào chiến dịch quy mô “dọn dẹp” các ngân hàng. “Bầu” Kiên, khuôn mặt nổi bật trong giới kinh doanh và bóng đá đã kéo theo nhiều người khi quỵ ngã. Sự thất thế của ông Nguyễn Đức Kiên, theo như một nhà phân tích Việt Nam ở Hà Nội, thì có thể là do đấu đá tranh giành quyền lực ở thượng tầng lãnh đạo.
Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2012
Trả lời phỏng vấn Radio Chân Trời Mới ngày 22.8.2012
Lê Anh Hùng trả lời phỏng vấn Radio Chân Trời Mới ngày 22.8.2012 về vụ ông bầu Nguyễn Đức Kiên bị bắt:
Thứ Tư, 22 tháng 8, 2012
KHỦNG HOẢNG LÃNH ĐẠO HAY CHUYỆN “THỜI THẾ TẠO ANH HÙNG”?
Lê Anh Hùng
Hà Nội, 22/8/2012
Tình hình nỏng bỏng ở Syria đang thu hút sự chú ý đặc biệt của cả thế giới. Đó là thực tế hiển nhiên mà hầu như ai cũng nhận thấy. Song ở đây lại có một sự thật hiển nhiên khác mà không phải ai cũng dễ nhận ra ngay, đó là số phận của đất nước Syria với gần 23 triệu dân kia thực ra lại xoay quanh số phận của một cá nhân: Tổng thống Syria Bashar al-Assad – ông ta là nguyên nhân gây ra cuộc nội chiến, và cũng chính là nút thắt cần phải gỡ để kết thúc cuộc chiến “nồi da xáo thịt” này.
Nhìn rộng ra, tự cổ chí kim, những người có thể tự mình định đoạt số phận của cả một dân tộc, thậm chí làm thay đổi bộ mặt của thế giới, theo cả hai hướng tích cực và tiêu cực, lại không hề thiếu và thời nào cũng có. Hoàng đế Augustus đã thiết lập nên một Đế chế La Mã hùng mạnh kéo dài ngót 15 thế kỷ, từ năm 27 TCN cho đến năm 1453. Cuối thế kỷ 12 và đầu thế kỷ 13, vó ngựa của Thành Cát Tư Hãn từng chinh phục gần như cả Châu Á lẫn Châu Âu. Học thuyết phi nhân của Karl Marx đã làm thay đổi diện mạo thế giới trong thế kỷ 20, biến nó trở thành thế kỷ đẫm máu nhất trong lịch sử nhân loại. Những phát minh của Thomas Edison, Albert Einstein, Bill Gates… đã làm thay đổi cuộc sống của hàng tỷ người dân trên trái đất. Cho đến nay, 24 triệu người dân Bắc Triều Tiên vẫn đang rên xiết dưới chế độ cai trị hà khắc của Kim Jong-un. Ở thái cực ngược lại, hơn 60 triệu người dân Myanmar lại đang hân hoan trước sự chuyển mình nhanh chóng của đất nước theo con đường tự do - dân chủ dưới sự chèo lái của Tổng thống Thein Sein.
Với Việt Nam chúng ta, những chiến công hiển hách hay thời kỳ hoàng kim trong tiến trình lịch sử của dân tộc luôn gắn liền với những nhân vật lịch sử xuất chúng. Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Lý Bí, Ngô Quyền, Đinh Bộ Lĩnh, Lý Công Uẩn, Trần Thủ Độ, Trần Nhân Tông, Lê Lợi, Nguyễn Trãi, Nguyễn Huệ… là những tên tuổi đã làm rạng danh non sông đất nước. Ngược lại, những giai đoạn mà Tổ quốc rơi vào tay ngoại bang hay những thời kỳ rối ren, suy vi của nước nhà cũng gắn liền với những nhân vật mà sự ô danh muôn đời không thể gột rửa. Đó là những Lê Ngoạ Triều (nhà Tiền Lê), Dương Tam Kha (nhà Ngô), Trần Nghệ Tông (nhà Trần), Lê Uy Mục, Lê Tương Dực (nhà Lê sơ), Lê Chiêu Thống (nhà Lê trung hưng), v.v.
Sau sự sụp đổ của hệ thống XHCN trên thế giới cuối thập niên 1980 đầu thập niên 1990, xu thế tự do - dân chủ bắt đầu thắng thế trên phạm vi toàn cầu. Cùng với sự tiêu vong của các chế độ độc tài toàn trị, các chế độ độc tài cá nhân cũng lần lượt biến mất ở Phillipines, Hàn Quốc, Chi Lê, Indonesia, v.v. Những năm đầu thập niên 2000 lại xuất hiện các cuộc cách mạng sắc màu ở một số quốc gia thuộc Liên bang Soviet cũ và khu vực Balkan. Phong trào dân chủ Mùa Xuân Ả-rập, khởi phát từ cuối năm 2010 đầu năm 2011, đang tạo ra một diện mạo mới cho thế giới Ả-rập và phả hơi nóng vào các chế độ độc tài áp bức còn sót lại trên thế giới.
Mấy năm gần đây, Trung Quốc đã bộc lộ bản chất bành trướng và hiếu chiến, với tham vọng độc chiếm Biển Đông sau khi đã chiếm gọn Hoàng Sa và một phần Trường Sa của Việt Nam, đe doạ hoà bình và ổn định trong khu vực và trên thế giới, trong đó Việt Nam là đối tượng đầu tiên mà họ cần khuất phục.
Những biến cố bên ngoài nêu trên, cùng với sự phát triển như vũ bão của công nghệ truyền thông, những biến chuyến mau lẹ trong lòng xã hội và đà ruỗng mục nhanh chóng của bộ máy cầm quyền ở Việt Nam, đã tạo ra ảnh hưởng rõ rệt lên bầu không khí chính trị trong nước, giữa lúc đất nước dường như đang thiếu một nhà lãnh đạo tầm cỡ và quyết đoán.
Ngày 9/4/2010, tại Hội nghị Thượng đỉnh ASEAN diễn ra ở Hà Nội, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã hùng hồn tuyên bố trong cuộc họp báo quốc tế: “Cùng là thành viên của ASEAN và là láng giềng trong khu vực, ASEAN nói chung và VN nói riêng luôn quan tâm theo dõi tình hình phát triển của Myanmar . Tại Hội nghị Cấp cao lần này, ngài Thủ tướng Thein Sein của Myanmar cũng chia sẻ với chúng tôi những diễn biến gần đây ở Myanmar ... Chuyến thăm vừa qua của tôi tới Myanmar, ngoài việc trao đổi về hợp tác song phương, tôi với cương vị là chủ tịch ASEAN đã chuyển tới Chính phủ và nhân dân Myanmar thông điệp của ASEAN là mong muốn Myanmar triển khai hiệu quả lộ trình dân chủ vì hòa bình và hòa hợp dân tộc, tổ chức bầu cử công bằng, dân chủ với sự tham gia của tất cả các đảng phái, qua đó sớm tập trung ổn định để phát triển đất nước Myanmar.”
Trớ trêu thay, giữa lúc Việt Nam đang bị cộng đồng quốc tế lên án về “thành tích” nhân quyền, từ chuyện bỏ tù người bất đồng chính kiến cho đến chuyện đàn áp thô bạo người biểu tình ôn hoà chống ngoại xâm, thì cả thế giới lại đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác trước những gì đang diễn ra ở Myanmar dưới sự lãnh đạo của Tổng thống Thein Sein, người chỉ mới hai năm trước còn nhẫn nhịn lắng nghe “thông điệp” của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
Người xưa có câu “thời thế tạo anh hùng”, phải chăng đất nước chúng ta đang hội đủ các yếu tố “thiên thời, địa lợi, nhân hoà” cho một “Thein Sein của Việt Nam”? Quả thực, hơn lúc nào hết, chúng ta đang rất cần một nhà lãnh đạo tầm cỡ, biết đặt Tổ quốc lên trên quyền lợi của cá nhân và phe nhóm, bởi e rằng nếu phải đợi đến lúc “cùng tắc biến, biến tắc thông” như quy luật muôn đời thì cái giá mà đất nước này phải trả sẽ vô cùng lớn, nhất là khi mà Trung Quốc đang chực chờ Việt Nam rơi vào khủng hoảng để nuốt gọn Trường Sa và khống chế hoàn toàn Biển Đông, lối ra chiến lược của dân tộc trong thế kỷ 21./.
Người xưa có câu “thời thế tạo anh hùng”, phải chăng đất nước chúng ta đang hội đủ các yếu tố “thiên thời, địa lợi, nhân hoà” cho một “Thein Sein của Việt Nam”? Quả thực, hơn lúc nào hết, chúng ta đang rất cần một nhà lãnh đạo tầm cỡ, biết đặt Tổ quốc lên trên quyền lợi của cá nhân và phe nhóm, bởi e rằng nếu phải đợi đến lúc “cùng tắc biến, biến tắc thông” như quy luật muôn đời thì cái giá mà đất nước này phải trả sẽ vô cùng lớn, nhất là khi mà Trung Quốc đang chực chờ Việt Nam rơi vào khủng hoảng để nuốt gọn Trường Sa và khống chế hoàn toàn Biển Đông, lối ra chiến lược của dân tộc trong thế kỷ 21./.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


